15 phút, 20 phút, 1 tiếng, 2 tiếng ...Có cái nỗi đau nào bằng khi ngồi trong 1 phòng bệnh mà nhìn cha mình yếu đi từng hơi thở để bước qua giữa cái lằn ranh giới của sự sống và sự chết? Mang tiếng mình là 1 người bác sĩ mà ngồi đó ráng niếu kéo từng giây, từng phút để ráng cứu sống cha mình...