Em vực dậy những nỗi đau,
để lòng không chìm đắm
để lòng không thăm thẳm
trong nỗi buồn rất riêng
----
Ừ thì anh có quyền
Gieo hạt mầm hạnh phúc
Ở tình yêu vàng ngọc
Và ra đi không chờ thu hoạch
Để mặc mọi điều
Cho riêng em...
Thứ hạnh phúc đẹp như bóng đêm
Em khoác và chạy đi trong sợ hãi
dẫm đôi chân gầy
trên những nhánh cây héo hắt trơ xương
đạp lên những vết thương của mình
và bật khóc...
Em còn nhớ mùi hương trên mái tóc
Mùi nắng cháy và tấm lưng trần
Của một buổi trưa hè nóng nực
Anh, và em, và chúng ta
đã đi những con đường rất dài
Em còn nhớ đôi bàn tay
Với những ngón tay gồ ghề và nứt nẻ
Của một con người gần như bị chôn vùi tuổi trẻ,
trong những giấc mơ không phải của mình
Em còn nhớ chuyện tình
có em, có anh, và có hạt mầm chưa thu hoạch
có trái tim tưới bằng tổn thương
có con đường, phủ bằng bóng đêm....