Soul_Hunter
Youtube Master Race
- 11/7/08
- 4
- 0
Hiện giờ mình đang rơi vào 1 tình cảnh rất ... kể ra thì rất dài ,và nó ko chỉ đơn giản như những gì mình nói dứơi đây ... nhưng thực sự mình hoàn toàn ko biết phải làm thế nào ,mình post lên đây hy vọng có anh em ai đó đi trước có kinh nghiệm tư vấn giùm mình 
mình là 1 sinh viên ,lên HN học đại học năm nay là năm thứ 2 và mình thuê nhà trọ để ở
phải nói 1 điều thế này, bản thân mình nhận biết mình ko phải là 1 thằng ko có khả năng ,nhưng chỉ vì cấp 3 mải chơi xem nhẹ việc học nên bây giờ phải trả 1 cái giá khá đắt ... mình đã quyết tâm từ bỏ mọi thú vui đam mê để giờ chuyên tâm cho việc học ,mình theo học CNTT bởi đó là sở thích đam mê lớn nhất bây giờ của mình ...
mình đã xác định chăm chỉ học hành,cho dù việc này có đôi chút gượng ép vì 1 vài lý do ko tiện nói ra ,và sẽ cố gắng tìm kiếm 1 học bổng để học lên cao hơn ,dc cái tiếng anh mình cũng ko đến nỗi nào ,và mình cảm thấy chưa bao giờ cảm thấy chán nản khi nghiên cứu về lập trình cả ,mình đặt ra mục tiêu sẽ cố gắng học thật giỏi đồng thời phát huy mọi kỹ năng của bản thân để sau này sẽ cố gắng tự mình lập nghiệp ,tạo dựng mọi thứ từ chính bàn tay mình (dĩ nhiên phải có gia đình làm điểm tựa :p,nhưng mình là người quyết định mình )
và mình cũng xác định sẽ gạt bỏ chuyện yêu đương ,chí ít khi nào ra trường ổn định dc cuộc sống mới tính chuyện yêu và lấy vợ,nhưng ...
cái gì cần đến nó cũng sẽ phải đến ,ở nơi mình trọ mình gặp 1 cô bé ,cả 2 đều là sv năm đầu ... có thể nói mình đã bị sét đánh ,ấn tượng với cô bé ngay từ lần đầu nhìn (gọi cô bé vì cô ấy kém tuổi mình,đi học sớm 1 năm)
1 cô bé xinh đẹp ,có cá tính ,học giỏi ... nhưng mình thấy cả 2 cách nhau quá xa nên mình đành cố che giấu tình cảm cho nó qua đi ... và cũng nghĩ thôi bỏ qua đi cô ấy chắc gì để ý đến 1 thằng như mình ...
đó là gần 1 năm về trc ... hồi đó mình vẫn còn hơi nông nổi ...
bây giờ ,mình vừa nếm trải 1 thất bại cay đắng ,có thể nói là cay đắng nhất 20 năm cuộc đời ...nó khiến mình nhận ra nhiều sai lầm của mình,và nhờ nó mình có thêm quyết tâm tiếp tục con đường học ,gạt bỏ yêu đương
thế nhưng ... gần đây mình biết ... cô bé ấy thích mình từ lâu ...trc đây mình cũng có hơi ngờ ngợ mấy lần vô tình giáp mặt nhau nhưng chỉ nghĩ chắc mình cảm giác thế thôi ... nhưng giờ thực sự cô ấy đã nói với mọi người rằng thích mình ... mới cách đây mấy hôm, cô bé muốn gặp mình nói chuyện trực tiếp nhưng mình cố ý lảng tránh(mình đã lên phòng cô ấy,lúc đó còn có vài người...mình bỏ đi,cô ấy gọi mình lại nhưng mình ...) ... mấy hôm nay vài lần vô tình gặp mặt cô ấy có vẻ rụt rè tránh né ko nhìn mình
giờ đây mình phải làm sao ? nếu như là 1 người nào khác ,mình hoàn toàn có thể lạnh lùng dửng dưng ko quan tâm (ko phải là mình chưa từng như vậy) nhưng mình hoàn toàn ko thể làm như thế với cô ấy ! mình đã thực sự thích cô bé ấy .... nhưng mình lại ko muốn yêu đương vào lúc này ...giá như cô ấy đừng ...
bây giờ mình thấy khó quá ,ko thể mãi im lặng thế này dc,nếu mình cứ cố dửng dưng thì có thể sẽ khiến cô ấy hiểu nhầm tình cảm ... có thể làm cô ấy buồn ... cho rằng mình lạnh lùng thờ ơ ... sợ rằng làm phai nhạt đi tình cảm và sẽ có kẻ khác đến... mà mình ko đủ tự tin để có thể nói hết lòng với cô ấy ,nếu yêu bây giờ mình sợ sẽ trễ nải việc học của cả 2...nếu mình bảo cô ấy đợi,liệu cô ấy có thể đợi mình ít nhất 4,5 năm nữa dc ko
năm nay mình đã có 2 cơ hội để có 2 thứ quan trọng nhất đời mình, 1 thứ mình đã để mất ,và mình ko muốn mất cả cô ấy,điều quan trọng nhất còn lại của mình,cố ấy đã cho mình 1 cơ hội nhưng mình chưa dám đón nhận ... liệu mọi người bảo mình phải làm sao đây ??? mình đã nghĩ rất nhiều nhưng chưa thấy 1 giải pháp nào cả... giúp mình với ... plz ...
P/S:mình phải nói tất cả những gì mình viết đều là sự thật,cả những suy nghĩ và việc mình với cô ấy (ít nhât là theo những gì mình cảm nhận),mặc dù có 1 số điều mình không tiện nói ... mong ai đó chỉ cho mình 1 cách giải quyết ....mình thật sự bó tay rồi



mình là 1 sinh viên ,lên HN học đại học năm nay là năm thứ 2 và mình thuê nhà trọ để ở
phải nói 1 điều thế này, bản thân mình nhận biết mình ko phải là 1 thằng ko có khả năng ,nhưng chỉ vì cấp 3 mải chơi xem nhẹ việc học nên bây giờ phải trả 1 cái giá khá đắt ... mình đã quyết tâm từ bỏ mọi thú vui đam mê để giờ chuyên tâm cho việc học ,mình theo học CNTT bởi đó là sở thích đam mê lớn nhất bây giờ của mình ...
mình đã xác định chăm chỉ học hành,cho dù việc này có đôi chút gượng ép vì 1 vài lý do ko tiện nói ra ,và sẽ cố gắng tìm kiếm 1 học bổng để học lên cao hơn ,dc cái tiếng anh mình cũng ko đến nỗi nào ,và mình cảm thấy chưa bao giờ cảm thấy chán nản khi nghiên cứu về lập trình cả ,mình đặt ra mục tiêu sẽ cố gắng học thật giỏi đồng thời phát huy mọi kỹ năng của bản thân để sau này sẽ cố gắng tự mình lập nghiệp ,tạo dựng mọi thứ từ chính bàn tay mình (dĩ nhiên phải có gia đình làm điểm tựa :p,nhưng mình là người quyết định mình )
và mình cũng xác định sẽ gạt bỏ chuyện yêu đương ,chí ít khi nào ra trường ổn định dc cuộc sống mới tính chuyện yêu và lấy vợ,nhưng ...
cái gì cần đến nó cũng sẽ phải đến ,ở nơi mình trọ mình gặp 1 cô bé ,cả 2 đều là sv năm đầu ... có thể nói mình đã bị sét đánh ,ấn tượng với cô bé ngay từ lần đầu nhìn (gọi cô bé vì cô ấy kém tuổi mình,đi học sớm 1 năm)
1 cô bé xinh đẹp ,có cá tính ,học giỏi ... nhưng mình thấy cả 2 cách nhau quá xa nên mình đành cố che giấu tình cảm cho nó qua đi ... và cũng nghĩ thôi bỏ qua đi cô ấy chắc gì để ý đến 1 thằng như mình ...
đó là gần 1 năm về trc ... hồi đó mình vẫn còn hơi nông nổi ...
bây giờ ,mình vừa nếm trải 1 thất bại cay đắng ,có thể nói là cay đắng nhất 20 năm cuộc đời ...nó khiến mình nhận ra nhiều sai lầm của mình,và nhờ nó mình có thêm quyết tâm tiếp tục con đường học ,gạt bỏ yêu đương
thế nhưng ... gần đây mình biết ... cô bé ấy thích mình từ lâu ...trc đây mình cũng có hơi ngờ ngợ mấy lần vô tình giáp mặt nhau nhưng chỉ nghĩ chắc mình cảm giác thế thôi ... nhưng giờ thực sự cô ấy đã nói với mọi người rằng thích mình ... mới cách đây mấy hôm, cô bé muốn gặp mình nói chuyện trực tiếp nhưng mình cố ý lảng tránh(mình đã lên phòng cô ấy,lúc đó còn có vài người...mình bỏ đi,cô ấy gọi mình lại nhưng mình ...) ... mấy hôm nay vài lần vô tình gặp mặt cô ấy có vẻ rụt rè tránh né ko nhìn mình
giờ đây mình phải làm sao ? nếu như là 1 người nào khác ,mình hoàn toàn có thể lạnh lùng dửng dưng ko quan tâm (ko phải là mình chưa từng như vậy) nhưng mình hoàn toàn ko thể làm như thế với cô ấy ! mình đã thực sự thích cô bé ấy .... nhưng mình lại ko muốn yêu đương vào lúc này ...giá như cô ấy đừng ...
bây giờ mình thấy khó quá ,ko thể mãi im lặng thế này dc,nếu mình cứ cố dửng dưng thì có thể sẽ khiến cô ấy hiểu nhầm tình cảm ... có thể làm cô ấy buồn ... cho rằng mình lạnh lùng thờ ơ ... sợ rằng làm phai nhạt đi tình cảm và sẽ có kẻ khác đến... mà mình ko đủ tự tin để có thể nói hết lòng với cô ấy ,nếu yêu bây giờ mình sợ sẽ trễ nải việc học của cả 2...nếu mình bảo cô ấy đợi,liệu cô ấy có thể đợi mình ít nhất 4,5 năm nữa dc ko

năm nay mình đã có 2 cơ hội để có 2 thứ quan trọng nhất đời mình, 1 thứ mình đã để mất ,và mình ko muốn mất cả cô ấy,điều quan trọng nhất còn lại của mình,cố ấy đã cho mình 1 cơ hội nhưng mình chưa dám đón nhận ... liệu mọi người bảo mình phải làm sao đây ??? mình đã nghĩ rất nhiều nhưng chưa thấy 1 giải pháp nào cả... giúp mình với ... plz ...
P/S:mình phải nói tất cả những gì mình viết đều là sự thật,cả những suy nghĩ và việc mình với cô ấy (ít nhât là theo những gì mình cảm nhận),mặc dù có 1 số điều mình không tiện nói ... mong ai đó chỉ cho mình 1 cách giải quyết ....mình thật sự bó tay rồi




) mình càng cảm thấy cô ấy rất thú vị,cho mình cảm giác chưa từng với 1 người con gái nào khác,ko phải con gái ở tuổi đó ai cũng có thể như cô ấy (mình có thói quen hơi "ông cụ non" là để ý mọi người xung quanh,xem cách sống cách ứng xử để thấy con người họ là thế nào) ... từ hồi để ý cô ấy mình cũng thấy bản thân cũng thay đổi rất nhiều ... mình đã từng rất muốn có cô ấy ở bên ...
!
(sr chị em phụ nữ, tớ ko có ý vơ đũa cả nắm).
, như thế câu chuyện sẽ mạch lạc hơn và nghiêm túc hơn :p, nhớ chuẩn bị trước vài phương án phòng khi cô ấy ko đồng ý với ý kiến của cậu (ví dụ thế
.
,nếu ko tỉnh táo thì dễ tẩu hỏa nhập ma , ai ko vững thì lại nghĩ quẩn ra cầu Long Biên hay kiếm cái nhà cao tầng nào đó quyên sinh thì ...
,khi con người ta trải qua 1 thất bại /mất mát to lớn họ sẽ phát sinh tâm lý sợ hãi mất những gì đang có và những gì muốn có khác... đương nhiên mình ko phải là ngoại lệ rồi , chỉ vì thế mà kết luận thiếu bản lĩnh sống thì ... :hug: nhưng có thể hiện tại đúng là như vậy