- 7/2/04
- 5,772
- 8,588
Dạo này mình về quê, chả dám ra ngoài nhiều, bạn bè thì đi làm tứ xứ hết cả. Có nuôi một con chó nhỏ bầu bạn.
Vậy mà giờ ẻm không còn nữa, cảm giác thật buồn và trống rỗng.
Cứ tự an ủi rằng ẻm sẽ không còn phải chịu đựng sự đau đớn của cơn bệnh, của tiết trời lạnh cắt da cắt thịt này nữa.
Nhưng cứ xem lại những tấm hình, những thước phim đùa chơi. Giờ ko còn ai quấn quít, ko còn ai đánh thức mối sớm mai, ko còn ai đòi ăn cơm nữa
.
Già rồi còn khóc vì một chú chó, tâm sự với người khác thì không dám vì sợ chê cười.
Trời lạnh và buồn man mác...trong lòng thật đau khổ.
Vậy mà giờ ẻm không còn nữa, cảm giác thật buồn và trống rỗng.
Cứ tự an ủi rằng ẻm sẽ không còn phải chịu đựng sự đau đớn của cơn bệnh, của tiết trời lạnh cắt da cắt thịt này nữa.
Nhưng cứ xem lại những tấm hình, những thước phim đùa chơi. Giờ ko còn ai quấn quít, ko còn ai đánh thức mối sớm mai, ko còn ai đòi ăn cơm nữa
.Già rồi còn khóc vì một chú chó, tâm sự với người khác thì không dám vì sợ chê cười.
Trời lạnh và buồn man mác...trong lòng thật đau khổ.



