Mở đầu - Ký ức
Dành tặng cho Abbey, con gái bé bỏng của ta, vì một ngày nào đó con sẽ có đủ dũng cảm để đọc nó ... nhưng chưa phải ngày hôm nay.
Tristram, 1213
[SPOIL]Cậu bé giấu kỹ đôi tay vào trong chiếc áo len như để tìm chút hơi ấm, mặc dù ánh hồng rực từ đống lửa vẫn đủ để soi rõ những lọn tóc quăn trên má cậu. Với vóc dáng khá thanh mảnh, cùng khuôn mặt nhỏ thó so với những đứa trẻ cùng trang lứa, cậu ta trông già hơn rất nhiều so với cái tuổi mười một của mình. Cậu bé đeo một chiếc túi nhỏ bằng da hươu chéo qua cổ với một cuốn sách nặng nề nhét trong một ngăn chiếc túi, kéo trĩu dây nó xuống và hằn một đường lên da cậu. Tuy nhiên, cậu bé không để ý đến điều đó, hay đến chuyện ai có thể lấy điều đó để trêu đùa cậu. Cậu ta vốn không có bạn, là một kẻ cô đơn bẩm sinh, luôn thích ngồi chết dí trong nhà với những thứ sách vở của mình.
Ánh lửa bập bùng và nhảy nhót giữa nhóm trẻ, vốn đang ngồi quây quần quanh nó với khuôn mặt chăm chú và ngời sáng. Tất cả chúng đều tập trung vào một người ở giữa, trong một trạng thái ngây ngất kỳ bí hệt như người đang kể chuyện đó là chính tổng lãnh thiên thần Auriel đang bước giữa chúng.
Không, chuyện này có gì không ổn. Cậu bé lắc nhẹ đầu trong điệu bộ ghê tởm. Có thể vài năm trước, cậu ta cũng sẽ giống như chúng, nhưng bây giờ thì không. Người đang kể chuyện với vẻ tự tin cao độ đó đơn thuần là mẹ cậu, một người trần với sự hiểu biết không hơn bất kỳ ai trong dòng tộc của bà ta, và kể cả các tổng lãnh thiên thần có tồn tại thì họ cũng không lãng phí thồi gian ở vùng đất bị bỏ rơi này.
Một khúc củi nổ nhẹ, lóe lên một tia sáng trong đêm cùng những đốm lửa nhảy nhót. Khói bốc lên và lướt quanh những cái đầu trẻ nhỏ, mang theo một thứ mùi cay xè pha vị đắng đặc trưng của nhà kho nông trại. Mẹ của cậu bé vẫn thu hút sự chú ý tuyệt đối của lũ trẻ như mọi khi. Tronh khi những trưởng lão trong làng sẽ cảnh giác khi bà ta đi qua, lính canh sẽ xì xào đằng sau lưng vì sự điên rồ của bà nhưng lũ trẻ thì luôn đến, chăm chú nghe và tin vào những điều bà ta nói.
Chúng sẽ tin cho đến khi chúng lớn và tự mở mắt ra nhìn vào sự thật - Deckard Cain nghĩ thầm
"Anh em Tam đại ác quỷ, trong đó, đứa em út, Chúa tể Sợ hãi có tên Diablo là những tên quỷ mạnh nhất, với vẻ ngoài cực kỳ kinh dị. Truyền thuyết nói rằng, bất cứ ai nhìn trực tiếp vào hắn ta sẽ ngay lập tức bị phát điên vì sợ hãi. Nhưng hội Horadrim không bao giờ ngừng cuộc truy đuổi của họ. Khi Tal Rasha đã bị giam cầm trong hầm mộ mãi mãi cùng chúa tể hủy diệt dưới lớp cát của sa mạc Aranoch, Jered Cain đã dẫn những đạo sĩ còn lại truy đuổi Diablo xuyên qua Khanduras, liên tục phải chiến đấu với những tên tay sai của hắn trên đường đi" - Aderes lướt nhìn từng đứa trẻ một, thu hút mọi ánh nhìn của chúng. Nhưng khi ánh mắt của bà tìm đến nó, cậu bé quay mặt đi như đang tìm kiếm một cái gì đó phía xa, ngoài ánh lửa.
Giọng kể của mẹ cậu hơi trầm xuống như đang lấy hơi: "Hội Horadrim với sức mạnh phép thuật khủng khiếp đã Nhưng Diablo vẫn tiếp tục triệu hồi thêm hàng ngàn tên tay sai từ địa ngục lên để chiến đấu dưới quyền hắn, và cuối cùng, Jered đã quyết định ra đòn cuối. Tổng lãnh thiên thần Tyrael đã thành lập hội Horadrim với một mục đích duy nhất: Bắt giữ Tam đại ác quỷ và tống cổ chúng khỏi thế giới của chúng ta, và ông ta chắc chắn sẽ không để họ thất bại.
Aderes Cain có nước da trắng nhợt như sáp, chiếc áo choàng đen của bà ta phủ hờ xuống trán. Bà ta có một ánh mắt trống rỗng như bị nguyền rủa. Deckard đã nghe câu chuyện này rất nhiều lần trước đó, và nó trở lên phức tạp hơn, ấn tượng hơn sau mỗi lần mẹ cậu kể. Cậu ta biết được hết những điểm nhấn và tính tiết quan trọng. Bây giờ, sẽ đến lúc mẹ cậu làm bọn trẻ sợ hãi bằng cách cho chúng biết trận chiến cuối cùng của các đạo sĩ và chúa quỷ đã xảy ra ngay tại vùng đất này, và đất dưới chân chúng đã từng thấm đen máu quỷ. Giọng của bà ta cao dần lên khi Jered và những đồng đội của ông ta chiến đấu chống lại tầng tầng lớp lớp những sinh vật địa ngục và cuối cùng cầm tù Diablo trong viên đá linh hồn và chôn nó sâu dưới đất, nơi nó vẫn còn nằm cho đến ngày nay.
Câu chuyện này đã từng làm cậu sợ, tuy nhiên, cậu bé đã không còn là một đứa trẻ ranh và sự điên rồ của mẹ cậu ngày càng làm cậu mất thoải mái. Bây giờ, cậu có nhiều thứ để quan tâm hơn, và cậu không thể chịu cảnh ngồi nghe những câu chuyện này thêm nữa. Khi mẹ cậu quay đi, Deckard nhẹ nhàng chuồn ra khỏi đám trẻ và đi mất dạng vào trong đêm.
Không khí ban đêm ẩm ướt và lạnh hơn rất nhiều so với khi ngồi cạnh đống lửa. Deckard bước trên cỏ ướt bằng đôi chân trần, cố gắng kéo chiếc áo sát hơn vào thân thể gầy còm của mình. Cậu bé có thể nhìn thấy hơi thở của mình trong không khí và nó giống như những sinh vật ngoại lai đang cố gắng chui ra khỏi cơ thể cậu. Trong nông trại gần đó, tiếng một người đàn ông chửi thề vang lên cùng tiếng thét của một con cừu bị giết thịt, kèm theo đó là một mùi chua nhẹ của máu tươi phảng phất theo đi trong gió lạnh. Sương mù dày đặc quanh các ngọn cây ở bìa rừng và cảm giác ớn lạnh chạy dọc quanh cổ Deckard như những ngón tay ma quỷ. Cậu vừa run bần bật, vừa đi về nhà mình.
Trong nhà cậu, hai chiếc đèn được treo ở cửa ra vào, tuy nhiên cậu không cầm lấy chúng mà nhẹ nhàng lách qua bóng tôií để đi về phòng của mình. Cậu đã quá thuộc đường về phòng mình. Phía bên trong ngôi nhà, không khí thậm chí còn lạnh hơn cậu nghĩ. Ngón tay của cậu bé chạm vào bìa cuốn sách trong túi, vuốt ve nó, nhưng cậu vẫn chưa lấy nó ra để tận hưởng cảm giác này một lúc, như một người sành rượu vẫn thường dừng lại một chút để tận hưởng mùi thơm của rượu trước khi đưa cốc lên miệng. Đây là một cuốn sách về lịch sử Wétmarch và Con trai của Rakkis, một cuốn sách giáo khoa, không hề giống như những thứ mẹ cậu vẫn thường thích đọc: những câu chuyện về những vị anh hùng và những thế giới không tưởng bên trên và bên dưới thế giới của cậu, với những cư dân luôn nhảy nhót ngoài tầm nhìn của cậu. Những câu chuyện này hẳn chỉ là hoang đường.
Cậu bé muốn có một khoảng thời gian riêng tư. Tuy nhiên, chỉ một lúc sau, cậu nghe thấy tiếng cửa mở và mẹ cậu đi vào, vứt một khúc củi lớn vào bếp lò. Bà ta sẽ ngay lập tức nhóm lửa và đun nước pha trà, và cậu sẽ nghe thấy những tiếng động khi mẹ cậu ngồi trên ghế đan hay độc sách. Nhưng lần này Deckard đã nhầm, mẹ cậu đi thẳng vào phòng cậu và cậu chỉ có thể kịp giấu quyển sách xuống dưới giường trước khi mẹ cậu gõ cửa và đi vào.
"Deckard?" - Mẹ cậu giơ chiếc đèn lên cao, xua tan bóng tối đang vây quanh cậu. "Con bỏ đi trước khi mẹ kể hết câu chuyện.". Trong ánh sáng vàng ấm áp của ngon đèn, mẹ cậu trông có vẻ bối rối, mái tóc không chải của bà ta buông thõng xuống vai. Mái tóc mẹ cậu đã có mấy sợi bạc, ngay dưới thái dương mà trước đây cậu không hề để ý - Cain nghĩ.
"Con đã nghe câu chuyện này rất nhiều lần. Con mệt và muốn nghỉ ngơi."
"Đó không chỉ là truyện kể, Deckard. Jered là cụ tổ của con - và con là người cuối cùng của dòng máu anh hùng danh giá này."
"Những người Horadrim."
"Đúng thế, hậu duệ trực tiếp của pháp sư quyền năng nhất, người mang trọng trách bảo vệ thế giới Sanctuary khỏi những tên ác quỷ đang rình mò nó. Con biết điều đó."
Cain nhún vai, cậu không thích nhìn thẳng vào mắt mẹ cậu, vì cậu không dám chắc chắn sẽ thấy gì trong đó. Sau một lúc im lặng, cậu hỏi lại: "Sao mẹ không để con lấy họ của cha?"[/SPOIL]