Ta mất đứa đầu ở tuần thứ 8, lúc nó chưa thành hình, cũng chưa xác định được giới tính. Chuỗi sự kiện đó ta không muốn nhắc lại, nhưng nó mãi mãi thay đổi vợ chồng ta.
Nói về điều tích cực, ta và vợ ta sau cú shock đã đi tìm hiểu nguyên nhân, và tìm được 1 bác sỹ vô cùng uy tín về hiếm muộn và dưỡng thai. Có thể gọi là nhờ duyên trời, trong 1 tháng vị bác sỹ có tâm đó cho nghỉ ngơi thư giãn để chuẩn bị làm thụ tinh ống nghiệm vợ chồng ta có thai 1 cách tự nhiên, và tiếp tục theo ông bác để dưỡng thai. Sau đó là 1 thai kỳ khá căng thẳng và áp lực ( phần nào đó do ám ảnh lần trước), đặc biệt là giai đoạn cuối. Vợ chồng ta cuối cùng cũng có 1 em bé nhanh nhẹn, vui vẻ, mỗi tội bẩm sinh nhỏ con và lười ăn như tinh.
Chúc vợ chồng chủ thread sớm vượt qua nỗi đau, cuộc đời còn dài.