một buổi sáng không khác gì mọi ngày cho lắm tôi thức dậy với bao nhiêu là tâm sự,:( tôi nhớ về người đó một người đã ở trong trái tim tôi từ mấy năm về trước và mãi sau này người ấy vẫn trong tim tôi,tôi biết điều đó.người ấy nói tôi bướng lắm
uh có lẽ tôi bướng thật nhưng người ấy đâu có biết là người ấy cũng bướng như tôi không.chúng tôi quá giống nhau.tôi có thể nói là chúng tôi rất giống nhau tính cố chấp của cả hai.tôi đã gọi điện nhiều lần nt nhiều lần nhưng ko có hồi âm.người ấy cố chấp hơn tôi rất nhiều ,có phải vì những lý do đó mà chúng tôi mãi chỉ là 2 người xa lạ mãi chỉ là những người đi ngang qua cuộc đời của người kia ko.những câu hỏi của tôi đặt ra và tôi cảm giác như người ấy đang cố tình ko muốn trả lời nó và mỗi lần như vậy tôi rất khó chịu lúc nào cũng vậy.nhiều khi tôi cũng muốn ngoan 1 chút nghe lời người đó 1 chút kute hơn trong mắt người đó để chúng tôi có thể hiểu nhau hơn nhưng tôi lại không thể làm như vậy vì nếu như tôi như vậy thì tôi sẽ ko phải là tôi.ko phải là cô nhóc ương bướng ngày nào mà người ấy biết nữa.
uh có lẽ tôi bướng thật nhưng người ấy đâu có biết là người ấy cũng bướng như tôi không.chúng tôi quá giống nhau.tôi có thể nói là chúng tôi rất giống nhau tính cố chấp của cả hai.tôi đã gọi điện nhiều lần nt nhiều lần nhưng ko có hồi âm.người ấy cố chấp hơn tôi rất nhiều ,có phải vì những lý do đó mà chúng tôi mãi chỉ là 2 người xa lạ mãi chỉ là những người đi ngang qua cuộc đời của người kia ko.những câu hỏi của tôi đặt ra và tôi cảm giác như người ấy đang cố tình ko muốn trả lời nó và mỗi lần như vậy tôi rất khó chịu lúc nào cũng vậy.nhiều khi tôi cũng muốn ngoan 1 chút nghe lời người đó 1 chút kute hơn trong mắt người đó để chúng tôi có thể hiểu nhau hơn nhưng tôi lại không thể làm như vậy vì nếu như tôi như vậy thì tôi sẽ ko phải là tôi.ko phải là cô nhóc ương bướng ngày nào mà người ấy biết nữa.
là gì vậy?