Tiếp tục bản dịch
The Lord of the Rings: The Two Tower :)
TẬP 2
Hai Tòa Tháp
QUYỂN BỐN
Chương I
Thuần hóa Smeagol
‘Chà, cậu chủ, chúng ta đang mắc kẹt chứ chả chơi,’ Sam Gamgee nói. Cậu đứng so vai chán nản bên cạnh Frodo, và nheo mắt ngó vào bóng tối.
Đó là đêm thứ ba kể từ khi họ bỏ Hội Đồng hành mà đi, họ chỉ biết đến thế: họ gần như không còn đếm nổi những giờ leo trèo và di chuyển chậm chạp giữa những dốc đá khô cằn của rặng Emyn Muil, thỉnh thoảng lại nhận ra rằng họ đang đi vòng lại nơi mà họ đã qua lúc trước. Tuy vậy, nhìn chung thì họ vẫn tiến đều về phía đông, cố gắng men theo rìa ngoài của cụm đồi vặn vẹo kì cục này chừng nào họ còn theo được. Nhưng họ luôn luôn gặp phải những mặt núi phía ngoài dựng đứng, nhăn nhúm nhìn xuống đồng bằng bên dưới, cheo leo đến không vượt qua nổi, phía sau mép lô xô của chúng là những đầm lầy thối rữa xám ngoét, nơi không có bóng dáng sinh vật nào, dù chỉ là một cánh chim.
Hai cậu hobbit đang đứng trên bờ miệng một vách đá cao, trơ trụi và trống trải, chân vách chìm trong sương mờ; cao nguyên đội mây trôi giạt nhô lên sau lưng họ. Một cơn gió lạnh thổi tới từ phía Đông. Đêm đang xuống trên vùng đất không hình thù trước mặt họ; sắc xanh nhợt nhạt của chúng đổi dần sang màu nâu ủ rũ. Xa xa về bên phải, dòng Anduin vốn lấp lánh theo từng đợt nắng rọi trong ngày, nay đã chìm vào bóng tối. Nhưng mắt họ không nhìn quá Dòng Sông, không nhìn lại phía Gondor, phía bạn bè họ, phía đất đai của Con Người. Họ nhìn chăm chăm về phương đông và nam, nơi đêm đang lan tới, nơi có một dải màu đen lơ lửng, như dãy núi xa xăm của một làn khói bất động. Thỉnh thoảng, một ánh đỏ ở xa lóe lên nơi bầu trời giáp ranh mặt đất.
‘Đúng là nan giải!’ Sam nói. ‘Đó là nơi chúng ta không muốn dính dáng đến nhất trong những chốn mà ta từng được nghe, và cũng chính là nơi chúng ta đang cố tiến lại gần! Và là nơi mà kiểu gì ta cũng không thể đến được. Hình như ta đã đi sai lối hết rồi. Ta không thể đi xuống; mà nếu có đi xuống được, thì vùng đất xanh bên dưới kia cũng chỉ là một bãi lầy dơ dáy, tôi cam đoan đấy. Phù! Cậu có ngửi thấy mùi của nó không?’ Cậu khịt mũi trong gió.
‘Có, tớ ngửi thấy nó,’ Frodo nói, nhưng cậu không cử động, đôi mắt cậu vẫn nhìn chằm chằm về phía cái dải đen và ánh lửa lập lòe. ‘Mordor!’ cậu lẩm bẩm trong hơi thở. ‘Nếu mình phải tới đó, mong rằng mình có thể đến thật nhanh và chấm dứt mọi sự!’ Cậu rùng mình. Cơn gió lạnh cóng và nặng trĩu một mùi mục rữa buốt giá. ‘Chà,’ cậu nói, rốt cục cũng đổi hướng nhìn, ‘nan giải hay không thì ta cũng không thể đứng đây cả đêm. Ta cần tìm một nơi kín gió hơn, và lại hạ trại; có thể ta sẽ tìm được đường trong ngày mới.’
‘Hoặc là một ngày nữa, rồi ngày nữa,’ Sam lẩm bẩm. ‘Hoặc ngày đó không đến. Ta đã đi sai lối.’
‘Tớ cũng tự hỏi,’ Frodo nói. ‘Tớ nghĩ, số của tớ là phải đi tới vùng Bóng tối đằng kia, thế nên kiểu gì cũng có đường. Nhưng thiện hay ác sẽ đón ta? Ta có hy vọng trong sự cấp tốc. Trì hoãn chỉ có lợi cho Kẻ Địch – thế mà tớ lại đang bị trì hoãn ở đây. Có phải ý chí của Tòa tháp Hắc ám đang dắt lối chúng ta? Tất cả những lựa chọn của tớ hóa ra đều lầm. Đáng lẽ tớ nên rời Hội Đồng hành từ sớm hơn nhiều, và trèo xuống từ phía Bắc, mé đông của Dòng Sông và của dãy Emyn Muil, rồi vượt qua phần đất rắn của Đồng bằng Giao tranh cho tới những đường hẻm đi vào Mordor. Nhưng giờ đây, tớ và cậu không thể đơn độc tìm đường trở ra, bọn Orc thì đang rình rập ở bờ đông. Mỗi ngày trôi qua là một ngày quý báu bị lãng phí. Tớ thấy mệt, Sam ạ. Tớ không biết nên làm gì nữa. Ta có đồ ăn gì còn sót lại?’
‘Chỉ có, cậu gọi chúng là gì nhỉ, à
lembas, cậu Frodo. Cũng còn kha khá. Nhưng dù thế nào đi nữa, có còn hơn không. Khi tôi gặm chúng lần đầu tiên, tôi không hề nghĩ là sẽ có ngày tôi mong được đổi món. Nhưng lúc này tôi đang mong thế: một mẩu bánh mì thường, và một vại bia – nửa vại thôi cũng được – sẽ ngon ra trò. Tôi đã xách theo cả bộ đồ nghề nhà bếp từ lần hạ trại trước tới đây, có được tích sự gì đâu? Không có gì để nhóm lửa, mà cũng chẳng có gì để nấu, một ngọn cỏ cũng không!’
Họ quay ra và đi xuống một hõm núi đá. Mặt trời ở hướng tây đang chìm vào trong mây, đêm xuống rất nhanh. Họ cố ngủ trong tiết đông giá, trở mình qua trở mình lại, trông một cái hốc giữa những mũi đá lởm chởm mòn vẹt; ít ra họ cũng được che chắn khỏi ngọn gió đông.
‘Cậu có trông thấy chúng nữa không, cậu Frodo?’ Sam hỏi, khi họ đang ngồi co ro lạnh cứng, miệng trệu trạo nhai bánh
lembas trong cái xám xịt buốt giá của buổi sớm.
‘Không,’ Frodo đáp. ‘Tớ không nghe và không thấy gì cả từ hai đêm rồi.’
‘Tôi cũng không,’ Sam nói. ‘Grrr! Cặp mắt đó khiến tôi sởn gai ốc! Nhưng có thể là chúng ta đã thoát được hắn, tên lẩn lút khốn kiếp. Gollum! Tôi sẽ cho hắn một cú gollum vào họng, nếu tôi mà túm được cổ hắn.’
‘Tớ mong là cậu không bao giờ cần phải làm thế,’ Frodo nói. ‘Tớ không biết hắn lần theo chúng ta như thế nào; nhưng có lẽ hắn lại mất dấu ta lần nữa, như cậu nói. Trên vùng đất khô cằn trơ trụi này, ta không để lại nhiều dấu chân hay vết mùi, kể cả đối với cái mũi đánh hơi của hắn.’
‘Tôi hy vọng là thế,’ Sam nói. ‘Tôi ước gì ta có thể thoát khỏi hắn vĩnh viễn!’
‘Tớ cũng vậy,’ Frodo đáp, ‘nhưng hắn không phải mối lo chính của tớ. Giá như ta có thể ra khỏi mớ đồi này! Tớ căm ghét nó. Tớ cảm thấy bị phơi trần ở hướng đông, bị ghim lại ở đây mà không có gì ngoài những dặm sình lầy chắn giữa tớ và Bóng tối đằng kia. Có một Con Mắt ở đó. Đi thôi! Ta phải tìm cách trèo xuống.’
Nhưng ngày hôm đó dần trôi qua, và khi chiều sắp tắt, họ vẫn loay hoay dọc sống núi và không tìm được đường thoát.
Thỉnh thoảng, trong sự câm lặng của miền đất hoang đó, họ cảm giác đang nghe thấy những âm thanh khẽ ở đằng sau, một hòn đá rớt, hoặc tiếng bước chân tưởng tượng gieo đen đét trên đá. Nhưng khi họ dừng lại và lắng tai nghe ngóng, họ không nghe thấy gì nữa, không gì ngoài ngọn gió đang thở dài trên những gờ đá – nhưng ngay cả âm thanh đó cũng gợi cho họ nghĩ đến tiếng thở rít khe khẽ giữa hai hàm răng sắc nhọn.
Cả ngày hôm đó, họ vật lộn trèo trên sống núi ngoài của rặng Emyn Muil đang hướng dần về phía bắc. Dọc theo bờ miệng của nó, một dãy đá rộng lô xô chằng chịt trải ra, thỉnh thoảng lại bị cắt ngang bởi những đường rãnh dốc thẳng xuống hẽm núi sâu hoắm trên mặt vách đá. Để tìm được đường giữa những khe nứt ngày càng sâu hơn và thường xuyên hơn này, Frodo và Sam phải đi trệch về phía tay phải, cách xa khỏi rìa núi, họ không nhận ra rằng họ đã đi xuống được vài dặm một cách chậm chạp nhưng đều đặn: chỏm của vách đá đang hạ dần xuống vùng chân núi.
Sau cùng, họ phải tạm dừng. Sống núi ngoặt về phía bắc và bị một hẽm núi sâu hơn rạch ngang. Ở mé bên kia, nó lại trồi lên, đột ngột cao thêm nhiều sải: một vách đá lớn xám nhờ lù lù trước mặt họ, cắt thẳng đứng xuống như bị dao vạt. Họ không thể tiến thêm được nữa, họ phải quay sang phía đông hoặc phía tây. Nhưng phía tây sẽ chỉ đưa tới nhiều trì hoãn và vật lộn hơn nữa giữa tâm của rặng đồi, phía đông thì dẫn họ tới vách đá ngoài cùng.
‘Không còn cách nào khác, Sam ạ, phải bò xuống cái rãnh này thôi,’ Frodo nói. ‘Xem nó dẫn tới đâu.’
‘Một cú trượt ghê người, tôi đánh cược đấy,’ Sam nói.
Hẽm núi hóa ra dài hơn và sâu hơn họ tưởng. Khi đang trèo xuống, họ bắt gặp chút cây cối còi cọc và gân mấu, những cây đầu tiên mà họ nhìn thấy từ nhiều ngày nay: phần lớn là cây dương xoắn, thỉnh thoảng có cây linh sam. Nhiều cây đã chết và rỗng hốc, bị gió đông gặm tới tận lõi. Thời xưa, trong những ngày ôn hòa hơn, hẳn đã có một bụi cây rậm ở trong hẽm núi, nhưng giờ đây, không còn có cây nào nữa sau khi họ đi được năm mươi thước, mặc dù vẫn có những gốc cụt già nua rải rác trên khắp bờ miệng vách đá. Hẻm núi chạy dọc theo rìa của dãy đá phay, đáy hẻm lổn ngổn đầy đá vỡ và xiên xiên dốc xuống. Khi họ rốt cục tới được chân hẻm, Frodo cúi xuống và nhoài người về trước.
‘Nhìn kìa!’ cậu nói. ‘Hẳn là ta đã trèo xuống được kha khá, hoặc là cái vách đã tụt xuống. Trông nó thấp hơn hẳn lúc trước, và có vẻ dễ trèo hơn nữa.’
Sam quỳ xuống bên cạnh Frodo và miễn cưỡng ngó qua rìa núi. Rồi cậu ngước lên nhìn vách đá cao sừng sững phía bên phải họ. ‘Dễ trèo hơn!’ cậu càu nhàu. ‘Phải, tôi chắc rằng trèo xuống bao giờ cũng dễ hơn trèo lên. Ai không bay được thì nhảy xuống!’
‘Vẫn sẽ là một cú nhảy ghê gớm đấy,’ Frodo nói. ‘Khoảng, chừng’ – cậu đứng một lát ước lượng bằng mắt – ‘tớ đoán là chừng mười tám sải. Không hơn.’
‘Thế cũng đủ lắm rồi,’ Sam nói. ‘Ugh! Tôi ghét nhìn từ trên cao xuống. Nhưng nhìn thế vẫn còn đỡ hơn là trèo đấy.’
‘Cũng thế thôi,’ Frodo nói. ‘Tớ nghĩ là ta nên trèo từ đây, và ta nên thử luôn. Nhìn xem – đá ở đây khác với ở mấy dặm về trước. Nó có nhiều chỗ trượt và vết rạn.’
Quả đúng là vách ngoài không còn dốc đứng, nó nghiêng xuống ra mé ngoài một chút. Nó trông như một bức lũy lớn hoặc một cái đê chắn biển đã bị dời nền nên vặn vẹo và lộn xộn, bỏ lại những kẽ nứt lớn và những đường gờ chênh chếch đôi khi rộng như một cầu thang.
‘Nếu ta định thử cố leo xuống, ta nên bắt đầu luôn thôi. Trời đang tối sớm. Tớ nghĩ là sắp có bão.’
Hình thù mờ nhạt màu khói của dãy núi ở hướng Đông đã chìm vào màu đen sâu thẳm đang vươn những cánh tay dài ra phía tây. Có tiếng sấm động ở đàng xa đưa lại theo chiều gió nổi. Frodo khịt mũi ngửi không khí và nhìn lên bầu trời đầy nghi ngờ. Cậu buộc chiếc đai lưng quanh áo choàng và thắt chặt lại, rồi sửa bọc hành lý nhẹ trên lưng; cậu bước về phía gờ núi. ‘Tớ sẽ thử,’ cậu nói.
‘Được lắm!’ Sam rầu rĩ nói. ‘Nhưng tôi trèo trước.’
‘Cậu?’ Frodo hỏi. ‘Điều gì làm cậu thay đổi ý định và muốn trèo xuống?’
‘Tôi chưa hề thay đổi ý định. Nhưng phải thế thôi: kẻ nào dễ trượt chân hơn thì trèo xuống trước. Tôi không muốn ngã đè lên cậu và hất văng cậu ra – không có lý gì phải giết cả hai người vì một cú ngã.’
Trước khi Frodo kịp cản cậu, Sam ngồi xuống, thả chân xuống bờ vực, quay người lại, bàn chân quờ quạng tìm chỗ để bấu vào. Khó lòng có việc gì cậu từng chủ tâm làm lại dũng cảm hơn thế, hoặc điên rồ hơn thế.
‘Không, không! Sam, cậu cả ngốc!’ Frodo la lên. ‘Chắc chắn cậu sẽ tự giết bản thân nếu cậu cắm đầu leo như thế mà chưa quan sát kỹ xem sao. Quay lại đây!’ Cậu túm lấy Sam phía dưới nách, và kéo cậu ta lên. ‘Nào, chờ đã và hãy nhẫn nại!’ cậu nói. Rồi cậu nằm ra mặt đất và chúi về phía trước, nhìn xuống: nhưng nắng đang tắt rất nhanh, mặc dù vầng dương vẫn chưa lặn. ‘Tớ nghĩ là ta có thể xoay xở được,’ chẳng mấy chốc cậu cất tiếng. ‘Dù thế nào đi nữa, tớ cũng làm được; và cậu cũng thế, nếu cậu giữ bình tĩnh và leo theo tớ một cách cẩn trọng.’
‘Tôi không biết làm sao cậu có thể quả quyết như vậy,’ Sam nói. ‘Bằng cách nào! Cậu không thể thấy đáy trong thứ ánh sáng này. Nhỡ cậu leo xuống đến một nơi mà chẳng có chỗ nào để đặt chân hay đặt tay?’
‘Thì lại leo lên, tớ nghĩ thế,’ Frodo nói.
‘Nói thì dễ lắm,’ Sam phản đối. ‘Tốt hơn hết là chờ đến sáng, khi nắng soi rõ hơn.’
‘Không! Tớ sẽ không chờ chừng nào tớ còn có cách,’ Frodo nói với một thái độ kịch liệt lạ lùng. ‘Tớ căm ghét từng giờ, từng phút ở đây. Tớ sẽ thử leo xuống. Cậu không được theo cho tới khi nào tớ quay lại hoặc gọi cậu.’
Ngón tay bấu lấy mép đá của cái vực, cậu từ từ đưa người xuống, cho tới khi cánh tay cậu đã gần căng ra, chân cậu tìm thấy một cái gờ. ‘Xuống được một bước!’ cậu nói. ‘Và cái gờ này rộng ra về phía bên phải. Tớ có thể đứng đó mà không cần bám. Tớ sẽ -’ giọng cậu đứt quãng đột ngột.
Bóng tối hối hả đang tăng tốc và xô tới từ hướng Đông, nuốt chửng bầu trời. Một tiếng sấm khô khốc nứt vỡ ngay trên đầu họ. Tia chớp chói lòa giáng xuống rặng đồi. Rồi một luồng gió thốc tới, và lẫn trong tiếng gió gầm, một tiếng thét the thé chói tai. Hai hobbit đã từng nghe thấy thứ tiếng như vậy ở xa xa phía Đầm Lầy, khi họ đi khỏi Hobbiton, và nó đã làm máu họ đông cứng, ngay cả trong vùng rừng của xứ Shire. Ở đây, nơi đồng không mông quạnh, nó còn gây khiếp sợ hơn nữa: nó xuyên qua người họ như những lưỡi dao lạnh buốt của sự kinh hoàng và tuyệt vọng, khiến cho tim ngừng đập, mũi ngừng thở. Sam ngã úp mặt xuống. Frodo bất giác bỏ tay bám ra và đưa tay lên che tai ôm đầu. Cậu chao đảo, trượt chân, và tuột xuống với một tiếng kêu rền rĩ.
Sam nghe thấy tiếng cậu và cố hết sức bò ra mép vực. ‘Cậu chủ, cậu chủ!’ cậu gọi. ‘Cậu chủ ơi!’
Cậu không nghe thấy tiếng đáp. Cậu run bắn toàn thân, nhưng rồi cố định thần, và lại gọi: ‘Cậu chủ!’ Cơn gió như lùa giọng cậu ngược vào trong họng, nhưng khi nó qua đi, thổi dọc hẻm núi và cuốn lên trên rặng đồi, một tiếng hô đáp lời văng vẳng tới tai cậu:
‘Ổn cả, ổn cả! Tớ ở đây. Nhưng tớ không thấy gì hết.’
Frodo gọi vọng lên bằng một giọng yếu ớt. Thực chất cậu không ở xa lắm. Cậu đã trượt nhưng không ngã, và chân cậu nẩy xuống một gờ đá rộng hơn ở cách dưới đó vài thước. May thay mặt đá tại đây đủ vát, và gió đang thổi dí cậu vào vách, nên cậu không lật nhào xuống. Cậu đứng vững lại một chút, áp mặt vào đá lạnh, cảm thấy tim mình đập thình thịch. Hoặc là đêm đã xuống đen đặc, hoặc là mắt cậu không còn nhìn thấy gì. Chung quanh cậu tối như bưng. Cậu tự hỏi có phải mình đã bị đâm mù. Cậu hít một hơi thật sâu.
‘Quay lại đây! Quay lại đây!’ cậu nghe thấy tiếng Sam vọng tới từ màn đen ở phía trên.
‘Tớ không thể,’ cậu trả lời. ‘Tớ không thể nhìn được. Tớ không thấy chỗ bám nào hết. Tớ chưa thể di chuyển được.’
‘Tôi nên làm gì đây, cậu Frodo? Tôi làm gì được đây?’ Sam la lên, nhoài người ra xa chông chênh. Tại sao cậu chủ lại không nhìn thấy gì? Trời đang nhá nhem, rõ là thế, nhưng không đến nỗi tối hẳn. Cậu có thể trông thấy Frodo ở phía dưới, một hình hài xám trơ trọi đang đứng dán vào vách đá. Nhưng cậu ta ở xa ngoài tầm với của bất cứ bàn tay cứu giúp nào.
(Còn nữa)
Người dịch: proudfoot
Ảnh minh họa: sưu tầm