Kiếm hiệp mạn đàm

Status
Không mở trả lời sau này.
Lý Tầm Hoan sau khi nhậu nhẹt bù khú mới mang bệnh, chứ lúc đầu lành lặn kém gì ai đâu.
Phi đao luyện từ bé thì lấy đâu ra bệnh
ở nhắc tới lý tầm hoan :|
đến giờ vẫn chưa hiểu cái danh "lệ vô hư phát" là thế nào :-?
cao thủ nào chỉ giáo phát
 
Hư phát đại ý là không phóng trật, còn lệ này chắc từ trong từ lăng lệ mà ra. Kiểu như phóng đao là trúng thôi mà, có gì khó hiểu đâu.
 
ở nhắc tới lý tầm hoan
đến giờ vẫn chưa hiểu cái danh "lệ vô hư phát" là thế nào
cao thủ nào chỉ giáo phát
Tiểu Lý Phi Đao - Lệ bất hư phát chứ không phải là lệ vô hư phát.
Theo ta hiểu, chữ Lệ ở đây trong từ Tiền lệ - đại ý là những việc đã từng xảy ra, đã xảy ra.
Câu này có nghĩa: Phi đao họ Lý, khi ném ra chưa từng trượt bao giờ!
 
Tiểu Lý Phi Đao - Lệ bất hư phát chứ không phải là lệ vô hư phát.
Theo ta hiểu, chữ Lệ ở đây trong từ Tiền lệ - đại ý là những việc đã từng xảy ra, đã xảy ra.
Câu này có nghĩa: Phi đao họ Lý, khi ném ra chưa từng trượt bao giờ!

đệ nghĩ là Lệ trong thường Lệ thì đúng hơn chứ huynh Cá
nhưng mà ta cần éo gì biết Lệ trong Lệ nào ,chỉ cần biết nghĩa câu đó là phi đao phóng ra éo bao giờ trật :))\

bà mịa ,dạo này đang tập dịch ,lúc đầu đọc convert thì thấy dễ ,nghĩ dịch cũng dễ ,giờ bắt tay vào làm thì mới toát mồ hôi hột
tìm từ phù hợp mà vẫn bảo đảm nguyên tác thật là vãi chưởng :((
 
Ờ đọc hiểu thì bao giờ cũng dễ hơn, chứ diễn giải ra cho người khác cùng hiểu thì khó rồi, chưa kể khi đọc convert thường dễ tình hơn nên thường lướt qua nhiều chỗ trúc trắc nên thấy nó đơn giản.

Lệ trong nước mắt, có nghĩa là không bao giờ nhỏ lệ thừa thãi chăng :))
 
Giới thiệu cho anh em bộ kiếm hiệp hay này (vô lại với cả trọng sinh mình cũng ngán lắm rồi):

Trường Đao Vô Ngân http://www.junzitang.com/files/article/info/1/1195.htm

Bộ này khung cảnh rộng, hoành tráng, nhưng không hề lan man như DD và BH của Huỳnh Dị.

Nội dung:

Triệu Liệt sống ở vùng thôn quê, đèn sách từ nhỏ. Tới năm 16 tuổi bỏ nhà ra đi vì không thích cả đời cứ sách vở giống như ông thầy nghèo ở làng.

Bỏ đèn sách, theo thương nghiệp. Sau mấy năm vật lộn làm đủ mọi nghề, nấu ăn, buôn bán, cửu vạn... trong chốn thương trường đầy gian trá. Tới năm 23 tuổi, Triệu Liệt cũng gây dựng được cơ nghiệp từ 2 bàn tay trắng. Ăn no mặc đẹp, có kẻ hầu người hạ.

Nào ngờ chỉ trong một đêm, công sức bao nhiêu năm khổ sở mất sạch. Một lũ cướp đến giết sạch, cướp sạch nhà hắn. Hắn nhanh trí nên thoát chết. Sau đó bỏ đi lang thang.

Đi một vài nơi, hắn thấy khách giang hồ ai cũng ăn to nói lớn, tiền tiêu không phải nghĩ nên rất tò mò. Tình cờ hắn được mục kích một trận chém giết của mấy tay 'có võ'. Hắn chợt nghĩ võ giỏi như thế thì tiền chẳng phải vấn đề. Nghĩ là làm, hắn khăn gói quả mướp lên núi Hắc Hổ, xin gia nhập Hắc Hổ bang - một bang phái hạng gà trong giang hồ.

Cuộc đời giang hồ của hắn bắt đầu từ đó. Được nhiều, mất cũng nhiều. Giang hồ vô số kỳ nhân dị sĩ, nói võ công vô địch giang hồ chỉ là mơ mộng hão huyền...
 
Có convert không bác Dark :D .
Tiểu Lý Phi Đao Lệ Bất Hư Phát .
Đúng là từng nghe dịch Tiểu Lý Phi Đao từ trước đến nay chưa từng phóng trật thì phải :D .

Phi đao phóng ra không đáng sợ , đáng sợ là khi chưa phóng :))
 
đệ nghĩ là Lệ trong thường Lệ thì đúng hơn chứ huynh Cá
nhưng mà ta cần éo gì biết Lệ trong Lệ nào ,chỉ cần biết nghĩa câu đó là phi đao phóng ra éo bao giờ trật \
"Thường lệ" hay "Tiền lệ" thì chữ "lệ" đều mang hàm nghĩa như nhau cả. Diễn giải một việc đã xảy ra, có lặp lại.

Haizz... Ở đây có ai đã đọc hết Nghịch Thủy Hàn chưa? Mẹ kiếp, Ôn Thụy An viết tài tình thật. Truyện rất có logic, rất hợp lý, hợp tình. Chỉ có điều thứ hợp lý hợp tình ấy lại khiến người đọc phải cảm thán. Đôi khi thành cả sự bực bội!
 
Nghịch Thùy Hàn đọc chỉ thấy nặng nề của nó, kể cả những đoạn hào khi ngút ngàn cũng nặng trách nhiệm, lý tưởng của nhân vật, không phóng khoáng, bay bổng, như chơi JRPG vậy, hay những không sướng, không thỏa như WRPG.
 
Nghịch Thủy Hàn nặng nề là đúng rồi. Cốt truyện về cơ bản là cuộc chạy trốn, mà chạy trốn làm sao phóng khoáng bay bổng được
 
Ta khoái những truyện nào mà từ thằng vô lại, nhanh trí, ti tiện, thủ đoạn ngoi lên top hơn là những thằng sinh ra đã là cao thủ, cái gì ngon cũng về nó hết.

Cái kiểu si tình như thằng Lý Tầm Hoan là cực ghét.

P/S có bộ nào nói về nội dung phiêu lưu, đi tìm kho báu, văn phong kiếm hiệp 1 tí không nhỉ?
 
Quân tử hay là vô lại quá đều không ưa lắm , cứ trung trung giữa 2 cái đấy như kiểu AMPT , NTD .... lại thích :D .
 
Haizz :(:(:(:(:(
Riết rồi độc giả VN sau này toàn thành dân ưa vô lại và thích quay tay hết mất =((=((
 
Hình tượng người anh hùng chính nghĩa, đỉnh thiên lập địa, kiểu dạng như Bắc Kiều Phong...xem nhiều quá thành ra nhàm lắm rồi.
Đổi khẩu vị cho nó mới lạ hấp dẫn.
Cứ từ một thằng dân thường ngoi lên hoặc nhờ sự may mắn vươn lên là ổn nhất.

"Thực ra bản thân chúng ta đều là người bình thường, lúc nào chả mơ hoặc mong đợi một lúc nào đó, một ngày nào đó xuất hiện sự may mắn làm thay đổi cuộc sống của chúng ta. Kiểu như mơ ngủ được em Hoa Hậu Thế Giới đấm bóp chẳng hạn..."
Có ai là bằng lòng với cuộc sống đâu, vì thế mà những truyện miêu tả nhân vật đời thực, có chút xảo trá lưu manh ngoi lên nhờ may mắn đều ẩn chứa trong đó một số tính cách của mình. Do vậy yêu thích hoặc đồng cảm với những bộ truyện đó là đương nhiên.

=))=))
 
Cái đoạn trên là ý nghĩ của cậu hay mượn từ đâu ?
Nghĩ thế đúng mà cũng không đúng , đơn giản là đọc truyện này cũng thỏa mãn cái ước mơ là đúng . Nhưng tùy khẩu vị và ước mơ mỗi người thôi , không phải cứ chơi thủ đoạn hay có may mắn thăng thiên thì ai cũng thích :D

Nói chung mỗi người mỗi tính và suy nghĩ mà , không thích thì cứ không thích , thích thì cứ thích ...vốn chẳng liên quan mấy :-"
 
:D
Cái đoạn trên là ý nghĩ của cậu hay mượn từ đâu ?
Nghĩ thế đúng mà cũng không đúng , đơn giản là đọc truyện này cũng thỏa mãn cái ước mơ là đúng . Nhưng tùy khẩu vị và ước mơ mỗi người thôi , không phải cứ chơi thủ đoạn hay có may mắn thăng thiên thì ai cũng thích :D

Nói chung mỗi người mỗi tính và suy nghĩ mà , không thích thì cứ không thích , thích thì cứ thích ...vốn chẳng liên quan mấy :-"

Mượn đâu ra, ngẫm bản thân thấy vậy thì nói chứ sao nữa :D:D
 
Dạng anh hùng như Kiều Phong không bao giờ nhảm, nhàm là bời vì những dạng đó là thứ dở hơi không sánh nổi với Kiều Phong thôi.

Còn ta chẳng bao giờ mơ ước mình thành một thằng lưu manh, vô văn hóa, vô học, vô sỉ cả. Những dạng đó có may mắn được vợ đẹp con khôn, giàu sang phú quý, quyền lưc thì cũng chỉ là dạng cặn bã mà thôi.

Nhưng đừng có nhầm lẫn sự khôn ngoan, lọc lõi với lưu manh, vô sỉ nhé.
 
Dòng Kiếm Hiệp cổ điển vẫn có những cái đẹp và hay của nó , cái đạo đức thật với đạo đức giả mà mấy truyện kiểu như chửi cả giang hồ đều là bọn mặt mo thì cũng không hẳn là đúng :D .
Nói chứ ta thì nhiễm nhiễm của Võ Đang , có âm thì có dương . Topic này nói chuyện từ từ , dễ theo dõi . Chứ ta thì chẳng bao giờ vào đại tửu lầu của TTV theo dõi cả , mới có mấy phút mà nhảy mấy trang với lại gặp người hợp gu cũng không dễ ;)) .

@ Cuộc thi Kim Bút đến đâu rồi ta ? Có tác phẩm nào triển vọng không (Trừ cha Cô Phong ra :)) )
 
Bắt đầu viết 1 truyện, khi nào gửi đăng sẽ nhờ anh em qua đọc. Hôm nay tớ mới lần đầu vào box sáng tác của TTV đọc lướt chừng 5, 7 truyện và phải quit sau khi đọc mỗi cái chừng 20 dòng. Nuốt không trôi thứ văn đó, rặt 1 giọng văn của Google translate, cái nào không giống Google thì bắt chước Cổ Long
 
Status
Không mở trả lời sau này.
Back
Top