Cách đây khá lâu tôi cũng từng có 1 thời gian như vậy. Và cách của tôi là:
1/ Ko bước chân vào hàng game. Lúc đầu rất khó chịu nhiều lần cũng muốn chơi 1 ít. Nhưng tự động viên mình bằng cách viết 1 vài khẩu hiệu ra giấy như : Nếu còn chơi game tiếp thì mày là thằng hèn . ...
2/ Tập tạ. Do ngồi chơi cả ngày nên cơ thể nhão ra, vận đồng vài cái là muốn hết xí quách, nên lúc bắt đầu tập tôi chỉ tập với cây tạ ko hoặc cục tạ đơn 1,2kg. Sau 2 tháng thì mới đẩy đc 30kg. Do có nhiều thời gian nên hàng ngày tôi đi bộ đến chỗ tập.
3/ Tham gia CLB Nhịp sống trẻ ở NVH Thanh niên. Ở đó học các kỹ năng như : thắt nút dây , mật thư, moọc , hát hò và cả học nhảy ( vài điệu cơ bản như van, cha cha cha ...) tham gia 1 vài hoạt động công tác xã hội như : thăm hỏi các bà mẹ VNAH, các cụ già neo đơn hay vui chơi với các em nhỏ ở làng SOS, đi dạy các em ở Mái ấm tình thương. Các ngày Lễ như 14-2 ( :-* ) , 1-6, Tết Tây, Tết Âm Lịch CLB cũng tham gia 1 vài gian hàng trò chơi cho mọi người ở NHV , mà mỗi dịp như vậy thì thường khá là vui. Từ lúc phải nghĩ ý tướng trò chơi, hoành thành ý tưởng, dựng gian hàng , lúc tổ chức phải hò hét, lôi kéo người chơi càng nhiều càng tốt, rồi phải thu dọn khi kết thúc (oải nhất khoản này) Mà ko chỉ những việc đó, CLB cũng rât hay tụ tậpđi cafe ăn nhậu, hát karaokeo và cả tiến lên tiến xuống nữa

. Với khoảng thời gian tham gia CLB nó rất có ý nghĩa với tôi, nó làm thay đổi con người tôi theo hướng tích cực rất nhiều.
Mỗi người có 1 hoàn cảnh khác nhau, tôi ko thể chỉ bạn phải làm như thế này, như thế kia. Con đường của mỗi người phải do chính người đó bước đi. Việc tôi có thể nói với bạn là : bạn đừng thu mình trong 4 bức tường nữa, hãy cứ bước ra ngoài, bước đi và bạn sẽ tìm đc con đường cho chính mình.
Điều bạn cần bây là sự chia sẻ và động viên mà người có thể chia sẻ , động viên bạn nhiều nhất chính là gia đình.