slientkid
Thành viên cấp 69
- 8/6/07
- 1,687
- 494
Hồi mới lên đại học, kiếm được tiền sớm nên bỏ học, lao vào ăn chơi, đến khoảng 25 tuổi thất bại trong túi không còn đồng nào mới chí thú làm ăn lại, giờ thu nhập cũng tốt, cảm thấy cuộc sống cũng không đến nỗi nào, coi như hồi bỏ học là sai lầm của tuổi trẻ, thôi qua rồi không tiếc nữa, cố gắng phấn đấu làm lại thôi.
Nhưng, đang yên đang lành, tự dưng...gặp nàng. Đm đen vl. Nàng bằng tuổi, 26, đã trải qua nhiều nỗi đau, nên đm nó phủ lên gương mặt xinh xắn ấy, là cái vẻ lạnh giá của đàn bà từng trải, nó quyến rũ mê hồn các bác ạ. Đéo phải là hot gỉrl xinh xắn như mình hay dùng để quay tay đâu, thần khí khác hẳn. Mình ngày trước ăn chơi cặp kè cũng nhiều nên gặp con gái mà mình cảm thấy thích hiếm lắm. Đm tâng nàng đến đây là đủ. Tiếp vào vấn đề. Vấn đề là trong mắt nàng, mình là thằng vô hình. Đi chơi cùng với mấy người bạn, nàng không cười ko nói, ko có dù chỉ 1 chút dấu hiệu là nàng có hứng thú. Thế lại càng khoái mới chết chứ lị. Nàng nói thẳng, chỉ thích quen người trưởng thành, lo được cho mình, dù nàng kiếm được tiền, tự sống sung sướng được, nhưng để chinh phục được nàng, phải là người đàn ông bản lĩnh, chứ ko muốn quen những mối tình linh tinh ko có tương lai. Đm thế là tự dưng cuộc đời mình rớt mẹ thẳng xuống dưới đáy, buồn vl, bắt đầu ân hận vì những tháng ngày trước, bình thường không nghĩ đâu, mà giờ cứ tự trách mình, giá như ngày trước không quậy phá, thì giờ có lẽ cuộc sống đã khác. Buồn mà chẳng biết kể cùng ai, bạn bè có, thân thiết luôn, nhưng trong mắt tụi nó, mình là thằng cứng cáp nhất, nên chuyện thế này, có kể cho bọn nó nghe, chắc cũng nghĩ thằng nhảm hồ bách thảo, nên cứ ôm trong lòng, khổ tâm. Công việc đang tốt, cái chán nản lười chẳng muốn làm, chẳng muốn gặp ai, toàn vùi đầu vào game và ngủ, y hệt ngày trước, cái hồi ăn chơi không chí hướng, bỗng tự nhận ra mình yếu đuối hơn mình tưởng.
Nhân tiện ở SG chỗ nào bán bánh mochi ngon và xịn nhất thế, sắp sinh nhật nàng, mua cái gì đấy tặng cho vui
Nhưng, đang yên đang lành, tự dưng...gặp nàng. Đm đen vl. Nàng bằng tuổi, 26, đã trải qua nhiều nỗi đau, nên đm nó phủ lên gương mặt xinh xắn ấy, là cái vẻ lạnh giá của đàn bà từng trải, nó quyến rũ mê hồn các bác ạ. Đéo phải là hot gỉrl xinh xắn như mình hay dùng để quay tay đâu, thần khí khác hẳn. Mình ngày trước ăn chơi cặp kè cũng nhiều nên gặp con gái mà mình cảm thấy thích hiếm lắm. Đm tâng nàng đến đây là đủ. Tiếp vào vấn đề. Vấn đề là trong mắt nàng, mình là thằng vô hình. Đi chơi cùng với mấy người bạn, nàng không cười ko nói, ko có dù chỉ 1 chút dấu hiệu là nàng có hứng thú. Thế lại càng khoái mới chết chứ lị. Nàng nói thẳng, chỉ thích quen người trưởng thành, lo được cho mình, dù nàng kiếm được tiền, tự sống sung sướng được, nhưng để chinh phục được nàng, phải là người đàn ông bản lĩnh, chứ ko muốn quen những mối tình linh tinh ko có tương lai. Đm thế là tự dưng cuộc đời mình rớt mẹ thẳng xuống dưới đáy, buồn vl, bắt đầu ân hận vì những tháng ngày trước, bình thường không nghĩ đâu, mà giờ cứ tự trách mình, giá như ngày trước không quậy phá, thì giờ có lẽ cuộc sống đã khác. Buồn mà chẳng biết kể cùng ai, bạn bè có, thân thiết luôn, nhưng trong mắt tụi nó, mình là thằng cứng cáp nhất, nên chuyện thế này, có kể cho bọn nó nghe, chắc cũng nghĩ thằng nhảm hồ bách thảo, nên cứ ôm trong lòng, khổ tâm. Công việc đang tốt, cái chán nản lười chẳng muốn làm, chẳng muốn gặp ai, toàn vùi đầu vào game và ngủ, y hệt ngày trước, cái hồi ăn chơi không chí hướng, bỗng tự nhận ra mình yếu đuối hơn mình tưởng.
Nhân tiện ở SG chỗ nào bán bánh mochi ngon và xịn nhất thế, sắp sinh nhật nàng, mua cái gì đấy tặng cho vui
Chỉnh sửa cuối:


