- Đúng là nguyên câu trên chỉ một quá trình suy vi của xã hội, nhưng rốt lại, với Lão, Lễ là thấp, Đạo và Đức là cao. Ngoài ra, cái Lễ mà Lão Tử nhắc tới ở đây là cái Lễ của nhà Chu đã có từ nhiều trăm năm trước, rồi mất lễ thì tới loạn chiến quốc, xuân thu. Tức là giai đoạn suy vi của xã hội đã bắt đầu đối với cái nhìn của Lão Tử, vì thế con đường ông chọn là qui ẩn mãi mãi. Trong khi đó, Khổng Tử bôn ba khắp nơi tìm cầu học lễ nghĩa nhà Chu để khôi phục xã hội bình ổn. Ngay cả khi không xét trên câu chữ, chỉ dựa vào hành động của hai bậc thánh ấy cũng thấy con đường họ chọn là khác nhau, hành động khác nhau xuất phát từ tư tưởng khác nhau vậy.
Và câu "lễ là đầu mối của loạn" khác xa với câu "lễ là loạn" nhé. :) Em không nói "lễ là loạn", em nói con đường đi của Lão Tử và Khổng Tử khác nhau ở phần Lễ: Lão thiên về không - Đạo khả đạo phi thường đạo, danh khả danh phi thường danh; Khổng thiên về có - Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.
Tương tự, cái Không với cái Vô Vi, người ta nói khác, nhưng có chắc ta đã thực sự rõ cái Không là gì , thực sự rõ cái Vô Vi là gì ? Hay chỉ hiểu mặt chữ ? Hoặc tệ hơn nữa là hiểu sai mặt chữ như cái câu về Lễ ở trên ?" Nói chung, sau khi nghiên cứu qua Khổng, Lão, Trang, Phật, Kito, đến triết học Tây phương thì thấy chung quy nguồn gốc Đạo cũng chỉ là một. Điều này đã được nói đến trong Kinh Dịch :
...
Nếu có thấy nhiều sự sai khác, ấy là do chưa truy về gốc thôi.
Ở đây bác mắc hai lỗi tư duy:
- Thứ nhất, bác cho tư duy của mình là đúng:" chung quy nguồn gốc Đạo cũng chỉ là một." , còn phủ định tất cả sự phân biết của các học giả khác là sai. Trong khi các học giả đọc được như bác và hơn bác thì nhiều vô số kể, học giả có thể hiểu đạo hơn bác cũng nhiều vô số kể. Trong số các học giả hơn bác đấy, có rất nhiều người nói khác, nhưng bác thẳng thắng bác bỏ luận điểm của họ. Thật kiêu ngạo! Kiêu binh tất bại.
- Thứ hai, bác mâu thuẫn với chính mình:
Trên bác nói:
nhưng có chắc ta đã thực sự rõ cái Không là gì , thực sự rõ cái Vô Vi là gì ? Hay chỉ hiểu mặt chữ ?
Như vậy bác hiểu hay chưa?
Trong một comment khác bác nói:
quả thực đọc và dụng nó mấy năm trời tới nay vẫn chưa ngộ hết
Như vậy bác chưa hiểu hết.
Dưới bác kết luận:
Nói chung, sau khi nghiên cứu qua Khổng, Lão, Trang, Phật, Kito, đến triết học Tây phương thì thấy chung quy nguồn gốc Đạo cũng chỉ là một.
Nếu có thấy nhiều sự sai khác, ấy là do chưa truy về gốc thôi.
Như vậy bác chắc chắc đã hiểu hết tư tưởng của các triết gia, các bậc hiền triết, bác hiểu hơn cả câu chữ, hiểu đến tận cùng mà chỉ cần
nghiên cứu qua. Phi thường! Thật phi thường!
Và mở ngoặc thêm, những người nói rằng "vô vi" của Lão Tử khác với cái "không" trong đạo Phật là các thiền sư chứng đắc, không phải các học giả dựa trên câu chữ, cũng không phải em nói, em chỉ mượn tư tưởng của các vị ấy để dẫn giải thôi.