.
26 . anti_intermilan
Imagine... when I die
2008
[spoil]Nếu tôi chết...
Mặt trời vẫn mọc...
Nắng vẫn chiếu đấy thôi...
Nếu tôi chết...
Mặt trời vẫn lặn...
Nắng vẫn tắt đấy thôi...
Nếu tôi chết...
Gió vẫn thổi...
Và mưa vẫn rơi...
Nếu tôi chết...
Bạn vẫn sống...
Và mọi người vẫn sống đấy thôi
Nếu tôi chết...
Trường của tôi vẫn tồn tại
Và vẫn phải đi học quài...
Nếu tôi chết...
Tớ vẫn chẳng đẹp lên tí nào
Và tôi vẫn bị trêu là đen...
Nếu tôi chết...
Người ấy vẫn tồn tại...
Và chẳng thể làm phiền tôi nữa...
Nếu tôi chết...
Nhà tôi sẽ mất một người...
Và ba mẹ tôi, chị tôi sẽ rất buồn...
Nếu tôi chết...
Tôi sẽ không làm được ước mơ của mình
Và tôi sẽ phí hoài mong ước của ba mẹ...
Nếu tôi chết...
Bạn bè sẽ chẳng thể gặp tôi
Và chúng ta sẽ chẳng còn đi chơi với nhau nữa...
Nếu tôi chết...
Nếu tôi chết...
Nếu...
Ừ...
Bản chất...
Vẫn không thay đổi...
Người chịu thiệt...
Vẫn chỉ là tôi và gia đình...
Uhm...
Chợt nhận ra...
Dù tôi có tồn tại hay không...
Vẫn chẳng có gì thay đổi...
Mưa vẫn rơi...
Gió vẫn thổi...
Chiến tranh vẫn còn...
Lạm phát vẫn tăng...
...
...
...
Nhưng...
Chợt nghĩ...
Nếu tôi chết...
Tôi sẽ không còn nghĩ...
Và tôi sẽ chẳng còn buồn...
Nếu tôi chết...
Tim tôi ngừng đập...
Não tôi ngừng nghĩ về em...
Nếu tôi chết...
Sẽ chẳng bao giờ gặp em nữa...
Và sẽ chẳng phải ôm nỗi đau vào lòng...
Nếu tôi chết...
Em vẫn ở đó...
Và vẫn yêu người khác...
Nếu tôi chết...
Tôi sẽ chẳng thể yêu ai nữa...
Và em sẽ mãi là tình yêu duy nhất của tôi...
Nếu tôi chết...
Mắt tôi sẽ nhắm lại...
Và nước mắt sẽ ngừng rơi...
Nếu tôi chết...
Tôi sẽ không nói gì nữa...
Và xã hội sẽ bớt đi 1 kẻ làm phiền...
Nếu tôi chết...
Sẽ chẳng ai nhớ tôi nữa...
Và 100 năm sau vẫn thế...
Nếu tôi chết...
Và nếu thật sự có vòng luân hồi...
Thì tôi sẽ có cơ hội làm lại
Nếu tôi chết...
Và nếu có kiếp sau...
thì... hẹn em, ở kiếp sau
Nếu tôi chết...
Nếu tôi chết...
Nếu tôi chết...
...
thì mọi chuyện sẽ chấm dứt...
chẳng còn nỗi buồn...
chẳng còn sự vấn vương...
chẳng còn phải lo...
chẳng còn phải khóc...
chẳng còn phải nói làm gì...
Vì thế... tôi muốn chết...
Chết đi...
Gió sẽ thổi nhưng tôi không biết
Nắng vẫn chiếu nhưng tôi không thấy
Mưa vẫn rơi nhưng tôi không ướt
Em vẫn ở đó nhưng tôi không hay
Em vẫn yêu nhưng tôi không đau...
...
...
...
Damn... muốn chết...
nhưng không thể...
vì bản chất cuối cùng cũng không đổi
cuộc sống vẫn là thế...
...
...
vì thế...
tôi đành chạy trốn...
trốn khỏi em...
trốn cái tình yêu của tôi...
tình yêu "con nít" mà em nói...
"con nít" trong con tim già cõi của tôi...
Chạy khỏi em...
Chạy thật xa...
Chạy...
Chạy...
Né tránh em...
Tránh em...
...
...
Đành yêu em...
Trong sự tưởng tượng...
Mà anh đã nghĩ rằng...
Nó sẽ thành sự thật...
Tất cả...
vẫn mãi chỉ là tưởng tượng...
Khóc...
nhưng nước mắt không rơi nỗi nữa rồi...
Nấc...
nhưng chẳng ai nghe thấy tiếng đâu...
...
...
...[/spoil]
---------- Post added at 14:24 ---------- Previous post was at 13:38 ----------
.
27 . killdragon00000
Lá thư viết cho chính tôi...
[spoil]Hải Anh à…
Em có nhớ tối hôm ấy không?
Với anh, đó là một tối mà có lẽ rất lâu…rất lâu… anh mới có thể quên đc…
Một tối mà trái tim anh gần như tan nát, cảm thấy như mất đi tất cả…
Đau đớn…
Mất mát…
Trống rỗng…
…
Mọi trạng thái chợt như ào vào trong anh…
Một đêm mà sao dài như vô tận…
…
Ngày qua ngày…
Cuộc sống cứ lặng lẽ tiếp tục trôi… nhưng…
Anh lúc nào cũng nhớ tới xem…mong ngóng tin tức của em…
Ngày sinh nhật em,muốn tặng em một lời chúc mừng , một bó hoa, một món quà nhỏ …
…
Hy vọng vào một ngày không xa chúng ta lại như lúc trước…
Nhưng ….
Một ngày…
Anh chợt biết em đã có người khác…
Trái tim anh một lần nữa tan nát…
Mọi hy vọng mất hết …
Anh biết làm gì đây ? …
Trong đầu anh chỉ còn vang mãi câu hát:
Tình lỡ cách xa … tôi trầm tư căn phòng tối…
Tình lỡ xa cách … nay bơ vơ tầm hồn trôi…
Lặng đi thật lâu…
Anh chợt thấy rõ ràng: chúng ta đã cách nhau quá xa…
Suy sụp…
THất vọng…
Chán nản…
…
Thời gian dần trôi…
Con người ta thay đổi…
Em đã không còn như xưa…
Và…
Anh cũng thế …
Anh không phải là một con người cao thượng…
Nhưng…
Trong thâm tâm anh thật lòng nghĩ rằng…
Nếu như em hạnh phúc bên người ấy…
Nếu như em vẫn giữ được nụ cười tươi sáng đó như ngày ta còn ở bên nhau…
Thì đó cũng là một niềm vui nho nhỏ của anh…
[/spoil]
---------- Post added at 14:28 ---------- Previous post was at 14:24 ----------
.
28 . g3tl0st
Gửi em, một "người bạn"
[spoil]Kể từ lúc tớ nói thật lòng mình chắc cũng đước nữa năm rồi bạn nhỉ. Sự thật là, sau bao khó khăn, cuối cùng mình cũng đã tập làm quen dần với việc quên đi một người...mà nói vậy cũng không đúng, bởi vì bạn là bạn của mình, chúng ta là bạn của nhau mà đúng không? Chính trong lúc hỗn mang đó mình ngộ ra một chân lý "để quên một người thì việc đơn giản chỉ là...cố gắng hướng suy nghĩ của mình về một việc khác, người khác" và có lẽ mình đã làm được. Duy mình vẫn không hiểu tại sao, những hồi ức, những hình ảnh của bạn thi thoảng vẫn lướt qua trong tâm trí mình...
Lần đầu gặp bạn thật sự mình chả có ấn tượng gì cả, lớp chỉ có 18 đứa nhưng đến 17 là nữ, chắc lúc đó mình vẫn còn bị ngợp nên không để ý. Lần đầu tiên mình tỉnh giấc là lúc mình nghe tiếng thút thít phía sau lưng, bạn úp mặt xuống bàn rưng rức, hỏi mấy đứa mới biết người yêu của bạn ngày hôm ấy sang Sing du học. Mình thầm nghĩ có cả đứa con gái như vậy sao...thời gian sau thì mình cũng chẳng cảm giác gì thêm. Hôm ấy là ngày đi cắm trại, hắn về, hắn và bạn đi cùng xe, lên đến nơi hắn cặm cụi cùng vài " đồng nghiệp" dựng trại. Mình thầm nghĩ "có người yêu cũng khổ thật". Một ngày nọ bạn đem lên lớp cái lap hắn mới tặng, wall là hình bạn với hắn chụp chung (nhìn mặt hắn có vẻ đau khổ)...trong thời gian này mình đang yêu một bé, một bé ngốc thua mình 3 tuổi.
Không lâu sau bạn và hắn chia tay, bạn đau khổ lắm, mình có thể đoán được điều đó khi chat với bạn. Không lâu sau mình bị đá, đơn giản là mình đã điên khi yêu (nghe sao giống bị Awakening trong Claymore quá) với lại bé đó còn nhỏ, nên chưa nhận thức rõ được tình cảm của mình (sau này sau khi bé chia tay vài chàng nữa mình mới ngộ ra điều đó, mình không trách) lúc này quan hệ bạn và mình rất tốt, nói đúng hơn là mình lại rộn ràng, mình làm mọi thứ chỉ để nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của bạn, ngồi cạnh bạn là 1 điều hạnh phúc khó tưởng, mình biết lúc này mình thật sự có tình cảm với bạn (mình lại mất kiểm soát và làm trò điên, vì vậy có lẽ mình đã đánh mất một số "điểm" kha khá)... lúc này xảy ra một bước ngoặt, mình chuyển lớp. Một trong những nguyên nhân là... mình chừa lối thoát nếu tỏ tình thất bại (mình hiểu rõ là nêu như học cùng lớp trong tình cảnh đó thì sẽ cực kì khó xử).
Nhưng sao từ lúc mình chuyển lớp, "mối dây" từ bạn sang mình mờ nhạt dần ngày qua ngày mình như tuyệt vọng,như bám víu một thứ vô hình nào đó. Rồi cái gì đến cũng phải đến, hôm đó liên hoan cuối năm, mình được lớp cũ mời, mình hôm đó cũng chỉ sẽ định" giữ im lặng" nhưng bạn đã "ra tay trước" bạn và một kẻ nào đó, mình như bị một bạt tai vào mặt, choáng ván, mình nốc cho say, cho không biết trời trăng gì nữa, nhưng càng uống lại càng tỉnh (mình hiểu rõ miệng mình đã bị bịt)...nhưng chẳng hiểu sao, khi về đến nhà, mình như bị hơi men chi phối, tay mình nhắn tin, không lỗi một chữ, nhắn cho bạn, và sau đó mình nhận được những gì đáng phải nhận. Mình vội vã sử dụng kế hoạch B (chả biết có từ lúc nào) hẹn bạn ra nói chuyện, nhằm cứu vớt 1 tình bạn (dĩ nhiên là chỉ nói chuyện bạn bè) và như là mình đã thành công... sinh nhật bạn mình vẫn tặng quà như bao kẻ khác, chỉ có điều mình không có mặt như họ trong các tấm ảnh party sinh nhật bạn (facebook ác lắm, mình hide bạn rùi mà nó cứ hiện ra).
Valentine năm nay với mình sẽ vẫn lạ lẫm như Valentine bao năm. Với bạn có lẽ sẽ lại quen thuộc. Mình...hi vọng bạn sẽ hạnh phúc...
[/spoil]
---------- Post added at 14:31 ---------- Previous post was at 14:28 ----------
.
29 . Lmman
Lá thư gửi qua nửa vòng trái đất
[spoil]Em à, giờ có thể em đang ngon giấc trên giường. Thứ 7 chắc em được nghỉ, mà cũng không chắc, có thể em bận làm việc hay đi chơi gì đấy. Vui vẻ em nhé.
Đã 3 năm rồi đấy, em đã xa anh 3 năm rồi, kể từ cái ngày em nói lời tạm biệt ra đi sang bên đấy. Kể từ khi nghe anh đã biết đấy là chấm hết cho chúng ta sau 1 năm vui vẻ. 3 năm có lẽ tất cả đã trôi vào quá khứ, em giờ có lẽ đã có người yêu mới rồi nhỉ, chắc thế, em của anh vốn xinh đẹp vui vẻ thì ai mà chẳng thích.
Ngồi tối buồn, lại nhớ, kỉ niệm xưa nó sao mà không ra khỏi anh được. Cái anh vẫn giữ có lẽ chỉ là kỉ niệm, hình bóng của em. Nó cứ day dẳng chẳng chịu rời khỏi anh cho dù anh có cố xoá mờ nó bằng hình bóng 1 người khác. Nhưng có lẽ vẫn chưa có ai hiểu anh được như em. Anh vẫn hiểu ước mơ, khát vọng của em khi rời bỏ VN để ra đi như thế, nhưng nó đau, đau lắm. Cái cảm giác trống vắng thiếu thốn 1 thứ gì trong lòng nó buốt rát khó chịu. Có lẽ vì thế mà anh vẫn luôn tỏ ra mình là 1 thằng bất cần tình yêu, vui vẻ qua đường, chẳng thực lòng với ai cả. Nhưng những khi một mình thì cái trống vắng ấy lại trỗi lên, ám ảnh anh.
Đêm lạnh, ngồi run mà lại nhớ đến những đêm em và anh co ro trong cái chăn mà trò chuyện. Những chiều tối, cùng dạo quanh Sài Gòn. Nó đã xa, quá xa .....
Buồn, anh đã cầm đến điếu thuốc thứ 2. Anh không hút thuốc, chỉ khi thật buồn anh mới đụng đến nó. Đắng chát, chát lắm em à.
Lá thư này anh gửi qua mail đến em, vẫn là cái mail cũ của em mà anh không còn biết là em có dùng đến nữa không, hy vọng em vẫn còn. Hy vọng em vẫn nhớ, chỉ cần là nhớ đến một người yêu em hơn cái bản thân của nó.
Best Wish For You !!!
[/spoil]
---------- Post added at 14:34 ---------- Previous post was at 14:31 ----------
.
30 . ahna_ahna
Gửi em, người con gái bên bờ hồ Karakoram
[spoil]
Bao năm rồi em nhỉ? Anh cũng không còn nhớ rõ được nữa. Trong kí ức của anh bây giờ chỉ vẫn là một mùa đông lạnh, cũng như năm nay vậy, anh vào game lang thang giữa bầy tuyết yêu và gặp em. Em ngồi đó, giữa tuyết bên bờ hồ Kara ,lạnh lẽo cô độc.
Không hiểu sao, đến giờ anh vẫn không hiểu được, dù chỉ qua game, anh cũng nhận ra là em đang cô đơn, em đang khóc. Và anh đã làm quen với em. Rất đơn giản mà cũng rất phức tạp. Anh cũng không hiểu được nữa.
Và rồi chúng ta cứ thế quen nhau, cứ thế thân thiết, hàng đêm anh vẫn cùng em ngồi đó, bên bờ hồ Kara kể chuyện cho em nghe.
Dần dà hằng đêm việc ngồi đó với em đã là việc không thể thiếu của anh vậy. Rồi chúng ta cũng yêu nhau .....
Anh biết kết quả sẽ không tốt, sẽ không có gì cả nhưng anh vẫn không thể cản mình yêu em.
Anh biết hết, biết em chỉ là ảo ảnh đẹp đẽ 1 ngày đông nhưng anh vẫn chấp nhận nó, chấp nhận tất cả chỉ để đêm đêm ngồi đó bên em cạnh hồ Kara mà thôi.
Thế rồi em cũng ra đi!
Không một lời từ biệt, em lặng lẽ.
Anh biết điều đó thế nhưng anh gần như không chấp nhận được điều đó, anh ngồi đó đợi em. Vô vọng!
Một năm 7 tháng và 18 ngày rồi nhỉ ... Anh không thể nhớ chúng ta quen nhau bao lâu nhưng anh lại nhớ rõ ngày chúng mình xa nhau.
Gần đây thôi anh đã nghĩ rằng anh có thể quên em, đưa em vào sâu trong trái tim anh và chôn giấu tại đó như một kỉ niệm đẹp 1 thời trai trẻ.
Thế nhưng hôm nay, trên đỉnh Mẫu Sơn ngắm băng tuyết, cảm nhận cái lạnh lẽo và cô độc, cảm nhận gió lạnh mà ko lạnh bằng trái tim mình!
Anh nhận ra là anh vẫn còn yêu em, anh vẫn nhớ về em rõ như ngày đầu, nhớ rõ mọi việc của chúng mình.
Trong tai phone điện thoại vang lên tiếng nhạc: "Trời lại làm đông sang, mưa tuyết tả tơi, Giọt lệ nào không hay chợt đông trên má ....."
Anh không biết trên má anh có gì không nữa.
Lúc này đây anh mới cảm nhận được, lúc đó quanh em không có tuyết không có băng, nhưng có lẽ em còn lạnh lẽo hơn anh lúc này.
P/s: Anh không biết em có đọc không, bất quá anh vẫn ở đó đợi em, bên bờ hồ Karakoram, 4ever !
[/spoil]
---------- Post added at 14:36 ---------- Previous post was at 14:34 ----------
.
31 . mozart_nht
Ngựa vằn xx
[spoil]
Sáng 14-01-2011
Ngựa vằn à !!!
Khi tớ viết bức thư này thì cậu chỉ đang ở cách tớ 2 ngõ thôi, tớ hèn nhát, tớ kém cỏi không dám đến gặp cậu (và chắc chắn rằng tớ sẽ biện minh là "bận học"). Ừ nhỉ, đáng lẽ tớ phải lên nói chuyện vui vẻ với cậu chứ nhỉ? Sao lại phải ở đây tự kỉ với bức thư thế này ?!!
Vậy là tròn 1 năm từ khi mình quen nhau, tớ vẫn nhớ như in khuôn mặt, ánh mắt nhìn ngố không tả được của "con bé bạn đứa em mình" hôm đó (đấy, nhắc đến làm tớ lại thở dài 1 cái rồi !!!). Ngay trong tối hôm đó, tớ phải tức tốc xin số điện thoại của cậu ngay, rồi đêm về tớ nhắn tin làm quen, rồi cậu gọi tớ là "ngựa vằn" vì tớ lỡ lời nói với Yến là cậu mặc cái áo như con ngựa vằn ...
Thời gian cứ trôi, càng nói chuyện với ngựa vằn tớ càng thấy tình cảm dành cho cậu lớn dần, lớn dần, dù cho thời gian tớ gặp cậu không đc thường xuyên (điều này làm tớ thấy áy náy rất nhiều). Rồi cuối cùng tớ cũng chính thức ngỏ lời với cậu, và bị từ chối thẳng thừng ... Cậu có nhớ tớ từng nói là "nếu ngựa vằn đã có người yêu thì tớ sẽ dừng lại, còn nếu không chấp nhận thì tớ sẽ buồn chút chút" không? Nhưng hôm đó tớ đã buồn thật nhiều, thật nhiều ... và tớ cũng viết 1 đoạn tâm sự dài lê thê mà đến giờ tớ cũng ngại đọc lại gửi cậu, đoạn comment của cậu lại làm tớ thấy tràn trề hi vọng, và tớ lại tiếp tục hi vọng, tiếp tục yêu ngựa vằn xx của tớ thật nhiều.
Nhưng bỗng nhiên, tớ cảm thấy bất an, tớ thấy nếu cứ thế này thì 1 ngày nào đó ngựa vằn sẽ không bao giờ là người ở bên tớ mất. Rồi tớ lại hỏi ngựa vằn (tớ thật ngốc), và lần này kết quả thật tồi tệ, "tớ không muốn cậu hi vọng nữa", đêm đó tớ đã rơi nước mắt (chút ít thôi) và có rất nhiều suy nghĩ hỗn độn trong lòng. Giờ tớ phải làm gì tiếp theo đây? Tiếp tục hi vọng, rồi ngựa vằn sẽ thấy khó chịu về tớ mất... hay là thôi, chả có yêu đương gì sất, thế thì chắc tớ sẽ ân hận mất...
Đến giờ tớ vẫn chưa biết tớ nên làm gì, và tạm thời tớ chọn phương án lánh mặt cậu, tớ biết điều này thật ngốc, nhưng tớ không đủ tự tin để có thể gặp cậu, nói chuyện vui vẻ bình thường như trược được.
Lan man 1 hồi, văn chương chắc cũng lủng củng, nhưng tớ chỉ mong cậu hãy hiểu và chấp nhận tình cảm của tớ, dù không phải là ngay bây giờ, nhưng ít ra cũng không phải là "không bao giờ" !!! [/spoil]
---------- Post added at 14:37 ---------- Previous post was at 14:36 ----------
.
32 . heraliot
Hãy tìm lại niềm vui ....
[spoil]Valentine!
Vậy là đã 2 Valentine rồi phải không nhỏ? Nhanh thật! Nhưng có lẽ đó là khoảng thời gian dài nhỏ tự đấu tranh với chính mình. “Anh sẽ nắm tay em đi hết suốt cuộc đời”_đó là câu hát hắn thường nghêu ngao mỗi khi chở nhỏ qua những con đường, quán nước quen thuộc. Nhỏ bĩu môi chê hắn hát “như vịt” vậy mà nhỏ vẫn cứ cười tủm tỉm, đôi mắt nhỏ ánh lên niềm hạnh phúc và lan sang cả ta.
Thế mà giờ đây nó lại trở thành nỗi ám ảnh, trái tim nhỏ lại nhói mỗi khi bất chợt nghe câu hát ấy kể từ ngày nhỏ và hắn buông tay nhau ra, không còn nắm lấy tay nhỏ như lời bài hát. Shock! Khi ấy đối với ta thật sự là cú shock và ta biết với nhỏ đó là cú knock-out.Nhỏ ngả quỵ! Chới với! Mất điểm tựa! Chếnh choáng như người say. Với những gì nhỏ và hắn dành cho nhau, trong sáng, chân thành thì cái kết thúc đột ngột ấy khiến người ngoài cuộc ngỡ ngàng.
Lý do được cả 2 đưa ra: Không hợp.
Như bao cặp đôi khác có lẽ đó là lý do dễ hiểu nhất đối với người nghe. Nhỏ là người đề nghị buông tay và hắn là người đồng ý. Hai người buông tay và hai người ngã. Tại sao lại buông tay nhau ra dễ dàng như vậy? Nhỏ ngã dài trong những kỷ niệm quay quắt, nhói lòng mà khi cố quên lại càng nhớ. Nhỏ lạc quan lắm, mạnh mẽ lắm. Nhỏ lúc nào cũng cười như chính cái tên của nhỏ, đeo kiếng dày 6 độ nhưng cũng không lấp nổi sự tươi tắn của nhỏ. Ta cử tưởng rằng nụ cười đã được mặc định sẵn trên gương mặt nhỏ khó mà xóa được.
Vậy mà khi không có hắn nhỏ lại khóc, bụi vẫn cứ bay vào mắt_câu trả lời khi ai vô tình thấy mắt nhỏ đỏ hoe. Khi không thể khóc được nữa nhỏ chạy trốn, nhỏ chạy khỏi thành phố nơi chứa đầy kỷ niệm giữa nhỏ và hắn bằng những chuyến du lịch xa. Nhỏ lao vào học, làm bất cứ việc gì khiến nhỏ không thể nghĩ ngợi bởi nhỏ biết hắn đang trốn trong tâm trí nhỏ. Nhỏ cứ bắt ta trả lời câu hỏi: tất cả chỉ là mơ thôi phải không? Ừ tất cả chỉ là mơ thôi, những gì không vui thuộc về quá khứ hãy cứ xem như là giấc mơ nhưng nỗi đau là có thật đấy nhỏ. Những gì thuộc về tự nhiên thì ta không thể điều khiển được và con tim là thuộc về tự nhiên, tự nhiên tồn tại trong cơ thể.Con tim có lý lẽ để yêu và nó cũng có lý lẽ để không còn yêu nữa. Cứ thế một năm trôi qua với nhỏ không bình yên! Nhỏ tự cười vì sao người ta điên, vì khi điên ta chẳng còn nhớ gì, ta được sống trong thế giới của ta.
Thời gian chữa lành vết thương, nhỏ lại cười nhưng vết sẹo vẫn nằm đâu đó trong tim nhỏ. Nhỏ dễ thương, thông minh, hài hước, không ngạc nhiên nếu có người để ý đến nhỏ nhưng nhỏ vẫn chọn cách bước đi một mình. Nhỏ lại sợ khi nắm tay ai đó, nhỏ lại ngã và lại đau. Sao vậy nhỏ. Hãy đi con đường mới, ta biết nhỏ muốn thử đi con đường mới vậy sao nhỏ không thử. Đâu phải con đường nào cũng khiến nhỏ vấp ngã, nhỏ cứ buộc lý trí và con tim chiến đấu với nhau. Làm sao nhỏ có thể xác định giữa lý trí và con tim: cái nào đúng, cái nào sai. Cứ nghe theo con tim đi nhỏ bời bằng linh cảm của người bạn thân với nhỏ hơn 10 năm trời, ta biết nhỏ đã chọn phe con tim rồi. Ta mong nhỏ cứ mãi là chính mình, mạnh mẽ, lạc quan.
Valentine lại đến rồi!
Mở cửa lòng mình ra biết đâu người mà nhỏ chọn đang đứng trước cổng đấy. Hãy chọn người mà có thể làm điểm tựa cho nhỏ, bờ vai vững chãi để những lúc cần nhỏ có thể tựa vào và bước tiếp.
Yêu nhỏ nhiều lắm! Nhỏ bạn thân ngốc nghếch của tui.
[/spoil]
---------- Post added at 14:45 ---------- Previous post was at 14:37 ----------
.
33 . nganlinhtu
Gửi em
[spoil] Vậy là thêm một mùa valentine nữa mình xa nhau em nhỉ.
Đêm nay, một mình anh ngồi đây, viết cho em dòng thư này. Đêm nay, lại chỉ một mình anh trong căn phòng trống, ngồi nhớ những kỉ niệm xưa!!!
Em nhớ không em? Lần đầu anh gặp em. Đó là cái ngày hè nắng vàng rực rỡ. Em chuyển tới khu trọ và mang đến cho anh những điều thần kì, mang đến cho anh lí do vì sao anh cần phải sống.
Em không xinh, không mặn mà, không đầy đặn như những người con gái khác. Em quê mùa, nước da cháy nắng, thấp, gầy. Đấy là tất cả những gì anh nghĩ về em trong lần đầu gặp gỡ. Thế nhưng anh lại yêu em, yêu em ngay từ lúc em trao cho anh nụ cười ấy. Anh vẫn không thể quên, không thể quên nụ cười của em. Nụ cười của một cô bé ngây thơ, chất phác. Một nụ cười mang đến cho anh hạnh phúc. Và ... Anh yêu em.
Lúc đó anh đã ngỏ lời, tất nhiên cái giá của sự vội vã là lời từ chối của em. Và anh đã phải trả một cái giá quá đắt cho sự nông nổi của mình. Em lảng tránh anh, thấy anh, em vội tránh mặt. Những lúc ấy, anh thất vọng biết nhường nào. Rồi một năm, hai năm ... Thời gian cứ đưa thoi còn em, em vẫn cứ tránh mặt anh, tiết kiệm với anh kể cả nụ cười. Nhưng anh không bỏ cuộc, bởi đơn giản anh đã yêu em thật rồi.
Trong chỗ trọ, em ở trên phòng anh. Mỗi đêm, nghe tiếng em cười, nghe tiếng cười đùa của em với đứa bạn cùng phòng là bao lo toan phiền muộn của một ngày đi làm vất vả dường như biến đi đâu mất. Anh mỉm cười trong bóng đêm, lòng thầm chúc em ngủ ngon và hạnh phúc. Có những đêm đông lạnh giá, em khóc. Tiếng nấc như mũi kim châm vào tim anh... Lúc đấy anh chỉ muốn được bên em, ôm em vào lòng, san sẻ với em tất cả. Nhưng anh không thể. Anh chỉ biết ngồi tựa vào tường, lặng im nghe tiếng em khóc. Tâm trí anh ngập tràn nỗi thất vọng vô bờ.
Và rồi khi em học năm thứ 4 Đại Học, em cũng đồng ý làm người yêu anh. Anh vẫn nhớ như in cái chiều ngày hôm ấy. Thứ 4, 1/8/2007, ngày sinh nhật em tròn 21 tuổi. Anh đã lấy hết sự can đảm của mình để nói với em "Anh Yêu Em". Anh đã sợ, sợ phải nghe thấy lời từ chối của em. Nhưng không, chắc khi người ta lớn hơn một tuổi thì sẽ suy nghĩ chín chắn hơn, và em đã biết anh yêu em thật lòng. Anh là người em có thể dựa vào khi buồn, chia sẻ với em những nỗi đau. Em đã gật đầu. Sau hơn 2 năm, anh lại được nhìn em cười tươi như vậy. Nhất là nụ cười đó dành cho anh chứ không phải một ai khác. Giây phút đó anh biết mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Em có những sở thích thật kì lạ. Mỗi khi đi chơi, em thường thích đi vòng quanh một con phố nào đó. Những lúc ấy thật yên bình và hạnh phúc. Những con phố Hà Nội đêm dường như lung linh hơn, đẹp hơn khi em bên anh. Mỗi lần như vậy, em thường tựa đầu vào lưng anh, để mặc anh đèo đi. Thính thoảng em reo lên khe khẽ khi thấy một điều gì mới lạ.
Càng gần em, anh càng cảm phục em, càng yêu em nhiều hơn nữa. Em thường nói anh là chỗ dựa của em. Nhưng với anh, em mới là người mang lại cho anh nghị lực. Em mang đến cho anh ánh sáng để vững bước trên con đường của hai đứa mình. Anh nhiều lúc đã mường tượng ra gia đình của anh và em. Một gia đình nhỏ bé, anh kế toán, em cô nuôi dạy trẻ, và những đứa con kháu khỉnh của hai đứa mình.
Thế nhưng đời ai đoán được chữ ngờ phải không em. Cái ngày em đưa anh về ra mắt cha mẹ em. Anh đâu biết nó lại là ngày định mệnh chia rẽ đôi mình. Cha mẹ em nghèo, hai bác không muốn em có một cuộc sống nghèo khó như ông bà. Hai bác không muốn em sống với anh, không muốn cuộc sống của em sau này phải khổ.
Anh biết. Anh biết em đã khóc rất nhiều khi anh nói lời chia tay. Nhưng em ạ. Trái tim anh như vỡ vụn ra thành hàng ngàn mảnh khi chính miệng anh phải thốt ra lời nói ấy. Anh đã suy nghĩ rất nhiều, nghĩ rất nghiêm túc về những lời nói của cha mẹ em. Anh tuy là người Hà Nội nhưng anh biết, anh không thể mang lại cho em một cuộc sống đầy đủ và sung túc. Đó là điều anh biết chắc chắn. Anh vật lộn với cuộc sống đã đủ khổ rồi. Đưa em vào cái vòng xoáy đó, anh không nỡ.
...
[/spoil]
Read more
---------- Post added at 14:48 ---------- Previous post was at 14:45 ----------
.
34 . bao_tru
Gửi em tình yêu đầu của tôi :)
[SPOIL]Em à, nhận được tin em đã có người yêu mới mà anh tự nhiên bồi hồi xúc động lạ thường. Biết là ta đã không là gì của nhau nữa nhưng sao anh vẫn còn từng ấy cảm xúc về em...
Hôm nay được cô giáo tiếng Anh share ảnh cả lớp trên flick của cô giáo rồi lại nhớ ra là mình cũng từng teen => cũng có flick như bao bạn trẻ nông nổi khác........... Đăng nhập = ID nick cũ hay dùng hồi cấp 3 ... vào.. và tất cả... tất cả những cái mà anh trong cơn đau khổ vì nhớ em, đã tận tay xóa hết, xóa sạch, xóa như chưa bao giờ được xóa để mà rồi có một thời gian muốn lại có nó mà ngắm lại...... Chúng ở đây, đầy đủ, nguyên vẹn và nguyên thủy như ban đầu của nó mà từ hồi anh còn chưa dám sờ vào photoshop............
Tất cả.. từ pic đầu tiên anh up vào nó .. lớp 8 cười toe trong tay là cái huy chương bạc toàn quốc teawondo.... rồi đến lớp 9 lúc chia tay trường...Vào cấp 3... bạn bè mới..... và em.. tất cả pic còn lại. Tất cả 83 pic còn lại là em và anh... Anh lại tự kỉ rồi... em chẳng là gì nữa cả, anh cũng đã bắt đầu thấy thích một người khác, và em cũng vậy, em đã có người yêu mới. Anh, cũng vậy, cũng sẽ có người yêu mới, sắp thôi. Em sẽ là kỉ niệm đẹp, là mối tình thơ đẹp tuyệt của anh, là mối tình đầu trong sáng, là cái ôm đầu tiên đầy mưa và ngần ngại, là nụ hôn đầu ngượng nghịu và ngọt ngào, là buổi chia tay lạnh giá trong ngày hè oi ả, là nước mắt, là nụ cười, là hơi ấm mỗi khi em kề bên, là những hờn ghen vu vơ khi em lỡ cười với 1 tên khác tươi hơn bình thường và anh dám cưa người khác trước mặt em, là những cái nắm tay. Anh yêu em bởi những cái nắm tay đó. Em thấy anh vui, ánh mắt rạng ngời, nắm tay anh và cười. Em thấy anh buồn, nắm tay anh và dựa đầu vào tay anh. Em có nhớ không có lần anh hỏi:
- Sao em thích được anh xoa đầu vậy?
- Tay anh ấm nóng như tấm lòng và nhiệt huyết của anh vậy, đó mới chính là người yêu của em.
Hạnh phúc. Và anh thấy tuyệt vời nhất ở em đó là em biết tôi lúc nào cảm thấy lạc lõng, em sẽ kéo anh lại bằng cái nắm tay của em với ánh mắt, nụ cười và cái ôm thật chặt, để rồi anh ôm lại chặt tới mức em kêu lên thì tôi mới nhả ra. Em là người anh
ĐÃ từng yêu nhất trần đời.
Anh ko biết vì sao lại có cảm giác như vậy và cũng không thể hiểu tại sao lại muốn cho em biết những điều này. Chúng chỉ là những bức ảnh, những bức ảnh về một thời ngây dại của cái tuổi cấp 3 đẹp nhất đời người. Những tấm ảnh này sẽ chôn vùi vào dĩ vãng, một thời nông nổi, nhưng ko kém lãng mạn của anh. Và ở đó có một cô gái ko-hề-bé-nhỏ luôn mỉm cười với một anh-còn-mặc-áo-trắng và một anh-đã-già. Thôi, tạm biệt em, anh sẽ ko xóa những bức ảnh này nữa để không bao giờ hối tiếc là đã làm điều ngu ngốc. Vì em cũng là quá khứ ngọt ngào của anh mà. Chào em, người tình đầu tiên của anh và chúc em mọi điều may mắn cũng như hạnh phúc.
Mong rằng người yêu mới của em sẽ yêu em như tôi yêu em.[/spoil]