[Chia sẻ] Reviews - Bình luận

Hiendaoduc

|||||||||||||||||||||||||||
Moderator
Lão Làng GVN
Nơi chia sẻ các bài review phim "cây nhà lá vườn" do các thành viên tự viết. Có thể lấy review từ chỗ khác nhưng không khuyến khích, nếu có yêu cầu ghi rõ nguồn bài viết.
Mọi thành viên đều có quyền viết và post lên đây.
Yêu cầu:
- Có thể theo nhiều giọng điệu, không nhất thiết phải mang nặng tính nghiêm túc hoặc quá hàn lâm. Tuy nhiên phải thật sự khách quan.
- Nên viết kĩ càng, càng công phu càng tốt.
- Không dùng quá nhiều emo, không có emo càng tốt.

Tất cả các hành vi có tính chất phá hoại hoặc gây lạc đề đều sẽ bị xử lí.

Xin cám ơn các bạn đã đóng góp!


--------------------------------------------------
Danh sách các bài viết

- 2 : 37 (2006) by kingpersnake

- 4 Months, 3 Weeks and 2 Days (2007) by disaster

- [Misc] Akira Kurosawa và điện ảnh Nhật Bản 100 năm qua by NIZ

- A Short Film About Killing, Samaria, Time, Address Unknown, Spring Summer Fall Winter and Spring, City of God by kingpersnake

- Alice in Wonderland (2010) by tuyết kiếm

- All About Lily Chou Chou (2001) by kingpersnake

- All the Boys Are Called Patrick (1959) by kingpersnake

- Alvin and the Chipmunks: The Squeakquel (2009) by Nomurasan

- Amadeus (1984) by disaster

- An Education (2009) by khoadeptrai39

- Angels & Demons (2009) by nomura

- Avatar (2009) by Nomurasan

- Avatar (2009) by tuyết kiếm

- The Avengers (2012) by pikeman2

- Blue Valentine (2010) by khoadeptrai39

- Bodyguards and Assassins - Thập Nguyệt Vi Thành (2009) by tuyết kiếm

- The Boy in the Striped Pyjamas (2008) by kingpersnake

- Brazil (1985) by Dr. House

- The Bucket List (2007) by nomura

- Bugsy (1991) by Dream Theater

- Cars (2006) by Hiendaoduc

- Cars 2 (2011) by Hiendaoduc

- Clash of the Titans (2010) by tuyết kiếm

- Click (2006) by halokiru

- A Clockwork Orange (1971) & The Hole (1998) by kingpersnake

- Cloud Atlas (2012) - Thiên sử thi về loài người by Dr. House

- [VN] Chơi vơi by kingpersnake

- Contact (1997) by Nomurasan

- Conviction (2010) by Haotakua

- Dancer in the Dark (2000) by kingpersnake

- Daybreakers (2009) by tuyết kiếm

- Days of Heaven (1978) by Dream Theater

- Elephant (2003) by kingpersnake

- Eternal Sunshine of the Spotless Mind (2004) by pikeman2

- Exit Through the Gift Shop (2010) by disaster

- Fast Five (2011) by Hiendaoduc

- Fast Five (2011) by Nomurasan

- The Fighter (2010) by pikeman2

- Gattaca (1997) by Dream Theater

- Gattaca (1997) by khoadeptrai39

- The Ghost Writer (2010) by khoadeptrai39

- G.I. Joe: The Rise of Cobra (2009) by tuan_hope1991

- Glory (1989) by Dream Theater

- Hachiko: A Dog's Story (2009) by tuyết kiếm

- Harry Potter and the Deathly Hallows Part 1 (2010) by kingpersnake

- Harry Potter and the Deathly Hallows Part 1 (2010) by Nomurasan

- Harry Potter and the Deathly Hallows Part 2 (2011) by Nomurasan

- The Hurt Locker (2009) by kingpersnake

- I Come with the Rain (2009) by kingpersnake

- I Don't Want To Sleep Alone (2006) by kingpersnake

- Inception (2010) by Nomurasan

- Inglourious Basterds (2009) by Nomurasan

- Ip Man 2 - Diệp Vấn 2: Tông sư truyền kỳ (2010) by tuyết kiếm

- Iron Man 2 (2010) by tuan_hope1991

- The Karate Kid (2010) by tuyết kiếm

- La Vie en rose (2007) by kingpersnake

- Last Life In The Universe by kingpersnake

- Legend of the Guardians: The Owls of Ga'Hoole (2010) by pikeman2

- The Lord of the Rings: The Return of the King (2003) by zFantasyz

- Machete (2010) by Nomurasan

- Man of Steel (2013) by Dr. House

- [Misc] The Matrix's Concept by NIZ

- May 18 (2007) by disaster

- Memento (2000) by kingpersnake

- Memories of Murder (2003) by disaster

- The Message - Phong Thanh (2009) by tuyết kiếm

- Milk (2008) by kingpersnake

- Millennium Mambo (2001) by kingpersnake

- MouseHunt (1997) by zFantasyz

- [Misc] Mulholland Drive: Sixteen Reasons Why I Love You by Dr. House

- Never Let Me Go (2010) by disaster

- Nobody Knows (2004) by kingpersnake

- Oldboy (2003) by kingpersnake

- The Painted Veil (2006) by khoadeptrai39

- Partly Cloudy (2009) by tuan_hope1991

- The Passion of Christ (2004) by Nomurasan

- Phone Booth (2003) by khoadeptrai39

- Prince of Persia: The Sands of Time (2010) by tuyết kiếm

- Rashomon (1950) by NIZ

- Real Steel (2011) by Nomurasan

- The Remains of the Day (1993) by kingpersnake

- Remember Me (2010) by khoadeptrai39

- Requiem for a Dream (2000) by kingpersnake

- Requiem for a Dream (2000) by zFantasyz

- Rio (2011) by Nomurasan

- Rise of the Planet of the Apes (2011) by pikeman2

- Robots (2005) by Nomurasan

- Rumble Fish (1983) by Dream Theater

- Scott Pilgrim vs. the World (2010) by pikeman2

- Secret (2007) by viethaihp1992

- Sherlock Holmes (2009) by tuyết kiếm

- Sleepers (1996) by Dream Theater

- Slumdog Millionaire (2008) by Nomurasan

- The Sorcerer and the White Snake - Truyền Thuyết Bạch Xà (2011) by Nomurasan

- Star Wars Episode I: The Phantom Menace (1999) by Nomurasan

- Stranger than Fiction (2006) by Hakbit

- Surrogates (2009) by Nomurasan

- Taken (2008) by Nomurasan

- Tangled (2010) by Nomurasan

- [VN] Tây Sơn hào kiệt by tuyết kiếm

- Thor (2011) by pikeman2

- The Town (2010) by NIZ

- The Three Musketeers (2011) by Hiendaoduc

- Transformers: Dark of the Moon (2011) by Hiendaoduc

- Transformers: Revenge of the Fallen (2009) by tuan_hope1991

- Triangle (2009) by khoadeptrai39

- [Misc] Từ Sucker Punch nói chuyện Mainstream vs. Cult: The Case For Success Incubators translated by Dr. House

- [VN] Tướng về hưu by kingpersnake

- Un Chien Andalou (1929) translated by kingpersnake

- Unthinkable (2010) by khoadeptrai39

- Up (2009) by kingpersnake
 
Chỉnh sửa cuối:
Mở hàng bằng Inglorious Basterds :D

Thank mod

attachment.php

Đạo diễn : Quentin Tarantino
Diễn viên:
Brad Pitt
Christoph Waltz
Michael Fassbender
Eli Roth
Diane Krüger
Daniel Brühl
Til Schweiger
Mélanie Laurent

Năm: 2009

Inglorious Basterds

Thế chiến thứ 2, một cuộc chiến đã trở thành huyền thoại trong lịch sử loài người, bao nhiêu năm qua là đề tài quá quen thuộc cho phim ảnh. Thế nhưng, nếu bạn đã quá chán ngán với những hình ảnh quen thuộc: những chiến sĩ phe Đồng minh đổ bộ lên bãi biển Normandy, những trận đọ súng “bốc khói” giữa hai phe, hay cảnh oanh tạc, ném bom, pháo kích mù trời, tối tăm mặt mũi..v.v thì Inglorious Basterds của đạo diễn tài danh Quentin Tarantino (Kill Bill 1,2) lại cho thấy một bộ mặt khác hẳn của Đệ Nhị Thế Chiến. Bộ phim là một câu chuyện lạ kỳ mà khi đã bắt đầu, tôi chắc rằng bạn sẽ không thể nào dứt ra được.

Vẫn với kết cấu chương hồi theo kiểu Kill Bill, bộ phim được chia thành những đoạn nhỏ, kể những câu chuyện khác nhau, nhưng bằng những cách thức tinh tế, chúng liên kết với nhau thật tuyệt vời. Trong mỗi chương, một mô típ quen thuộc được lặp lại: mở đầu khá chậm, thậm chí có phần…chán, tuy nhiên chỉ sau một lúc, những câu thoại, tình tiết hấp dẫn dần dán chặt người xem vào màn hình. Kịch tính được đẩy lên cao trào ở những trường đoạn nghẹt thở và cuối cùng, một cái kết có vẻ nhẹ nhàng nhưng luôn làm người xem phải ồ lên kinh ngạc. Đó chính xác là một nghệ thuật dẫn truyện bậc thầy!!

Tính ra, độ bạo lực của Inglorious Basterds vẫn còn kém xa những phim trước của Quentin. Rất ít những cảnh máu chảy đầu rơi, bắn nhau tóe lửa..nhưng sự hồi hộp, hấp dẫn của phim cứ dâng trào theo từng nhịp cảm xúc của nhân vật, và có lẽ của cả người xem nữa. Phim kể về hai đối tượng chính, dù chẳng hề quen biết nhau, nhưng số phận lạ kì đã liên kết họ lại trong một phi vụ ám sát kinh thiên động địa. Cô gái trẻ người Pháp gốc Do Thái Shoshana Dreyfus chứng kiến cảnh binh lính Đức tàn sát gia đình mình hồi còn nhỏ. Lớn lên, cô nuôi trong mình lòng căm thù sâu sắc với đế chế Quốc Xã tàn bạo và luôn nung náu ý định trả thù. Ở một góc khác, một nhóm những người lính Mỹ gốc Do Thái do đại úy Aldo Raine (Brad Pitt) chỉ huy xâm nhập nước Pháp với một mục đích duy nhất: giết lính Nazi cho đến giọt máu cuối cùng. Những “gã điên” này đã gây nên nỗi kinh hoàng trong lòng quân đội Đức và được gọi bằng cái tên “The Basterds” (bọn vô lại).

Cao trào của phim có lẽ là trường đoạn trong quán rượu. Độ gay cấn, hồi hộp và hấp dẫn của nó đủ khiến khán giả phải nín thở. Người xem hết đi từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác, rồi bất chợt vỡ òa với cách giải quyết của phim, để rồi thỏa mãn tột cùng khi cao trào kết thúc. Người ta lại một lần nữa phải thán phục Tarantino, với một kịch bản tuyệt vời đã nung nấu cả thập kỉ. Cũng chỉ có ông mới có thể tạo nên những đoạn phim ấn tượng như vậy.

Lẫn trong không khí nặng nề của thời chiến và những cuộc trả thù tàn khốc, có một điểm thú vị mà tôi đánh giá rất cao: mối tình lãng mạn, hay đúng hơn thứ chưa thể gọi là một “mối tình” của anh lính trẻ Fredrick Zoller dành cho Shoshana Dreyfus. Zoller là hình ảnh tiêu biểu cho thanh niên Đức lúc bấy giờ: trẻ, nhiệt tình, lãng mạn và bị..lừa dối. Đúng vậy, họ bị chính quyền lừa dối để ra trận bán mạng một cách ngây thơ mà đến khi chết vẫn nở trên môi nụ cười vì nghĩ rằng đã chiến đấu cho tổ quốc. Zoller đã cho thấy: không phải người Đức nào cũng đáng ghét, không phải tên lính Quốc Xã nào cũng điên khùng bệnh hoạn, giết người không gớm tay. Mà vẫn còn đó những người thanh niên Đức dịu dàng và lịch thiệp, yêu lãng mạn và cái đẹp, vẫn còn đó thiện tâm và lương tri, đúng như anh đã nói trong phim: “Tôi không chỉ là một bộ quân phục”. Dẫu bi kịch đã đến với Shoshana và Zoller, nhưng tôi tin, cuối phim, Shoshana chắc chắn đã hiểu được phần nào tình cảm của anh dành cho cô. Chắc chắn đâu đó, sâu thẳm trong trái tim cô, đã nguôi phần nào nỗi hận nhà tan cửa nát. Tuy vậy, cũng chẳng ai trách được Shoshana, nếu là bạn, cũng chỉ có thể ước giá như Zoller không phải người Đức mà thôi.

Diễn xuất của các diễn viên thật sự đã đưa bộ phim lên đỉnh cao. Ngoài hai tên tuổi thuộc hàng “Hollywood” là Brad Pitt và Diane Kruger, hầu hết các diễn viên trong phim là người bản xứ. Tuy vậy, diễn xuất tuyệt vời của họ vẫn không thể chê vào đâu được. Melanie Laurent đã khắc họa thành công một Shoshana đầy tâm trạng với ánh mắt buồn xao xuyến thật khó quên. Hay một đại úy Aldo Raine (Brad Pitt) với chất giọng đặc sệt địa phương và vẻ mặt “phớt tỉnh” bất cần, xứng đáng cầm đầu một đoàn quân… tự sát. Sự xuất hiện của 2 bóng hồng: Shoshana (Melanie Laurent) và Bridget (Diane Kruger) thật sự là bổ sung tuyệt vời cho một kịch bản gồm toàn những “gã đàn ông mê chém giết”. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là những kẻ phản diện: gã sĩ quan Gestapo trong quán rượu và đặc biệt là đại tá Hans Landa, kẻ có biệt danh “Thợ săn người Do Thái”. Hans Landa luôn xuất hiện với nụ cười thường trực trên môi nhưng chính nụ cười đó lại cho thấy một con cáo già vô cùng quỷ quyệt. Mỗi khi y xuất hiện là không khí trở nên căng thẳng đáng sợ. Và khi Hans nghiêm mặt, khi nụ cười của hắn biến mất, bạn biết sẽ có chuyện chẳng lành xảy đến. Hans Landa chính là hình ảnh tiêu biểu cho những tên Quốc Xã thông minh, gian xảo, quỷ quyệt và độc địa đến chừng nào. Làm nên thành công của vai diễn Hans Landa là diễn viên tài năng người Áo Christoph Waltz. Vai diễn đã mang lại cho anh giải thưởng trong liên hoan phim Cannes 2009.

Tài năng của đội ngũ diễn viên không chỉ thể hiện ở mặt diễn xuất. Một chi tiết nhỏ (nhưng đáng lưu ý) bạn sẽ thấy trong phim là hầu như các diễn viên đều có thể nói ít nhất là 2, 3 thứ tiếng. Riêng Hans Landa và Daniel Bruhl (diễn viên thủ vai Fredrick Zoller) là 4 thứ tiếng. Thật đáng khâm phục!!

Đúng “chất Tarantino”, Inglorious Basterds không quên lồng vào những lời thoại thú vị, những tình tiết hài hước và cả những ẩn dụ đầy thâm thúy để khán giả chiêm nghiệm. Như trong trò chơi đoán người, số phận người da đen ở châu Mỹ đã được khắc họa theo một cách thật độc đáo nhưng cũng không khỏi giật mình. Những yếu tố này không chỉ tạo nên tiếng cười hay những câu “ồ” thú vị mà còn giúp người xem nhớ đến phim nhiều hơn, để suy nghĩ và cảm nhận.

Trên mặt bằng thành công chung, những góc quay đẹp mắt và phần âm nhạc xuất chúng càng tôn thêm giá trị bộ phim. Những giai điệu khi thì du dương nhẹ nhàng, khi thì gấp gáp vội vã hòa nhịp hoàn hảo với diễn biến cao trào của phim, tạo nên một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đỉnh. Hơi đáng tiếc (theo nhận xét riêng) là phim đã bộc lộ chất giả tưởng của mình trong đoạn cuối. Nếu như, kịch bản phim vẫn tuân thủ các sự kiện thực tế, theo kiểu “vừa thực vừa ảo”, chắc sẽ còn hấp dẫn hơn nhiều, khi đó người ta sẽ phải đoán già đoán non một câu chuyện tuyệt vời như vậy đã thực sự xảy ra?.

Tóm lại, dù bạn có phải là fan của Tarantino hay không, bạn có dị ứng với những cảnh bạo lực hay chỉ thích dạng phim hành động thiếu chiều sâu, “mì ăn liền”, thì bạn cũng không thể bỏ qua kiệt tác Inglorious Basterds. Vì nếu không, bạn đã bỏ qua một trong những bộ phim đáng xem nhất hiện tại.

Score: 9/10

nomura

gợi ý thế này: topic này tập hợp review, sau đó mod nên làm một danh mục các bài để mọi người dễ theo dõi ^^
 

Attachments

  • inglorious_basterds_empire1.jpg
    inglorious_basterds_empire1.jpg
    90.5 KB · Đọc: 2,225
angels-demons-poster.jpg

Angels and Demons

Đạo diễn: Ron Howard
Diễn viên:
Tom Hanks
Ewan McGregor
Ayelet Zurer
Stellan Skarsgård
Pierfrancesco Favino
Nikolaj Lie Kaas
and Armin Mueller-Stahl

Năm: 2009

Angels & Demons

Thiên thần và ác quỷ

Thật sự thì người viết không phải fan của Dan Brown và cũng chỉ mới biết đến ông qua 2 tác phẩm “Mật mã Da Vinci” và “Thiên thần và ác quỷ”. Khi “Mật mã Da Vinci” bước lên màn bạc, do…xem phim trước khi đọc truyện nên bộ phim dường như không để lại nhiều ấn tượng. Rút kinh nghiệm với “Thiên thần và ác quỷ”, tôi quyết định “nuốt” hết bộ tiểu thuyết trước rồi mới xem phim để cảm nhận hoàn toàn cái hồn của tác phẩm. Liệu đây có lại là một quyết định sai lầm?

Cũng như tác phẩm “gây sốc” “Mật mã Da Vinci”, Dan Brown một lần nữa dựng nên một câu chuyện hư cấu về những bí ẩn trong lịch sử, mà độ hấp dẫn của nó chắc không cần phải bàn cãi. Đối tượng lần này là một hội kín trong truyền thuyết: tổ chức “Những người khai sáng” (Illuminati). Chẳng cần đến Dan Brown, huyền thoại về Illuminati cũng đã xuất hiện rất nhiều trong văn hóa đại chúng từ trước (chẳng hạn trong trò chơi Deus Ex nếu bạn nào còn nhớ). Vào thời kì Phục hưng, khi những tri thức khoa học bắt đầu đưa con người ra khỏi đêm trường trung cổ, một tổ chức của những nhà khoa học lỗi lạc nhất đã ra đời với mục đích “khai sáng” cho con người khỏi những tín điều của Giáo hội đã ru ngủ họ hàng trăm năm. Lẽ dĩ nhiên, Giáo hội Thiên chúa không thể chấp nhận một tổ chức “phạm thượng” như vậy và kết quả là Illuminati đã bị săn lùng ráo riết. Đỉnh cao của cuộc thanh trừng là việc bắt giữ và xử tử bốn nhà khoa học. Illuminati phải lui vào hoạt động bí mật và sự tồn tại hay diệt vong của hội từ đó là câu hỏi không lời đáp. Hàng trăm năm sau, khi mà Illuminati dường như đã trở thành quá khứ, khi mà Mật nghị Hồng Y đang tiến hành bầu chọn tân Giáo hoàng thay cho đức tiền nhiệm vừa tạ thế, một quả bom phản vật chất – thành tựu mới nhất của khoa học – đe dọa hủy diệt Vatican cùng sự xuất hiện của những biểu tượng Ambigram (biểu tượng đối xứng 2 chiều). Phải chăng bóng ma Illuminati đã trở lại để báo thù như lời thề của họ? Bằng chính thứ vũ khí tối thượng họ đã theo đuổi suốt hàng trăm năm: khoa học??? Một lần nữa, giáo sư biểu tượng học Robert Langdon lại bị cuốn vào một cuộc phiêu lưu bất đắc dĩ mà lần này, anh chỉ có 24h để giải quyết.

Chỉ vài phút xem phim và bạn sẽ nhận ra ngay có nhiều điểm khác biệt so với nguyên bản. Đi sâu hơn, bạn sẽ thấy có… quá nhiều thay đổi. Dẫu phim và tiểu thuyết là hai tác phẩm hoàn toàn khác nhau, nhưng một khi đã chuyển thể, sự so sánh là khó tránh khỏi. Việc sửa đổi cho phù hợp với điện ảnh là việc làm cần thiết, nhưng tiếc là các nhà làm phim đã thay đổi nhiều chi tiết quan trọng. Dễ dàng nhận thấy như: quá trình kiến tạo phản vật chất chẳng có gì là bí mật mà dường như cả tập thể CERN cùng làm. Bạn đừng xem thường tình tiết này vì trong truyện, nó làm người đọc thắc mắc: vì sao thông tin về phản vật chất lại bị rò rỉ ra ngoài, dẫn đến có người đánh cắp trong khi công trình được bảo mật kĩ càng như thế. Tác phẩm điện ảnh đã đánh mất sự suy tưởng hấp dẫn này. Tiếp đến là một loạt chi tiết nhỏ như Langdon được liên lạc trực tiếp bởi cảnh sát Vatican, tên sát thủ Hassashin trông quá…thư sinh và chẳng có vẻ gì là người A Rập (mặc dù diễn xuất vẫn toát được sự lạnh lùng, tàn độc), Olivetti bị hạ xuống làm một lãnh đạo quèn và tổng chỉ huy là một tay Richter nào đó. Đến cả việc đổi tên Giáo chủ thị thần thành Patrick McKenny tôi cũng chẳng hiểu có tác dụng gì. Việc Langdon không lên trực thăng vào cuối phim, có lẽ để tránh chi tiết mà nhiều độc giả cho là…vô lý, tuy vậy đã đánh mất một phần kịch tính và nghẹt thở vào phút chót rất đáng tiếc, vì dẫu sao nhân vật Langdon vẫn là trung tâm của câu chuyện. Thế nhưng “nghiêm trọng” nhất theo người viết, là việc phim đã bỏ đi nhân vật Leonardo Vetra. Những người đọc truyện đều biết Leonardo Vetra có vai trò quan trọng như thế nào, là căn nguyên của mọi chuyện, là nguyên nhân thúc đẩy Langdon tham gia vụ án để tìm lời giải về Illuminati. Hơn thế nữa, Leonardo còn là cha của Vittoria - nhân vật nữ chính - và là động lực lớn nhất thúc đẩy cô truy tìm kẻ thủ ác với mong muốn báo thù. Quan trọng hơn, vì công trình phản vật chất là của riêng 2 cha con cô, nên Vittoria mới lãnh sứ mạng truy tìm phản vật chất bị đánh cắp. Với những gì thể hiện trong phim, bạn có bao giờ tự hỏi: tạo sao CERN lại cử Vittoria đi mà không phải ai khác hay là một nhóm các nhà khoa học??? Thiếu đi Leonardo, vai trò của Vittoria bỗng trở nên thật nhạt nhẽo và câu chuyện cũng vì thế mà có phần miễn cưỡng. Cùng với sự vắng mặt của Leonardo phim cũng bỏ qua “ông trùm” của CERN: Maximilian Kohler. Tuy vai trò của ông ta trong câu chuyện được thay bằng Richter nhưng người xem cũng phần nào giảm đi sự hấp dẫn. Thật ra, phim cũng có chi tiết xem được như hồng y Baggia được cứu và trở thành tân Giáo hoàng, phần nào giảm đi sự bạo lực và chết chóc…

Về diễn xuất, mặc dù là một diễn viên gạo cội và bản thân người viết cũng ấn tượng với những vai diễn của anh trong Forest Gump, Apollo 13… nhưng thật sự Tom Hank không để lại ấn tượng gì nhiều ngoại trừ việc thể hiện một khuôn mặt luôn… khó đăm đăm với đôi chân mày nhíu lại. Quá trình giải đố có vẻ…quá dễ dàng so với trong truyện: hầu như Langdon chỉ… liếc cái là có ngay đáp án, cũng không thỏa đáng. Vittoria không thể hiện được gì nhiều có lẽ vì kịch bản dành cho cô chưa tốt chứ không hẳn là vấn đề khả năng diễn xuất. Cũng như Vittoria, một trong những vai diễn quan trọng nhất: Giáo chủ thị thần Carlo Ventresca do Ewan McGregore thủ vai cũng gặp tình trạng tương tự. Không phải do diễn xuất mà đất diễn của anh không có: đoạn hùng biện trước Hồng Y đoàn còn xa mới bằng được trong tiểu thuyết. Thật ra kết cấu của phim không phải là quá tệ, vẫn có những trường đoạn săn đuổi hồi hộp, hấp dẫn. Tiếc là, chúng có lẽ chỉ hấp dẫn với những ai… chưa đọc truyện. Còn với những người đã “kinh qua” “Thiên thần và ác quỷ”, độ kịch tính chỉ tàm tạm mà thôi.

Có lẽ vấn đề của Angels & Demons là đã “biến tấu” quá nhiều so với nguyên bản. Vẫn biết thay đổi là cần thiết, nhưng dường như phim đã đi chệch đường, chưa thổi được cái hồn của tác phẩm. Vì lẽ đó, tôi mạo muội xếp Angels & Demons vào hạng trung bình khá mà thôi. Có thể tôi khắt khe, nhưng bạn cũng có thể tự tìm câu trả lời cho riêng mình.

score: 6/10

Nomura
 
Bi cuối của hôm nay:D

attachment.php

Avatar
Đạo diễn và kịch bản: James Cameron

Diễn viên:
Sam Worthington
Zoë Saldaña
Stephen Lang
Michelle Rodriguez
Giovanni Ribisi
Sigourney Weaver

Năm: 2009

Và em đã "thấy" anh...

Đây là đất của chúng ta...

Toruk Makto đã trở về...



Avatar - kiệt tác
Người ta đã quá nhiều lần dùng những từ như “siêu phẩm”, “bom tấn”..v.v để nói về Avatar. Tôi không thích lập lại những cụm từ bạn đã nghe…nhàm tai ấy. Tôi muốn đưa ra một góc nhìn khác. Với tôi, Avatar đơn giản là một kiệt tác bất hủ với thời gian. Khi mà bạn xem, không chỉ để thỏa mãn những giác quan, không chỉ để làm đầy trí tưởng tượng, mà còn để lặng yên suy ngẫm, nhìn lại và “cảm” nó bằng chính trái tim, khối óc và dòng máu của mình.

Kĩ xảo! Đúng! Điều đầu tiên mà người ta nhắc đến ở Avatar là kĩ xảo. Một bộ phim được đầu tư gần 300 triệu đô la và sử dụng những công nghệ mới nhất người ta có thể nghĩ ra dư sức làm bạn… nín thở về độ hoành tráng. Nhưng kĩ xảo không phải là thứ tôi nhớ nhất ở Avatar! Chính câu chuyện đầy tính nhân văn tuyệt vời cùng những bài học ý nghĩa quý báu mà nó mang lại mới ám ảnh tôi nhiều nhất. Nếu bạn vẫn cho Avatar chỉ là một bộ phim “khoe hàng”, một bộ phim giải trí đầy tính “thị trường” sau khi đã xem xong, thì phải nói thật, cảm nhận của bạn hời hợt quá! Avatar xứng đáng được vinh danh trên mọi lĩnh vực, dù là nghệ thuật hay giải trí!

Tôi đi xem xuất sáng 9h50, về đến nhà đã gần 2h chiều. Dù khá mệt và buồn ngủ, tôi vẫn không thể đặt mình xuống mà không nghĩ đến Avatar. Cuối cùng thì ngồi dậy viết những dòng này, cho ra hết những cảm xúc đang dâng trào trong tâm trí. Avatar là bộ phim hiếm hoi mà tôi muốn bỏ tiền vào rạp… xem tiếp. Xem lại! Xem lại nhiều lần nữa! Xem để nghiền ngẫm và cảm nhận.

Hãy nhìn Pandora! Một hành tinh xanh tươi, đẹp đẽ biết chừng nào! Một thiên đường nơi trần thế! Nhưng chúng ta đã làm gì với nó? Cướp bóc, tàn phá.. ẩn dưới chiêu bài “khai thác khoáng sản” để cung ứng cho một Trái Đất đang chết dần chết mòn. Một Trái Đất cũng có một thời thiên đường như thế. Tôi giật mình tự hỏi: chúng ta có khác gì những tên thực dân thời cận đại? Những kẻ đã hủy hoại những nền văn minh huy hoàng, tiêu diệt những nền văn hóa và xóa bỏ những truyền thống tốt đẹp? Chúng ta hủy hoại Trái Đất, rồi lại đến Pandora, có khác gì loài châu chấu ăn xong rồi phá, phá rồi lại tìm nơi khác để..phá tiếp! Những người Na’vi, người bản xứ trên hành tinh Pandora xinh đẹp, cao 3 mét và có tay chân khổng lồ, là một chủng loài thông minh, nhạy cảm và sâu sắc. Họ có thể thô sơ, đơn giản, họ có thể bị gọi là “lũ khỉ xanh sống trên cây” trong mắt con người. Nhưng họ có tâm hồn, có ý chí, có tình yêu và khát vọng, có tự do và lòng trung thành, gắn bó mật thiết với tự nhiên, với Đất mẹ Pandora vĩ đại Họ có đáng phải chịu đựng những đau khổ do chúng ta – những kẻ tự cho là “cao cấp” hơn, (hay dã man hơn?) – mang đến cho họ? Sẽ ra sao nếu chúng ta, chứ không phải người Na’vi, bị một chủng loài sinh vật “cấp tiến” hơn định đoạn số phận? Bị đẩy ra khỏi nơi sinh sống của mình một cách thô bạo? Bị quyết định xem đi hay ở, tiêu diệt hay tồn tại?

Avatar là lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Con người chúng ta, trong quá trình phát triển đã gây ra quá nhiều đau khổ. Làm tổn thương những sinh vật khác, tổn thương mẹ thiên nhiên, tổn thương Trái Đất và trên hết tổn thương linh hồn mình. Chúng ta sống quá lệ thuộc vật chất! Hãy nhìn những người Na’vi hòa nhịp cùng thiên nhiên, kết nối với vạn vật, lắng nghe nhịp đập hành tinh và tiếng vọng ngàn đời của ông cha trong một điệu vũ bất tận. Như Jake đã nói: họ không cần… quần bò, áo thun, họ chẳng thèm nhà cao cửa rộng. họ chỉ muốn là chính họ, sống như cách họ vẫn sống bao đời nay. Điều đó không tuyệt vời sao? Tư tưởng đó không thật nhân bản và đáng suy ngẫm sao?

Avatar là một bộ phim xúc động. Tôi sẽ nói với bạn về sự “xúc động” của nó với tư cách một người (tự nhận) là khá cứng rắn. Khó mà lấy được nước mắt của tôi nếu một thứ gì đó không thật sự đáng để khóc. Xem Avatar tôi không khóc, nhưng cũng gai người vì xúc động và khóe mắt cay cay. Tình yêu, sự hi sinh, nỗi đau và sự phẫn uất…v.v. nhiều cung bậc tình cảm cứ hòa quyện đan xen khiến bạn hòa cùng người Na’vi trong khúc ca bi tráng của họ, dẫu là trong một hình hài ngoài hành tinh lạ lẫm. Nước mắt của Neytiri, tiếng kêu xé lòng của bộ lạc Omaticaya khi vị tù trưởng ra đi, “cây nhà” bị tàn phá phải chăng cũng chính là nước mắt của lương tâm chúng ta, đang kêu gào: “Hãy dừng lại!”.

Ý tưởng về sự kết nối “toàn cầu” của James Cameron đúng là thiên tài. Ở Pandora, mọi cành cây, ngọn cỏ đều có sự liên hệ. Mọi sinh vật đều gắn bó mật thiết. Cả hành tinh là một thể sống thống nhất và cũng cả hành tinh ấy đã rung chuyển, quằn quại theo từng vết thương chiến tranh. Để rồi, cả hành tinh ấy đã giận dữ vùng lên, nhấn chìm quân xâm lăng tàn bạo. Một hình ảnh đầy ý nghĩa: thiên nhiên ban cho ta bao nhiêu thì cũng có thể lấy lại từng ấy, Đất Mẹ hiền hòa cũng có thể rung chuyển trong cơn thịnh nộ vì những kẻ đã làm đau Người.

Nói về Pandora thì ta còn phải dùng nhiều từ “thiên tài” để mô tả Cameron và đội ngũ của ông. Hành tinh xanh như bước ra từ trong trí tưởng tượng kì diệu nhất của con người. Từng gốc cây, ngọn cỏ, từng chiếc lá, cành hoa cho đến những sinh vật kì lạ… thực vật hay động vật, cấp cao hay đơn bào… đều độc đáo, ấn tượng và khó quên đến… không nói lên lời. Avatar cho trí tượng tượng của bạn bay xa đến vô cùng. Những cảnh quan kì vĩ, tráng lệ, những góc máy tuyệt vời khắc họa những chi tiết kì ảo, những không gian bay bổng thần tiên đẩy bạn đến cơn “cực khoái” của thị giác. Tất cả hội tụ trong một Avatar của thời đại. Avatar hơn những bộ phim khác ở chỗ nào? Kĩ xảo tuyệt vời nhưng vẫn bao hàm nội dung sâu sắc hay nội dung sâu sắc được phủ “lớp áo” tuyệt vời? Cả hai! Có bao nhiêu phim kết hợp được cả hai mặt trên? Không nhiều. Và Avatar chắc chắn là một trong những phim làm tốt nhất!

Hiệu ứng tuyệt vời kết hợp cùng công nghệ tiên tiến (chẳng hạn sử dụng camera stereoscopic để mô phỏng thị giác con người, dựng hình CG đỉnh cao và mo-cap xuất sắc…), Avatar còn gây chú ý ở cách thức trình chiếu: 3D. Công bằng mà nói thì Avatar chưa phải là một phim 3D hoàn chỉnh (vẫn có những cảnh bình thường) và công nghệ 3D cũng đã có từ lâu, nhưng chắc chắn Avatar sẽ đưa việc trình chiếu ba chiều lên đỉnh cao, trở thành trào lưu mới. Cảm giác đeo kính 3D và cảm nhận “độ lồi” của vật thể thật khác biệt. Công nghệ này đặc biệt phát huy hiệu quả trong những trường đoạn chiến tranh, khi bạn cảm nhận từng đường đạn, từng làn khói… lướt qua mặt mình. Hay trong những cảnh tàn phá, đổ vỡ, những nơi có không gian rộng và có chiều sâu…giúp tăng độ hấp dẫn, hoành tráng lên nhiều lần. Ngay cả khi bạn xem bản HD chất lượng cao tại nhà, nếu không có hiệu ứng 3D, cũng phải giảm đến 50% chất lượng. Rõ ràng, trình chiếu 3D đang có một tương lai đầy tươi sáng.

Là một bộ phim đặt nặng kĩ xảo, nhưng không vì thế mà diễn xuất của các diễn viên bị coi nhẹ. Sam Worthington là một diễn viên tài năng với đôi mắt “biết nói”, tiến sĩ Grace Augustine đúng thật là một nhà khoa học tận tụy, viên chỉ huy Miles Quaritch cho thấy một hình ảnh tiêu biểu của những kẻ tàn bạo, nhẫn tâm, sẵn sàng đạp lên tất cả để đạt được mục đích. Cô phi công Trudy Chacon (Michelle Rodriguez) hay nhà khoa học Norm Spellman với lương tri và niềm tin công lý, cũng trở nên đáng yêu lạ lùng. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là Neytiri, cô gái Na’vi can trường, dũng mãnh. Dẫu cô chỉ là một nhân vật vi tính, nhưng vẫn dựa trên diễn xuất của Zoe Saldana, đã cho thấy hình ảnh một người con gái nhiệt thành, hết lòng vì tình yêu, đôi khi dữ dằn nhưng vẫn đầy nữ tính, khắc khoải vì nỗi đau nhưng cũng ngập tràn trong hạnh phúc…Đó là những thể hiện cảm xúc tuyệt vời.

Trên một nền tảng hoàn hảo, âm thanh trong phim cũng thể hiện phong độ xuất sắc của mình. Những giai điệu trầm bổng thần tiên, lúc du dương khi réo rắt đã góp phần đánh thức xúc cảm người xem. Đặc biệt trong những cảnh phim xúc động hay gay cấn, sự ăn khớp hoàn hảo của âm nhạc trong phim khiến bạn không thể chê vào đâu được. Tôi nhớ nhất cảnh Tsu’Tey – một chiến binh Na’vi – khi anh hi sinh. Rơi từ trên máy bay xuống, cảnh phim chậm lại rồi giai điệu cao vút vang lên như tiễn đưa những người chiến binh gục ngã. Cuối phim, bài hát “I see you” với chủ đề “em đã thấy anh” cùng giọng ca bay bổng của Leona Lewis như tô điểm thêm cho tình yêu đẹp của Jake Sully và Neytiri cùng thiên hùng ca Avatar hùng tráng, khép lại một tuyệt phẩm.

Jake Sully, chàng trai trẻ đến từ Trái Đất đã trở thành Toruk Makto huyền thoại của người Na’vi. Jake Sully, một thanh niên nhân loại đã yêu và gắn bó đời mình với Neytiri, một cô gái ngoài hành tinh xa lạ, với cả người Na’vi và Pandora. Một quyết định dũng cảm và đáng khâm phục. Tình yêu thật nhiệm màu! Không tuổi tác, không biên giới và không cả…chủng tộc nữa! Từ bỏ vật thế thân và trở thành một Na’vi đúng nghĩa, Jake Sully đã có lựa chọn của riêng mình. Còn bạn? Avatar đã là lựa chọn của bạn chưa?

Mười hai năm sau kiệt tác Titanic (cho đến bây giờ vẫn là bộ phim có doanh thu cao nhất thế giới), James Cameron đánh dấu sự trở lại của mình bằng một kiệt tác nữa, nâng tầm vóc của ông từ một đạo diễn xuất sắc lên một nghệ sĩ thiên tài. Đến với Avatar để trải nghiệm một trong những tuyệt phẩm đáng nhớ nhất của lịch sử điện ảnh thế giới.

score: 9.5/10
nomura

Đôi dòng tâm sự:
Mình thích xem phim. Những bộ phim, cũng như những tác phẩm nghệ thuật khác, luôn có một sức truyền cảm mạnh mẽ. Nó mang lại cho chúng ta nhiều cảm xúc khó tả, những suy nghĩ sâu sắc hay đơn giản là những giá trị giải trí nhẹ nhàng nhưng đáng quý. Khi xem xong một bộ phim hya, chắc chắn bạn sẽ muốn chia sẽ những suy nghĩ của mình. Chúng ta hãy làm điều đó!

Mong phong trào viết lách ở box sẽ phát triển ^^
Cám ơn
 

Attachments

  • Avatar-Teaser-Poster.jpg
    Avatar-Teaser-Poster.jpg
    20.4 KB · Đọc: 2,213
Đỡ quá,từ giờ khi muốn viết gì đó khỏi phải lập topic và tìm links nữa rồi.Tổng hợp lại vài bài cũ.

hvuk7i9zt7ijasmy5s2.jpg


A Short Film About Killing

Đạo diễn:Krzysztof Kieslowski

Nhớ lại cái phim 'A Short Film About Killing'.Hôm đó xem trong một đêm mưa.U ám xám xịt,như cái không khí của phim vậy.

Ngay từ đầu phim đã có cảnh chết chóc,con mèo treo lủng lẳng,như báo hiệu tòan bộ nội dung và tính chất của phim.

Tòan bộ nội dung phim chỉ vỏn vẹn như một mẩu tin tức trên báo.Một tên sát nhân trẻ tuổi,một nạn nhân xấu xố làm nghề tài xế taxi.Một vụ giết người dã man,một án tử hình treo cổ.Chỉ có vậy nhưng cách thức của đạo diễn "là đào những hang động đằng sau nhân vật để tạo những chiều sâu.Sau đó,tạo nên những giao thông hào giữa chúng và soi sáng bằng ánh sáng của Kieslowski."

Ít nhân vật,nhưng tâm lý nhân vật chuyển biết liên tục và phức tạp,gay cấn,xem còn đã hơn những phim hành động Hollywood đầy kỹ xảo bây giờ.Khán giả sẽ tự hỏi,chuyện gì sẽ xảy ra tiếp.Lí trí nhân vật dường như quá lạc lõng,cô độc giữa xã hội bế tắc,khốn khó.Những xung đột,dằng xé tâm lí của một số phận nhỏ nhoi.

Cảnh nào tên giết người xuất hiện cũng gây một tâm trạng bất an cho người xem,một mối ngờ vực cho sự nguy hiểm của nhân vật,nhưng đẩy cao nhất có lẽ là cảnh ở trong quán cafe đông đúc.Lạ thật,đông đúc ấm áp thế mà cái không khí vẫn ko ấm thêm tí nào.Có thể cái lạnh trong tâm lý nhân vật đã bao trùm tòan bộ khung cảnh.

Sau dó,đạo diễn đã dàn dựng một cảnh giết người hiếm có trong lịch sử điện ảnh,vì nó quá thật,quá dã man,dc miêu tả từ đầu đến cuối,ko bỏ qua hành động nào của vụ việc cả.Cái cảnh nạn nhân van xin và cảnh tên giết người dùng đá đập đến chết làm rúng động người xem.Nó như là một cú nổ sau một chuỗi toan tính giết người của nhân vật từ đầu đến giờ.Tuy bạo lực ra trò,nhưng cái bạo lực đó là kết quả của sự dồn nén tâm lý,gây sợ hãi nơi người xem chứ ko gây kích thích,là một điều bất ngờ nhưng xảy ra một cách tất yếu từ đầu phim đến giờ.

Và,đoạn bạo lực đó tên giết người đầy thú tính,ko khoan dung,ko tha thứ.Một phân cảnh khủng khiếp.Ở đây,ta thấy sự đối lập trong tâm hồn con người.Khi hắn giết người tài xế,nom hắn trong thật điên dại với một dáng vẻ thú tính tận cùng.Khi hắn bị giết,hắn hoảng lọan tột độ,khóc lóc.Hai cái chết chủ đạo trong phim dc dàn dựng một cách chân thực và thô ráp,tạo một cảm giác điên loạn và có thể hơi quá mức chịu đựng cho người xem.

Có thể nói,tòan phim chỉ có một đoạn duy nhất là bạo lực máu me.Nhưng,cái không khí nặng nề đó đè nặng suốt phim và ko ngơi nghỉ,đẩy mạnh vào khúc giết người,rồi sau đó vẫn trôi theo một quỹ đạo cho đến khi tên giết người bị hành hình ở cuối phim.Cách làm phim của Châu Âu quả khác quá so với Hollywood,nơi những bộ phim máu me bạo lực tràn đầy màn bạc,nhưng ko có ý nghĩa,ko có tâm lý cảm xúc nhân vật.

Phim chủ yếu nói về tên giết người,nhưng có một đoạn cốt truyện khác của anh luật sư trẻ tuổi chạy song song với hành trình đi tìm nạn nhân của tên giết người,hay một đoạn của nạn nhân - gã tài xế taxi,như đưa thêm một cái nhìn bất lực với đời và sự đối lập lại dc đưa ra :một người đi tìm chân lý,một người đi tìm cái ác và một người chỉ nghĩ đến bản thân hay nói cách khác,một kẻ xấu tính.

Gã tài xế là một gã đáng ghét.Có lẽ cuộc sống khó khăn đã hình thành nên một tính cách đó.Ở đây,ta thấy đạo diễn lại khắc họa hình ảnh một xã hội nghèo khổ của Ba Lan lúc bấy giờ dưới hình tượng nhân vật giết người và gã tài xế.Xã hội cũng có thể thay đổi tính nết con người một cách đáng kinh ngạc.

Ta ko thể đánh giá dc nhân vật của phim một cách đơn giản,ta ko thể gọi tên giết người hay gã tài xế là người xấu,vì mỗi con người đều có một góc khuất tâm hồn nhỏ nhoi và dằng xé,mỗi con người đều có động cơ cho hành động của mình.Như thế,phim ko tách bạch cái ác và thiện rõ ràng cho lắm,nó chi đi sâu vào giải phẫu tâm lý,tính cách,sự cô đơn của từng nhân vật trong xã hội cùng quẫn,bế tắc.

Khung cảnh dc Kieslowski làm cho mọi thứ có một vẻ nhệt nhòa + đen tối và loang lổ,ánh sáng ko đồng đều nhau trên màn ảnh với tone màu vàng đục xám xịt,như miêu tả một mặt khác của Warsaw,một khỏang tối trong tâm hồn con người.Sự hài hòa giữa nội dung phim và hình thức của phim đã khiến độ tăm tối tăng lên nhiều lần.

Phim nói về chính trị và cuộc sống tăm tối trong tâm hồn con người thông qua một cuộc giết người và hành quyết kinh khủng.Cái hay nhất của phim có lẽ là cách mà đạo diễn khám phá và trình diễn cái thế giới nội tâm nhân vật một cách hòan hảo và sống động.

Phim chỉ đặt vấn đề mà ko giải quyết,ko có good ending ở đây,chỉ bày tỏ thái độ và góc nhìn về cuộc sống,tạo một hiệu quả ép phê hơn cho người xem để hòa mình vào bộ phim hơn,suy nghĩ nhiều hơn,shock hơn,dark hơn,câu chuyện thật hơn.Có lẽ,cái kết đó cũng shock và điên như cái kết của Dancer In The Dark vậy.Nhưng,so với cái kết của phim này,Dancer In The Dark còn dễ thương và đẹp đẽ gấp bao lần.

Tóm lại,phim dark và mệt đầu,tâm lý phức tạp và có chiều sâu,cách làm phim thể hiện độc đáo,diễn xuất khá dc.Ko hoa mỹ,ko phô trương,nhưng đây chính là một trong những phim hay nhất mà tôi từng dc xem.


36bzxm1knjjovv59hug.jpg


Samaria
Đạo diễn:Kim Ki Duk

Samaria là một bộ phim khó chịu,đầy bạo lực,dục tính.Phim chia làm 3 phần : “Vasumitra”, “Samaria” and “Sonata”,kể lại câu chuyện của 3 người :Yeo Jin, Jae Young và bố của Yeo Jin.

2 cô gái nữ sinh quyết định bán thân để đổi lấy tiền đi nc ngoài.Một cô đứng canh cớm,một cô phải thực hiện hành động đó.

Ngay từ những phút đầu,Jae Young đã kể cho cô bạn nghe về Vasumitra,một truyền thuyết :

"Người ta bảo,bất cứ ai quan hệ với cô ấy thì sau này sẽ trở thành một Phật tử rất sùng đạo"

"Chuyện chăn gối thì liên quan gì đến Phật giáo ?"

"Có thể điều đó đã gợi lên một chút tình mẫu tử.Đàn ông người nào cũng là trẻ con khi làm tình."


Cô bắt Yeo Jin phải gọi cô bằng Vasumitra,chương đầu của bộ phim.Jae Young bị ám ảnh vào tình dục,về quyền năng của cô gái Vasumitra trong truyền thuyết.Việc ám ảnh đó dẫn theo một số hệ quả khó lường,cũng như dẫn đến bi kịch của phim.

Tình bạn giữa hai người rất gắn bó.Hai người tắm chung với nhau,như gột rữa tội lỗi và tẩu uế linh hồn non nớt.Tiền càng ngày càng nhiều,nhưng sự dằn vặt trong tâm của hai người ngày càng lớn.Một sự gắn kết thiêng liêng,mà đỉnh điểm là nụ hôn của hai người trong phòng tắm.Đó là tình bạn.

Rồi cũng đến ngày Cảnh sát phát hiện,Jae Young nhảy lầu,với một nụ cười,đau đáu và khó hiểu.Yeo Jin cõng cô đến bệnh viện,nơi cô yêu cầu gặp lại người mà cô thấy yêu trong những người đàn ông làm tình với cô.Yeo Jin đến gặp ông ấy,khi mà cô phải đánh đổi cái trinh của mình để người đàn ông vô ơn xấu xa đó đến gặp Jea Young,nhưng đã quá muộn.Ở đây,ta thấy sự khốn nạn của cuộc đời.

Đến nơi,Jae Young đã chết.Với một nụ cười trên mặt.Nụ cười như bán bổ cả thế giới,cười nhạo lấy sự xấu xa và bỉ ổi của cuộc đời này.

"Jea Young.Đừng cười nữa.Có cái gì mà bạn cười hoài vậy ?"

Đến chương tiếp theo,"Samaria".Yeo Jin quyết định ăn nằm và trả tiền lại với những người đàn ông đã từng chăn gối với Jea Young.Điên loạn.Đó là cách Yeo Jin trút bỏ dc sự gắn kết giữa Jea Young,cũng như trút bỏ dc cái nỗi ám ảnh suốt đời trong tâm cô.

Ở đây,ta thấy dc sự suy đồi đạo đức của xã hội.Những người đàn ông giàu có,gia đình đầy đủ, ăn nằm với trẻ dưới vị thành niên mà ko thấy xấu hổ,họ làm thế để lấp đầy cái khoản trống bên trong con người họ.Những linh hồn trống rỗng.Đó là cách mà KKD đã dùng để lên án cái xã hội của Hàn Quốc.Nó chỉ đào tạo nên những thứ giả dối.Đó là lí do mà Yeo Jin cười khẩy khi chăn gối với một người đàn ông.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến.Cha của Yeo Jin,với sự ám ảnh sẽ mất con gái.Ông đang khám nghiệm hiện trường một cô gái chết,máu đỏ loan lổ,nhìn qua bên kia đường,ông thấy con gái mình trong phòng với một người đàn ông.Ông nhìn lại cái xác cô gái đẫm máu.Hai tấm cửa kính ngăn cách hai thế hệ.Hai tấm cửa kính ngăn cách cái thực tế và cái sự ám ảnh bên trong tâm người bố.Vả lại,người bố nào mà chả thương con.Tình cha con xuất hiện bên trong phim.Và nó là động lực khiến ông bố hành động sau này.

Ông lái xe chặn đường người đàn ông khi nãy còn đang ôm ấp con gái mình.Đánh mắng và tát lấy hắn.Mọi chuyện càng ngày càng tồi tệ,và dc KKD đẩy tình tiết lên đến cùng.

Ông bố quyết định ngăn cản bất cứ người đàn ông nào muốn quan hệ với con ông.Ta thấy sự đáng sợ trong tâm hồn mỗi con người,cũng như sự điên dại khi mà một người bố thấy mất con.Yeo Jin và bố cũng rất gắn kết với nhau.Một sự gắn kết thiêng liêng.Tình cha-con.

Rồi ông vào nhà một người đàn ông khác,trc bữa cơm gia đình.

"Thứ đàn ông thô bỉ.Mày ngủ với một đứa con gái còn nhỏ tuổi hơn cả con mày.Đến chó nó cũng còn ko làm thế.
Những tên khốn như mày làm thế giới này điên đảo."


Như ta thấy,thoại trong phim rất ít,nhưng câu nào thì chắc câu đó.Chỉ riêng một vài câu thoại trên đã cho ta thấy sự suy đồi đạo đức nghiêm trọng trong xã hội,cũng như sự điên dại của người bố và tình cha-con sâu nặng.

Người đàn ông đó ko chịu dc.Ông ta nhảy lầu tự vẫn.

Mọi chuyện ngày càng nặng nề.Đỉnh điểm là khi ông giết chết một người đàn ông khác trong WC công cộng.Một người cảnh sát mà ra tay giết người.Tay ông nhúng đầy máu tươi.

Sau đó,ông tắm để gột rửa tội lỗi và tẩy uế linh hồn của một người bố.

Chương ba "Sonata",nhẹ nhàng,du dương.Ông dẫn con về quê chơi,xa lánh khung cảnh thành phố.Ông muốn dạy con lái xe trc khi đưa tay vào tròng.Ở đây,ta thấy có 2 cái kết,một cái khi mà ông giết và chôn Jeo Yin,có thể người cha muốn gột rữa mãi mãi tội lỗi của cô con gái,ông muốn giết cô và xóa bỏ cô mãi mãi ra khỏi cuộc đời này.

Kết thúc thứ hai,Jeo Yin lái xe đuổi theo người cha (đã bị bắt).Nhưng cô bị kẹt,kẹt mãi mãi trên vũng lầy của cuộc đời này mà ko có bố.Đó là một cách gián tiếp và mang tính biểu tượng rằng :cô phải đối đầu với cuộc đời đau thương một mình mà ko có bố,cũng như rằng chính tay bố cô giết và chôn cô vậy.

Hai kết thúc đều gắn bó với nhau.

Cảnh cuối là một cảnh buồn và trầm.Nó gợi cho ta nhiều suy nghĩ về đường đời đầy chông gai (những vũng lầy),con đường và sự truy đuổi dường như là một ẩn dụ cho việc tìm kiếm lấy hạnh phúc và thành công trên đường đời.Một kết thúc hụt hẫng.Đó là cách mà KKD sử dụng để chúng ta suy nghĩ.

Gồm 3 chương,Samaria là một bộ phim khó nhằn với phần lớn người xem.Bộ phim khám phá thế giới nội tâm của từng con người,khám phá lấy bản chất tội lỗi,sự vô đạo đức,sự ám ảnh tội ác và dục vọng và sự trống rỗng giữa thời hiện đại cũng như tình bạn-tình cha con sâu đậm.Bộ phim cũng thể hiện cách nhìn của giới trẻ trc cuộc đời hiện nay.Sự tiến thoái lưỡng nan trong tâm hồn mỗi con người cũng là một động lực thúc đẩy tội ác.

Kim Ki Duk,với con mắt nhìn đời tinh nhuệ,ông đã tạo ra một bộ phim tuyệt vời,đầy rẫy biểu tượng ẩn dấu trc những hành động bạo lực và trông có vẻ vô nghĩa.Phim tạo ấn tượng khó quên cho người xem,nặng nề và gai góc.


timever2.jpg

Time​
Đạo diễn:Kim Ki Duk​

Time là một bộ phim lạ của Kim Ki Duk.Nó quá nhiều thọai.Phải chăng ông đã thay đổi quan điểm của mình về cách bộc lộ nội tâm con người.

Phim xoay quanh hai nhân vật.Seh-hee và Ji-woo.Seh-hee,một cô gái lạ lùng,yêu Ji-woo đến nỗi phát dại phát điên khi ai đó nhìn anh.Cô có một ám ảnh rằng anh đã chán khuôn mặt của cô và rồi sẽ ruồng bỏ cô.Thế là hành trình đến với một gương mặt mới bắt đầu.Giải phẫu thẩm mỹ.Gã bác sĩ đã khuyên cô hết mực,nhưng cô vẫn tìm đến một gương mặt dao kéo.Một thứ giả tạo.

Cô có một gương mặt mới.Trong khi Ji-woo cô độc vì người yêu bỗng dưng mất tích khỏi cõi đời.Rồi anh gặp See-hee,cô gái phục vụ nơi quán cafe anh hay ghé.Hai người dường như có cảm tình với nhau.Ji-woo dẫn cô đến những mơi kỷ niệm của anh và Seh-hee,khu công viên đầy tượng tính dục,chụp hình nơi nấc thang dẫn lên thiên đường.

Liệu Seh-hee có phải là See-hee ? Ta biết rằng đó là một.Seh-hee biến đổi gương mặt chỉ để Ji-woo yêu cô hơn.Nhưng liệu đó có phải là một quyết định đúng đắng ? Mọi chuyện dường như không êm đềm như cô nghĩ.Tất cả đều càng ngày càng tệ hơn khi Ji-woo quyết định giải phẫu để tạo ra một gương mặt khác khi biết dc mọi chuyện.

Như tôi đã nói,phim quá nhiều thọai so với KKD.Ông gầy dựng nên những nhân vật lạ lùng và có tính cách mạnh mẽ.Phim là một chuỗi những câu hỏi:Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Có phải hai nhân vật đang đi tìm lại chính bản thân mình trong một xã hội đầy rẫy những thứ dối trá.

KKD đã và đang bộc lộ những trắc trở về xã hội.Con người hiện đang đắp đầy những tham vọng,tình dục,ghen tuông lên gương mặt của bản thân,tô điểm lên nó những thứ fake rõ rệt nhằm thỏa mãn nhu cầu ,để rồi đánh mất bản ngã của mình.

Nếu bạn coi phim qua loa,bạn chỉ rút ra một điều 'Giải phẩu thẫm mỹ' là tồi tệ.Nhưng,hãy xem kĩ lại.Cả bộ phim là một chuỗi những hành trình vô vọng đi tìm lại bản ngã con người.Có thấy đau đớn không khi Seh-hee gặp lại Ji-woo trong tiệm cafe,đeo một tấm hình của cô trc khi giải phẫu.Fake.Gương mặt thật của cô đâu đã còn đó ? Dục vọng,ghen tuông đã trát lên đó một gương mặt mới làm thỏa mãn chính bản thân cô.Nhưng,có phải điều đó đã thay đổi cô ? Cô vẫn thế,vẫn đầy điên lọan.Cảnh Ji-woo đánh cô và hỏi rõ 'Có phải đó là con người thật của cô ?' đã nói lên điều đó.Seh-hee đã thay đổi gương mặt,và cố thay đổi con người mình.Gương mặt mới,đẹp đẽ hơn,nhỏ nhắn hơn có biến đổi dc bản chất của con người ko ? Câu trả lời là không.

Tuyệt vọng.Nhìn cảnh cuối,dòng người tấp nập.Xã hội đã làm gì chúng ta.Nếu tinh ý,ta sẽ thấy đọan ending chỉ là một phân cảnh lập lại của đọan đầu.Điều đó có nghĩa gì ? Có phải cuộc tìm kiếm bản ngã sẽ không bao giờ kết thúc ?Có phải Seh-hee đụng phải chính bản thân của mình đó sao.Mọi thứ dường như lặp lại.Đến vô tận.

Nửa sau của phim như là một chiếc gương phản chiếu nửa đầu phim.Nơi đó,Ji-woo và Seh-hee đang nhìn nhau.Nếu như đầu phim Seh-hee giận dữ khi thấy Ji-woo nhìn gái,thì ở sau Seh-hee lại đau đớn tuyệt vọng nhìn mặt từng chàng trai để tìm ra Ji-woo.Nếu như đầu phim,Ji-woo buồn bã khi Seh-hee mất tích (đi giải phẫu) thì ở sau Seh-hee nhức nhối khi Ji-woo mất tích (đi giải phẫu nốt).Đó dường như chỉ là một biểu hiện nho nhỏ và hơi gượng ép của luật nhân quả.

Hay cả bộ phim chỉ là một giấc mơ ? Thời gian có nghĩa lý gì.Con người càng ngày càng giả tạo và máy móc,họ đi đi lại lại,uống ở cùng một quán cafe,đi đến cùng một nơi,nói chuyện vớ một người.Con người càng như một bóng ma.Bản ngã,là điều không thể tìm dc.Họ tồn tại như một dạng vật chất vô hình.Cuối phim,Seh-hee muốn giải phẫu lần nữa để đánh mất chính bản thân mình,trở thành thứ vô hình trc mắt mọi người.

Bộ phim vẫn khó hiểu như mọi phim của KKD.Đầy tính biểu tượng và đòi hỏi người xem phải suy nghĩ thấu đáo tìm câu trả lời cho riêng mình.

yeoyxuc3hkkv76ua3s4.jpg


Address Unknown

Đạo diễn:Kim Ki Duk

Một vùng quê,xung quanh một trại lính của quân Mỹ,có nhiều số phận đau thương vẫy vùng.Một cô gái bị hư một bên mắt thủ dâm với con chó của chính cô,một người chiến sĩ bị bỏ quên,một gia đình gồm mẹ và một đứa con lai sống trong một chiếc xe bus,mong chờ thư để đi Mỹ đoàn tụ bố,một chàng trai họa sĩ yêu thầm cô gái hư mắt,một tên giết chó...Tất cả đều dc miêu tả sống động.

Mọi nhân vật đều bế tắc với cuộc đời.Bô phim miêu tả thành công nội tâm phức tạp của từng nhân vật.Cả bộ phim miêu tả những hành động hết mực quái lạ và kì dị của nhân vật.Có thể nói phim là một bộ sưu tập những cái chết thảm và lạ nhất.Kẻ giết chó thì bị giết như một con chó.Bế tắc,đứa con đâm đầu suốt đất tự sát - chân chổng lên trời,để băng giá bao vây cứng nửa người,để rồi sau này mẹ anh cũng tự thiêu trong chiếc xe bus.

Chết chóc và bạo lực cũng ngập tràng phim.Toàn bộ là màu xám.Phim miêu tả chân thực thế giới trong mắt những người Hàn Quốc sau chiến tranh,với những số phận đau thương.Với cách nhìn bạo,rất bạo và ko thương tiết,Kim Ki Duk đã làm nên một bộ phim dữ dội,phức tạp và u ám.

Toàn phim có những cảnh hết sức hết sức ấn tượng.Có thể tưởng tượng nổi không khi chàng trai họa sĩ nuốt một đoạn kẽm,vào tù và rặn ra đường hậu môn để giết kẻ thù của cậu.Có thể tưởng tượng dc không cái cảnh mà tên giết chó bị chính những con chó xiết cổ cho đến chết,như khi hắn giết chó vậy.Có thể tưởng tượng dc không khi mà cậu con lai đánh và chửi chính mẹ cậu,sau đó lại bị đánh bởi tên giết chó,sau đó tên giết chó lại bị chửi bởi mẹ cậu.

Một vòng quay luẩn quẩn của các số phận bế tắc.Cái kết thảm thương và Shock cũng là điều không tránh khỏi.

Nhiều hình ảnh khiến ta suy nghĩ về thân phận con người : 3 người bế tắc,bị thương một bên mắt,đi rầu rĩ trên con đường dài,cát bụi.Cảnh cậu con lai chui vào cũi chó hay chạy theo chiếc xe cũi.Cảnh cậu khóc khi nhìn ảnh gia đình,cảnh cuối cùng,khi mà bức thư đến quá trễ.

Nhân vật vẫn ít đối thoại.Thể hiện cảm xúc bằng biểu cảm khuôn mặt và bằng nội tâm nhiều hơn.

Góc quay và kĩ thuật đôi lúc chưa ổn lắm và hơi rắc rối.Kim Ki Duk còn thành kiến đối với nước Mỹ,diễn viên nc ngoài dở,và ông hơi quá tay trong phim,nhưng đó chỉ là những điểm yếu duy nhất đối với phim này.

Cả phim buồn.Một nỗi buồn nặng nề và u ám,đen tối.Cả phim có thể như là một Album Metal tổng hợp từ Doom Metal,Brutal,Depressive và cuối cùng là Suicidal Black.

Nếu ai đã xem và thích những phim sau này của ông như Xuân hạ thu đông rồi lại Xuân hay The Bow,3-Iron rồi nhìn lại những phim đầu tay như thế này,sẽ có cảm giác rất khác.Không hề có những cảnh quay nghệ thuật và đẹp nữa.Tất cả rất thô ráp và xám xịt.

Phim tạo ra những cảm xúc mạnh và ấn tượng.Tuy rằng cái cảm xúc đó đôi khi đau đớn và bi ai.Phim sẽ làm bạn sợ hơn cả khi xem phim KD.Cả phim sẽ in dấu vào đầu bạn nhiều ngày sau khi xem,tạo nhiều suy nghĩ tiêu cực.Xem để thấy KKD hành hạ nhân vật của ông như thế nào.Khuyến cáo 18 +.


umrs9jnbwiee1k5h3co.jpg

Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân

Đạo diễn:Kim Ki Duk​


Bốn mùa thay đổi.Tuần hoàn như bao số phận con người.

Tuổi xuân qua đi mau chóng.Chú tiểu,nhân vật chính chúng ta chỉ là một đứa trẻ.Vui đùa,hái thảo dược.Mùa xuân đẹp đẽ và bao hi vọng.Cậu bé sống với nhà sư bên một ngôi chùa nhỏ giữa hồ,với nét mặt ngây thơ, chơi ác với những con vật nhỏ bé hiền lành.Cậu buộc đá vào người chúng.Vô tư hồn nhiên như bao đứa trẻ khác.Tiếng cười ngây thơ vang vọng.Nhà sư lớn tuổn mải mê tụng kinh nhưng không quên theo dõi cậu bé.Sự trừng phạt sẽ đến.Ông buộc đá vào người thằng nhỏ,bắt nó giải thoát cho những con vật.Nếu không,sức nặng của hòn đá sẽ ám vào trong tâm suốt đời.Cậu bé đau đớn tìm con vật.Con sống,con chết.Cậu lại vô tư khóc.Lần này,ko còn thơ ngây.Tiếng khóc đau đớn như hòn đá buộc vào trong tâm cậu.

Mùa xuân đẹp đẽ như khởi đầu bao đời người.Nhưng,cái ác đã dần hiện hữu.Vòng quay nhân quả bắt đầu.

Hạ tới.Cậu bé đã lớn.Trưởng thành và đầy niềm vui sống với đời.Rồi cô ta tới,trong một cơn bệnh ở tâm.Âm và dương phải kết hợp.Cậu đem lòng yêu cô.Hai người làm tình trong cảnh suối chảy,bầu trời trong vắt.Thanh bình.Hai người đã hòa hợp làm một.Dục đã xảy ra nơi cửa chùa.Với một chú tiểu.

“Ái dục đánh thức khát vọng chiếm hữu, và đồng thời nó cũng khởi vọng đưa tới việc ác”.

Cô phải đi khỏi chùa,sau khi bệnh tình đã khỏi.Cậu bé bứt rứt.Lòng không yên.Trộm bức tượng Phật,cậu rời khỏi chùa.Bước qua cánh cổng dẫn đến một thế giới khác bên ngoài.Tìm tới dục vọng của loài người.Cánh cổng là sự chia cắt giữa cái tĩnh tâm và cái dục vọng ấy.Cậu bé đã bước qua.Tìm đến chốn sự đời.Tìm đến người yêu của mình.

Mùa hạ nóng bỏng bởi tình yêu.Thời trai trẻ của đời người.

Thu tới.Cảnh vật đẹp sao.Lá vàng lá đỏ ối cả một góc trời.Cậu bé,nay đã ngoài 30,vừa giết vợ xong,về lại chùa.Hận thù đau khổ của đời đã tràn ngập con người cậu.

“Xin thầy hãy để cho con yên, con đang đau khổ lắm thầy biết không ? Tội ỗi của con là chỉ vì yêu. Con không muốn gì cả trên đời này, ngoài nàng. Nhưng nàng đã bỏ con đi theo người đàn ông khác, làm sao con chịu nỗi chứ !”

“Vậy là con không biết gì về nam giới trong cõi ta bà này sao ? Đôi khi, ta phải biết từ bỏ một điều gì đó. Những gì con yêu thương ham muốn, kẻ khác cũng có lòng tương tự.”


Cậu muốn tự tử.3 Không.Cậu tự tử không thành.

“ dù con có chết thì tâm con vẫn đầy hận thù và đau khổ!”

Nhà sư bắt cậu khắc một bài kinh trên sàn.Trút hết nỗi đau và thù hận qua đó.Tưởng chừng mọi chuyện đã êm thấm.Nhưng,gieo gì gặt đấy.Cảnh sát đến.Cậu khắc cho xong bài kinh.Cậu đã trút hết thù hận,trút hết con người tội lỗi của cậu vào đó.Cậu bị bắt đi.Chiếc thuyền không đi dc.Nhà sư vẫy tay vĩnh biệt.Nó mới di chuyển.

Nhà sư tự thiêu ở giữa hồ.Không nghe,không thấy,không ngẫm sự đời nữa.Mùa thu kết thúc.

Đông tới.Cậu bé ra tù.Nay đã lớn trong đầu óc lẫn thể xác.Cậu đào một hố băng lấy nước.Cậu rèn luyện cơ thể.Cho đến khi một cô gái với đứa con mình tới.Bịt mặt.Ba không còn đó.Cô để lại đứa con cho chùa,nhưng khi chạy đi thì lại rơi vào hố băng mà cậu bé đã đào.Oan nghiệt.Có phải đó là do cậu.Nếu cậu ko đào nó thì mấy ai vấp ngã dc.

Cậu đau khổ,cậu đã gây quá nhiều nghiệp chướng.Như một hình thức cho nhân quả,cậu vác hòn đá và tượng phật,vượt bao gian khổ,leo lên đỉnh núi cao nhất.Nhiều khó khăn.Trả nghiệt không phải dễ dàng.Nhưng khi lên đến đỉnh.Một cảnh tượng tuyệt vời hiện ra.Mọi thứ như nhỏ bé lại.

Rồi lại Xuân.Đứa con bỏ lại nay đã lớn.Và tiếp tục những trò chơi ác,với một mức độ trầm trọng hơn...

Một vòng quay luân hồi lại đến.Liệu có ai thoát khỏi qui luật đó.Liệu có ai thoát khỏi tấn bi kịch của trò đời.

Một bô phim đầy rẫy nhân văn và thấm đẫm Phật Giáo của Kim Ki Duk.Phim ko nhiều thoại,tất cả nội dung diễn tả qua phong cảnh đẹp tuyệt vời và diễn xuất tuyệt vời của nhân vật.Phải chăng đó là ngôn ngữ điện ảnh.Một bô phim rất khác so với phong cách Kim Ki Duk.Phim đã xong mà lòng còn nhiều suy nghĩ.Bốn mùa đời người trôi qua nhanh chóng,hỉ nộ ái ố đều đủ.Qui luật nhân quả.Bộ phim ám ảnh như mọi phim của Kim Ki Duk,nhưng theo một phương diện khác.Đẹp đẽ và ko điên loạn.


yqhlp7bp40uu74bt6bkc.jpg


City Of God

Đạo diễn:Fernando Meirelles

Thành phố của Chúa.Đó là biệt hiệu dành cho Cidade de Deus,một vùng thuộc thành phố Rio De Janeiro của Brazil,đất nc xa xôi tận Nam Mỹ,với những bờ biển bạt ngàn xin đẹp,những vũ điệu Samba cuồng nhiệt,những anh chàng danh thủ bóng đá nổi tiếng TG.

Nhưng,ẩn dấu sau lớp hào nhóang đó là những thứ thuộc tận cùng xã hội.Một TG hỗn độn giữa máy và thuốc súng,giữa bạo lực và những tiếng khóc.Nơi mà trẻ con cầm súng và bắn giết lẫn nhau,nơi mà cảnh sát ăn tiền của tội phạm,nơi mà khẩu súng là con đường duy nhất để đối mặt với đời.

Câu chuyện bắt đầu với "Tender Trio",bộ 3 chàng trai thuộc thế hệ đầu tiên của tội phạm.Bồng bột,nóng nảy,vô tổ chức.Chúng cướp bóc,in ấn vào những cái đầu non nớt của thế hệ trẻ tuổi.Rồi những chàng trai cũng phải trả giá.Nhưng,đã có những thế lực khác trỗi dậy.Lil Zé nằm trong số đó.Giết người từ thuở 13-14 với nụ cười trên môi,Lil Zé đã có một cái đầu nóng và bạo lực.Cùng với Benny,bạn hắn,Lil Zé đã dần trở thành những ông trùm của City of God.

Tàn phá,triệt hại lẫn nhau để tranh giành các khu.Cho đến khi chỉ còn hai thế lực : Lil Zé và Carrot.Mọi chuyện dường như êm ả nếu như không có chuyện Benny bị bắn chết,trong bữa tiệc chia tay giang hồ của anh.

Đã nhúng tay vào máu thì sẽ mãi mãi hôi tanh.Benny không thóat khỏi cái thế giới điên lọan đó mà ko phải trả giá.

Lil Zé điên lên vì mất đi người bạn thân nhất của mình..

Knockout Ned xuất hiện như một con người để trút nỗi giận.Lil Zé tàn sát gia đình anh.Máu nóng và lòng thù hận trỗi dậy,Ned gia nhập băng của Carrot và tuyên chiến với Lil Zé.Cuộc chiến đã làm mịt mù những con đường vắng vẻ.Cho đến khi một trong hai phải chết.

Câu chuyện dc kể từ Rocket,một cậu bé sinh ra và lớn lên giữa bối cảnh đó,và muốn trở thành một phóng viên,vạch trần mọi tội ác.

Bộ phim được kể nhuần nhuyễn và hấp dẫn,khiến bạn ko thể nào rời mắt khỏi màn hình dc.City of God là một bộ phim đầy rẫy bạo lực.Máu đổ khắp phim,những tiếng đạn,những tiếng kêu la không vắng bóng trong phim.Và bởi vì nó quá thật,cho nên đôi lúc sẽ làm bạn bịt chặc mồm lại.Tàn bạo nhưng sống động và chân thật,bạn sẽ thấy thế giới tội phạm của Brazil như thế nào.Nơi mà những đứa trẻ giết nhau mà số người chúng giết còn nhiều hơn những chữ cái mà chúng học dc.Nơi mà cái bạo tàn đã làm lụi đi bao số phận và tương lai.Súng,tất cả đều cầm lấy khẩu súng vô cảm mà nã đạn vào nhau.

Tàn nhẫn.Phim thuật lại một cách trần trụi mọi hòan cảnh,số phận.Nếu muốn tồn tại thì bạn phải giết.Khi con người bị dồn vào đường cùng,súng và đạn là bạn đồng hành của bạn.Phải giết.Công lý dường như ko tồn tại ở City of God.Cảnh sát bị mua chuộc.Chúng gián tiếp nhúng tay vào công việc giết chóc.Người dân im lặng.Họ không thể nói.

Cuối cùng,mọi thứ dường như chấm dứt.Ned chết.Carrot bị bắt.Lil Zé bị những thế hệ trẻ dại sau này giết chết.

Mọi thứ ko thể chấm dứt ở City of God.Tre già măng mọc.Thế hệ tội phạm trẻ hơn sẽ tiếp diễn những gì mà đàn anh đã làm,với một cường độ mạnh,tàn bạo hơn.Những đứa trẻ nhỏ nhắn,cười đùa,hút thuốc,bàn chuỵên giết hết những người chúng ghét với tiếng cười còn ngây thơ có làm rúng động lòng người.

Bộ phim nhuốm màu tội ác.Dc vẽ lên dưới những sắc màu mạnh và ấn tượng,như những số phận trong đó.Phim tạo cho bạn cảm giác như đang sống giữa những nhân vật trong phim.

Diễn xuất tốt.Từ Rocket hiền hòa,Lil Zé điên lọan cho đến Ned anh hùng.Ai cũng có một vẻ rất riêng biệt và sống động.Bạn sẽ gặp dc rất nhiều cá tính trong phim.

Phim sẽ chinh phục bạn từ những giây phút đầu tiên.Gây nhiều tiếng vang ở các liên hoan phi quốc tế,rúng động cả TG.Tuy hơi nặng nề và bạo lực nhưng cũng đầy rẫy tình người,City of God sẽ in đậm trong lòng bạn như một trong những bộ phim hay và chân thật nhất về tội phạm.

"Phim của năm" của tạp chí Empire, được đề cử 4 giải Oscar dành cho Quay phim, Đạo diễn, Chuyển thể kịch bản và Dàn dựng, thắng 48 giải thưởng khác trên toàn thế giới, xếp thứ 18 trong số những phim xuất sắc nhất mọi thời đại của IMDb.
 
Avatar (2009)

avatarver5.jpg

Không cần thiết phải giới thiệu dài dòng thêm về James Cameron cũng như về Avatar, đơn giản là vì bạn có thể tìm thấy mọi thông tin về phim mọi ngõ ngách trên mạng. Nó được đầu tư ra sao, nó hoành tráng đột phá cỡ nào, thậm chí nội dung (gần) đầy đủ chi tiết, người ta nói hết ráo rồi, thêm cũng thừa. Thật ra, như vậy không hẳn là hay. Biết thêm về dự án được ấp ủ hơn chục năm của James Cameron, với sự đầu tư hoành tráng về mọi mặt thì tốt, nó tạo cho người xem một kì vọng về siêu phẩm tiếp theo của ông – người đã tạo ra Aliens, Terminator, The Abyss, Titanic.... Nhưng giới thiệu quá chi tiết vào nội dung lại là một điều dở. Vì phim của James Cameron trước đến giờ thường sở hữu một plot rất đơn giản dễ hiểu, nếu kể quá chi tiết ra thì sẽ động chạm vào một số tình tiết thú vị trong phim. May mắn cho tui là hầu như tui chỉ biết đến Avatar qua trailer, ít đọc những preview trên mạng nên vẫn giữ được mình đủ “sạch sẽ” để thưởng thức phim cho trọn vẹn. Và review này cũng được viết trên cơ sở đó.

Plot của phim, cũng như hầu hết các phim của James Cameron, rất đơn giản dễ hiểu, mà chắc ai cũng biết rồi: một người lính Trái Đất sau khi được tiếp xúc với tộc người Na’ vi trên hành tinh Pandora, đã nảy sinh tình cảm với con gái vị tộc trưởng và quyết định cùng hộ chiến đấu chống lại chính lực lượng đến từ Trái Đất - giống loài của anh ta để bảo vệ hành tinh. Cốt truyện cũ rích giống như Dances with Wolves hay The Last Samurai, và người ta gần như có thể đoán được kết thúc, phải, vậy thì khán giả mong muốn gì ở Avatar? Đơn giản, không phải những bí ẩn cao siêu, những âm mưu đen tối huyễn hoặc, mà chỉ là diến biến liên tục của bộ phim”. Chẳng cần đợi đến kết mới hành động cao trào, chẳng cần giới thiệu dài dòng mới thấy những đại cảnh hoành tráng, James cho người xem một màn trình diễn hành động từ đầu đến cuối trong Terminator, và con tàu Titanic vĩ đại dường nào ngay từ đầu phim, và tất nhiên kèm một cái kết xứng tầm. Avatar cũng vậy, thậm chí theo tui, Avatar là phim có kịch bản … phức tạp nhất trong các phim của James. Mọi diễn biến của phim đều xoay quanh nhân vật chính Jake Sully (Sam Worthington), một thủy quân lục chiến bị tàn tật được mời tham gia dự án Avatar. Từ khi Jake đến hàng tinh Pandora, đến khi trở thành 1 Avatar, gặp Neytiri và gia nhập vào cộng đồng người Na’ vi, rồi phản bội lại lực lượng quân đội loài người… đều diễn ra liên tục, đều như công thức có sẵn cả, hầu như ai cũng biết sau đó ra sao. Nhưng xem Avatar tui không chờ xem cái kết. Tui chờ xem từng khoảnh khắc trong phim, vì James Cameron đầu tư cho mọi cảnh quay, mọi chi tiết đều cực kì công phu. Bất cứ khung hình nào cũng được đầu tư trọn vẹn về kịch bản cũng như hình ảnh, âm thanh, đảm bảo mạch phim luôn mang tính hành động + phiêu lưu + giar tưởng như không khí chung của phim. Thêm kịch bản phim chặt chẽ, hầu như không có bí ẩn nhưng vẫn tạo nên những mâu thuẫn cao trào làm bùng nổ cho phim, nên dù dài 162 phút Avatar không khiến người xem cảm thấy lê thê.

Về nội dung phim, có thể hiểu Avatar đơn giản là một câu truyện tình trong thời chiến. Nhưng những gì phim mang đến không chỉ có thế. Tình yêu trong Avatar không thể hiện mãnh liệt như trong Titanic, nó phát triển dần dần, được dẫn dắt qua nhiều trạng thái tìm hiểu, tỏ tình, hờn giận, hiểu lầm… và tình yêu đó còn để thể hiện những điều khác lớn hơn. Tình yêu vượt qua ranh giới chủng loài – ranh giới văn hóa, văn minh – và cuối cùng mới là ranh giới bạn – thù. Và tình yêu đó còn thể hiện cả tình yêu dành cho thiên nhiên – cho thế giới Pandora xanh tươi hoang dã, với Cây Thiêng chất chứa sức mạnh của tổ tiển, với hệ sinh vật liên kết chặt chẽ với nhau. Tình yêu đã cảm hóa con người – đó là tình yêu giữa con người với con người hay giữa con người với thiên nhiên? James Cameron đã thành công trong việc truyền tải thông điệp bảo vệ môi trường sinh thái hoang dã cũng như tôn trong quyền tự do của mỗi con người. Bởi ông biết: Thế giới tự nhiên rất vĩ đại, công bằng và bao dung, và tự nhiên sẽ tiêu diệt bất cứ điều gì làm mất đi sự cân bằng vốn có với sức mạnh đáng sợ của mình. Vì thế, câu truyện của Avatar còn hơn cả 1 truyện tình cũng như 1 cuộc chiến.

Điều đáng ngợi khen tiếp theo là sự sáng tạo không ngừng James Cameron. Dấu ấn trong phim của James là luôn tạo ra những hình tượng mới lạ bất hủ trong phim cua mình dựa trên sự đột phá về công nghệ. Đó là sinh vật nước trong The Abyss, kẻ hủy diệt với nửa khuôn mặt đáng sợ trong Terminator, T-1000 bằng kim loại lỏng lạnh lùng trong T2, con tàu Titanic vĩ đại trong Titanic (Aliens với True Lies thì có những trường đoạn hành động chưa từng có). Trong Avatar, James đã tạo nên cả một hành tinh Pandora với ý tưởng nó gần như tồn tại thật. Các sinh vật được sáng tạo với hình ảnh chưa từng thấy, nhưng rất phù hợp với cảnh thiên nhiên, không tạo ra sự lạc lõng. Người Na’ vi với hệ thống ngôn ngữ “như thật”, những ý tưởng khá mới mẻ về đời sống, cách cưỡi ngựa cưỡi chim :D , về tín ngưỡng của họ cũng như về hệ thống gần như “dòng chảy liên hệ” giữa họ với Pandora (tiếc là cái vụ yêu đương chưa được sáng tạo nhiều lắm). Ý tưởng về việc loài người gây dựng mỗi quan hệ với người Na’ vi cũng khá mới lạ, không chỉ bó hẹp trong cái công thức kẻ mạnh thu phục kẻ yếu bằng vũ lực. Các ý tưởng trên được James Cameron lồng ghép một cách khéo léo vào trong phim, tạo nên sự mới lạ, hứng thú cho khán giả khi theo dõi một bộ phim, đồng thời cũng không gây khó chịu bởi những chi tiết vô lí “vô duyên” dễ gặp phải trong thể loại phim giả tưởng.

Và để phục vụ cho kịch bản phim với những ý tưởng như trên, hình ảnh và âm thanh đã được đầu tư cực kì xuất sắc. Nói thẳng ra Avatar thành công nhất chính là ở 2 khoản này, và theo tui cả rổ phim bom tấn năm nay không phim nào có thể vượt qua được Avatar ở hình ảnh và âm thanh. Hình ảnh quá đẹp, quá thật và quá nghệ thuật. James Cameron đã tạo ra một hành tinh Pandora với vẻ đẹp hùng vĩ mà huyền ảo với những cảnh rừng xanh mướt, tàn ngập ánh nắng ban ngày và phát sáng lung linh vào ban đêm. Bầu trời đẹp kì ảo với những hòn đảo lơ lửng trên bầu trời, từng dòng thác dài đổ xuống trắng xóa. Pandora hoang dã với những loài sinh vật độc đáo kì lạ, nhưng khác với nhưng bộ phim như Star Wars, nõ vẫn gợi lên hình ảnh quen thuộc của trái đất đâu đó, tạo cảm giác thân quen. James Cameron đã tạo ra 2 hình ảnh trái ngược về nơi cư trú của người trái đất với người Na’ vi. Một bên là những tòa nhà sắt thép dựng lên bên những mang rừng xám xịt, một bên chỉ là một cái cây khổng lồ nhưng tràn ngập nắng ấm. Hình ảnh mỗi sinh vật được thực hiện hết sức chi tiết với những nét sáng tạo riêng biệt. Các đại cảnh chiến đấu hoành tráng, di chuyển tốc độ cao tạo cảm giác phấn khích cho khán giả. Kết hợp với công nghệ 3-D, hiệu quả hình ảnh phát huy cao độ ở những trường đoạn di chuyển với tốc độ cao và nhiều hành động.

Nhắc đến 3-D, hôm nay cũng là lần đầu tiên tui được trải nghiệm cảm giác xem phim 3-D. Muốn xem thì phải đeo 1 cái kính phân cực, phải tội tui đeo kính cận nên phải đeo 2 cái kính 1 lúc. Kết quả là hơi mỏi mắt vì kính đè. Hiệu ứng 3-D của phim theo tui cảm giác như mỗi frame phim được chia thành nhiều lớp, mỗi phần cảnh nền, nhân vật, đồ vật, phụ đề... nằm trên một lớp riêng, những lớp phía trên gần như nổi lên so với lớp dưới, đặc biệt hiệu quả với cảnh có nhiều lớp và di chuyển tốc độ cao ( xem cái trailer Alice 3D sốc vãi, vẫn ấn tượng dù đã xem nhiều lần), khiến các lớp ở trên (thường là nhân vật) tạo cảm giác rất gần với người xem. Rõ ràng nhất lại là ... phụ đề, lúc nào cũng có cảm giác phụ đề nổi nổi trên bề mặt màn hình như sắp rơi ra... Tuy nhiên trong Avatar, hiệu ứng 3-D lại không được nhiều lắm, các đại cảnh hoành tráng thì hầu như không có mấy. Nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ những chiếc lá rơi xuống, đám tro tàn bay trong gió như đang bay khỏi màn hình, các nhân vật cưỡi chim bay vút vào không trung hay những cỗ máy khổng lồ của con người nổi lên nền hình… Và trong vài khung hình, một số lớp hình nổi lên không được sắc nét. Điều này với tui không ảnh hưởng lắm đến hiệu quả hình ảnh mà phim mang lại.

Âm thanh cũng là một thành công của phim. Kết hợp hài hòa nhiều thể loại âm nhạc với sự chuyển đổi linh hoạt để phù hợp vỡi mỗi cảnh: khi dồn dập, khi hào hùng, bi tráng… Âm thanh của hành động cũng rất tốt, tiếng súng, tiếng nổ, tiếng mũi tên bay ra hay tiếng các sinh vật gào rú… đều rất thật và không bị ảnh hưởng bởi âm nhạc. Tui đặc biệt ấn tượng với việc sử dụng ngôn ngữ Na’ vi xen lẫn tiếng Anh trong phim, phải nói là rất hợp lí ở mỗi cảnh quay, mỗi câu nói, các diễn viên diễn đạt ngôn ngữ mẹ đẻ và ngôn ngữ ngoài họ được học rất đạt. Chưa có phim nào sử dụng ngôn ngữ ngoài trái đất tui thấy tốt như thế. Một thành công xứng đáng dành cho những gì mà James Cameron đã đầu tư bao tâm huyết vào đó.

Khen nhiều rồi, giờ chê tí. Và cũng như các phim khác của James, phim yếu nhất ở khâu … diễn xuất. Sam Worthington – người quen cũ từ T4 lỗ nặng bây giờ trở thành nhân vật chính. Thực ra chú này diễn cũng bình thường không thuộc loại xuất sắc gì, cái lầm lì trông hơi oải. Trong T4 chú này dù đóng chính nhưng phải chia đất cho anh Bale, mà anh này đóng cũng thường nên cả 2 đều không gây ấn tượng mấy về diễn xuất, tất cả đều bị vai diễn Kyle Reese của Anton Yelchin đè bẹp. Lần này đất diễn nhiều, chú đóng cũng khá hơn nhưng vẫn không gây ấn tượng lắm. Thực ra, nhân vật Jake trong lốt Avatar của Sam lại xuất sắc hơn nhân vật Jake bình thường. Tui thấy Jake trong lốt Avata đa cảm xúc hơn, bình thường thì như cái mâm còn khi đi lại được thì bộc lộ bản chất lắm mồm, vui vẻ hớn hở chạy qua chạy lại linh tinh, nên ấn tượng rõ ràng hơn hẳn 1 Jake què chân chỉ biết bò qua bò lại nói mấy câu. Nói chung là chú này diễn tròn vai. khó hiểu nhất là vai diễn Neytiri của Zoe Saldana. Về mặt nào đấy, đây là một vai diễn thành công của cô. Khác với Jake Sully, Neytiri hoàn toàn là người Na' vi, tức là Zoe Saldana phải diễn thông qua một bản sao CGI 100%. Nhưng những gì cô thể hiện rất tốt, từ hành động đến diễn đạt cảm xúc, và cảm xúc được thể hiện phù hợp với hoàn cảnh không gây cảm giác khô cứng hay quá sến (cũng phải khen ngợi trình độ của đội ngũ kĩ xảo khi truyền tải được diễn xuất của diễn viên qua nhân vật CGI xuất sắc như vậy). Nhưng lại có 1 hạt sạn đáng tiếc khi ở đầu phim, Neytiri dường như quá dạn dĩ, hầu như không hề có sự đề phòng nào với Jake khi gặp anh lần đầu, sau đó cũng hành động rất tự nhiên, thậm chí tin tưởng thái quá như đã quen biết từ trước chứ không phải là người lạ mặt, nhất là khi đang có kẻ thù bên ngoài. Điều này vô tình gây khó chịu và vô lí. Nếu ai đã xem The Last Samurai, có thể thấy ngay sự khác biệt trong cách hành động và tâm lý khi con người ta gặp người là như thế nào, dù sự so sánh là khập khiễng giữa 1 tác phẩm dã sử và 1 tác phẩm giả tưởng.

Các nhân vật phụ đóng khá tốt, gây ấn tượng dù không xuất hiện nhiều như Trudy Chacon của Michelle Rodriguez với dọng nói sang sảng, tiến sĩ Grace Augustine của Sigourney Weaver với tinh thần “vì khoa học” bất khuất ... Diễn biến tâm lý của nhân vật phụ cũng được xây dựng tốt hơn. Nói chung diễn xuất cuar phim vừa đủ, không dở mà cũng không đáng khen cho lắm.

So với tất cả đống siêu phẩm bom tấn hành động gì gì đó năm nay, Avatar (đối với tui) là siêu phẩm hay nhất, tuyệt vời nhất, để lại nhiều ấn tượng nhất. Với những gì đã tạo nên, phim xứng đáng cho 2 giải Oscar về Hình ảnh và Âm thanh, và cả doanh thu khổng lồ đang chờ phía trước nữa...
 
Review phim ngắn:

627.jpg

Partly Cloudy


Thường thì Pixar có truyền thống làm những phim ngắn để chiếu trước khi chiếu phim chính hoặc là các phụ bản kèm theo, ví dụ như Presto chiếu trước Rattatoue, Burn-e là phụ bản của Wall-e. Còn năm nay bộ phim được chiếu trước khi bắt đầu chiếu phim Up là Partly Cloudy.

Sở dĩ tui phải viết hẳn một review cho bộ phim vẻn vẹn 5 phút 45s này bởi vì Partly Cloudy (PL) ko giống như nhưng phim ngắn trước của Pixar vốn hoàn toàn mang tính giải trí đơn thuần, gây cười là chính. PL lại có nhiều ý nghĩa đáng để suy ngẫm.

Nội dung của phim bắt nguồn từ truyền thuyết chú cò mang đứa bé đến đặt trước của nhà người ta của phương Tây. Vậy là các đứa bé mới thắc mắc là chú cò lấy đứa bé ở đâu. Phim đã giải thích rằng các đám mây đã tạo ra đứa bé, và còn tất cả các loài động vật khác. Có nhiều đám mây, mỗi đám mây nặn một loài vật và có một chú cò riêng để đưa các con vật đi (dạng như phụ tá ấy mà). Nhân vật chính của chúng ta là đám mây Gus và chú cò Peck (thực ra 2 cái tên này tui lượm thông tin trên mạng chứ trong phim chẳng hề cho biết tên 2 nhân vật), Gú ko giống như những đám mây khác chuyên nặn các con vật dễ thương như chó hay mèo mà các con vật ông nặn toàn là các loài thú dữ như cá sấu, linh dương, nhím và thậm chí là cá mập... Khỏi nói cũng biết cò Peck khổ như thế nào khi vận chuyển mấy con vật như thế (muốn biết khổ ra sao thì hãy coi phim, keke...). Và đến khi Gus đưa cho con cá mập, Peck đã phải bỏ sang đám mây khác, để lại Gus một mình. Ko lẽ phim lại có kết thúc lãng xét và đầy tính vô nhân đạo như zdậy ? Nhưng hoàn toàn ko phải đâu nhá...

Peck ko hề bỏ đi mà chỉ xin với đám mây khác nặn cho mình một bộ giáp (thiệt ra nó là quần áo bảo hiểm của dân bóng bầu dục) và lại quay trở lại với công viêc nhọc nhằn của mình. Hết phim.

Tuy chỉ dài chưa đầy 6 phút nhưng PL mang lại cho người xem rất nhiều cảm xúc và tất cả được thể hiện qua cử chỉ và điệu bộ nhân vật, ko hề có thoại (tui rất khoái phong cách này). Mối quan hệ giữa Gus và Peck ko chỉ đơn thuần là ông chủ và phụ việc mà 2 nhân vật này dường như là bạn thân của nhau. Cò Peck luôn cố gắng hoàn thành tốt công việc mà ko có cằn nhằn gì hết, Gus thì luôn buồn và thông cảm khi Peck bị thưong (vận chuyển toàn nhím với cá sấu, ko bị thương mới lạ) mà ko có giúp gì được vì công việc của ông là nặn ra mấy con vật đó.

Khi tưởng rằng Peck bỏ đi, Gus thể hiện cảm xúc cực kì sáng tạo theo cách của mấy ông làm phim: giận-tạo sét, rồi khóc tùm lum-tạo mưa (lí giải luôn cho mấy đứa nhỏ là tại sao trời mưa, ngộ thiệt). Tui xem khúc này phải nói là rất khâm phục đội ngũ Pixar vì trình độ thể hiện cảm xúc trong phim thiệt quá đỉnh, xem mây Gus buồn thúi ruột mà vẫn thấy hài vì điệu bộ y hệt trẻ con.

Nhưng cái chi tiết Peck trở về với bộ quần áo bảo hộ mới thiệt là đắt nhất phim. Cò Peck vẫn tiếp tục, bền bỉ cùng với Gus, nó thể hiện lòng trung thành, tình cảm gắn bó với Gus và hơn hết là tinh thần ko ngại gian khổ, khó khăn.

Xem xong phim này lại càng phục Pixar nữa về khả năng sáng tạo và cách lồng ý nghĩa nhân văn vào phim hết sức tự nhiên, ko gò ép (nhiều phim tuổi teen hiện giờ cứ để cho nhân vật chính bị nghe giảng đạo đến độ đực mặt ra rồi tự nhiên thay đổi tâm tính, nói thiệt là tui coi thấy cứ gượng gạo sao ấy). Rồi nhìn lại hoạt hình VN vẫn vẹn vẹn một chữ: nản. Thực ra đồ hoạ 3D của VN mình cũng ko phải quá tệ, đạt cỡ...trung bình khá rồi, nhưng mấy phim hoạt hình vẫn chỉ lấy nội dung là mấy câu truyện cổ tích cũ rích, ít sáng tạo, cách truyền đạt các bài học trong phim cũng hết sức khô khan, trẻ em coi chắc ngủ gật luôn chứ cảm thụ gì nổi. Haizzzzzzzzzzzzzz...
 
pyzhcsidhyx1zdd8lj3.jpg

Nobody Knows​
Đạo diễn:Hirokazu Koreeda.​

Nhà văn Tạ Duy Anh trong một tản văn đã gọi đứa trẻ là điểm nhìn hai chiều quá khứ - tương lai. Với tiểu thuyết, ông đặt tên chúng là Thiên thần sám hối. Đứa trẻ là sự kế tục giống nòi, là mầm mống của mọi hiện sinh nên chưa bao giờ chúng ngừng chăm chăm nhìn vào thế giới, nơi đầy ắp những cư xử không gương mẫu từ người lớn.

Mượn tên bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Vittorio De Sica – Bọn trẻ đang nhìn vào chúng ta ( The children are watching us ), tôi xin dc đáp lại cái nhìn ấy với Nobody Knows,bộ phim Nhật Bản khá thành công của đạo diễn Hirokazu Koreeda.

Nobody Knows là một bộ phim rất dài,tận 141 phút,kể về số phận của 4 đứa trẻ tại thành phố Tokyo rộng lớn,và sầm uất,kinh tế phát triển.Một thành phố mà phải chăng,ai cũng đều hài lòng với cuộc sống của chính mình.

Gia đình Akira dọn đến 1 căn hộ mới.Một bà mẹ đàn điếm,một Akira khôn ngoan,một Kyoko mê đàn piano,một Shigeru nghịch ngợm,một Yuki bé nhỏ và dễ vỡ.Nhưng,khi bước vào căn hộ,chỉ có 2 người.Những đứa trẻ khác bị tống vào một cái vali để rồi khiên lên,rồi mở ra,rồi che giấu.Tình tiết này vừa hóm hỉnh,vừa chua xót.Sự ngột ngạt đã được thể hiện ngay ban đầu phim.

Rồi bà mẹ đi mất,tìm lấy hạnh phúc riêng của bà,để lại ít tiến và bỏ mặt 4 đứa trẻ chống chọi với cuộc đời.

Khi ở đầu phim,cuộc đời hẳn còn rất nhiều ánh sáng,tuy không khá giả nhưng gia đình rôm rả và đầy tiếng cười.Sau đó,mọi tứ chợt nhuốm màu u buồn.

Bà mẹ đi mất,Akira-12 tuổi phải độc một mình chăm sóc cho gia đình nhỏ nhắn của mình.Gánh nặng đè lên vai cậu bé.

Rồi cũng hết tiền.Những người bố của từng đứa làm gì có nhiều tiền để cho chúng hòai được.Những ham muốn của tuổi trẻ,Akira gia nhập cùng hai đứa bạn xấu.Một thứ gì đó đứng không vững thì sẽ ngã.Akira đã ngã,nhưng đứng dậy được,bần thần.Thông điệp đó còn được nổi bật bởi hình ảnh Akira để hộp đồ chơi lên đầu gối.Mất thăng bằng rồi nghiêng ngả sau đó sẽ rớt,nhưng Akira may mắn đã chụp lại dc.

Akira mơ và nhìn về những đoàn tàu điện 1 ray,có thể tượng trưng cho khát vọng và mơ ước của cậu bé.Chuyến tàu đi đến nơi của bố Akira.Hình ảnh cậu bé nhìn theo đoàn tàu gần giống với đoàn tàu trong ‘Hai đứa trẻ’ của Thạch Lam,mang theo âm thanh,ánh sáng và hi vọng đến với số phận ngột ngạt bế tắc của Akira,giúp cậu nuôi giữ một khát khao và hoài bão trong cuộc đời.

Nhưng,đoàn tàu đi mất,mang theo bao nỗi niềm và để mặt Akira trong bóng tối cô quạnh.

Rồi 4 đứa trẻ tự mang cho mình một niềm vui khi gầy dựng sự sống đâm chồi nảy lộc trong nhà mình,nơi lan can đầy ánh nắng,như muốn làm tươi mát hơn bầu không khí u ám trong nhà.Hi vọng và ước mơ nhỏ nhọn và bình dị.Ngoài ra,những cái cây còn tượng trưng cho sự vẫy vùng của lũ trẻ.Muốn lớn lên nhưng không thể chịu sự ràng buộc trong cái chậu nhỏ nhoi.

Điện cắt,nước cắt.Mọi thứ chìm trong bóng tối.

Cái ăn.Cái ăn dường như quá khó khăn đối với những đứa trẻ.Chúng dường như bị đẩy về thời kì nguyên thủy,vật lộn từng chút một với miếng cơm.

Tuy nhiên,họ lại gặp một cô gái nữ sinh hiền hòa.Một dạnh thức khác của nỗi cô đơn.Họ vui đùa,họ cười nói và chia sẻ.

Tiền cạn.Cô gái đi hát karaoke với khách để kiếm tiền đưa Akira.Cậu không lấy,và chạy.Mọi thứ đều bế tắc hơn,và gánh nặng trên vai Akira càng ngày càng đè lấy tâm can cậu.

Rồi cậu phải ăn cắp,điều mà bàn tay run rẩy ấy không dám làm khi trước.Số phận đẩy Akira và những đứa trẻ đến tận chân tường của bóng tối.Những mầm sống ở lan can không sống được nữa,héo úa và tàn tạ.

Cái chết rồi cũng sẽ đến.Yuki bị ngã khi cố với đến Thiên đường,và không đứng dậy được nữa.Người nó lạnh toát .Buồn cười quá độ,cô bé lại bị tống vào vali,hệt như lúc đầu vậy.Con người khi sinh ra và chết đi đều chỉ là một sinh linh nhỏ bé,cô độc và lạnh lẽo.Chiếc vali được chất đầy kẹo Choco,loại kẹo mà khi còn sống,Yuki đã phải ăn nhín từng tí một qua bao năm tháng đói khổ.Chiếc vali được chôn ở sân bay,nhìn những chiếc máy bay rực rỡ bay trên bầu trời,mang theo linh hồn của cô bé về với Thiên đường của bao ước mơ và hi vọng.

Kết thúc vẫn là những ngày buồn tẻ,Akira nhìn máy bay bay trên bầu trời,Shigeru vẫn đâu đó tìm kiếm những đồng xu lẻ.Họ cùng nhau bước trên con đường dài thênh thang.Ánh sáng tràn ngập,vẫn còn bao ước mơ và hi vọng.

Nobody Knows là một bộ phim chống đối người lớn.Dường như,con người đã quên mất bao đứa trẻ vô vọng giữa giòng đời.Dường như,sự vô tâm của người lớn khiến thế giới tràn ngập nỗi đau.Điều đó còn dc thể hiện qua cái tên ‘Nobody Knows’,giống man mán với ‘Elephant’ của Gus Van Sant,chỉ sự vô tâm của xã hội.

Xã hội ? Dường như cuộc sống đậm đặc và hối hả khiến cho nó thành cứng nhắc và vô cảm,khiến cho con người vô tâm hơn khi đối xử với nhau.Trong giữa lòng Tokyo,không phải ai cũng sung sướng.

Quả thế,những đứa trẻ đang nhìn về người lớn với những ánh mắt lạ lùng,chứ không phải người lớn nhìn và phán xét chúng.Bọn trẻ ngày nay cô đơn quá đỗi.

Tuy thế,đâu đó vẫn có những thông điệp tích cực trong phim.Sức sống mãnh liệt,tình cảm và sự gắn kết tha thiết của chúng với nhau,sự hi vọng và hoài bão trong cơn tuyệt vọng,làm ta cảm động.

Phim chậm rãi,có thể đó là chủ đích của Koreeda để chúng ta nhìn sâu hơn vào bên trong thế giới của từng nhân vật,để chúng ta suy nghĩ lâu hơn,để chúng ta buồn và thương cảm hơn cho bao số phận.Tuy nhiên,sẽ nhiều người thiếu kiên nhẫn không thể chịu đựng nổi cái sự chậm rãi này,vì nó dành quá nhiều thời gian trau chuốt cho tâm lý và cảm xúc nhân vật.

Nói đến nhân vật,không thể không nhắc đến diễn xuất tài tình của những đứa trẻ,nhất là Akira.Những biểu hiện,những bất lực,giày vò,buồn chán,vui vẻ đều được xây dựng trên gương mặt và ánh mắt một cách hợp lý và chuẩn xác,tạo thêm nhiều cảm xúc cho người xem.Không ai khóc cả,không cần nước mắt để bộc lộ được sự đau đớn của phim.

Đứa em trai nhỏ nhắn,tinh nghịch Shigeru cũng làm ta suy nghĩ nhiều điều.Cái nụ cười của cậu có thể làm bao bậc phụ huynh mủi lòng và nhạ bẫng.Trẻ em ngây thơ và trong trắng.Shigeru đóng rất hồn nhiên và vui vẻ.

Vết son vương trên nền nhà có ý gì ? Một cô bé đến tuổi dậy thì,ham lớn và tìm tòi.Vết son dường như là dấu hiệu cho thấy tầm quan trọng của người lớn trong việc giáo dục con cái mình.Nó khó có thể bị che lấp được.Sự quan trọng của nền giáo dục ở những lứa tuổi quan trọng của đời người.

Thoại không quá nhiều.Như Hitchcok đã nói :

“Trong điện ảnh,khi kể một câu chuyện,chúng ta chỉ sử dụng lời thọai khi không còn cách nào khác.”

Phim dành nhiều thời gian cho sự im lặng.Sự im lặng miêu tả khung cảnh cô quạnh,sự im lặng mô tả tâm lý của từng đứa trẻ.

Âm thanh được đồng bộ với sự im lặng đáng sợ đó.Có nhớ chăng cảnh Akira và Yuki đi trên con đường dài,tối tăm và vắng vẻ,tiếng động của đôi giày Yuki như cô gắng phá tan sự tĩnh mịch,nhưng càng làm cho sự tĩnh mịch và cô độc ấy thêm phần nặng nề.Rồi tiếng mưa,tiếng máy bay,tiếng tàu điện,cùng với sự im lặng dường như muốn chống đối lẫn nhau,nhưng cuối cùng tất cả hòa làm một. Điều đó càng làm cho cái không khí tĩnh mịch trong từng khung cảnh gia tăng lên,nối rõ với sự tĩnh mịch trong cuộc đời những đứa trẻ.

Góc quay hầu hết đều tĩnh.Có đôi lúc,khung hình di động,để chỉ rõ hơn sự diễn biến trong tâm hồn nhân vật,như khi bọn trẻ tìm đất,như khi chúng chơi đùa ngoài đường hay như khi Akira chạy trối chết khỏi những đồng tiền dơ bẩn.

Góc tĩnh được sử dụng triệt để và gây nhiều hiệu quả.Những cảnh trung và cận khi ở trong nhà,cùng sự im lặng và khung cảnh bề bộn,tạo cho ta một cảm giác ngột ngạt,cô đơn,chật chội và không lối thoát.Rồi những cảnh quay những hành lang dài hun hút,âm u,một biện pháp để làm bật lên cuộc sống của những đứa trẻ.Cảnh cận xoáy vào từng bộ mặt nhân vật giúp nâng cao hơn tâm lý của bọn trẻ.

Góc tĩnh còn được sử dụng ở những cảnh ngoại,với khung hình rộng và bao quát những nơi nhỏ bé và cô quạnh,và cả những nơi đông đúc,tạo ra sự kết nối về mặt cô đơn với khung cảnh cho đến sự đối lập giữa từng con người với xã hội rộng lớn.

Góc tĩnh tả động,cái tĩnh tạo cảm giác nhìn sâu,xoi mói và riêng tư hơn những cú zoom thông thường.Ngoài ra,với góc tĩnh,tác giả nhằm mục đích để kể lại câu chuyện theo cái nhìn khách quan nhất,ko lạm dụng nhiều động tác máy vô bổ.

Thời gian trong từng khung cảnh lúc nào cũng dài với một góc quay cố định (gợi nhớ đôi lúc đến Thái Minh Lượng với những trải nghiệm về cô đơn) , góp phần gầy dựng mạch phim dài hơn.

Vế ánh sáng,đạo diễn đã thể hiện rất công phu và có ý đồ.Như ở đoạn cuối,khi chôn Yuki,phía xa về thành phố có hai chấm đèn chớp liên hồi.Điều này thể hiện sự nhịp điệu vô vọng,buồn.Thứ ánh sáng đó không gợi lên điều gì tốt lành,nhưng dường như càng trêu tức lũ trẻ vô vọng.

Phim kết thúc mở,không đưa ra hướng giải quyết.Cuộc đời chúng sẽ đi về đâu.Cả bộ phim là một bí mật,một bí mật cho toàn thể thế giới phải sững sờ.Bi kịch riêng của cuộc sống hiện đại,với những sự thỏa mãn và hạnh phúc riêng tư có thể biến con người trở nên cô đơn,như một ốc đảo.Tưởng chừng những Internet,mạng xã hội,truyền hình có thể biến con người gần nhau hơn,nhưng thật ra,chúng ta càn trở nên xa cách hơn,khó khăn hơn trong việc thông giao với nhau.
 
Bài cũ của tôi ở topic giới thiệu phim,dc thêm thắt lại và bổ sung vài ý.

6r9kvsbzaghe7jkoyinx.jpg

All About Lily Chou Chou
Đạo diễn:Shunji Iwai

Có thể nói sao về phim này nhỉ ? Phải nói rằng khi dc một người bạn ngoài HN giới thiệu và gửi tặng DVD phim này cho mình.Mình rất hăng hái xem bộ phim.Rất ấn tượng và chân thật,đó là cảm giác sau khi dành trọn hơn 2 tiếng đồng hồ dán mắt vào màn hình TV.Tuy nhiên,sau khi xem xong,đầu óc mình vẫn chưa dc hoàn hồn lại sau những hình ảnh quá dỗi đau đớn,kinh khủng trong phim.

Bộ phim kể về bạo lực học đường ở Nhật Bản với những câu chuyện quá thực và kinh khủng.Những mặt tối tăm của học sinh NB đều dc khơi gợi một cách nặng nề trên một cảnh nền nhẹ nhàng thanh thoát,có thể nói đó là điểm kinh khủng nhất của bộ phim.Khung cảnh và góc quay của bộ phim khá đẹp và tinh tế : đó là cánh đồng nơi Yuichi đứng,đó là bầu trời xanh ngát với những cánh diều chao đảo,mọi thứ dường như quá đẹp đẽ cho một bô phim tăm tối như thế này.

Bộ phim nhẹ nhàng,cứ trôi dần dần như một đám mây trên bầu trời và cứ như thế cho đến những khúc đau đớn nhất và đến hết phim.Vẫn nhẹ nhàng chậm rãi.Không hành động.Không cao trào.Tất cả như một giọt nước đọng lại trên lá.Nhưng sau đó,ta phải suy nghĩ nhiều về nó.

Ánh sáng cũng là một điểm mạnh ở phim.Những ánh sáng lóe lên,lòe cả màn hình.Ánh sáng tràn ngập trong phim.Từ những ánh sáng xanh loe loét đến những khúc ánh sáng tràn ngập phim.Tất cả đều rất đẹp.

Góc quay tĩnh có,động có,làm bộ phim trở nên bấp bênh giữa bờ vực xã hội,giữa các hành động và tính cách khác nhau.Và khó có ai quên dc cảnh quay dưới góc nhìn của một máy quay phim cầm tay khi Kuno bị cưỡng hiếp.

Mọi nhân vật trong phim rất người lớn và mỗi người có một cá tính riêng rõ nét.Xem phim,ta cảm thấy sợ những diễn biến tâm lý của những đứa trẻ mới 14-15 này.Diễn vxuất rất hay,có thể nói là tuyệt vời,không chê dc.

Trong phim có những khúc hết sức kinh khủng,như :
_Đoạn Yuichi bị đánh khúc đầu phim và bị bắt thủ dâm.
_Đoạn Hoshino làm nhục tên đại ca Inubushi.
_Đoạn Shiori đi khách.
_Đoạn cô bé chơi diều và tự tử.
_Đoạn Kuno bị hiếp và sau đó đến trường với cái đầu trọc.
_Đoạn phát hiện ra Hoshino là blue cat.Và đoạn Hoshino bị đâm.

Yuichi là NV chính của chúng ta.Ít nói,trầm lặng,ko nở lấy một nụ cười.Cậu ta bị một vấn đề tâm lí trần trọng.Tất cả các NV đều có một vấn đề tâm lí trong phim.Hay có thể nói là rất điên.Cậu làm quen với Hoshino,một học sinh giỏi nhất lớp,vào đầu năm học,và chính nhờ Hoshino mà cậu đến với Lily Chou Chou.Cả nhóm đến với hòn đảo Okinawa,nơi mà sau đó Hoshino bị hai lần xém chết,và Hoshino chứng kiến cái chết của một người khách khác trong chuyến đi.Sau đó,Hoshino thay đổi.Tôi thấy rùng mình khi thấy cá tính của Hoshino thay đổi.Điên dại,nguy hiển hơn rất nhiều.

Yuichi bị chính người bạn thân phản bội.Bị dùng làm công cụ cho hắn.Cậu dành thời gian cho Lily Chou Chou,với một thế giới ảo bên máy tính.

Đó chính là những lúc mà ta thấy Yuichi bộc bạch nhiều nhất.Khi mà cậu ít nói ở bên ngoài.Thì trong thế giới ảo của cậu,Yuichi là admin một trang web đam mê Lily CHou Chou.

Cảnh cậu bị đánh ở bãi xe vào đầu phim là một cảnh khá đau đớn.Vấn đề tâm lí của cậu bị bộc lộ sau những chuỗi tháng ngày quá Depressed như thế.Cậu thủ dâm.Cậu ko dừng lai ngay cả khi có người kêu cậu dừng lại.Hoshino bẻ đi chiếc CD Lily CHou CHou mà chính Hoshino cũng là fan.

Những ngày tháng càng trở nên ngột ngạt với Yuichi.Cậu trở nên thân quen với Shiori Tsuda,một nạn nhân của Hoshino.Để rồi sau đó,do quá đau khổ về thể xác lẫn tinh thần.Cô muốn dc bay trên những cánh diều.Và rồi cô tự tử.

Yuichi thích Kuno.Nhưng cậu ko nói dc.Và cuộc sống càng điên loạn với cậu hơn khi cậu chính là người dẫn và chứng kiến Kuno bị raped tập thể.

Kuno là một con người kiên cường.Chịu nhiều sự ghen ghét (phần nhiều do ghen tị tạo thành),nhưng cô vẫn bình thảng.Cho đến ngày mà cô bị Hoshino cưỡng bức.Để tránh lấy một kết quả như Shiori,cô cạo đầu để không phải làm gái.Có thể nói,Kuno là nhân vật kiêng cường và tỉnh táo nhất trong phim.Có thể là do âm nhạc Debussy đã ngấm vào tâm hồn cô.

Yuichi đã không chịu nổi với cái thế giới điên loạn nữa.Cậu đã có lần muốn tự tử.Blue cat (hiện thân của Hoshino trên mạng) lại khuyên nhủ cậu.Một mâu thuẫn nãy ra.Hoshino ngoài đời lại điên dại,độc ác,nhưng trong mạng,cậu lại rất khác.Blue cat (Hoshino) và Phillia (Yuichi) trở thành bạn thân trên diễn đàng ảo đó.Còn bên ngoài,mọi chuyện như ngược lại.

Chuyện gì sẽ đến cũng phải đến.Yuichi biết dc blue cat là Hoshino trong buổi hòa nhạc của Lily CHou CHou.Yuichi giết Hoshino.Và cậu đắm chìm trong ánh sáng ngập tràng của ngày mới.

Hoshino là một nhân vật phức tạp về tâm lí.Ta có thể thấy rõ ràng.Lần đầu tiên chứng kiến Yuichi là một đứa trẻ hư đốn,nhưng về sau ta lại thấy cậu ta chỉ là nạn nhân thôi.Còn lần đầu tiên nhìn thấy Hoshino,là một nạn nhân,sau đó là một đứa trẻ hư đốn.

Hoshino dc chọn là người đọc diễn văn trc toàn trường,sau đó,cậu trở thành nạn nhân của những trò ghen ghét.Lúc này,ta thấy Hoshino như là một Yuichi khác.

Cuộc cướp tiền để đi Okinawa.Ta lại thấy một tầng tâm lí khác của Hoshino.Chính cậu là người đầu tiên quyết định giựt đống tiến từ bọn côn đồ.Điều đó cho ta thấy thấp thoáng của một Hoshino sau này.Nhưng chính chuyến đi Okinawa trở về,ta mới thấy rõ ràng tính cách thay đổi của Hoshino.
Ở Okinawa,việc cậu bị tai nạn chính là nguyên nhân gây cho cậu một khoảng cách với những người bạn khác,trong đó có Yuichi.Cậu bị trở nên tách biệt ra,gần như điên dại.Rồi sau đó,cậu chứng kiến cảnh người đàn ông chết.Gia đình tan vỡ cũng là một nguyên nhân gây ra cho cậu một tính cách madness như về sau.

Nói chung,tính cách điên dại của Hoshino là một tố chất trong người nó.Và chỉ cần có tác nhân khác là nó bùm nổ.

Tình bạn của Yuichi và Hoshino lúc đầu rất gắng bó,chặt chẽ,qua hình ảnh Lily Chou CHou làm biểu tượng kết nối.Nhưng,tình bạn ấy bị phá vỡ hoàn toàn khi Hoshino phá cái CD Lily của Yuichi.Hình ảnh Lily CHou CHou bị cắt đứt.Mối ràn buộc về tinh thần của hai người đã hết.Bởi vậy,ta mới có thể thấy hình ảnh Yuichi đâm Hoshino cuối phim.

Nhân vật trong phim rất điên,rất tâm thần.Từ một Yuichi ít nói,ngượng ngập.Đến một Hoshino điên loạn sau chuyến đi.Hay một Shiori phải đi làm công nhân nghành cho những người đàn ông trung niên lạm dụng.Tất cả điều đến với giải thoát bằng âm nhạc của Lily Chou Chou.

Đây là một bộ phim đen tối và ám ảnh ngay từ trong tâm lí,hành động của nhân vật.

All about Lily Chou Chou là một bộ phim tăm tối,chắc chắn thế.Trong phim rất ít có sự hi vọng.Những hình ảnh học sinh 14,15 tuổi với cuộc sống đầy rẫy áp lực,sống không đúng với hình ảnh tuổi thơ như ta thường nghĩ.All about Lily Chou Chou là một bộ phim ám ảnh,nó sẽ ghi sâu vào đầu bạn.Lời khuyên trước khi xem phim:hãy thật sự bình tĩnh và chuẩn bị tinh thần vì đây là một bộ phim khá tiêu cực về cuộc sống.Bạn có thể sẽ phải xem lại nhiều lần để cảm nhận dc trọn vẹn bộ phim.Nhưng,tin tôi đi,bạn sẽ không thấy phí thời gian cho bộ phim này đâu.
 
Bài cũ từ topic G.I.Joe, có sửa lại xíu

600full-g.i.-joe:-the-rise-of-cobra-poster.jpg

G.I.Joe: rise of cobra
Evil never look so good: mấy thằng xấu tính chưa bao giờ cool đến thế. J/k

Coi xong phim này thì coi như mùa phim hè đã kết thúc, tổng kết về phim này cũng na ná các quả bom tấn khác, hay đối với người xem bình dân,tạm được đối với tui và tệ đối với mấy bố chuyên gia hàn lâm

Điểm đặc sắc nhất của phim là kĩ xảo (tất nhiên), bối cảnh của bộ phim là tương lai gần, các tuyến nhân vật là những tổ chức bí mật cấp cao nên đồ chơi high-tech là một điểm hấp dẫn của phim. Tuy nhiên những đồ chơi này lại trùng lặp ý tưởng với nhiều phim khác như Iron-man, Cody Bank, Universal Soldier..., cái này thì thôi du di được vì công nghệ cho quân đội thì cũng chỉ có mấy ý tưởng thế, làm kì quặc quá ko khéo lại thành phim hài. Các cảnh cháy nổ cũng nhiều, súng ống bắn bòm bòm chíu chíu đã tai, đi rạp coi khá phê, đến cỡ mót đái hổng dám đi, sợ bỏ mất cảnh hay.
Toàn bộ phim có 4 trận đánh dồn dập, trong đó hay nhất là cảnh rượt đuổi trên phố, thường thì là xe đuổi xe nhưng mà G.I.Joe làm phát đột phá, 2 cẳng đuổi xe. Coi cảnh này nói thiệt là tui thấy khoái hơn nhiều so với rượt đuổi thông thường vì coi ô tô va chạm hoài cũng nhàm rồi. Trận cuối cùng khá dài, hoàng tráng nhưng tui phải đê mờ cái bọn kiểm duyệt vì ko hiểu sao nó cắt mất cái đoạn chiến đấu giữa 2 chú ninja, dưng chả hiểu sao Storm Shadow lại bị cắm câu dùi cui vô ngực. Tuy các đoạn cháy nổ khá là thỏa mãn người xem thì phần võ thuật của 2 ninja lại ko được như mong đợi, đánh ko được dữ dội và cảm giác như đòn đánh ko thật. Hầu hết các phim hollywood đều phạm phải lỗi này nếu ko có một chỉ đạo võ thuật dày kinh nghiệm.


Kịch bản của phim đơn giản, tất nhiên, coi cháy nổ đã mệt rồi lại phải vắt óc suy nghĩ chắc toi não. Nhưng có khá nhiều bất ngờ cho người xem, nhiều đoạn phải nghĩ trong đầu :"à thì ra là nó" chứ ko có trôi tuốt tuột như Trans 2, toàn thấy đánh với đấm. Các đoạn hài có nhiều và ko hề tục tĩu gì hết, coi rất thoải mái, bác phụ huynh nào có dắt con theo cũng ko phải lo như hồi Trans 2 diễn toàn sex joke cho các cháu, vô duyên y như mấy phim hài cấp thấp.

Diễn viên rất hót, trai thì đô con góc cạnh, gái thì ngực tấn công, mông phòng thủ chạy qua chạy lại ngắm sướng mắt. Nhiều nhân vật nhưng ko có ai làm nền hết, nhân vật nào cũng có nhiệm vụ, sở trường riêng biệt, ko như em Cáo chỉ biết chạy tưng tưng cho nam nhân rửa mắt và để chị em ghen tị (rốt cuộc chỉ tổ phản cảm). Diên xuất thì cũng chỉ bình thường, đơn giản là hầu hết thời gian là để đánh nhau rồi, những đoạn nội tâm thì lại là các cảnh hồi ức, ko có gì để thể hiện ra mặt cả.

Có lẽ cái điểm làm tui ghét nhất ở phim này chính là độ sến của phim, tui cá 10 ăn 1 là 10 phim thì cứ 9 phim có kiểu giải cứu con tin y hệt nhau, cứ đúng lúc gần bị cái gì đó thì người tình lao vô cứu, cứu xong đếch cần biết trời trăng gì hết cứ hôn một cái thật lãng xẹt rồi làm gì thì làm (sến ói luôn). Cha giáo sư thì đổi mặt người bằng công nghệ nano được mà ko tự chữa cho mình, chắc nghĩ để mặt nát bươm ngầu hơn. Chú Duke thông thế mà nhát, ko dám đường hoàng đến dự đám tang thằng em rể mà chỉ đứng ngó, bơ tình nhân để rồi uyên ương tương tàn. Đoạn cuối cha giáo sư làm phản tưởng khủng cỡ nào nhưng vẫn bị tóm, chắc để phút cuối hết phim vẫn giữ được vẻ ngầu. May mà mấy cái sạn này cũng ko phải là plot hole to tát gì hết nên đỡ phải nghĩ đau đầu như Cứu tinh Tẹcminato hay Lăn lộn trên sàn cũng là 2 quả bom trong năm.

Một điểm khá hài là trong phim lòi ra mặt 2 chú diễn viên chính trong Mummy, chú Bredan chỉ học tập Stan lee, phớt vài cái cho thấy mặt, còn chú đóng Imhotep (tui ko nhớ tên) thì có vài trò khá quan trọng, cũng tạo được phong cách riêng dễ nhận ra.

cho điểm: 6,5/10
 
Một bài cảm nhận ngắn :), viết cũng lâu rồi

attachment.php

Đạo diễn: Rob Reiner
Diễn viên:
Jack Nicholson
Morgan Freeman
Sean Hayes
Beverly Todd
Rob Morrow

năm: 2007

The Bucket List

Hôm trước xem “The Bucket List”, một bộ phim thật xúc động và ý nghĩa. Hai ông già gần đất xa trời: Carter Chambers và Edward Cole gần như là hai thái cực đối lập. Carter thông thái, ôn hòa, luôn muốn học cao để ghi danh với đời nhưng vì hoàn cảnh mà phải lăn lộn dưới gầm xe cả đời để nuôi các con ăn học. Edward là ông trùm tư bản, tham vọng, quyết đoán, có mọi thứ trong tay trừ tình cảm của những người thân mà ông đã đánh mất khi chạy theo tiền tài, danh vọng. Ấy vậy mà hai ông lại có một điểm chung, và có lẽ là cái điểm mà không ai mong muốn: họ chỉ còn nửa năm để sống. Hai ông bầu bạn với nhau khi ở chung bệnh viện. Carter nhớ lại những năm đi học, thầy giáo ông yêu cầu lập một danh sách những việc mình muốn làm trong đời, mà ông gọi là “bucket list”. Edward phát hiện danh sách và đề nghị một kế hoạch “điên rồ”: thực hiện danh sách này, dưới sự tài trợ chi phí của Edward

Hai ông già đã thực hiện những việc thật điên rồ như: nhảy skydiving, lái 1 chiếc Shelby Mustang cho đến chạy mô tô trên Vạn Lý Trường Thành, hai ông cũng đi thăm Taj Mahal để cảm nhận về tình yêu của Shah Jahan đại đế, leo lên Kim tự tháp ai cập chiêm nghiệm về cuộc đời hay không quên ghé qua bảo tàng Louvre, thành Rome hay di tích Stonehenge cổ kính

Bệnh tình của Carter ngày một xấu đi, ông nhận ra mình yêu vợ biết bao và quyết định phải trở về. Carter khuyên Edward làm lành với con gái, Edward từ chối và đoạn cuối của chuyến đi 2 người đã có một quãng thời gian không vui vẻ.

Carter không bao giờ có cơ hội tiếp tục chuyến hành trình dang dở. Ông mất trên bàn phẫu thuật khi khối u của ông di căn lên não. Trước khi chết, Carter đã kịp thực hiện một trong những việc trong danh sách của mình: “Hôn người phụ nữ đẹp nhất thế giới” – chính là vợ ông, người đã cùng ông đi hết chặng đường đời. Với Edward, đó là khi ông hôn cô cháu gái, người cháu gái mà ông không biết mình có, khi ông gặp lại con gái sao bao năm xa cách.

Edward mất theo Carter một thời gian sau. Tro của hai ông được đặt trên đỉnh Himalaya như ước nguyện cuối cùng trong danh sách: “ngắm nhìn một quang cảnh hoành tráng” mà lúc trước họ chưa kịp thực hiện thì Carter phát bệnh. “Bucket List” đã hoàn thành, hai ông đã có thể ra đi mãn nguyện

Câu hỏi mà phim đặt ra cho chúng ta là: chúng ta liệu có thể hoàn thành bản danh sách của riêng mình? Đến cuối đời ta có còn gì lưu luyến chưa thực hiện được hay không? Và phải chăng ta chỉ thực sự mỉm cười nơi chín suối nếu không còn gì lưu luyến?? Cái chết là chặng cuối của hành trình cuộc đời và bộ phim như một lời cảnh tỉnh sâu sắc cho mỗi cá nhân nhìn lại mình, nhìn lại những gì ta đã làm được và chưa làm được trong đời, nhìn lại những gì đáng cho ta phấn đấu, và nhìn lại những gì ta phải nâng niu gìn giữ.

Phim có tựa Việt là “Tận hưởng cuộc sống” (Enjoy the life)

Score: 8/10

nomura
 

Attachments

  • bucket_list.jpg
    bucket_list.jpg
    68.5 KB · Đọc: 1,568
transformers-revenge-of-the-fallen-poster-2.jpg

Transformers: Revenge of the Fallen

Nội dung chính: Quân Deceptico đã trở lại Trái Đất với mục tiêu đuổi bắt Sam Witwicky, sau khi người anh hùng trẻ tuổi này vô tình biết được bí mật về Người Máy Biến Hình và lịch sử cổ xưa của họ. Với sứ mệnh bảo vệ loài người, thủ lĩnh Optimus Prime lập nên liên minh quân đội quốc tế để sẵn sàng cho cuộc chiến oanh liệt lần thứ 2.

Tớ là người xem phim hơi khó tính chút nên review sẽ có khen có chê, mà như thế mới công bằng, ko phải vì mình là fan hay là cứ theo cái suy nghĩ phim giải trí thì nên phải thế mà du di quá.

Khen trước:

Chắc ai cũng thấy Trans 2 hay nhất ở kĩ xảo, cái này khỏi khen nữa, mà có khen thì cũng ko biết dùng mấy từ nào ngoài: hoành tráng, đẹp, cháy nổ ác liệt, chiến đấu căng thẳng,...

Phim nọi dung tuy đơn giản nhưng có một mánh mà ông Bảy đã làm ở phần 1 để giúp khán giả hông có bị buồn ngủ, đó là chia phim thành nhiều tuyến nhân vật, hết cảnh của Sam lại chuyển qua cảnh của Auto ở cùng cha Lennox. Các tình tiết đến dồn dập, mình đi thi về mệt mà coi cũng ko có tài nào ngủ được. Mấy cha nào cứ bảo đang coi mà ngủ quên chắc lại chém.

Phim có nhiều tình tiết hài khá đắt, ở đây ko hề nói gì đến mấy cái sex joke nhá vì mấy cái đấy nhạt toẹt. Hài của phim Mĩ thâm ở cái lời thoại, khoái cái đoạn chú Lennox dạy cách nhảy dù cho thằng cha Galloway sau đo nó lỡ tay ấn dù rồi bay xừ ra ngoài, 2 chú lính vẻ mặt nghiêm trọng đứng nhìn và :"ông ta có kịp nói tạm biệt ko ?" "Thậm chí ko"=)). Nhiều nữa, đoạn chú Simmon cũng là một nhân vật hài từ đấu đến cuối phim, đáng coi hơn một vài chú robot đó (tuy nhiên cái đoạn lột sịp thì hơi phản cảm)
Nhạc nền phim cũng là yếu tố ko nhỏ làm tăng độ kịch tính, đẩy nhịp phim lên cao. Nghe rất bốc.

Các yếu tố trên đã giúp Trans 2 thu hút được phần đông khán giả thành bộ phim bom cả tấn của năm.

Nhưng vẫn có nhiều sạn:

Cái đoạn này ai mà ko khoái thì tốt nhất đừng có đọc vì nhiều cái để chê lắm à nha.

Kịch bản phim đơn giản, chỉ tóm gọn trong một câu: Decep săn lùng Sam vì chú Sam nắm giữ chìa khoá quyết định cuộc chiến. Ko có lắt léo gì hết, chắc ông Bảy tính vậy để khán giả đở mắc công suy nghĩ đặng coi cháy nổ vốn là sở trường của ổng.

Phần này thấy bà mẹ chú Sam rất đáng đem ra bắn, tớ mà là Op thì ở phần 1 đã bảo IronHide rằng: Chú cứ bắn bỏ mịe nó đi để sang phần sau khỏi làm nhạt phim. Tớ nhớ là coi phim VN mấy con mụ diễn viên già hay diễn trong Gặp nhau cuối tuần diễn nhạt + vô suyên như thế nào thì bà má thằng Sam phần này y hệt thế, xem mấy khúc đó mà chẳng cười nổi. Các đoạn sex Joke thì nhiều quá nên cũng chẳng hay ho gì, khổ cho các cháu bé cứ hỏi mấy câu làm ba má phải đánh trống lảng :))

Ông Bảy biết khán giả thích robot nên phần này ông đưa từa lưa hột dưa robot vào phim, bên Auto thì được mấy chú khá cool nhưng chỉ xuất hiện có tẹo như Sideway chém chết thằng em cùng cha khác bố là sipewipe rồi tự sướng: Mịe nó, mình phục mình quá (đến cuối phim cảh hiểu biến đâu mất tiêu). CHú Jolt là thảm nhất, cả phim thấy mặy độ 3s và ko có thoại câu nào. Bên Decep thì đông nhưng lại chả đáng sợ chút nào vì toàn bị các anh Auto và Human xử đẹp, ko như phần 1 cứ anh Decep nào xuất hiện là phe ta lại sợ sốt vó.=> loãng

Cái này mới là phần dở quan trọng nè: các cảnh chiến đấu rất là nhức mắt. Cách quay phim lia theo nhân vật thể hiện cảnh chiến đấu rất ổn với...người chứ với mấy chú Robot thì thiệt rất lôn xộn vì một robot có quá nhiều chi tiết, bộ phân, người xem khó có thể theo dõi kịp, cộng thêm là ít chú nào có body cân đối như OP, Ironhide hay Bumbee mà toàn quái thai tay dài hơn chân hặoc lưng gù cồng kềnh nên lắm lúc chả hiểu đang giơ chân ra hay giơ tay nữa. Các cảnh chiến đấu đáng giá trong phim thì chỉ có khúc 1 vs 3 của Op, Final Battle và Bee vs Rampage + Ravage.

Em Fox vẫn diễn tệ như phần 1, ko có gì đáng nói cả. Mà nói thiệt chứ phim lần này có nhiều đoạn sến hơn phần trước. Thấy cái đoạn hồi sinh chú Sam thiệt khó đỡ, tim đã ngừng đập rồi mà mấy cha Prime bán muối từ đời nào rồi nói vài câu là tỉnh lại, cứ như ngọc hoàng với diêm vương cho ai sống thì sống, chết thì chết vậy đó. Thà để chú Sam bị ăn đạn gẫy chân rồi cố lết đến chỗ OP trong nhạc nền hùng tráng rồi cắm cái phập cục Matrix ko bị nát còn xúc động hơn. Đoạn cuối đánh xong thì lại ko chạy lại ôm OP cho thấm đẫm tình bạn bè hi sinh vì nhau lại đi ôm em Fox, nản luôn.:))

Cái này ko thuộc phần chê nhưng cứ nói ra vì thấy nó hài: Ai mà xem hết phim rồi thì sẽ có công thức: Terminator 3 + The Matrix = Transformer 2. Vì sao vậy, vì có em Decep nữ y hệt xem T-X, đuổi theo mục tiêu với dáng đi bộ đặc trưng của Terminator, vì có đoạn chú Sam chết rồi em Fox nói I love you là bật dậy liền. Hổng biết ông bảy có đi so khoai với 2 đạo diễn phim đó ko mà thấy giống ghê.

Cho điểm: 6/10
 
The Message - Phong Thanh (2009)


675476message204.jpg


Đạo diễn: Trần Quốc Phú
Kịch bản: Mai Jia (tiểu thuyết)
Diễn viên: Huỳnh Hiểu Minh, Lý Băng Băng, Châu Tấn, Trường Hàm Dư, Tô Hữu Bằng
Thể loại: Trinh thám, Tâm lý


Là một tác phẩm chuyển thể, nhưng tôi lại chưa có dịp đọc qua nguyên tác (thực ra sau khi xem phim tôi mới biết nó được chuyển thể từ tiểu thuyết), vì thế cảm nhận của tôi hòan toàn là cảm nhận của một khán giả xem phim thuần túy. Và khi xem xong, tôi ước gì … đây không phải là tác phẩm chuyển thể.

Phong Thanh là bộ phim mới nhất của đạo diễn Trần Quốc Phú, dựa trên tiểu thuyết Ám Toán của nhà văn Mai Jia. Lấy bối cảnh năm 1942 khi quân đội Nhật xâm lược Trung Quốc, bộ phim nói về sự đối đầu giữa quân đội Nhật và chính phủ thân Nhật với lực lượng Đàng Cộng Sản. Đảng Cộng Sản liên tiếp tiến hành các cuộc ám sát nhân vật chính phủ, tướng quân Nhật Takeda (Huỳnh Hiểu Minh) nghi ngờ có nội gián trong văn phòng chính phủ, nên đã tổ chức mời 5 người trong văn phòng đến 1 lâu đài được bảo vệ cẩn mật. Ở đây, 5 người – những người duy nhất có khả năng tiếp cận với thông tin mật vừa bị lộ - là những nghi phạm mà 1 trong số họ là người có biệt danh “Lão Quỷ” – nội gián được cài vào văn phòng. Từ đây, một cuộc đối đầu căng thẳng, tràn đầy nghi ngờ diễn ra, giữa tướng quân Nhật Takeda – người quyết tìm ra chân tướng Lão Quỷ, với Lão Quỷ - có thể là bất cứ ai và với 4 người còn lại – những người cố chứng minh sự trong sạch của mình… 5 người bao gồm Lý Ninh Ngọc (Lý Băng Băng) – tổ trưởng tổ giải mã, Cố Hiểu Mộng (Châu Tấn)– người nhận và truyền tin, Ngô Trí Quốc (Trường Hàm Dư) – đại đội trưởng, Kim Sinh Hỏa – thứ trường quân cơ và Bạch Tiểu Niên (Tô Hữu Bằng) – sĩ quân hậu cần.

Phong Thanh nói về nội gián, nhưng khác với nhiều tác phẩm cùng thể loại, phim không tập trung nhiều nhân vật nội gián (vì ta không biết là ai) và thân phận người nội gián lại là mục tiêu cho bộ phim. Phim không có nhiều pha hành động, không nhiều những màn tra xét tàn bạo, không nhiều những xảo thuật nội gián. Xuyên suốt bộ phim là cuộc điều tra căng thẳng giữa quan tòa – tướng quân Nhật Takeda, với 5 nghi phạm. Đây chính là điểm hấp dẫn của bộ phim. 5 người bất ngờ bị nghi ngờ, họ bị cách li với bên ngoài, loanh quanh trong lâu đai với những nghi phạm khác, ngoài mặt thì là đồng nghiệp nhưng trong lòng thì đầy nghi ngờ. Và cuộc đấu trí ấy đã được xây dựng hết sức thành công. Mỗi biểu hiện của từng nhân vật trong từng cảnh quay đều đầy ẩn ý. Ẩn ý của nhân vật được truyền đạt đến khán giả thông qua đó khiến cho khán gỉa tràn ngập hồ nghi về suy nghĩ và lời nói của nhân vật. Diễn biến tâm lý nhân vật cũng được xây dựng rất tốt. Hành động của mỗi người đều có lí do rõ ràng, nhưng phim không đơn thuần nói thằng ra điều đó mà khán giả buộc phải phán đoán qua tâm lý, cũng như diễn biến mà nhân vật đã trải qua. Nhờ thế, cuộc chiến tâm lý giữa 6 người – 1 điều tra và 5 nghi phạm, diễn ra đầu căng thẳng, kịch tính và bất ngờ. Không ai biết ai là ai, mọi biếu hiện bên ngoài cũng không thể tin được, không thể đoán được chuyện gì sẽ xảy ra. Khán giả phải tập trung (dù không cần quá cao độ, bởi nhịp phim không quá gấp gáp, và cũng không đan xen âm mưu phức tạp cho lắm) theo dõi từng cái nhìn, từng lời nói, từng cử chỉ… để bắt được mạch phim, và thực sự mạch phim hấp dẫn khó đoán đến độ tôi phải đặt câu hỏi cho mỗi hành động trên phim, và đến cuối cùng khi mọi bí mật được giải đáp thì mới rõ ràng. Dù mọi diễn biến đều được xây dựng từ tiểu thuyết, nhưng vẫn phải khen ngợi đạo diễn đã truyền tải được (khá) đầy đủ chi tiết và ý tưởng lên phim.

Điểm đặc sắc nhất của phim có lẽ là về hình ảnh. Tôi ấn tượng với tông màu tối lạnh xuyên suốt bộ phim. Cảnh quay hẹp với những cú lia máy nhanh qua từng nhân vật, rung lên ở những cảnh tĩnh, với độ tương phản cao do ánh sáng le lói bên ngoài khiến cho hình ảnh nhân vật hiện lên có góc cạnh, để lộ rõ bản chất của mỗi người. Phim tràn ngập bóng tối giống như cái không khí u ám, ngột ngạt của phim. Xen giữa từng cảnh phim là những cắt cảnh ngắn nói lên tâm trạng của nhân vật nội gián, vừa dẫn dắt người xem hiểu thêm về nội dung vừa tạo ra sự hứng thú khi kết thúc 1 cảnh và mở đầu 1 cảnh mới với nghi vấn mới. Ngoại cảnh cũng được đầu tư với những góc quay từ trên cao xuống rất đẹp dù không có nhiều. Hóa trang cũng tốt, các nhân vật hiện lên vẻ bề ngoài cá tính của họ, không ai giống ai. Âm thanh của phim cũng rất khá, kết hợp âm nhạc . Nói chung không có gì đáng để chê về mặt hình – âm của phim cả.

Diễn xuất. Diễn xuất của các diễn viên trong phim khá thành công. Không nói đến nhân vật bởi nhân vật là của tiểu thuyết, ở đây ta thấy đạo diễn Trần Quốc Phú đã lựa chọn được những gương mặt phù hợp cho nhân vật của mình. Một tướng quân Takeda có cái đầu lạnh với một trái tim nóng, một Cố Hiểu Mộng vừa bừa bãi, lẳng lơ vừa thâm sâu khôn lường, một Bạch Tiểu Niên công tử với giọng nói ẻo lả nhưng đầy đe dọa… Các diễn viên đã nhập vai một cách hoàn hảo, thể hiện được bản chất của nhân vật, đặc biệt chỉ thông qua 1 vài chi tiết nhỏ. Takeda chỉ nhờ một lần bộc phát, Cố Hiểu Mộng với 1 cái chỉ tay với nụ cười nham hiểm, Bạch Tiểu Niên với một vài câu nói khinh khỉnh, và Lý Ninh Ngọc chỉ cần bộ mặt u án của mình là đủ (và rất tiếc nhân vật Lý Ninh Ngọc của Lý Băng Băng ngoài điều đó ra thì khôn gây thêm được ấn tượng gì cho người xem cả). Một thành công nữa của bộ phim.

Nhưng, tôi phải nhắc lại là tôi ước gì … đây không phải là tác phẩm chuyển thể. Bởi giá như đây là một kịch bản mới hòan toàn của đạo diễn Trần thì bộ phim có lẽ sẽ rất hoàn hảo. Từ diễn biến, kịch bản, nhân vật, diễn xuất, hình ảnh… tất cả đều được đầu tư chu đáo. Tiếc thay, diễn biến và nhân vật lại là của tiểu thuyết. Và với một bộ phim chưa đầy 2 tiếng, khó có thể chuyển thể hết ý tưởng của một tiểu thuyết nội gián được. Điều này tạo nên áp lực lớn cho đạo diễn và biên kịch. Vì thế nên các nhân vật dù được biểu hiện rất tốt nhưng lại không có chiều sâu, hầu như không ai biết được thêm về nhân vật đó ngoài … tên và chức vụ. Duy chỉ có nhân vật Takeda được xây dựng đầy đủ nhất, nhưng những mâu thuẫn trong tâm lý và ý chí nhân vật cũng không được giải thích trọn vẹn. Quan hệ giữa Cố Hiểu Mộng và Lý Ninh Ngọc cũng không được xây dựng đầy đủ, khiến cho những chi tiết giữa 2 người sau này trở nên … sến và hơi giả tạo. Nhân vật Lâm Lưu Tông cũng không được xây dựng, khiến cho diễn biến tâm lý của Lý Ninh Ngọc ban đầu trở nên khó lí giải. Một vài chi tiết đến cuối phim người xem khó lí giải được tại sao, chỉ có thể suy đoán… Thêm nữa, những xảo thuật tình báo – các chi tiết nhỏ nhưng hấp dẫn khán giả, lại không nhiều nên đôi khi khán giả cảm thấy nặng nề với những lời thoại liên miên. Tất cả vô tình làm giảm giá trị của bọ phim “almosst perfect” này.

Lúc đầu khi xem, tôi đã liên tưởng đến Inglourious Basterds – bới cảm giác 2 phim có nhiều điểm tương đồng. Nhưng càng xem thì càng thấy mình đã sai. Bởi Phong Thanh mang lại một cảm giác hoàn toàn mới lạ so với Inglourious Basterds. Và nếu bạn đã xem Inglourious Basterds của Quentin Tarantiono, thì hãy xem Phong Thanh của Trần Quốc Phú, để thấy được một góc nhìn khác của cuộc chiến chống phát xít tại Trung Hoa.
 
Sherlock Holmes (2009)

sherlockholmespostert.jpg


Đạo diễn: Guy Ritchie
Kịch bản: Michael Robert Johnson, Anthony Peckham
Diễn viên:
Robert Downey Jr. ... Sherlock Holmes
Jude Law ... Dr. John Watson
Rachel McAdams ... Irene Adler
Mark Strong ... Lord Blackwood
Eddie Marsan ... Inspector Lestrade
Thể loại: Trinh thám, Hành động, Hài


“Tình trai” nhí nhố, hành động hài hước kiểu phim Thành Long… là những điều mà trailer phim mang lại. Điều đó khiến tôi càng kì vọng hơn vào một bộ phim thám tử với những vụ án phức tạp, những màn đấu trí, suy luận sắc sảo, căng thẳng chứ ko chỉ chất hành động hài. Tiếc thay, tất cả những gì phim làm tốt lại là những điều mà trailer đã nói hết cả.

Robert Downey Jr sau một thời gian bê tha với rượu và chất gây nghiện đã quay trở lại màn ảnh một cách xuất sắc trong Iron Man và Tropic Thunder năm 2008, cả 2 đều được đánh giá khá cao và mang lại cho ông 1 đề cử Oscar cho vai phụ xuất sắc. Ngay lập tức, Robert được Guy Ritchie – đạo diễn từng thành công với các bộ phim hình sự pha chất hài như Lock, Stock and Two Smoking Barrels, Snatch và RocknRolla mời vào vai thám tử lừng danh Sherlock Holmes trong bộ phim cùng tên, cùng với diễn xuất của tài tử Jude Law vào vai bác sĩ John Watson. Sherlock Holmes trở thành một dự án phim đầy hứa hẹn của Robert, phần vì bộ phim dựa trên cái tên nổi tiếng nhất trong kho tàng tiểu thuyết trinh thám thế giới, đã không ít lần được chuyển thể thành công lên màn ảnh, mà còn vì đạo diễn Guy Ritchie tuyên bố sẽ xây dựng một hình ảnh Sherlock Holmes hòan toàn khác so với những gì mà người ta đã tưởng tượng về nhân vật này – một bộ phim trinh thám đậm chất hành động hài hước với việc tập trung vào mối quan hệ giữa Holmes và người đồng sự Watson. Bộ phim trước khi ra mắt đã nhận được không ít phản ứng trái chiều từ các fan hâm mộ Sherlock Holmes và bộ tiểu thuyết, kẻ phản đối cho rằng Guy đã phá hỏng hình tượng một nhân vật kinh điển, còn người ủng hộ thì mogn muốn 1 hình ảnh mới lạ về thần tượng của họ (dù sao thì điều này vẫn tốt hơn so với phản ứng của người hâm mộ đối với 1 dự án Sherlock Holmes khác đang được chuẩn bị sản xuất, do "Borat" Sacha Baron Cohen vào vai Sherlock Holmes, còn Will Ferrell làm bác sĩ Watson – có lẽ định xây dựng phim theo hướng hài nhảm nhí). Và câu trả lời, tất nhiên, chỉ có khi bộ phim chính thức ra rạp …

Mở đầu phim là cảnh Sherlock Holmes (Robert Downey Jr), bác sĩ Watson (Jude Law) đột nhập vào một tòa nhà. Ở bên trong đang diễn ra một nghi lễ tà thuật, với những kẻ mặc áo trùm đen đang chuẩn bị giết 1 cô gái trẻ để hiến tế. Cả 2 nhanh chóng lao đến ngăn chặn thành vi phạm tôi, và bắt giữ Blackwood (Mark Strong) – kẻ đầu sỏ. Hắn bị tuyên án tử hình vì tội sát hại 5 cô gái trẻ, và đã bị xử treo cổ. Trước khi bị hành hình, Blackwood đã gặp Holmes, cảnh báo ông về những điều tồi tệ sẽ diễn ra, sẽ có 3 người phải chết, và Holmes sẽ không thể làm gì để ngăn cản. Ông không để ý đến những điều đó – vì Blackwood là một kẻ cuồng tín luôn cho rằng mình là người có sức mạnh siêu nhiên để lãnh đạo thế giới… Mọi chuyện bắt đầu khi Irene Adler (Rachel McAdams) – người tình cũ của Sherlock Holmes đến nhờ ông tìm kiếm một người có liên quan đến Blackwood. Irene làm việc cho một người bí ẩn. Ngay sau đó, Holmes nhận được tin báo của cảnh sát: ngôi mộ của Blackwood đã bị phá hủy, và người ta thấy Blackwood – kẻ đã bị treo cổ chết – đội mồ sống dậy …

Nếu đã xem qua trailer phim thì sẽ thấy ngay bộ phim tập trung vào mối quan hệ giữa Holmes và người đồng sự Watson với những pha hành động hài hước. Guy Ritchie đã giữ đúng lời hứa – bộ phim của ông thành công khi tập trung chủ yếu vào Holmes với Watson với hàng loạt cảnh hành động xen lẫn hài hước. 2 diễn viên chính tạo nên 2 hình ảnh đối nghịch: Sherlock Holmes của Robert Downey Jr thì lắm tài nhiều tật, luộm thuộm, tóc tai bù xù, phong cách sống bừa bãi, ăn nhờ ở đậu trong nhà của Watson, khi không có vụ án thì nằm lăn một chỗ đóng cửa ru rú trong phòng,ăn nói thì bất cần. Còn Watson của Jude Law thì bảnh bao, ăn mạc gọn gàng lịch thiệp, sống sạch sẽ điều độ, và không thể chịu nổi ông bạn của mình. Và tất nhiên, 2 người với phong cách sống trái ngược nhau khi sống và làm việc cạnh nhau thế nào cũng mâu thuẫn. Một motif khá quen thuộc trong các phim hình sự với hình ảnh 2 đồng sự tính cách đối nghịc nhau như Starsky & Hutch, Tango & Cash … (thực ra phim đổi tên thành Holmes & Waton có khi lại có lí hơn). Guy Ritchie đã đi sâu vào mối quan hệ giữa 2 người đàn ông trái tính trái nết nhau này. Holmes ăn nhờ ở đậu trong nhà Watson, làm thí nghiệm trên con chó của Watson, lấy quần áo của Watson, phá đám buổi hẹn của Watson, cãi nhau với Watson khi không đồng quan điểm… Sở trường của Guy được thể hiện đậm nét ở đây: nhân vật kì quái với lời thoại kì quái nhưng thú vị và hài. Những chi tiết này mang lại cho người xem những trận cười thú vị, đồng thời cũng nói lên tình bạn khăng khít giữa 2 người đàn ông này. Thậm chí đôi lúc ta có cảm giác tình cảm của họ vượt qua ranh giới bạn bè và đồng nghiệp thông thường. Khi Watson đến buổi hẹn gặp cô Mary – người anh đang hẹn hò với Holmes, Holmes đã sử dụng tài quan sát của mình làm cho Mary nổi giận bỏ đi. Rồi khi Watson bị thương, Holmes dù đang bị truy nã cũng vẫn liều mạng đến thăm bạn… Và trong mọi công việc của Holmes luôn có sự giúp sức của Watson, cùng nhau đương đầu với mọi thử thách, nguy hiểm. Mối quan hệ giữa Holmes và Watson là điều gây ấn tượng lớn nhất đến người xem, một tình bạn giữa những người đàn ông thật đẹp, mạnh mẽ và hài hước, thú vị. Còn Irene – người tình của Holmes thì sao? Xin lỗi, toàn phim Irene chỉ đóng vai trò gián điệp 2 mang là chính (khá giống Eva Green trong Casino Royal). Phim nói gì nhiều về Irene, về quan hệ giữa nàng và Holmes, dù có vài chi tiết miêu ta khá hay. Tình cảm ư, đợi phần 2 đi.

Bên cạnh mối quan hệ của 2 người đàn ông thì điểm đặc sắc tiếp theo chính là hành động. Ít phim trinh thám nào lại có nhiều pha hành động nảy lửa đến thế. Holmes – thám tử kì tài, giờ không chỉ phá án bằng suy luận mà còn biết xài nắm đấm. Xem trailer có thể thấy cảnh Holmes tham gia một trận đấu trong quán rượu, và ông đánh đấm rất có nghề và dữ dằn. Trong quá trình điều tra không thiếu những màn hành động giữa Holmes, Watson và kẻ địch. Các pha hành động được xây dựng vừa dữ dội vừa hài hước. Guy Ritchie đã mang phong cách hành động hài của phim Thành Long vào Sherlock Holmes: đánh đấm tay chân kết hợp di chuyển điêu luyện dựa theo môi trường bên ngoài và sử dụng các đồ vật bình thường để chống trả hay … chạy trốn. Điều này tỏ ra phù hợp với cảnh phim khi 1 bác sĩ + 1 thám tử thường xuyên phải đụng độ với những gã dữ dằn hơn hẳn, vừa kịch tính vừa gây cười sảng khoái cho người xem. Holmes thậm chí còn lồng suy luận của mình vào các pha đấm đá, các màn slow-motion tạo cảm giác thật hơn cho hành động. Tần suất xuất hiện các pha hành động khá dày đặc, ngay đến cả màn đối đầu của phim hầu như cũng được giải quyết bằng bạo lực. Nói chung khoogn có gì để chê ở khoản hành động và chọc cười khán giả, xem đảm bảo không sợ buồn ngủ hay nhức đầu vì chỉ nói và nói như kiểu The Davinci Code.

Dù sao Sherlock Holmes cũng là 1 bộ phim trinh thám, và tôi hi vọng phim tập trung nhiều vào các màn suy luận, đấu trí căng thẳng, thông minh. Tiếc thay, tất cả những gì phim làm tốt lại là những điều mà trailer đã nói hết cả. Có thể nhiều người thấy hứng thú khi ngay mở đầu phim đã là một màn hành động, để rồi hẫng khi ngay sau đó khi kẻ thủ ác bị hành hình. Nhưng không, đó mới là điểm khởi đầu cho bí ẩn lớn nhất của bộ phim, bí ẩn mở ra hàng loạt những vụ án khác để phục vụ cho một âm mưu điên rồ. Nhưng rất tiếc, điều đặc sắc hầu như chỉ có thế. Hàng loạt lỗ hổng trong phim đã phá hỏng chất trinh thám của nó. (chú ý đoạn sau có thể có spoil) Những vụ án ban đầu có vẻ rất bí ẩn, nhưng quá trình điều tra lại khá sơ sài, lại không được giải thích một cách rõ ràng rõ ràng. Thậm chí, những điều khán giả thắc cần biết thì lại không lí giải, như vụ ám sát Sir Thomas trong phòng tắm, có lẽ khán giả cần biết hung thủ đột nhập và sắp đặt ra sao hơn là ông ta chết vì thứ gì. Vụ ám sát bằng cách hỏa thiêu thì lại quá ngẫu nhiên, khả năng nạn nhân không làm theo đúng “kịch bản” là khá cao, nếu thế thì mọi sự sắp xếp là công cốc ?! Guy Ritchie lồng vào khá nhiều kiến thức về hóa học, tôn giáo thần bí, nhưng không được giải thích rõ ràng và lướt qua vội vàng nên gây khó khăn cho người xem khi không thể hiểu hết diễn biến của phim. Mối quan hệ giữa các nhân vật phản diện cũng không được xây dựng tốt, nhân vật mờ nạt không có điểm nhấn. Trong Sherlock Holmes, có 3 thế lực cùng đối đầu nhau, trong đó 1 thế lực bí ẩn được lồng ghép bí ẩn hơn ở giữa 2 tuyến nhân vật chính diện và phản diện, vừa giúp gây tò mò cho khán giả để … mở ra phần 2, nhưng đôi khi lại gây cảm giác thừa thãi không đáng có, vì thế lực này quá mờ nhạt và xuất hiện khá … vô duyên. Điều gây thất vọng nhất lại là cuộc đối đầu cuối cùng – âm mưu cuối cùng, người xem chờ đợi 1 âm mưu hoàn hảo, thâm độc, thì ngược lại – một âm mưu quá đơn giản và ấu trĩ, kẻ thủ ác quá tự tin vào bản thân, điều đơn giản thì bị phóng đại lên khó khăn không cần thiết. Mỉa mai thay, giải quyết vấn đề đó lại không phải là những màn suy luận đấu trí, mà lại là những pha đánh đấm. Và đến cuối phim, bí ẩn lớn nhất rồi cũng được giải đáp, nhưng không đủ sức thuyết phục. Phải nói là, Guy Ritchie đầu tư quá nhiều vào tuyến nhân vật chính diện mà bỏ quên tuyến phản diện. Không có cảm giác đó là đối thủ xứng tầm cho Holmes. Các suy luận, quan sát của Holmes – những điều nhỏ nhưng hấp dẫn, thì lại không nhiều, và vẫn thiếu thuyết phục. Thực sự thất vọng về tính trinh thám trong phim, có lẽ vì tôi quá kì vọng. Chắc phải đợi phần 2, khi thế lực bí ẩn – kẻ thù nguy hiểm nhất của Holmes - giáo sư Moriaty lộ diện, cuộc đối đầu mới thực sự diễn ra.

Hình ảnh trong phim ổn, quay phim tốt, không có gì đặc biệt. Điểm cộng cho phần âm thanh, âm nhạc trong phim rất tuyệt, phù hợp với cảnh phim làm tăng cảm giác của người xem, đa số là những đoạn nhạc giao hưởng sôi nổi, mạnh mẽ. Âm thanh, tiếng động làm tốt trong các cảnh hành động, cháy nổ.

Diễn xuất, cũng giống như diễn biến phim, phân chia rõ ràng 2 bên. Robert Downey Jr và Jude Law nhập vai hoàn hảo, thể hiện tính cách nhân vật hết sức phù hợp với hình ảnh bên ngoài cũng như diễn biến phim. Điều này vốn cũng không quá khó vì Robert Downey Jr quá quen với các vai diễn ăn chơi bừa bãi còn Jude Law thì có khuôn mặt và phong cách đẹp trai lịch lãm từ lâu. Nhân vật Irene Adler của Rachel McAdams diễn cũng tốt dù không nhiều đất diễn, thể hiện 1 quý cô mạnh mẽ, nham hiểm đạt, hi vọng phần 2 sẽ tốt hơn. Còn tuyến nhân vật phản diện, rất tiếc chỉ có Lord Blackwood của Mark Strong là được nói chi tiết. Nhưng đất diễn của Mark Strong cũng quá ít, diễn xuất không đủ xuất thần để tạo nên ấn tượng cho người xem, phim miêu tả nhân vật này cũng không có gì đặc biệt, thậm chí đôi khi quá tự phụ và ấu trĩ trong gây án. Nhân vật trùm như thế thì các nhân vật khác còn mờ nhạt hơn nữa. Quả là đáng tiếc.

Một Sherlock Holmes mới lạ, thú vị thì chưa đủ, vì Sherlock Holmes không thể mất đi bản chất hấp dẫn của nó – căng thẳng và li kì (nhờ đấu trí). Đành phải chờ qua phần 2, xem Guy Ritchie sẽ làm thế nào khi Holmes đối đầu với kẻ thù nguy hiểm nhất của mình. Hãy chờ xem…

Rating: 7,5/10
 
Chỉnh sửa cuối:
8691txe3difgtqv7u3c.jpg


I Don't Want To Sleep Alone
Đạo diễn : Tsai Ming Liang (Thái Minh Lượng)

Không có gì vui vẻ khi làm ra những bộ phim luôn vắng khách nhưng đó là trường hợp của Tsai Ming Liang, đạo diễn của những bộ phim độc lập độc đáo, người đã mang về cho điện ảnh Malaysia nhiều vinh quang nhưng lại chịu sự đối xử không mặn mà của nhà nước. Tsai Ming Liang hài hước nhắc khéo khán giả đến rạp xem phim của mình : “Khi xem phim tôi nếu bạn ra về xin hãy giữ trật tự để những người còn lại ngủ.” Tuy vậy, Tsai Ming Liang không bị đẩy về phía lạc lõng mà ngược lại nhiều khán giả đồng cảm đã tìm thấy tiếng nói vong thân, niềm thầm kín cô đơn không sao thấu hiểu con người từ những bộ phim của ông. Đơn giản ông là một đạo diễn diễn tài tình trong việc lột tả sự cô đơn của con người.Ở đây, dùng từ lột tả như để nói lên rằng, cái cô đơn của Tsai Ming Liang là cái cô đơn được đẩy đến tận cùng gốc rễ,cái cô đơn mà ta không thể chịu được.

I Don’t Want To Sleep Alone là một minh chứng cho tài năng của Tsai Ming Liang. Từ cái tên, ta đã thấy dụng ý của ông, “I Don’t Want To Sleep Alone”. “Không muốn” chứ không phải là “không thích”. “Like” là hình thức yếu nhất của nhu cầu trong đời sống, mang tính chất chủ động của mỗi cá thể. Nhưng, “Want” cho ta một hình thức khác, dựa trên nhận thức của mỗi chúng ta, đó là một hiện thân của một nhu cầu cao hơn, mang tính chất bị động và có tính tuyệt đối hơn. Như vậy, “Tôi không muốn ngủ một mình” mang lại cho ta một cảm giác của sự cô đơn không thể nào kiểm soát được, như nó là một việc bị ép buộc, bị kìm hãm hơn là “Tôi không thích ngủ một mình” – một ca khúc nổi tiếng của Paul Anka.

Phim không có cốt truyện cụ thể, thuộc dòng phim “cảm giác”. Cả phim như là một thứ chủ đề vể nỗi cô đơn trong sâu thẳm - như những bộ phim khác của ông, là một cái theme của riêng ông, một bộ phim chỉ nhằm miêu tả cảm xúc thầm kín của bản thân đạo diễn cũng như những khán giả đón nhận nó. Bởi thế, phim Tsai Ming Liang luôn kén người xem và cần đến những khán trả trung thành của nó.

3 nhân vật chính : một kẻ vô gia cư, một người cứu rỗi, một cô gái. Cả 3 đều là những sinh linh cô đơn, tình cờ va đập vào nhau. Kẻ vô gia cư bị trấn lột ở đầu phim, vật vạ bên đường thì được người cứu rỗi khiêng về giúp đỡ. Cô gái chăm sóc cho một kẻ bị liệt, nằm bất động một chỗ trên chiếc giường trắng, đối diện với một chiếc gương. Họ câm như hến, không nói một lời nào cả trong suốt phim. Điều đó khiến cho I Don’t Want To Sleep Alone gần như trở thành một phim câm nếu không có âm thanh nền. Những nhân vật hầu hết không dc ai gọi tên, buồn cười và khó khăn. Phải chăng, cái tên gọi đó để làm gì khi mà mỗi người trong họ đều tượng trưng cho một thân phận thân quen ở đời, một thế giới quan của những người cô đơn, một lối sống cô đơn, một lớp người cô đơn. Hay cả thế giới đang cô đơn ? Đó là câu hỏi đau thương của Tsai Ming Liang.

Nội dung của phim không có gì rõ ràng và cụ thể cả, mọi thứ quá mơ hồ, đầy rẫy hình ảnh và biểu tượng, điều đó càng làm cho mỗi người sẽ có một cách nhìn nhận khác nhau về từng hành động, từng diễn biến của phim để tự tìm ra câu trả lời cho riêng mình. Để xem nào, xét về mặt chủ đề chính, cả phim là một sự cô đơn khó có thể chối bỏ và càng về sau càng tăng tiến cho đến tận cùng, dẫn đến sự bức bối và vẫy đạp. Mối quan hệ tay ba giữa ba nhân vật chính dường như do sự rúng động và cô đơn cùng cực mà có,người cứu rỗi xém giết chết kẻ vô gia cư. Mối quan hệ bế tắc, u ám và đồng tính. Câu hỏi đặt ra: quan hệ đồng tính chăng ? Cả phim ta thấy hai người đàn ông lo lắng chăm sóc cho nhau, từ từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất.Có thể không ? Mọi thứ xảy ra như hệ quả của sự cô đơn quá độ, cũng như cái tựa phim – Tôi không muốn ngủ một mình – không ai muốn ngủ một mình cả, không ai muốn bị ám ảnh bởi sự cô đơn mãi cả. Những sinh linh không ai đếm xỉa và quan tâm phải dựa vào nhau. Cảnh cuối, 3 nhân vật ngủ bên nhau,sự cô đơn như bị bộc phá, chúng kết nối với nhau làm thành một khối thống nhất hoàn chỉnh và trôi mãi trên mặt nước tĩnh lặng. Liệu khi đó,họ có hết cô đơn ?

Con người luôn phải tìm lấy một mục đích, một chân lý sống của mình. Họ, những nhân vật cô đơn đang tìm kiếm những thứ bị đánh mất hay bị chà đạp trong xã hội hiện đại – tình yêu, tình cảm cho nhau, cũng như cái bản ngã của chính bản thân mình. Có thể nào giữa muôn vàn sự lạnh lùng mà đời sống đem lại, họ đã lạc mất mình và chìm đắm trong một thế giới của hư vô, của Nada, của nỗi cô đơn khó có thể chối bỏ. Họ lạc, và không cần nói ra thành lời để diễn tả điều đó. Họ đi đi lại lại, làm việc như trong vô thức, họ chìm đắm trong nỗi cô đơn nhất mực không nói thành lời, thành tiếng. Mà tại sao họ cần phải nói ra cơ chứ, cái thế giới ồn ào ngoài kia có đồng cảm cho thân phận của họ đâu, mà còn như càng khuếch tán cho sự cô đơn lan rộng. Cái câm nín đó càng làm cho nhân vật chìm sâu và dấn thân hơn trong nỗi cô đơn.

Như đã nói, I Don’t Want To Sleep Alone dường như là một phim câm, nếu đâu đó không có tiếng động, âm thanh của vạn vật xung quanh : tiếng quạt quay cô độc, tiếng cười nói ý ới, tiếng tạp nham của nhiều nhân vật phụ, tiếng oai ỏai làm tình,… Những âm thanh có vẻ không có tính xúc tác lắm cho câu chuyện, những âm thanh dường như vô nghĩa, lại làm tăng thêm cái tôi cô đơn của nhân vật. Những âm thanh ấy dường như càng bao bọc, giam ép từng thân phận trong cái cô đơn của cá nhân, của mỗi người. Cái bất động đáng sợ của tâm thế con người trái ngược hẳn với sự ồn ào âm ỉ của xã hội. Đó là biện pháp lấy động tả tĩnh mà Tsai Ming Liang đã thực hiện hết sức tinh tế trong phim. Ngoài ra, với những cảnh tĩnh thật sự, cái động trong âm thanh xuất hiện với mật độ gia giảm và nhường vào đó sự hiện diện của sự im lặng khách quan. Gọi là khách quan vì cái im lặng đó không hoàn toàn là im lặng, mà được phụ họa nho nhỏ bởi cái động trong âm thanh như đã nói ở trên và những tiếng rì rè tạp âm nặng trịch như búa tạ.

Sự cô đơn cũng được cô đọng trong từng góc quay, từng khuôn hình. Toàn phim, ta thấy Tsai Ming Liang toàn sử dụng những cú fix máy (có thể tạm gọi nôm na là khuôn hình tĩnh – 4 mép màn hình không động đậy) kéo dài đằng đẵng như trêu ngơi nhãn quan khán giả. Đó là thủ pháp riêng và quen thuộc của Tsai trong suốt những bộ phim của ông. Điều đó, thứ nhất là một cám dỗ và thách thức khán giả đến với tác phẩm và thế giới của ông. Nó dụ dỗ, thôi miên họ. Nếu họ thích, họ sẽ ở lại với tác phẩm của Tsai một thời gian dài, họ sẽ bị chinh phục và ám ảnh bởi nó. Vì thế, sự tĩnh trong góc máy ở phim Tsai sẽ cuốn hút những người kiên nhẫn và cô độc ở lại, họ sẽ như được bầu bạn và chia sẻ tâm tư.

Thứ hai, những cú fix máy, sẽ tạo ra một không khí cô quạnh trong tâm tư nhân vật và khuếch tán nó lên. Ở mặt này thì Tsai dùng hai thủ pháp : một là tĩnh và động xen kẽ, hai là tĩnh hoàn tòan. Dù kiểu nào thì góc quay không bao giờ di chuyển, để mặt nhân vật hành động bên trong, khi thì nhỏ nhoi, khi thì gần gũi. Thời gian dài đủ để nhân vật diễn thuyết bài ca cô đơn của mình một cách chỉnh chu. Ở thủ pháp thứ nhất, sử dụng nhiều góc quay rộng và sâu bao quát cả một vùng, nhân vật chính xen lẫn với những hình ảnh động, từ đó dẫn đến cái tĩnh trong cái động ở mặt hình ảnh, đúng cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Sự chênh lệch động tĩnh đó, với khuôn hình cố định một cảnh duy nhất, máy tĩnh luôn tạo nên những hình ảnh và hiệu ứng bất ngờ. Nhân vật lầm lũi trong khuôn hình như nổi bật hơn với những cảnh động xung quanh, sự song hành của vật thể động và vật thể tĩnh bên nhau như đang khắc chế mà lại bổ trợ cho nhau. Sự cô đơn dường như tăng cao hơn bởi sự song hành đó, bởi vì có lẽ sự cô đơn cao nhất là khi nó hiện diện giữa một biển người. Nó còn khiến cho ta thấy được sự cô đơn trong xã hội và giữa những con người với nhau. Ngoài ra, những cú fix máy còn hiện diện trong những khung cảnh tĩnh lặng thật sự, với góc quay chú tâm toàn bộ cho nhân vật chính, khi đó nhân vật đang đơn thân độc mã không ai hay, không ai biết, như đang thì thầm với tấm gương phản chiếu bóng dáng của họ vất vưởng. Những lúc này,hình ảnh dc hiện ra đẹp hơn bao giờ hết, kết hợp với những âm thanh của sự vật – vang vọng đều đều - như đang im lặng thở dài, tạo nên một bầu không khí cô đơn khó có thể phá bỏ được, nó cũng giúp nhân vật được nhìn nhận sâu hơn ,như những khúc đối diện với chính mình, trong nỗi cô đơn vô cùng tận.

Thứ ba, khuôn hình tĩnh tạo nên một vẻ gì đó kĩ lưỡng và chăm chú hơn cho khán giả khi xâm nhập câu chuyện của Tsai, với bố cục nền hợp lý, tạo cảm giác mệt mỏi và gây bất động mọi không gian và thời gian. Nó giúp cho ta phải chú ý hơn đến từng cử động và hơi thở của nhân vật, săm soi từng hình ảnh, để một thoáng nhỏ cũng đủ làm ta rung động. Bởi vậy, dùng khuôn hình tĩnh luôn là một thách thức cho đạo diễn cũng như người quay phim, đòi hỏi một sự cẩn trọng và chu đáo nhất mực.

Thứ tư, những cú fix máy ấy của Tsai tạo nên những hình ảnh đẹp và đậm chất ciné, như khi ta bất chợt pause một khung hình lại cũng đủ cho ta một pô ảnh đẹp tuyệt vời. Những khung cảnh đen tối và hoang tàn,những bức tường nháp nhúa và tróc vẩy, những hành lang sâu hút và kín mít, những đường phố đông đúc và sống động. Và một hình ảnh tượng trưng tuyệt vời cho sự mô tả nhiều tầng nhiều lớp của nỗi cô đơn : ngôi nhà cao tầng bỏ hoang với những bậc thang vô cảm , vô tận và một hồ nước tĩnh lặng và bí ẩn bên trong.

Tiết tấu phim chậm rãi (dĩ nhiên rồi), chậm như người ta chơi một bản nhạc buồn với một cây cello. Ngẫm lại, thực ra không phải câu chuyện di chuyển chậm, vì bản thân Tsai có kể câu chuyện của mình theo cách cổ điển đâu, mà bởi vì nó đạt đến độ tĩnh để soi mói nội dung ẩn ý bên trong, vì thế nên nó chậm. Như thế, mọi thứ làm cho nhân vật càng ngập ngụa trong dòng nước sâu thẳm cô đơn và không đáy của bản thân họ.

Đó là sự kết hợp hoàn hảo và nhuần nhuyễn trong âm thanh và hình ảnh của Tsai Ming Liang, dùng nhiều thủ pháp để tạo nên hiệu ứng của riêng mình. Phim đơn giản ở một cách chừng mực, không zoom, không travelling, không lia, không kỹ xảo, không hành động li kỳ, chỉ có đi qua đi lại, chỉ có nhịp sống, chỉ có tiếng thở đều, cũng đủ làm ta phải kinh ngạc khôn cùng. Trong khi những nền điện ảnh lớn, với điều kiện tài chính cho phép, có nhiều tác giả lạm dụng kĩ thuật máy móc hiện đại, tạo ra những cú máy “biến hóa khôn lường” đến mức Jean Cocteau phải thốt ra một cách trách móc : “Tại sao phải travelling song song với con ngựa đang chạy, khi mà làm như vậy con ngựa lại có vẻ như đứng yên !?” ; thì Tsai Ming Liang, cũng như nhiều tác giả phim nghệ thuật hay độc lập khác, sống trong một nền điện ảnh nhỏ bé, kể một câu chuyện nhỏ nhắn, và có một kinh phí làm phim khiêm tốn, lại tỏ ra thông minh khi xử lí vấn đề, đem về tính hài hòa giữa nội dung và hình thức, tạo nên những hiệu quả bất ngờ cho người xem.

Tsai Ming Liang cũng đưa vào phim những hình ảnh, những chi tiết nhỏ nhoi như cánh bướm, một biện pháp nhằm đưa đến những thông điệp kín đáo hơn lẽ thông thường. Với toàn bộ phim, ta dường như thấy sự sống dường như bị đứng lại, không còn tồn tại, bị cuốn trôi đi bởi những thứ vô nghĩa. Nhưng với hình ảnh cánh bướm đẹp đẽ khôn cùng đó, nó mang đến cho ta sự bình lặng nhất mực của sự vật, của sự trống rỗng, đó là khỏanh khắc tối cao, đó là sự đơn giản và cụ thể hóa nhất của sự cô đơn mà ở đó, với sự vỗ cánh dập dìu của con bướm, sự trống rỗng sẻ sản sinh ra nhiều thứ vô hình. Như vậy, qua chi tiết cánh bướm, qua cái tĩnh, qua cái trống rỗng ấy, ta biết mọi sự đã bị đưa đẩy đến tận cùng, và ta còn biết có một sự vận động mạnh mẽ nơi sâu thẳm tâm hồn người. Có thể nào, một cách lý giải khác cho hình tượng con bướm, là một hình ảnh tượng trưng cho sự ảo tưởng và không xác định, một sự mơ hồ, hay tựa như một giấc mơ.

Chỉ riêng nói về cảnh ấy đã làm cho cái cô đơn thêm đáng sợ. Việc gã vô gia cư ngồi câu cá với cánh bướm trên vai càng làm cho việc xây dựng hình ảnh của bộ phim thêm phần hoàn hảo. Ta thường nói, câu cá là để tâm thức tĩnh, như mặt nước hồ vậy. Sợi dây câu, như là sợi dây của tâm thức, nối kết với sự cô đơn quá độ, sự tĩnh lặng quá độ dưới mặt nước hồ. Như vậy, sự cô đơn đang được mặt đối mặt với nhân vật và như đang bổ sung cho nó, truyền tải cho nó thêm phần khốc liệt. Cánh bướm chỉ là giọt nước làm tràn li khi thể hiện cái đỉnh cao nhất của sự việc. Cái đỉnh cao ấy là một tiền đề cho cái kết phim.

Hai nhân vật : người con bại liệt dc chăm sóc bởi cô gái và người vô gia cư được đóng cùng một diễn viên. Điều đó như một hằng số được song hành với nhau, đều là những người không nói ra một lời nào cả, đều được sự chăm sóc của người khác. Đó là sự bị động, sự tê liệt trong tiềm thức con người hay trong nỗi cô đơn trước lối sống hiện đại. Cả hai đều được quan tâm chăm sóc cẩn thận, tuy nhiên bản chất của sự quan tâm khác nhau rõ rệt. Với người vô gia cư, đó là sự quan tâm chân thật, còn với kẻ bại liệt, đó là sự máy móc và có phần giả dối của cô gái, khi cô bị bà mẹ cưỡng ép : xoa dầu, thủ dâm cho đứa con trai. Sự thủ dâm tỏ ra nhớp nhúa với cánh quạt quay qua lại trái phải một cách đều đặn và đáng sợ, sự việc được lặp lại trùng lặp khi người vô gia cư thủ dâm cho bà mẹ ở một ngõ hẻm vắng. Và những thứ liên quan đến tình dục đó được đẩy mạnh vào cảnh cô gái làm tình với kẻ vô gia cư ở cuối phim. Như vậy, mối quan hệ giữa các nhân vật hầu như đều kết nối với nhau qua hình thức đó là dục vọng. Cô gái thường quan sát đứa con qua khe hở trên nền nhà, cô cùng bà mẹ nắm tay mà thủ dâm cho đứa con, cô quan sát kẻ vô gia cư khi hắn đùa giỡn với những cái li. Kẻ vô gia cư quan sát cô gái ở ngòai quán nước. Đó là sự xây dựng tình huống một cách tĩnh lược nhất để nói lên mối quan hệ tình cảm của nhân vật. Cũng như với người cứu rỗi và kẻ vô gia cư, mối quan hệ được miêu tả bằng những hành động cử chỉ nhỏ nhặt : bịch nước, cái giường, sự song đôi khi ngồi cùng hồ nước lặng lẽ. Tsai Ming Liang dùng sự tối giản ấy để tạo độ ‘nặng’ cho câu chuyện, làm người xem phải suy nghĩ hơn khi chìm sâu vào thế giới của bộ phim để tìm ra mối liên quan và đào sâu hơn vào phần hình ảnh và ý nghĩa của nó.

Đầu phim, ta thấy đứa con bại liệt nằm im lặng, cửa sổ mở và chiếc rèm thấp thoáng rung động. Radio phát ca khúc nào đó bằng tiếng Thái mà tôi không hiểu, nhưng đoán có lẽ là một bài hát về bộ mặt con người. Có thể nào cả phim chỉ là một ảo ảnh, một giấc mơ của sự bị động trong cô đơn của đứa con bại liệt, sự chuyển hóa tinh thần thành một cá thể thực ngòai cuộc sống, sự phân thân của tâm thức con người. Điều đó cũng có thể giải thích việc một người đóng hai vai. Chúng ta biết, sự ham muốn được biểu hiện trong giấc mơ thường là những ham muốn bị cấm đoán, hay không thể thực hiện được ở hiện tại. Những ham muốn vô thức ấy luôn chờ cơ hội để được bộc phát. Đó có thể là sự ham muốn của đứa con bại liệt, được chuyển hóa thành một giấc mơ hay kinh khủng hơn, một nhân vật giống i đúc ngoài xã hội. Để làm gì ? Để được yêu và làm tình thật sự với cô gái. Để thỏa mãn dục vọng của hắn. Để được tự do bay bổng ngoài xã hội. Nhưng, dù như vậy, sự cô đơn vẫn không thể bị hóa giải. Sự cô đơn ấy, nó đều là cội nguồn của mọi chuyển biến nhân vật trong phim. Điều đó có thể cũng đúng nếu xét thêm về mặt cánh bướm là hình tượng cho ảo tưởng và giấc mơ như trên. Khi người vô gia cư đang đối mặt với cái hồ nước tĩnh lặng, cánh bướm dập dìu lay động, sự cô đơn là kết nối của hiện thực và giấc mơ, cái ranh giới mỏng manh ấy. Hồ nước và chiếc gương trong phòng đứa con bại liệt có thể là hai mặt của hai thế giới thực và ảo. Ở đó, người vô gia cư nhìn vào hồ thì người con bại liệt được phản chiếu lại nơi tấm gương. Họ chỉ có một hình thể hiện hữu duy nhất, một “cục” cô đơn.

Nếu xem xét theo chiều hướng ảo này, ta còn có những phát hiện kinh sợ hơn nữa. Quan hệ đồng tính lúc này dường như tỏ ra có lí hơn. Hai người đàn ông giống hệt nhau được coi như là sự chuyển hóa do ham muốn dục vọng. Có lẽ nào, cô gái, dưới những sự cưỡng bức, đã dần dà trở nên ham muốn tình dục với đứa con bại liệt mà nguyên do có thể là sự tò mò trong vô thức và sự ám ảnh về dục vọng một cách ảo tưởng, và nhân vật người cứu rỗi là do cô gái chuyển hóa thành. Câu hỏi đặt ra : Nữ thành nam. Tại sao ? Sự ức chế và bế tắc trong cuộc sống, sự coi thường thân phận phụ nữ hiện hữu đầy rẫy nơi phố xá, có lẽ đã hình thành nên một thôi thúc chuyển giới trong cô. Điều đó có vẻ cũng có lí, nếu như ta xét một vài cảnh trong phim : cô gái (cùng bà mẹ) thủ dâm cho đứa con, sau đó cảnh chuyển qua hai người đàn ông đối mặt nhau nhìn qua nhìn lại một hồi, rồi sau đó lại chuyển cảnh qua cái hồ nước (kết nối thực và mơ) ; hay ở một cảnh, ta dường như thấy có vẻ người cứu rỗi đang đi tiểu ngồi (hay tôi sai – hắn đang đi ị hay sao ? – mà tôi chỉ nghe tiếng nước chảy).Và trong khi cô gái đang chăm sóc đứa con bại liệt thì người cứu rỗi lại đang chăm sóc kẻ vô gia cư. Cô gái dùng nước lau mồm lau miệng cho hắn thì người cứu rỗi kéo quần cho gã vô gia cư đi tè và dùng nước giặt quần lót cho hắn. Những hành động song song và giống nhau có thể là ẩn ý của tác giả chăng ? Sự chuyển hóa hoàn toàn được toại nguyện : kẻ vô gia cư làm tình với cô gái, còn người cứu rỗi gầy dựng được mối quan hệ với kẻ vô gia cư. Sự khát khao dục vọng đầy rẫy trong phim. Tuy nhiên,một câu hỏi cuối lại được đặt ra : Nếu thế thì tại sao nhân vật cứu rỗi lại tỏ ra ghen tị khi kẻ vô gia cư ngủ với cô gái ? Chẳng phải, cả hai là một sao ? Đó chính là sự phá bĩnh, một sự phá bĩnh tuyệt vời của ảo giác và giấc mơ. Có thể nào, những bản sao đã gặp nhau và đụng độ trong một mê cung chằng chịt của cái vô thức đó. Cái thực và cái ảo gặp nhau đã gây nên những ức chế kinh khiếp, một sự đấu tranh, vận động mạnh mẽ trong sâu thẳm tâm hồn người, như hình tượng cánh bướm lúc đó dập dìu khẽ bay và sau đó va đập vào mặt nước hồ nhiều lần, như sự va chạm thực và ảo, mơ và tỉnh, với việc người vô gia cư câu cá ở hồ nước. Ở gần cuối phim, người con bại liệt đã nhìn trừng trừng mắt lên trần nhà trong lúc kẻ vô gia cư nhìn xuống qua khe hở. Cái thực và ảo gặp nhau. Giấc mơ và hiện thực đối mặt đều gây ra những đỉnh cao chấn động : cánh bướm dập dìu, sự ghen tuông, sự làm tình.

Từ đó, ngoài nỗi cô đơn ngự trị trong phim, ta như còn thấy một sự chao đảo, bất ổn và phức tạp trong tâm hồn và bộ não con người, cùng những ham muốn ngự trị trong tiềm thức. Cả phim là một mê cung chằng chịt và đen tối. Ta không thể nào tìm được đường ra. Trong cái chốn ngã ba nhìn ra ngã bảy đó thì họa chăng chỉ có Bùi Tiên Sinh sống dậy mới có thể giúp ta thôi.

Một ý nghĩa khác của bộ phim là sự khao khát tự do. Người con bại liệt đã mơ một giấc mơ để thoát khỏi tình cảnh bi thảm của mình, một sự mong muốn tự do thầm kín trong tâm thức hắn. Sự khao khát tự do còn được thể hiện ở nhiều chi tiết. Như biện pháp đặt song đôi hai hình ảnh: Một người chuyển động ngoài xã hội, một kẻ nằm im lặng cái giường vô tri vô giác. Bằng mọi thủ pháp, Tsai Ming Liang làm ta phải nghĩ rằng : “Thật sự thì chúng ta bị giam cầm bởi cái gì ?” Nỗi cô đơn ? Xã hội ? Bệnh tật ? Mọi người đều bị giam cầm bởi một thứ gì đó và khao khát tìm đến tự do. Như bà mẹ của đứa con bại liệt bị giam cầm ở nhà để canh chừng đứa con, chung qui là vì tình mẫu tử. Và, người vô gia cư, là một người ngọai quốc, hắn cảm thấy như bị giam cầm trong cái nghèo đói ở đất nước cũ cho nên mới chu du sang Malaysia tìm chỗ đứng. Và rồi hắn nhận ra rằng hắn không thể thay đổi số phận của bản thân. Hắn vất vưởng, không hình hài xác định. Không biết đi đâu, kể cả nhà mình... Về hình tượng con bướm, có thể thấy rằng đó là một con vật tự do bay lượn, nên chúng ta không tài nào bắt được nó, cũng như số phận tự do vất vưởng của người vô gia cư vậy. Và khi chúng ta nhận ra rằng, ta không thể nào bắt được con bướm thì cũng có nghĩa rằng, tự do là một thứ có thể đạt được và không thể nào bị giam cầm được.

Ngoài ra, ta có thể thấy còn vài dụng ý trong bộ phim để ám chỉ những vấn đề của sự phát triển điên rồ và vô cảm trong xã hội ngày nay. Ví như cơn cháy rừng ở Sumatra khiến khói mù bao phủ thành phố. Thứ nhất, nó đem đến sự nhập nhòa giữa thực và ảo, tô điểm thêm sự lùng bùng đó. Thành phố đã đen tối nay càng chìm trong sự mờ mịt. Cái mờ mịt đó như là một hiệu ứng về mặt khứu giác và thị giác nhằm bậc ra cái tính thời sự, cũng như cái hơi thở cuộc sống trong phim. Thứ hai, ta thấy đó là một cơn khói mù từ Indonesia (Sumatra). Con người gây ra muôn tội tình để xây dựng nhà máy, xí nghiệp, … Cơn khói vượt khỏi biên giới Indonesia lan ra đến tận Malaysia, cũng như hình tượng người vô gia cư vượt khỏi đất nước mình để nghĩ về một thế giới mới và triển vọng. Đó cũng nói lên rằng cuộc sống con người ngày càng ‘khó thở’ do luồn không khí bao bịt bởi những thông tin đại chúng, kinh tế, … Nếu xét thêm tí nữa, ta sẽ thấy ngôi nhà cao tầng trống vắng đó cũng là biểu tượng ám chỉ cho một nạn nhân của sự phát triển hiện đại quá mức đến nỗi bỏ quên con người. Nhà cao tầng mọc lên càng nhiều, càng ngày càng cao hơn, ngôi nhà cao tầng đấy chưa kịp hoàn chỉnh thì đã bị che lấp và phải trở nên dang dở, bỏ hoang. Đó là một lời cảnh tỉnh xã hội của Tsai Ming Liang.

Diễn xuất trong phim thực sự là một điều khó nói. Những khó khăn như : việc một người hai vai vốn dĩ đã phần nào gây khó khăn cho Kang-sheng Lee trong việc hòa nhập hơn vào vai diễn, cộng với việc buộc phải câm nín hoàn toàn khiến cho những nhân vật chính sẽ rất khó để bộc lộ ra mọi cảm xúc. Nhưng, thật sự phải công nhận - trong tầm hiểu biết hạn hẹp của tôi - mọi diễn viên đều diễn xuất khá tốt, phù hợp với bầu không khí của phim. Những gương mặt trầm mình với cô đơn được khắc họa rõ nét. Một trong những cảnh đặc biệt đáng nhớ là cảnh người cứu rỗi định giết chết người vô gia cư, qua ánh mắt, qua nét mặt, ta thấy một cảm xúc dữ dội trong tâm can. Cảnh làm tình khó khăn cũng khá ấn tượng và đầy xúc cảm. Và ta thấy mọi diễn viên đã rất can đảm khi thực hiện những cảnh quay nặng nề về dục tính như việc cởi quần đi tè xem chim, thủ dâm , ….

Khi "tôi không muốn ngủ một mình" kết thúc, tôi nằm lăn ra giường, trên một tấm nệm, chuẩn bị cho giấc ngủ của chính mình. Chuẩn bị cho buổi sáng hôm sau, cho ngày hôm sau, cho nhiều ngày tiếp sau, cho nhiều tuổi tiếp sau với ồn ã xe cộ, ồn ã bài vở, ồn ã quán xá, ồn ã những tia hằn thù, ỗn ã những tiếng cười phớ lớ, ỗn ã những ồn ã...Tôi thấy gai người. Thay vì cơn buồn ngủ, sự huyễn hoặc kéo đến dắt tôi đi vào cái không gian của khu nhà xây dở ấy. Tôi nhắm mắt và tưởng tượng mình là ai trong ba người số họ? Gã người cứu rỗi, kẻ vô gia cư hay cô gái ? Ở vị trí nào tôi cũng cần có một sự kết nối, không ai cả nên tôi kết nối với chính mình bởi tôi biết “từ chiều sâu của thế giới riêng mình, từ chiều rộng của nỗi cô đơn riêng mình, mà nỗi cô đơn tự nó đã là công việc, là chức vụ, là nghề nghiệp ? Cớ sao phải đánh đổi cái vô tri hiền triết của đứa trẻ lấy chống đỡ và khinh bỉ, trong khi vô tri là riêng một cõi, còn chống đỡ và khinh bỉ chính là tham dự vào chỗ mà chính mình muốn thoát ra bằng cách dùng chúng là phương tiện...” (trích Thư gửi một nhà thơ trẻ của Rainer Maria Rilke ) . Thôi thì tôi là chỉ là cánh bướm nhỏ đến và đậu trên vai Tsai Ming Liang. Nói với ông một câu: Tôi không thể ngủ trong khi, sau khi bộ phim của ông mở ra cơ hội được nhìn ngắm soi mói chính nỗi cô đơn của tôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
Surrogates2009MP.jpg

Surrogates

Đạo diễn Jonathan Mostow
Diễn vên
Bruce Willis
Radha Mitchell
Rosamund Pike
Boris Kodjoe
Jack Noseworthy
James Cromwell
Ving Rhames

Năm: 2009

Những ý tưởng sẽ không bao giờ cũ nếu ta biết vận dụng chúng một cách sáng tạo. Robot - đề tài tưởng như đã… nhàm tai với những người yêu điện ảnh, bỗng trở lại đầy tươi mới và hấp dẫn qua bộ phim Surrogates, một tác phẩm nữa của diễn viên gạo cội Bruce Willis.

Trong tương lai không xa, con người đã phát triển thành công công nghệ Surrogate. Những người máy cực kì tinh xảo có thể mô phỏng hoàn hảo diện mạo và kĩ năng của con người. Từ việc ứng dụng dè dặt, những Surrogate đã hiện diện trong mọi lĩnh vực của đời sống và thay thế hoàn toàn sức lao động con người. Hãy tưởng tượng robot thay thế bạn trong những công việc nguy hiểm, hứng chịu thay cho bạn những tai nạn bất ngờ hay vóc dáng hoàn hảo của chúng làm bạn không bao giờ…lỗi mốt. Tất cả những gì bạn cần làm là…nằm ở nhà và đeo lên đầu bộ điều khiển, trong khi những “thế thân” này sống…thay cho bạn. Thật tuyệt vời! Thiên đường đây chăng?

Có lẽ bạn hay thanh tra Greer (nhân vật chính của phim) sẽ nghĩ như vậy cho đến khi, một “tai nạn” bất ngờ xảy ra. Trong một lần điều tra một vụ án mạng bí ẩn, Greer bị mất robot thế mạng của mình. Bị buộc phải đứng trên đôi chân của mình, Greer mới dần nhận ra: cuộc sống với những thế thân không phải là thiên đường, trái lại, nó là một trong những cơn ác mộng tồi tệ nhất.

Không khó để người xem nhận ra những ẩn ý của bộ phim, khi những gì Surrogate thể hiện mang đậm hơi thở thời đại. Chúng ta đã sống quá giả tạo, với mọi người và với chính mình. Những con robot xinh đẹp chính là những chiếc mặt nạ sặc sỡ nhưng vô hồn, mà mỗi người đều cố đeo lên để che đậy cái tôi xấu xí. Hay có thể vì lí do khác: người ta đã chán ngán thực tại khó khăn và đắm chìm vào sự hoàn hảo giả tạo một cách đầy tiêu cực. Hình ảnh hài hước nhưng đầy châm biếm về một gã béo bụng phệ nằm xoay trần điều khiển một thế thân nữ xinh đẹp gợi cảm hẳn cũng làm ta ít nhiều suy nghĩ. Tiếp theo, ta lại thấy mình đã lệ thuộc quá nhiều vào máy móc. Điều này đã được cảnh báo từ lâu, trước cả khi có robot. Tư tưởng không mới nhưng chẳng bao giờ cũ. Bạn có tự hỏi tại sao những con người trong phim không bị…teo cơ khi chỉ suốt ngày nằm một chỗ như vậy?

Khi Greer bị mất thế thân, anh đứng lẻ loi trên đường, liên tiếp va vào nhiều robot nhưng chẳng ai chú ý. Ta giật mình: có phải chúng ta đang đối xử với nhau quá vô cảm? Chẳng khác gì những con robot cơ khí?. Cuộc sống hối hả với bộn bề lo toan đã giết chết cảm xúc và lòng trắc ẩn của con người, biến họ thành những cỗ máy.

Surrogate còn cho thấy ẩn ý sâu sắc của mình qua hình ảnh thế giới trong phim – một tương lai rất gần và rất quen thuộc. Thế giới trong phim nguy hiểm quá, bất an quá. Bất cứ lúc nào ta cũng có thể…chết vì vài phát đạn lạc, vì những tai nạn “họa vô đơn chí”, vì những vụ khủng bố, cướp bóc, mưu sát… vì chiến tranh, vì thiên tai địch họa.vv… Người ta sợ đến mức không dám ra khỏi nhà nếu không có thế thân và luôn xem thế thân là một giải pháp an toàn để…giữ mạng. Mỉa mai thay, thế giới càng văn minh thì con người càng…dễ chết. Chúng ta đã làm gì để đến nông nỗi này?

Quá nhiều những điều phải suy ngẫm được lồng trong một cốt truyện theo kiểu trinh thám hấp dẫn từ đầu đến cuối. Khi sự việc ngã ngũ, khi chân dung kẻ chủ mưu lộ diện, ta không khỏi thán phục kịch bản phim đã mang lại sự bất ngờ đến phút chót. Có thể nói, về cốt truyện Surrogate đã làm tốt.

Ngoài Bruce Willis là ngôi sao sáng nhất, phim còn có sự góp mặt của người đẹp Rosamund Pike (Die Another Day) mà thời gian chỉ làm sắc đẹp của cô thêm mặn mà. Khó có thể nhận xét về diễn xuất của các diễn viên khi không có nhiều đất diễn nội tâm cho lắm, nhưng ít ra Bruce Willis vẫn lột tả thành công một thanh tra Greer khắc khoải khi nhìn vợ mình chìm đắm trong thế giới ảo, hay khi anh phải đưa ra quyết định khó khăn ảnh hưởng đến tương lai nhân loại.

Surrogate không có kĩ xảo hoành tráng, dù những trường đoạn hành động cũng khá hấp dẫn. Do đặc thù, phim cũng không cần đầu tư nhiều lắm vào “khoản” robot, khi các diễn viên đơn thuần chỉ diễn hai vai, nhưng như vậy cũng là đủ. Nhiều khi, chính sự phức tạp trong thể hiện lại chỉ tổ… rối mắt.

Không phải là một bộ phim “bom tấn” (theo cả kinh phí lẫn doanh thu) nhưng Surrogate vẫn rất đáng xem. Cùng đề tài “thế thân” với một trong những bộ phim “hot” nhất trong năm: Avatar của James Cameron nhưng Surrogate mang lại một cảm nhận hoàn toàn khác biệt. Nếu Avatar là thông điệp đối với môi trường thì Surrogate chính là bức tranh của những mối quan hệ xã hội. Đến với Surrogate để trải nghiệm hơi thở thời đại thấm trong từng thước phim hấp dẫn.

nomura

Score: 7.5/10
 
Chỉnh sửa cuối:
Bodyguards and Assassins - Thập Nguyệt Vi Thành (2009)

bodyguardsc.jpg


Thể loại: Tâm lý, Hành động, Lịch sử
Kịch bản: Tần Thiên Nam
Đạo diễn: Trần Đức Sâm
Diễn viên:

Chân Tử Đan ... Thẩm Trùng Dương
Lê Minh ... Lưu Úc Bạch
Tạ Đình Phong ... A Tứ
Lương Gia Huy ... Trần Thiếu Bạch
Hồ Quân ... Diêm Hiếu Quốc
Vưởng Học Kỳ ... Lí Ngọc Đường
Vương Bá Kiệt ... Lí Trùng Quang
Phạm Băng Băng ... Nhị phu nhân
Lý Vũ Xuân ... Phương Hồng

Mang tham vọng thực hiện một bộ phim lớn nói về tinh thần đấu tranh cách mạnh của nhân dân Trung Quốc những năm đầu thế kỷ XX, với dàn diễn viên toàn sao và một kịch bản "bao trùm" đầy đủ tinh thần nhân dân, nhưng đạo diễn Trần Đức Sâm lại không thể làm được điều mà người xem trông đợi. Lớp nhân vật đa dạng nhưng không được xây dựng cụ thể, thiếu chiều sâu khiến cho bộ phim trở nên hời hợt, và chỉ dừng lại ở mức "xem được".

Đầu thế kỷ XX, phong trào cách mạnh ở Trung Quốc bắt đầu phát triển. Hồng Kông khi đó là thuộc địa của đế quốc Anh, nên các lực lượng cách mạng phản Thanh đều tập trung tại đây. Vì thế nhà Thanh đã cho mật thám tới Hồng Kông thực hiện các vụ ám sát nhằm vào các nhân vật cách mạng có tư tưởng tiến bộ, khiến cho tình hình tại Hồng Kông rất căng thẳng. Năm 1906, Tôn Trung Sơn - một trong những nhà cách mạng bí mật từ Tokyo, Nhật Bản trở về Hồng Kông để họp bàn đối sách chuẩn bị khởi nghĩa. Chính phủ Mãn Thanh bèn cho người đến lập kế ám sát ông, do tướng quân Diêm Hiếu Quốc (Hồ Quân) cầm đầu. Lực lượng cách mạng ở Hồng Kông cũng nhanh chóng tiến hành kế hoạch hộ tống và bảo vệ Tôn Trung Sơn an toàn, với sự tham gia của nhiều người ở mọi tầng lớp khác nhau trong xã hội: nhà cách mạng Trần Thiếu Bạch (Lương Gia Huy), thương gia Lí Ngọc Đường (Vương Học Kỳ) - người ủng hộ tài lực cho cách mạng, con bạc Thẩm Trùng Dương (Chân Tử Đan) - vốn là cai lệ nhưng ham mê cờ bạc nên tán gia bại sản, vợ con bỏ đi, phu xe A Tứ (Tạ Đình Phong) luôn trung thành với nhà họ Lí, ăn mày Lưu Úc Bạch (lê Minh) - vốn là công tử nhà giàu nhưng gia đình tan vỡ, Phương Hồng (Lý Vũ Xuân) - mong muốn trả thù cho cha bị người Mãn Thanh sát hại, Nhị phu nhân (Phạm Băng Băng) - vợ cũ của Thẩm Trùng Dương, giờ là vợ lẽ nhà họ Lí, công tử Lí Trùng Quang (Vương Bách Kiệt) - thiếu gia nhà họ Lí, tiếp thu tư tưởng cách mạng từ Trần Thiếu Bạch, Vương Phục Minh (Mengke Bateer)- người bán đậu phụ, từng là một võ tăng ...

Phải nói dài dòng như thế để thấy "quy mô" của phim như thế nào. Một bộ phim tuyên truyền cách mạng mang tham vọng thể hiện được đầy đủ đời sống xã hội của các tầng lớp nhân dân, dẫn tới con đường họ ủng hộ cách mạng, bảo vệ lãnh tụ, chống lại chính quyền Mãn Thanh thối nát, vì cách mạng, vì tự do dân tộc. Một bộ phim với số lượng nhân vật lớn đại diễn cho mọi tầng lớp trong xã hội, với nhiều hoàn cảnh, nhiều tâm trạng, nhiều mối quan hệ khác nhau, được liên kết với nhau bởi cùng một lí tưởng. Một bộ phim tràn đầy tinh thần dân tộc yêu nước. Một bộ phim với cuộc đối đầu căng thẳng giữa phe cách mạng với phe phản cách mạng đầy âm mưu thâm độc nhằm bảo vệ lãnh tụ của nhân dân... Ý tưởng phim đồ sộ như thế, đòi hỏi đạo diễn phải xử lí một cách tài tình vai trò của các nhân vật trong phim, xây dựng nhân vật có chiều sâu, có liên hệ chặt chẽ với nhau thì bộ phim mới hấp dẫn, không bị rơi vào tình trạng dàn trải diễn viên, ai cũng là vai chính nhưng chẳng tập trung vào ai cả khiến mạch phim hời hợt. Đáng tiếc, đạo diễn Trần Đức Sâm lại không làm được như thế.

Là một phim tuyên truyền đúng nghĩa, Thập Nguyệt Vi Thành dựng nên một xã hội với đủ mọi hạng người. Những người này đều có vai trò quan trọng trong sứ mệnh bảo vệ Tôn Trung Sơn. Tuy nhiên, quá nhiều diễn viên chính mà chẳng có ai được xây dựng rõ nét. Tất cả đều được nói đến một cách lần lượt như điểm danh, từ con bạc, rồi đến nhà cách mạng, rồi thương gia, rồi phu xe, ăn mày... Lần lượt, lần lượt các nhân vật xuất hiện, đều đều như nhau, hầu như không có ai thật sự nổi bật, tất cả đều trung bình. Họ không có mỗi liên hệ rõ ràng, không được xây dựng chi tiết, thiếu chiều sâu. Rồi khi diễn ra sự đối đầu, họ cũng lần lượt bất thình lình xuất hiện, chiến đấu và ... chết một cách đầy gượng ép. Có cảm giác đạo diễn như chỉ muốn khoe nhân vật của mình được nhiều, nhưng không biết sắp xếp họ vào đâu cho hợp lí. Nhân vật hời hợt khiến cho khán giả không thể đồng cảm cũng nhân vật, không nắm được cái tinh thần yêu nước của nhân vật diễn biến ra sao. Con bạc của Chân Tử Đan xuất hiện từ đầu đến cuối, nhưng ngoài việc đánh bạc và ăn tiền ra thì người xem không biết thêm được gì, nhưng sau này lại hăng hái tham gia cách mạng một cách kì lạ. Chi tiết người vợ cũ - nguồn cội dẫn đến cách mạng rất mơ hồ và thiếu thuyết phục. Nhà cách mạng Trần Thiếu Bạch thì hầu như không thấy có chút ảnh hưởng nào, hay có tinh thần lãnh đạo cách mạng chút nào (thực tế trong phim, thương gia họ Lí mới là người lãnh đạo). Ăn mày họ Lưu của Lê Minh thì bất chợt thay đổi trở thành nhân vật yêu nước cứu đời, khi cả phim người ta không thấy chút bi kịch gì ở anh, cũng như động lực của anh khi đứng lên theo cách mạng. Đó là phe cách mạng, còn phe phản cách mạng thì sao? Đáng tiếc, ta không thấy nhiều điều ở phe phản cách mạng. Vai diễn của Hồ Quân không đủ sức nặng, chưa gây được ấn tượng với khán giả về một tướng quân từng trải đầy mưu mô tính toán, luôn trung thành với Mãn Thanh. Lực lượng phản cách mạng quá mờ nhạt, không thể hiện được tinh thần của chính quyền phong kiến Mãn Thanh mà chỉ như một lũ đánh thuê.

Không đi sâu vào hòan cảnh cũng như mỗi liên hệ giữa các nhân vật, diễn biến tâm lí nhân vật cũng có vấn đề. Người dân giác ngộ cách mạng đôi lúc quá ... nhanh và vô lí. Ông chủ Lí Ngọc Đường, luôn đứng ngoài những hoạt động cách mạng, phản đối con trai theo cách mạng, nhưng chỉ vì một chút nông nổi mà trở thành người chỉ đạo cách mạng. Con bạc Thẩm Trùng Dương không hiểu vì sao tham gia cách mạng một cách nhiệt tình... Phim vừa thiếu lại vừa thừa chi tiết. Ăn mày họ Lưu không rõ vì sao mà chán chường đi làm ăn mày, nhưng khán gải lại khó chịu khi thấy tự nhiên lại có hình bóng một người phụ nữ mà trước đấy chẳng hề có chút ấn tượng. "Đậu phụ thối" Vương Phục Minh có lẽ không cần phải nói nhiều đến thế để giải thích thân phận của mình. Chính những điều trên đã làm giảm giá trị diễn xuất của diễn viên. Trong phim, có lẽ xuất sắc nhất là nhân vật A Tứ của Tạ Đình Phong. Nhân vật A Tứ lạc quan, lém lỉnh được Tạ Đình Phong thể hiện rất xuất sắc, nhân vật cũng được xây dựng chi tiết có chiều sâu, với một lòng trung thành đáng quý, một tình yêu đơn sơ nhưng thật đẹp và một tinh thần yêu cách mạng quật cường (thực ra, tinh thần cách mạng ấy vẫn là tinh thần trung thần với chủ). Tiếp đến là Lí Ngọc ĐƯờng, nhân vật chính xuyên suốt bộ phim, sợi dây liên hệ giữa các nhân vật trong phim. Còn lại tất cả đều nhạt nhòa, diễn xuất tốt đến đâu cũng không thể gây ấn tượng với khán giả.

Thập Nguyệt Vi Thành dành một nửa phim để khắc họa nhân vật (không được thành công cho lắm), và nửa còn lại cho cuộc đối đầu nghẹt thở giữa phe cách mạng và phe phản cách mạng. Đáng tiếc, phần này cũng không đủ xuất sắc để kéo lại bộ phim. Cuộc ám sát diễn ra khá căng thẳng, gay cấn, nhưng không đặc biệt và còn sạn. Không có một âm mưu lớn nào đủ căng thẳng, chỉ có những cuộc đụng độ nhỏ lẻ ta vẫn thường gặp. Các nhân vật lại lần lượt được tung ra, chiến đấu và ... hi sinh một cách đầy vinh quang nhằm bảo vệ lãnh tụ, nhưng sự xuất hiện cảu họ khá bất hợp lí và không mấy gây được cảm xúc. Thậm chí những sự hi sinh đôi lúc lại khá vô lí và sáo mòn, mang tinh thần tuyên truyền ái quốc quá đáng. Dù sao thì các màn hành động cũng rất khá, tính giải trí cao, không khí phim gấp gáp hồi hộp, nên có thể chấp nhận được. Hấp dẫn nhất là trường đoạn nhân vật của Chân Tử Đan đối đầu nhân vật của Lê Cung, dù ngắn và không bằng các phim trước của Chân nhưng cũng đủ làm nóng không khí phim (phim này Lê Cung đóng vai một cha phản cách mạng thô lỗ cục mịch đối ngược với Chân Tử Đan nhanh nhẹn linh hoạt, cả 2 có một màn rượt đuổi xem được, dù pha rượt đuổi của Lê Cung xem thấy khá đểu).

Có thể thấy từ đầu đến cuối bài review này là tôi chê phim, nhưng bạn đừng nghĩ phim dở. Thập Nguyệt Vi Thành là một phim xem được, có thể nói là hay, xứng đáng để bạn bỏ thời gian ra theo dõi. Nhưng có lẽ do quá kì vọng vào phim nên cảm giác thất vọng với tôi lại khá nhiều, nên không biết phải khen gì nữa. Thập Nguyệt Vi Thành vì quá tham vọng nên không thể thực hiện xuất sắc mảng nào - nội dung, diễn xuất, diễn biến hay hành động, và sự kết hợp của chúng cũng không xuất sắc. Nhưng nếu bạn muốn tìm hiểu về cách mạng Trung Quốc những ngày đầu thì nên xem phim - một bộ phim tuyên truyền đúng nghĩa.

Đánh giá: 7/10 (khách quan: 7,5/10)
 
dzqmka0ui1kh0b5stw0c.jpg


Elephant
Đạo diễn : Gus Van Sant

Thảm sát Colombine xảy ra vào ngày 20/4/1999 đã làm rúng động toàn cầu về giới trẻ. Chúng nghĩ gì ? Chúng làm gì hằng ngày ? Tại sao lại xảy ra chuyện động trời đó ? Đó là câu hỏi mà đa phần người lớn đều muốn biết. Họ dường như đã quên đi vai trò của các bậc làm cha làm mẹ, làm thầy làm cô cho đến khi một hồi chuông quá lớn đánh bậc họ ra khỏi chiếc ghế vô tâm của mình. “Elephant” là một cuốn sách minh họa, dù có thể chưa hoàn chỉnh với một số người, về con trẻ. Nó kể lại mọi chuyện, với một trường Trung học giả định, với tên nhân vật giả định, nhưng mọi thứ vẫn như thế, vẫn rúng động, vẫn làm ta phải bần thần sau khi mọi thứ dường như kết thúc.

Về cốt truyện, Elephant không có gì để kể. Một ngày như mọi ngày ở một trường trung học. Với bao nhân vật, với bao suy nghĩ, bao tính cách. Và kết thúc dĩ nhiên ta đã biết trước, là một vụ thảm sát. Bình thường, cốt truyện dường như quá chán đúng không ? Bạn biết trước luôn kết thúc. Nhưng, với cấu trúc đặc biệt và thủ pháp dàn dựng tuyệt vời, Elephant sẽ đủ để cuốn hút nhiều người.

52lbboa1n3t3j15mj6mf.jpg

Khi tôi nói đến cấu trúc đặc biệt, là ý tôi muốn nói Elephant không kể lại câu chuyện theo cách thông thường, tức là nó không chạy theo một timeline nhất định từ đầu đến cuối, nó cũng chả thèm flashback kể lể quá khứ bi thảm hay những chuyện đại loại như thế. Cấu trúc của phim là non-linear timeline, chạy theo nhân vật. Câu chuyện sẽ đi theo các học sinh thân yêu của chúng ta, từ một John tóc vàng hoe lái xe vào trường với một ông bố rượu chè, đến Elias – một nhà nhiếp ảnh (nghe kiêu quá) , Michelle – một cô gái ngượng ngập và xấu hổ về bản thân mình, 3 cô gái bạn thân chuyên tán nhảm – hay ta gọi là gossip, 2 đứa thủ phạm đồng tính và rối loạn. Mọi thứ cứ diễn ra theo cái nhìn của từng nhân vật và đụng nhau trên con đường cấu trúc của chúng. Tức là một cảnh có thể bạn sẽ thấy hai ba lần gì đó với cùng một thoại, khi thì dưới mắt của nhân vật này, khi thì nhân vật kia. Đó dường như giúp kết nối rõ câu chuyện hơn, theo nhiều góc nhìn hơn và tạo cho ta một cảm giác hết sức hứng thú và khoái (nếu như bạn đủ kiên nhẫn). Khi ở đầu phim, với góc nhìn của John, bạn thấy hai đứa mang súng vào trường thì rồi nhảy sang nhân vật khác ,thì ở đoạn cuối bạn cũng sẽ thấy cảnh i như vậy nhưng sẽ được tiếp tục theo dõi diễn biến của vụ thảm sát dưới góc nhìn của chúng. Bạn sẽ hỏi rằng : mọi thứ sẽ xảy ra như thế nào ? Tại sao lại thế ? Và cứ dõi theo bộ phim sẽ đưa cho bạn nhiều câu trả lời. Bởi thế, dù ta biết trước cái kết của phim nhưng bạn vẫn phải căng mắt dõi theo bộ phim.

Bạn cũng sẽ thấy ngạc nhiên với cảnh bầu trời được lập lại đến 3 lần, một lần ở đầu phim, một lần giữa phim và một lần cuối phim. Những đám mây di chuyển một cách cuồng nộ và âm u như nêu lên cái sự đen tối của bộ phim, của từng cá thể học sinh trong trường. Nó báo hiệu một cái gì đó âm u và chuyển động trong tâm hồn. Cảnh đầu, mây bay rồi trời tối òm báo hiệu tính chất của phim (như A short film about killing vậy). Cảnh giữa (thật ra là gần chót nhưng gọi vậy cho tiện), nó báo hiệu một cuộc thảm sát sắp xảy ra. Và cảnh cuối, nhạc nổi lên, mây trôi trong những âm thanh ambient rề rà đằng sau, không kết thúc, không lời giải khiến cho mọi thứ trở nên ám ảnh.

ytvy5awv9ggju891jz3o.jpg

Bỏ qua chi tiết đám mây trôi vù vù thì bộ phim mở đầu với một cú quay chúc xuống, vẽ nên một con đường dài, đẹp tuyệt vời với lá vàng rơi rụng đầy đường. Cuộc đời học sinh bắt đầu thật đẹp. Ta sẽ nói đến thủ pháp của phim. Đó là tracking shot, steadicam và long take. Chúng hòa quyện và bổ sung cho nhau. Long take tạo cho ta một không khí và thời gian dài đằng đẵng suốt các hành lang hay cầu thang trong trường, tracking shot, chạy theo nhân vật thật lâu trong thời gian di chuyển giữa các hành lang đó, một cách chậm rãi và rung rinh liên hồi, steadicam bổ trợ cho nó theo dõi nhân vật một cách gọn gàng và nhanh chóng, lia qua từng gương mặt, theo dấu họ đi lên từ từng bậc cầu thang, nói chuyện với từng người, vào phòng này phòng nọ bước ra, tán nhảm nói dóc đủ điều. Điều đó khiến phim trở nên từ tốn bằng phẳng đều đều và có vẻ nhàm chán. Những phút giây tầm thường và không có gì nổi trội ấy được thể hiện thành công qua từng chuyển động của máy quay như thể hiện cái tâm trạng và cuộc sống bất ổn của giới trẻ, và gia tăng phần rung sợ và ám ảnh hơn khi cái kết đau thương đến. Ngoài ra, Gus Van Sant còn sử dụng một vài đoạn slow motion như một biện pháp thị giác làm tăng thêm cái vẻ bình thản chậm chạp bên ngoài đó, và làm bộ phim trở nên nhấn nhá và đẹp hơn trong một vài cảnh khá ấn tượng.

Và, phim cũng sử dụng thành thạo việc kết nối những góc máy : chủ quan và khách quan. Chủ quan : nhân vật – khách quan : máy quay. Chúng ta nhìn ngắm bọn trẻ nhưng không kịp phán xét rồi bất ngờ nó làm ta giật bắn mình. Có lẽ đạo diễn muốn nói : Tôi làm một phim dựa trên một sự kiện có thật, và nó có lẽ còn thật hơn cả sự thật. Và tôi không phán xét, tôi chỉ làm mọi người sợ nó, giật mình vì nó, không thể bình thản vì nó. Ngoài ra, với góc máy chủ quan : đưa ta vào tầm mắt nhân vật để thấy mọi thứ gần gũi, mọi thứ quen thuộc, những người bạn của nhân vật, những việc thường ngày, những không gian thường trực. Rồi sau đó sự va đảo vị trí giữa góc máy chủ quan và khách quan (tức là nhìn từ bên ngoài vào) thể hiện rằng một sự việc không đơn giản là đúng hay sai mà cần được nhìn theo nhiều chiều khác nhau. Điều đó giúp cho bộ phim càng gần đến sự thật hơn.

ac1miwtg6wz4acxfiey.jpg

Âm nhạc lại là một điểm nhất khi đưa những đoạn nhạc cổ điển tuyệt vời lồng ghép vào phim. Từ Moonlight Sonata đến Fur Elise. Một biện pháp tương phản đối lập chăng. Hay nó muốn nói lên sự mâu thuẫn trong bản chất của con người. Một cảnh phim : 1 đứa với gương mặt thiên thần đang đánh piano, một đứa đang bắn súng trong laptop. Sau đó, đứa đánh đàn piano rời bỏ vị trí trang trọng của mình và nhảy vào laptop tìm mua súng, đứa kia lại ngồi đọc sách. Rồi sau đó, đứa trẻ bị bắt nạt với gương mặt hiền hậu đánh piano ấy lại là người cầm đầu cuộc thảm sát, rồi sau đó còn giết người bạn của nó. Điều đó thể hiện rằng, tâm lý con người phức tạp và bất ổn – nhất là đối với lứa tuổi đó và, đôi khi người lớn nên xem xét con em mình kĩ càng và sâu kín hơn chút nữa. Cũng như John thoạt đầu có vẻ bất mãn với người bố rồi sau đó bị ông hiệu trưởng phạt vì đi trễ khiến ta bắt đầu cảm thấy “Chà, một thằng học sinh tồi nữa đây” - nhưng sau đó ta lại biết được rằng, lý do sâu xa là do cậu yêu bố, cũng như lúc cậu chạy ra thông báo cho mọi người tránh xa khỏi ngôi trường khi biết có chuyện sắp xảy ra, hay cảnh cậu tìm bố với bộ mặt hốt hoảng rồi hai người nói chuyện quàn vai nhau ở cuối phim, nhìn về ngôi trường đang bốc khói. Cảnh đó thật đẹp, ta trở nên đồng cảm với nhân vật John hơn. Mọi thứ đôi lúc không nên nhìn vào vẻ bên ngoài. Âm thanh rất tuyệt và sử dụng hợp lý – chân thật, những tiếng bước chân vang vọng giữa hành lang với những cái bóng mờ mịt, tiếng súng không rõ từ đâu, tiếng nước chảy róc rách, tiếng ambient đôi lúc đáng sợ. Và đoạn cuối, trò chơi của kẻ cuồng sát vang lên lạnh lùng trong phòng căn phòng chứa thịt khói phủ, vang vọng và ám ảnh "eeny, meeny, miny, moe. cacth a tiger by his toe. if he holler let him go. eeny, meeny, miny, moe" rồi chợt chấm dứt, không rõ liệu trò chơi điên rồ đó sẽ trúng ai. Ai sẽ chết. Ai sẽ trả giá. Đó cũng là một cái kết mở. Không có lời giải.

lvar456w8j4bg2r46qu.jpg

Phim nhiều nhân vật và nhiều cảm xúc nhưng không nói rõ ra từng cái background (hay tiểu sử nhân vật) cụ thể, điều đó khiến phim có một cái nhìn trung lập- khách quan nhất, như người đứng ngoài cuộc. Thế nhưng, ta vẫn cảm thấy từng cảm xúc của nhân vật và vẫn cảm nhận được tâm trạng của họ : lạc lõng, cô đơn (cảnh hai đứa trẻ đồng tính hôn nhau thật là kinh), khát vọng, tình yêu (hai đứa bồ bịch và một cảch ngọt ngào khi một cô bé hôn John), sự ích kỉ. Chúng ta cảm thấy nhân vật nhưng không cần biết tại sao lại có cảm giác đó. Chúng ta có cảm giác như bỗng dưng bị thả vào trong một sân trường với toàn người lạ và dõi theo diễn biến của họ, đồng cảm với họ mà không quan tâm họ như thế nào và tại sao lại làm việc đó. Sẽ trở nên thừa thãi nếu nói oang oang lên mọi thứ. Phim giản lược một cách triệt để, như khi ta đang xem một phim tài liệu, dửng dưng và lạnh lẽo. Điều đó có ích lợi gì : thứ nhất, nó không cho ta một cơ hội nào để xét nét từng cá nhân trong phim. Gus Van Sant không có chủ đích dạy đời một cách lộ liễu hay khuyên dạy giới trẻ gì hết, cũng chả thèm phê phán ai cả. Nó đơn giản chỉ là một cái nhìn về cái ngày tan thương đó một cách dũng cảm và chân thật. Và bởi vì, ai ai cũng có mâu thuẫn và vấn đề của riêng mình thì nên trách ai bây giờ ? Không như Bowling For Columbine của Michael Moore vốn chỉ trích đủ thứ về cuộc thảm sát một cách dường như quá kích động, dưới cái nhìn của người lớn, thì Elephant cho ta góc nhìn của tụi trẻ, một cách nhẹ nhàng và điềm tĩnh và khôn ngoan hơn. Thứ hai, nó khiến cho nhân vật có vẻ bị động hơn, dưới sự chèn ép, tác động của mọi vấn đề và với bộ óc chưa chính chắng khiến chúng trở nên như bị đưa ra rìa cuộc sống xô bồ và có nhiều hành động rồ dại. Thứ ba, chúng ta không cần mọi chuyện trở nên quá chi tiết, bởi vì càng biết nhiều về nhân vật bấy nhiêu, càng hiểu rõ về họ bấy nhiêu, thì khi đó, cái chết của nhân vật sẽ càng làm rúng động khán giả hơn bấy nhiêu, và điều đó dường như quá mức chịu đựng của một bộ phim vốn đã nhạy cảm và đen tối như thế này. Thứ tư (cái này có thể gộp chung vào cái thứ ba cũng được), việc đó khiến ta thấy khủng hoảng hơn khi thấy hai đứa trẻ với bộ mặt dửng dưng ngang nhiên lập kế hoạch chi tiết rồi bình thản bắn giết mọi người. Thứ năm, việc không đi sâu vào tiểu sử từng nhân vật trong phim còn cho ta thấy rằng, điều này có thể xảy ra ở bất cứ nơi đâu, bất cứ ngôi trường nào, với bất cứ ai.

Bởi dửng dưng vậy, nên ta khó có thể tìm ra một lời tố cáo rằng ai tốt ai xấu một cách hoàn toàn. Như đã nói, ai ai cũng đều có vấn đề của riêng mình cả. Thế nhưng, người lớn trong phim dường như bị đánh giá là một cái gì đó bất lực : người bố say rượu, ông hiệu trưởng vui vẻ mỉm cười với trò chơi quyền lực nho nhỏ của ông, cha mẹ li hôn – không quan tâm đến con cái, .... Điều đó có thể nào ảnh hưởng gián tiếp đến mọi chuyện khủng khiếp xảy ra ? Ai biết được.

Và, Gus Van Sant đã đưa ra (hay gợi ra có vẻ chính xác hơn) nhiều vấn đề : ảnh hưởng của truyền thông, video games, tự do súng ống đến nỗi giao hàng tận nhà luôn cơ chứ, áp lực trường học xã hội. Nhưng, ông không tìm cách để chứng tỏ, kết án hay giải thích nguyên do vụ việc cả. Trong một cảnh như đã nói ở trên : hai kẻ cuồn sát một đứa đang chơi piano, một đứa đang chơi video game. Hoàn tòan trung lập, ta thấy rằng liệu âm nhạc là thứ cuốn quanh tâm trí bọn trẻ hay video games, hay một thứ gì đó khác nữa ? Nhiều vấn đề được đưa ra một cách xen kẽ và chồng chéo vào nhau khiến ta thấy như Gus Van Sant quá tham lam chăng ? Và dù đưa ra nhiều lời cảnh báo như vậy, ông vẫn giữ nguyên tính chất khách quan và trung lập của mình, không giải thích - không áp đặt (như nhiều người đã đơn giản áp đặt cho phim). Và việc đó cũng có thể là một lời châm biếm về những thái độ của người lớn khi nhìn nhận một chiều về vấn đề của giới trẻ, đó là áp đặt, đó là suy diễn, đó là viện cớ, dường như họ đã quên đi một phần lỗi lầm là do họ. Điều đó đã gây ra nhiều ý kiến tranh luận khác nhau. Nhưng, như Gus Van Sant đã phát biểu : 'We didn't want to explain anything. As soon as you explain one thing, there are five other possibilities that are somehow negated because you explained it in one way. There was also the issue of finding an explanation for something that doesn't necessarily have an explanation.'


vp5uefp62qsar7ptgkm.jpg


o8qp6ind74gjyjxbxzv.jpg


qhjrm8ri5epg4bqg1ada.jpg

Nhạy cảm, đúng thế. Bởi vậy, bộ phim đã có nhiều ý kiến dư luận trái chiều gay gắt. Và câu hỏi được đặt ra : Liệu bộ phim như thế này có được phép làm không ? Đã có người nói, bộ phim làm cảm hứng cho một vài vụ thảm sát sau đó. Điều đó thật mỉa mai thay cho một tác phẩm chân thật về học đường thế này (dù nó ở tận xa lắc bên Mỹ).

Khi tôi nói chân thật, ấy là tôi nói thật lòng đấy. Cuộc sống trong trường học được mô tả hết sức sinh động. Lớp học, bắt nạt, bóng bầu dục, tán chuyện, mâu thuẫn, tình yêu đều được bộc lộ một cách khéo léo với những câu thoại chân thật với lứa tuổi. Đã có nhiều bộ phim làm về học trò (VN lẫn quốc tế), nhưng hầu hết tôi thấy thoại rất chán, đó dường như là những câu thoại từ miệng người lớn nói ra và bắt lũ trẻ lập lại, răng dạy và sáo rỗng. Không, thoại trong Elephant không như thế. Ngắn gọn và đúng mực, không ngượng ngùng, không đao to búa lớn. Diễn viên trong phim không nổi tiếng, toàn dân nghiệp dư hoặc tay non với tuổi đời và tuổi nghề còn rất trẻ, nhưng phải nói là diễn xuất rất ổn (mà có khi cũng chả cần diễn gì nhiều – vì mọi việc họ cần làm là lập lại những gì mà hằng ngày họ làm trên trường lớp, đơn giản và bình thường). Và điều đặc biệt hơn nữa, tên của nhân vật trong phim gần như trùng với tên diễn viên. Tại sao ? Phải chăng Gus Van Sant muốn cho ta thấy, ai trong chúng ta cũng có thể là một trong số những học sinh trong vụ thảm sát ấy. Điều đó giúp ta nhận thức được hơn, không cần than khóc, không rề rà nhưng ta sẽ nghĩ rằng : Có chăng mình sẽ là một trong số những nhân vật trong đó ? Và sự cảm thông, sự nhận thức từ khán giả với vụ thảm sát, với bộ phim được tăng lên một cách gián tiếp.

uotypum4cccvounl5qnx.jpg

Mọi thứ có chấm dứt không ? Ai biết được. Ngay từ cái tên cũng cho ta thấy một mối hoài nghi lớn lao. “Elephant” được bắt nguồn từ thành ngữ “Elephant in the room” của Anh. Hàm ý muốn chỉ đến một vấn đề to lớn cần được giải quyết nhưng không ai đếm xỉa hay dám nói lên cả. Con voi có thể là giới trẻ, có thể là tình trạng đáng báo động của việc súng ống tự do, có thể là phản ánh lên những vấn đề đáng nguy khác. Bạo lực học đường chẳng hạn ? Hay, “Elephant” cũng có thể hiểu theo câu chuyện thầy bói xem voi ở nước ta, mỗi người nắm lấy một phần con voi và luôn cho mình đúng, nhưng thật ra chẳng ai đúng cả. Những gì họ nắm lấy chỉ là một phần rất nhỏ con con voi to lớn và đồ sộ.

Theo tôi, Elephant được tạo nên với một phong cách Châu âu hơn là Mỹ, đó cũng có thể là lí do bộ phim đạt được lắm giải ở các LHP quốc tế, ví dụ như Cannes Film Festival 2003 phim đạt được các giải : Best Director, Cinema Prize of the French National Education System, và quan trọng là Golden Palm.

Sau khi xem xong, tôi tự hỏi, với những đứa trẻ khuôn mặt thiên thần, trầm tĩnh, tâm hồn nghệ thuật phơi phới (tạm gọi thế), thì mầm mống cái ác xuất phát từ đâu ? Có phải do đó là một phần bản chất của con người hay không ? Như đã nói, phim không đưa ra câu trả lời, không đưa ra giải pháp, không đưa ra lí do cụ thể. Những thứ ta đang thấy là sự thật, là những câu hỏi không lời đáp, là những nỗi ám ảnh về một thế giới mới với những đám mây trôi u ám trên bầu trời. Bạn, quý khán giả yêu dấu bị buộc phải dấn thân hơn để tìm ra câu trả lời cho riêng mình.
 
Last edited by a moderator:
Đáng lẽ cho bài này vào đoạn cuối bài viết về Elephant như một cái bonus nhỏ. Nhưng cuối cùng thấy bài kia hơi dài rồi nên post lại bài này như một bản hoàn chỉnh.

ft6mf99p6p6ar9rp61l.jpg
2 : 37
Đạo diễn : Murali K. Thalluri
2 giờ 37 phút chiều, người ta tìm thấy một cô nữ sinh tự sát trong phòng vệ sinh của nhà trường, máu thấm qua khe cửa. Trước đó một chút, nhiều số phận đau thương va đập vào nhau ....

Ở bài review trước, tôi đã nói đến Elephant, một phim nói về giới trẻ. Nay, tôi lại nói đến một phim cùng chủ đề đó , 2:37. Phim đầu tay của một đạo diễn Australia Murali K. Thalluri, khi làm phim này ông mới 19 tuổi (hay 21 gì đó không nhớ nữa), một cái tuổi quá nhỏ để nhận được đề cử giải thưởng danh giá như Un Certain Regard của 2006 Cannes Film Festival. Phim có nhiều điểm tương đồng với Elephant của Gus Van Sant.

Vẫn tiếp nói cái chủ đề học đường, 2:37 kể về 6 câu chuyện của 6 học sinh trung học. Melody, Marcus, Luke, Sean, Sarah, Steven và Kelly. Mỗi câu chuyện của từng nhân vật là một nỗi niềm, một sự bày tỏ, một tính cách, một số phận. Không câu chuyện nào tốt đẹp cả. Tất cả đều được phủ lên bởi một màu đen tối u ám. Họ bao gồm : Melody, một nữ sinh trung học trầm lắng, chịu sự bỏ bê và không quan tâm của cha mẹ, bị cưỡng bức bởi anh trai từ khi cô 13 tuổi. Rồi sau này, phát hiện mình có thai. Marcus, anh trai Melody, chịu sự kì vọng quá mức của gia đình khiến nó trở thành một áp lực, một gánh nặng bên vai cậu. Luke, một ngôi sai thể thao, che giấu sự Gay của mình bằn cách yêu một cô gái và quậy phá cứng đầu chọc gẹo người khác. Sarah, bạn gái Luke, yêu cậu ta rồ dại. Sean, một Gay chính thống, bị sự nhạo báng và chê cười của những học sinh khác, tìm đến ma túy để xoa dịu chính mình. Quan hệ đồng tính với Luke một cách bí mật. Sean muốn chứng tỏ cái Gay của mình, cậu không care đến mọi chuyện. Steven, chuyển từ Anh quốc xa xôi đến, gặp vấn đề về thận và chân khiến cậu có thể tè ra quần bất cứ lúc nào ngoài tầm kiển soát, chân đi khập khiễng. Điều đó khiến ai ai cũng chê cười cậu. Và cuối cùng là Kelly.

nks55q54sy3uqbb1x8c.jpg

g4xnmb5sbfnmibe6l8t.jpg

gi1hfrqbkyyh66rk76vc.jpg

yymbs38i5kk12kjth2ia.jpg

Bởi thế, cuộc sống trường học đối với chúng thật là một nơi điên rồ và chán nản. Câu chuyện đen tối và vạch trần cuộc sống của những đứa trẻ 16-17 này khiến chúng ta sững sờ với quá nhiều vấn đề. Mạch phim bắt chước Elephant, chia ra theo nhiều lời kể của nhiều nhân vật khác nhau rồi có khi đụng lấy nhau theo nhiều hướng nhìn khác nhau, xen kẽ đó là những đoạn phỏng vấn từng nhân vật nêu rõ vấn đề và cảm xúc – tâm tư của chúng. Những đoạn phỏng vấn đó, dùng màu đen trắng, cho ta thấy tài diễn xuất của những diễn viên không chuyên này, góc quay cận mặt để chúng trình bày mọi chuyện.

Tài năng của đạo diễn trẻ tuổi được bộc lộ qua việc đưa nhân vật cuối cùng trong danh sách của chúng ta, Kelly ra ngoài lề những câu chuyện trong phim. Kelly xuất hiện xen kẽ với những nhân vật chính với những số phận thê thảm còn lại, chia sẻ nỗi niềm với họ nhưng bị họ phớt lờ - và làm cho ta cũng như khán giả thấy phớt lờ luôn cô ấy. Ta thấy Kelly như là một thiên thần, một cô gái quan tâm đến người khác, một cô gái hạnh phúc với chính mình. Kelly như là một nhân vật trung lập trong câu chuyện, chỉ làm nền cho những nhân vật khác, với một con mắt nhìn lấy mọi sự việc. Ngay cả đến những giây cuối phim ta mới thấy được tên và đoạn phỏng vấn của cô. (và đoạn phỏng vấn của cô rất vui vẻ, thế mới chết chứ). Thế nhưng không, cảnh cuối phim là cảnh Kelly tự sát – còn 5 nhân vật kia thì không. Rúng động và bất ngờ. Cảnh đó dài tận 15 phút thì phải, quay lại cận cảnh tất tần tật mọi công đoạn của việc rạch tay. Khi đó, Kelly đã trầm cảm và điên dại đến tột cùng, dùng kéo cố rạch tay mình. Và rồi, máu xịt ra ướt đẫm một nền nhà trắng tinh và đẹp. Cô cười, cô khóc những tiếng man dại. Chúng ta, những khán thính giả bắt đầu nhắm mắt, bị chặt miệng lại, khóc và la hét tột độ theo từng hành động của Kelly. Phải nói rằng nó rất kinh khủng, khi thấy cô run rẩy và hát khe khẽ người giật lên từng đợt. Tuy điên là thế, nhưng cảnh đó là cảnh có giá nhất phim.

thej46fg0hd6xs6ghyw5.jpg

fatpokro59q3ioynchdd.jpg

l51duh2ei0c7wleohamo.jpg

irl1gm4bocnh8bqd3me4.jpg

xcqvnis0bdx7sjtz50l.jpg

c2ihyi42j3mkk84ft7n.jpg

cu2boe0egrdnq0vimzw.jpg

Vì sao ? Thứ nhất, việc mở đầu phim bằng cảnh tượng máu chảy lan ra ngòai cho ta biết có chuyện gì đó không hay. Và những câu chuyện tiếp theo khiến ta băng khoăng không biết ai sẽ là người nằm trong vũng máu ấy. Sự tò mò kích thích chúng ta nhưng khi cái kết tiết lộ, chúng ta bàn hoàng. Đến tận cuối cùng ta vẫn không biết tại sao Kelly chết. Ta chỉ thấy, cô ta đi thẫn thờ, lạc lõng giữa học sinh khác, không bạn không bè. Cô ta cũng không nói cho ai biết về vấn đề của riêng cô. Chúng ta, những người lớn, những người bạn, có lẽ đã quá vô tâm. Và như thế càng tồi tệ thêm mọi vấn đề. Những nỗi đau thầm kính và tự vấn trong tim luôn luôn sẽ tìm chổ để bộc phát, và Kelly tự tử là cái hậu quả cao trào của nó. Việc phỏng vấn sau cái chết càng làm minh chứng cho việc đó : người thì cảm thấy cô ta quá hạnh phúc đến nỗi chả cần quan tâm đến cô, người thì thuyết giáo một hồi về cái chết thiên đường địa ngục, Mel thì nói rằng Kelly chết đi là may mắn lắm rồi. Trong nhiều trường hợp, những người không bộc lộ gì có thể là những người có nhiều vấn đề nhất.

Về kĩ thuật, góc máy thì bắt chước i chang Elephant, dùng tracking shot, steadicam dõi theo nhân vật suốt những đoạn hành lang và cầu thang dài đằng đẵng, rung rinh. Montage không lạm dụng để gây ra cắt cảnh nhiều. Nhưng, tuy bắt chước, nhưng ít ra nó cũng làm ta hài lòng ta một phần nào đó. Âm nhạc thì khác với Elephant một chút, là những khúc piano nhẩn nhơ và có phần đẩy đưa, nghe đến gai người. Âm nhạc làm cho câu chuyện thêm phần mệt mỏi. Âm thanh là điểm mạnh của phim, dùng rất nhiều tiếng động ngoài hình như tiếng chửi thề, nói chuyện, tiếng la hét, tiếng tạp âm, tiếng khóc, tiếng cười, tiếng nước chảy và đủ thứ khác. Điều đó tạo cho ta thấy một bầu không khí hoảng loạn và điên dại tột độ trong trường học.

Không rõ có phải là copy hay không nhưng phim cũng sử dụng tán lá cây xanh vòm như Elephant sử dụng đám mây trôi. Tán lá mang tính chất ám chỉ sự trong sạch và thanh xuân của tuổi trẻ. Ta nghe lắc lẻo những tiếng chuông như mang hàm ý về một nỗi nguy, một sự cảnh báo cho việc sự thanh xuân đó đang bị vấy đục.

Về thủ pháp ta thấy nhiều điểm copy Elephant rõ rệt như đã nói ở trên. Chỉ có khác nhất là 2:37 đi sâu hơn vào từng nhân vật, bởi vậy ta thấy rõ hơn cái nhìn chủ quan của bọn trẻ. Điều đó được thể hiện ở những chỗ Interview nhân vật xen kẽ phim. Cho ta cái nhìn của chúng về thế giới, về trường học nơi chúng đang chìm sâu trong đó. Thế nên, phim cho ta đắm chìm hơn vào câu chuyện và nhân vật. Và hiển nhiên, gây shock chúng ta hơn. Phim kể lại những câu chuyện đen tối của từng lứa học trò, và vẫn đưa ra nguyên nhân nào đó, nhưng vẫn không quá nhấn mạnh chúng. Và không trả lời chúng. Tất cả chỉ là một mớ hỗn loạn bên trong từng nhân vật. Ta thấy nhân vật khóc, la hét, buồn bã. Cảm xúc tràn ngập. Phim không có lối thoát, (nếu ta bỏ qua việc tự sát), cho nên điều đó khiến phim trở nên đau đáu trong lòng người xem.

bqnow6j16djkkywpf7h.jpg

v5iqmjchpaas0lw31q9i.jpg

ub4pjggg4nacvg1356f.jpg


Cái khác nữa đó là màu sắc của phim. Elephant cho ta một bầu không khí khách quan nhất bởi thế khung cảnh vẫn trông một vẻ ngoài rất trung lập và bình thường nhất. Trường học vẫn đầy rẫy tiếng cười. Nhưng trong 2:37, tone màu không hẳng là xám xịt nhưng mang đậm vẻ u ám.

Phim ám ảnh, đặc biệt là đoạn cuối. Có khá nhiều cảnh nặng nề trong phim như loạn luân, tự sát, hút ma túy, nude, thủ dâm, ... có khả năng gây bắt chước cao, không mang tính nhân văn hay giáo dục gì chi hết, cho nên có lẽ sẽ không phù hợp với một số người (đặc biệt là người trẻ và không ổn định tâm lý). Nó vạch trần mọi mặt tồi tệ nhất của cuộc sống học sinh, và dường như làm cho nó thêm phần khó thở. Phim là một cú chấm phá mạnh. Tuy mang danh copy Elephant nhưng phim vẫn tạo dấu ấn cho người xem, mặc dù theo tôi thì Elephant có giá trị hơn. Cuối cùng, phim không dành cho mọi người, nhất là trong một cuộc sống quá dỗi ngạt thở như hiện nay. 18 + .
 
alvin-and-the-chipmunks-the-squeakquel-one-sheet.jpg



Năm 2009

Băng sóc chuột đã trở lại…

Nhưng liệu có còn hấp dẫn như phần đầu?


Tôi luôn cho rằng một bộ phim như “Sóc chuột 2” (Alvin and the Chipmunks: The Squeakquel) thì…đừng đi xem rạp làm gì, chờ StarMovie chiếu xem luôn cho đỡ tốn tiền. Nhưng khi không còn lựa chọn nào khác (bên cạnh New Moon và Bolt), tôi tặc lưỡi: “đằng nào thì cũng xem miễn phí” (chương trình “Triệu lời cảm ơn” của Megastar) với hi vọng có thể tìm được những tràng cười “mười thang thuốc bổ”. Tôi đành “bấm bụng” xem Chipmunks 2 vậy.

Nói về Sóc chuột 2 thì đơn giản lắm! Chẳng cần đào sâu phân tích diễn xuất, kĩ xảo, tâm lý… làm gì. Khi nói về Sóc chuột bạn chỉ cần quan tâm 3 yếu tố: …sóc chuột, âm nhạc và những pha hài hước. Vậy 3 yếu tố này như thế nào?

Về… sóc chuột trước vậy! Câu chuyện lần này chỉ đơn giản là ba cậu nhóc siêu quậy được Dave cho…đi học và từ đó những rắc rối học đường nảy sinh, như bất kì những chú nhóc…loài người nào. Tính ra bạn sẽ thấy truyện phim chẳng có gì đặc sắc, thậm chí là so với những bộ phim có nội dung bình thường nhất. Chính xác thì nó khá… buồn ngủ dù đã cố gắng tạo “nút thắt” khi thử thách tình bạn của ba cậu nhóc. Nhưng tệ thì vẫn hoàn tệ thôi! Điểm nhấn của phần 2, mà chắc khán giả cũng đã thấy chán chê qua những đoạn trailer hay poster quảng cáo, là sự xuất hiện của band nhạc “đối thủ” The Chippett. Tuy vậy, The Chippett chưa tỏ ra là một đấu thủ “xứng tầm” với The Chipmunks khi ngay từ đầu, band này đã có những dấu hiệu “tan rã” khi chỉ có Brittany là có khả năng được lăng xê, hai cô bé kia chỉ có thể đóng vai trò phụ họa. Nếu bạn cũng như tôi, mong chờ một cuộc đối đầu nảy lửa, hấp dẫn giữa 2 band nhạc sẽ phải thất vọng ghê gớm, bởi hai bên “chưa đánh đã quen” và các cô nàng đã “đổ” các anh chàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nói vui: The Chippett chẳng khác gì những cô bé miền quê ngây thơ muốn đổi đời và hẹn hò… với anh em nhà Jonas, và như thế thì chưa đủ khả năng để đóng vai phản diện. Không có nhân vật phản diện, không có đối thủ, không có “villain” thì The Chipmunks đơn giản là…vô đối và vì thế phim nhạt vô cùng!

Sóc chuột đã thế, âm nhạc thì sao? Một trong những lí do “nặng kí” để người ta đến với Chipmunks 2 đã một lần nữa gây thất vọng. Mặc dù đã sử dụng những ca khúc “hot” ngoài đời mà kì lạ thay, chúng chỉ hay trong những đoạn trailer thì phải (?), còn trong phim: nghe chán gì đâu vậy. Các bài hát đã đánh mất một yếu tố rất quan trọng: sự sôi động, “nhún nhảy” mà người ta từng nghe ở phần một, khi những cậu nhóc vẫn còn là lính mới. Tôi thích nhất đoạn ba chú sóc chuột biểu diễn cho Dave nghe để được vào nhà khi trời mưa (phần một), so sánh nó với những bài hát trong phần hai, bạn sẽ thấy sự khác biệt. Thật ra, phần hai này Sóc chuột biểu diễn không nhiều, các chú chủ yếu…diễn hài. À! Hài thì lại là một câu chuyện khác. Và ngay cả vai diễn rất có duyên của Dave (Jason Lee) cũng bị cắt đất. Đó là những sai lầm tệ hại!

Bây giờ đến yếu tố cuối cùng: những pha hài hước. Vui nhộn? Có! Cười được không? Được! Nhưng cái “duyên” hài (quan trọng nhất đối với những bộ phim hài) đã kém đi nhiều. Như đã nói, băng Sóc chuột chủ yếu gây cười chứ không hát, và đó là một sai lầm, bạn sẽ cảm thấy người ta đã lạm dụng sự nhí nhố của ba cậu nhóc quá nhiều, khiến phim đi dần đến chỗ… chọc léc người xem. Ngay cả Theodore, nhân vật dễ thương nhất trong nhóm dường như cũng… bớt dễ thương đi ít nhiều và một lần nữa, người xem lại trông về phần một mà nhớ.

Tóm lại, trên cả ba phương diện quan trọng nhất của bộ phim, Sóc chuột 2 đều thất bại. Bộ phim vẫn có tác dụng giải trí khi xem với bạn gái, người thân, gia đình… nhưng tất nhiên chỉ dành cho những ai không yêu cầu cao và chưa xem qua phần một.
So với người tiền nhiệm, Sóc chuột 2 thất bại toàn diện và tôi không ngại mà xác nhận với bạn rằng: quyết định chờ xem trên StarMovie là hoàn toàn đúng đắn. Hì hì!

Score: 5/10
nomura
 
Back
Top