Đỡ quá,từ giờ khi muốn viết gì đó khỏi phải lập topic và tìm links nữa rồi.Tổng hợp lại vài bài cũ.
A Short Film About Killing
Đạo diễn:Krzysztof Kieslowski
Nhớ lại cái phim 'A Short Film About Killing'.Hôm đó xem trong một đêm mưa.U ám xám xịt,như cái không khí của phim vậy.
Ngay từ đầu phim đã có cảnh chết chóc,con mèo treo lủng lẳng,như báo hiệu tòan bộ nội dung và tính chất của phim.
Tòan bộ nội dung phim chỉ vỏn vẹn như một mẩu tin tức trên báo.Một tên sát nhân trẻ tuổi,một nạn nhân xấu xố làm nghề tài xế taxi.Một vụ giết người dã man,một án tử hình treo cổ.Chỉ có vậy nhưng cách thức của đạo diễn "là đào những hang động đằng sau nhân vật để tạo những chiều sâu.Sau đó,tạo nên những giao thông hào giữa chúng và soi sáng bằng ánh sáng của Kieslowski."
Ít nhân vật,nhưng tâm lý nhân vật chuyển biết liên tục và phức tạp,gay cấn,xem còn đã hơn những phim hành động Hollywood đầy kỹ xảo bây giờ.Khán giả sẽ tự hỏi,chuyện gì sẽ xảy ra tiếp.Lí trí nhân vật dường như quá lạc lõng,cô độc giữa xã hội bế tắc,khốn khó.Những xung đột,dằng xé tâm lí của một số phận nhỏ nhoi.
Cảnh nào tên giết người xuất hiện cũng gây một tâm trạng bất an cho người xem,một mối ngờ vực cho sự nguy hiểm của nhân vật,nhưng đẩy cao nhất có lẽ là cảnh ở trong quán cafe đông đúc.Lạ thật,đông đúc ấm áp thế mà cái không khí vẫn ko ấm thêm tí nào.Có thể cái lạnh trong tâm lý nhân vật đã bao trùm tòan bộ khung cảnh.
Sau dó,đạo diễn đã dàn dựng một cảnh giết người hiếm có trong lịch sử điện ảnh,vì nó quá thật,quá dã man,dc miêu tả từ đầu đến cuối,ko bỏ qua hành động nào của vụ việc cả.Cái cảnh nạn nhân van xin và cảnh tên giết người dùng đá đập đến chết làm rúng động người xem.Nó như là một cú nổ sau một chuỗi toan tính giết người của nhân vật từ đầu đến giờ.Tuy bạo lực ra trò,nhưng cái bạo lực đó là kết quả của sự dồn nén tâm lý,gây sợ hãi nơi người xem chứ ko gây kích thích,là một điều bất ngờ nhưng xảy ra một cách tất yếu từ đầu phim đến giờ.
Và,đoạn bạo lực đó tên giết người đầy thú tính,ko khoan dung,ko tha thứ.Một phân cảnh khủng khiếp.Ở đây,ta thấy sự đối lập trong tâm hồn con người.Khi hắn giết người tài xế,nom hắn trong thật điên dại với một dáng vẻ thú tính tận cùng.Khi hắn bị giết,hắn hoảng lọan tột độ,khóc lóc.Hai cái chết chủ đạo trong phim dc dàn dựng một cách chân thực và thô ráp,tạo một cảm giác điên loạn và có thể hơi quá mức chịu đựng cho người xem.
Có thể nói,tòan phim chỉ có một đoạn duy nhất là bạo lực máu me.Nhưng,cái không khí nặng nề đó đè nặng suốt phim và ko ngơi nghỉ,đẩy mạnh vào khúc giết người,rồi sau đó vẫn trôi theo một quỹ đạo cho đến khi tên giết người bị hành hình ở cuối phim.Cách làm phim của Châu Âu quả khác quá so với Hollywood,nơi những bộ phim máu me bạo lực tràn đầy màn bạc,nhưng ko có ý nghĩa,ko có tâm lý cảm xúc nhân vật.
Phim chủ yếu nói về tên giết người,nhưng có một đoạn cốt truyện khác của anh luật sư trẻ tuổi chạy song song với hành trình đi tìm nạn nhân của tên giết người,hay một đoạn của nạn nhân - gã tài xế taxi,như đưa thêm một cái nhìn bất lực với đời và sự đối lập lại dc đưa ra :một người đi tìm chân lý,một người đi tìm cái ác và một người chỉ nghĩ đến bản thân hay nói cách khác,một kẻ xấu tính.
Gã tài xế là một gã đáng ghét.Có lẽ cuộc sống khó khăn đã hình thành nên một tính cách đó.Ở đây,ta thấy đạo diễn lại khắc họa hình ảnh một xã hội nghèo khổ của Ba Lan lúc bấy giờ dưới hình tượng nhân vật giết người và gã tài xế.Xã hội cũng có thể thay đổi tính nết con người một cách đáng kinh ngạc.
Ta ko thể đánh giá dc nhân vật của phim một cách đơn giản,ta ko thể gọi tên giết người hay gã tài xế là người xấu,vì mỗi con người đều có một góc khuất tâm hồn nhỏ nhoi và dằng xé,mỗi con người đều có động cơ cho hành động của mình.Như thế,phim ko tách bạch cái ác và thiện rõ ràng cho lắm,nó chi đi sâu vào giải phẫu tâm lý,tính cách,sự cô đơn của từng nhân vật trong xã hội cùng quẫn,bế tắc.
Khung cảnh dc Kieslowski làm cho mọi thứ có một vẻ nhệt nhòa + đen tối và loang lổ,ánh sáng ko đồng đều nhau trên màn ảnh với tone màu vàng đục xám xịt,như miêu tả một mặt khác của Warsaw,một khỏang tối trong tâm hồn con người.Sự hài hòa giữa nội dung phim và hình thức của phim đã khiến độ tăm tối tăng lên nhiều lần.
Phim nói về chính trị và cuộc sống tăm tối trong tâm hồn con người thông qua một cuộc giết người và hành quyết kinh khủng.Cái hay nhất của phim có lẽ là cách mà đạo diễn khám phá và trình diễn cái thế giới nội tâm nhân vật một cách hòan hảo và sống động.
Phim chỉ đặt vấn đề mà ko giải quyết,ko có good ending ở đây,chỉ bày tỏ thái độ và góc nhìn về cuộc sống,tạo một hiệu quả ép phê hơn cho người xem để hòa mình vào bộ phim hơn,suy nghĩ nhiều hơn,shock hơn,dark hơn,câu chuyện thật hơn.Có lẽ,cái kết đó cũng shock và điên như cái kết của
Dancer In The Dark vậy.Nhưng,so với cái kết của phim này,Dancer In The Dark còn dễ thương và đẹp đẽ gấp bao lần.
Tóm lại,phim dark và mệt đầu,tâm lý phức tạp và có chiều sâu,cách làm phim thể hiện độc đáo,diễn xuất khá dc.Ko hoa mỹ,ko phô trương,nhưng đây chính là một trong những phim hay nhất mà tôi từng dc xem.
Samaria
Đạo diễn:Kim Ki Duk
Samaria là một bộ phim khó chịu,đầy bạo lực,dục tính.Phim chia làm 3 phần : “Vasumitra”, “Samaria” and “Sonata”,kể lại câu chuyện của 3 người :Yeo Jin, Jae Young và bố của Yeo Jin.
2 cô gái nữ sinh quyết định bán thân để đổi lấy tiền đi nc ngoài.Một cô đứng canh cớm,một cô phải thực hiện hành động đó.
Ngay từ những phút đầu,Jae Young đã kể cho cô bạn nghe về Vasumitra,một truyền thuyết :
"Người ta bảo,bất cứ ai quan hệ với cô ấy thì sau này sẽ trở thành một Phật tử rất sùng đạo"
"Chuyện chăn gối thì liên quan gì đến Phật giáo ?"
"Có thể điều đó đã gợi lên một chút tình mẫu tử.Đàn ông người nào cũng là trẻ con khi làm tình."
Cô bắt Yeo Jin phải gọi cô bằng Vasumitra,chương đầu của bộ phim.Jae Young bị ám ảnh vào tình dục,về quyền năng của cô gái Vasumitra trong truyền thuyết.Việc ám ảnh đó dẫn theo một số hệ quả khó lường,cũng như dẫn đến bi kịch của phim.
Tình bạn giữa hai người rất gắn bó.Hai người tắm chung với nhau,như gột rữa tội lỗi và tẩu uế linh hồn non nớt.Tiền càng ngày càng nhiều,nhưng sự dằn vặt trong tâm của hai người ngày càng lớn.Một sự gắn kết thiêng liêng,mà đỉnh điểm là nụ hôn của hai người trong phòng tắm.Đó là tình bạn.
Rồi cũng đến ngày Cảnh sát phát hiện,Jae Young nhảy lầu,với một nụ cười,đau đáu và khó hiểu.Yeo Jin cõng cô đến bệnh viện,nơi cô yêu cầu gặp lại người mà cô thấy yêu trong những người đàn ông làm tình với cô.Yeo Jin đến gặp ông ấy,khi mà cô phải đánh đổi cái trinh của mình để người đàn ông vô ơn xấu xa đó đến gặp Jea Young,nhưng đã quá muộn.Ở đây,ta thấy sự khốn nạn của cuộc đời.
Đến nơi,Jae Young đã chết.Với một nụ cười trên mặt.Nụ cười như bán bổ cả thế giới,cười nhạo lấy sự xấu xa và bỉ ổi của cuộc đời này.
"Jea Young.Đừng cười nữa.Có cái gì mà bạn cười hoài vậy ?"
Đến chương tiếp theo,"Samaria".Yeo Jin quyết định ăn nằm và trả tiền lại với những người đàn ông đã từng chăn gối với Jea Young.Điên loạn.Đó là cách Yeo Jin trút bỏ dc sự gắn kết giữa Jea Young,cũng như trút bỏ dc cái nỗi ám ảnh suốt đời trong tâm cô.
Ở đây,ta thấy dc sự suy đồi đạo đức của xã hội.Những người đàn ông giàu có,gia đình đầy đủ, ăn nằm với trẻ dưới vị thành niên mà ko thấy xấu hổ,họ làm thế để lấp đầy cái khoản trống bên trong con người họ.Những linh hồn trống rỗng.Đó là cách mà KKD đã dùng để lên án cái xã hội của Hàn Quốc.Nó chỉ đào tạo nên những thứ giả dối.Đó là lí do mà Yeo Jin cười khẩy khi chăn gối với một người đàn ông.
Chuyện gì đến cũng sẽ đến.Cha của Yeo Jin,với sự ám ảnh sẽ mất con gái.Ông đang khám nghiệm hiện trường một cô gái chết,máu đỏ loan lổ,nhìn qua bên kia đường,ông thấy con gái mình trong phòng với một người đàn ông.Ông nhìn lại cái xác cô gái đẫm máu.Hai tấm cửa kính ngăn cách hai thế hệ.Hai tấm cửa kính ngăn cách cái thực tế và cái sự ám ảnh bên trong tâm người bố.Vả lại,người bố nào mà chả thương con.Tình cha con xuất hiện bên trong phim.Và nó là động lực khiến ông bố hành động sau này.
Ông lái xe chặn đường người đàn ông khi nãy còn đang ôm ấp con gái mình.Đánh mắng và tát lấy hắn.Mọi chuyện càng ngày càng tồi tệ,và dc KKD đẩy tình tiết lên đến cùng.
Ông bố quyết định ngăn cản bất cứ người đàn ông nào muốn quan hệ với con ông.Ta thấy sự đáng sợ trong tâm hồn mỗi con người,cũng như sự điên dại khi mà một người bố thấy mất con.Yeo Jin và bố cũng rất gắn kết với nhau.Một sự gắn kết thiêng liêng.Tình cha-con.
Rồi ông vào nhà một người đàn ông khác,trc bữa cơm gia đình.
"Thứ đàn ông thô bỉ.Mày ngủ với một đứa con gái còn nhỏ tuổi hơn cả con mày.Đến chó nó cũng còn ko làm thế.
Những tên khốn như mày làm thế giới này điên đảo."
Như ta thấy,thoại trong phim rất ít,nhưng câu nào thì chắc câu đó.Chỉ riêng một vài câu thoại trên đã cho ta thấy sự suy đồi đạo đức nghiêm trọng trong xã hội,cũng như sự điên dại của người bố và tình cha-con sâu nặng.
Người đàn ông đó ko chịu dc.Ông ta nhảy lầu tự vẫn.
Mọi chuyện ngày càng nặng nề.Đỉnh điểm là khi ông giết chết một người đàn ông khác trong WC công cộng.Một người cảnh sát mà ra tay giết người.Tay ông nhúng đầy máu tươi.
Sau đó,ông tắm để gột rửa tội lỗi và tẩy uế linh hồn của một người bố.
Chương ba "Sonata",nhẹ nhàng,du dương.Ông dẫn con về quê chơi,xa lánh khung cảnh thành phố.Ông muốn dạy con lái xe trc khi đưa tay vào tròng.Ở đây,ta thấy có 2 cái kết,một cái khi mà ông giết và chôn Jeo Yin,có thể người cha muốn gột rữa mãi mãi tội lỗi của cô con gái,ông muốn giết cô và xóa bỏ cô mãi mãi ra khỏi cuộc đời này.
Kết thúc thứ hai,Jeo Yin lái xe đuổi theo người cha (đã bị bắt).Nhưng cô bị kẹt,kẹt mãi mãi trên vũng lầy của cuộc đời này mà ko có bố.Đó là một cách gián tiếp và mang tính biểu tượng rằng :cô phải đối đầu với cuộc đời đau thương một mình mà ko có bố,cũng như rằng chính tay bố cô giết và chôn cô vậy.
Hai kết thúc đều gắn bó với nhau.
Cảnh cuối là một cảnh buồn và trầm.Nó gợi cho ta nhiều suy nghĩ về đường đời đầy chông gai (những vũng lầy),con đường và sự truy đuổi dường như là một ẩn dụ cho việc tìm kiếm lấy hạnh phúc và thành công trên đường đời.Một kết thúc hụt hẫng.Đó là cách mà KKD sử dụng để chúng ta suy nghĩ.
Gồm 3 chương,Samaria là một bộ phim khó nhằn với phần lớn người xem.Bộ phim khám phá thế giới nội tâm của từng con người,khám phá lấy bản chất tội lỗi,sự vô đạo đức,sự ám ảnh tội ác và dục vọng và sự trống rỗng giữa thời hiện đại cũng như tình bạn-tình cha con sâu đậm.Bộ phim cũng thể hiện cách nhìn của giới trẻ trc cuộc đời hiện nay.Sự tiến thoái lưỡng nan trong tâm hồn mỗi con người cũng là một động lực thúc đẩy tội ác.
Kim Ki Duk,với con mắt nhìn đời tinh nhuệ,ông đã tạo ra một bộ phim tuyệt vời,đầy rẫy biểu tượng ẩn dấu trc những hành động bạo lực và trông có vẻ vô nghĩa.Phim tạo ấn tượng khó quên cho người xem,nặng nề và gai góc.
Time
Đạo diễn:Kim Ki Duk
Time là một bộ phim lạ của Kim Ki Duk.Nó quá nhiều thọai.Phải chăng ông đã thay đổi quan điểm của mình về cách bộc lộ nội tâm con người.
Phim xoay quanh hai nhân vật.Seh-hee và Ji-woo.Seh-hee,một cô gái lạ lùng,yêu Ji-woo đến nỗi phát dại phát điên khi ai đó nhìn anh.Cô có một ám ảnh rằng anh đã chán khuôn mặt của cô và rồi sẽ ruồng bỏ cô.Thế là hành trình đến với một gương mặt mới bắt đầu.Giải phẫu thẩm mỹ.Gã bác sĩ đã khuyên cô hết mực,nhưng cô vẫn tìm đến một gương mặt dao kéo.Một thứ giả tạo.
Cô có một gương mặt mới.Trong khi Ji-woo cô độc vì người yêu bỗng dưng mất tích khỏi cõi đời.Rồi anh gặp See-hee,cô gái phục vụ nơi quán cafe anh hay ghé.Hai người dường như có cảm tình với nhau.Ji-woo dẫn cô đến những mơi kỷ niệm của anh và Seh-hee,khu công viên đầy tượng tính dục,chụp hình nơi nấc thang dẫn lên thiên đường.
Liệu Seh-hee có phải là See-hee ? Ta biết rằng đó là một.Seh-hee biến đổi gương mặt chỉ để Ji-woo yêu cô hơn.Nhưng liệu đó có phải là một quyết định đúng đắng ? Mọi chuyện dường như không êm đềm như cô nghĩ.Tất cả đều càng ngày càng tệ hơn khi Ji-woo quyết định giải phẫu để tạo ra một gương mặt khác khi biết dc mọi chuyện.
Như tôi đã nói,phim quá nhiều thọai so với KKD.Ông gầy dựng nên những nhân vật lạ lùng và có tính cách mạnh mẽ.Phim là một chuỗi những câu hỏi:Tại sao ? Tại sao ? Tại sao ? Có phải hai nhân vật đang đi tìm lại chính bản thân mình trong một xã hội đầy rẫy những thứ dối trá.
KKD đã và đang bộc lộ những trắc trở về xã hội.Con người hiện đang đắp đầy những tham vọng,tình dục,ghen tuông lên gương mặt của bản thân,tô điểm lên nó những thứ fake rõ rệt nhằm thỏa mãn nhu cầu ,để rồi đánh mất bản ngã của mình.
Nếu bạn coi phim qua loa,bạn chỉ rút ra một điều 'Giải phẩu thẫm mỹ' là tồi tệ.Nhưng,hãy xem kĩ lại.Cả bộ phim là một chuỗi những hành trình vô vọng đi tìm lại bản ngã con người.Có thấy đau đớn không khi Seh-hee gặp lại Ji-woo trong tiệm cafe,đeo một tấm hình của cô trc khi giải phẫu.Fake.Gương mặt thật của cô đâu đã còn đó ? Dục vọng,ghen tuông đã trát lên đó một gương mặt mới làm thỏa mãn chính bản thân cô.Nhưng,có phải điều đó đã thay đổi cô ? Cô vẫn thế,vẫn đầy điên lọan.Cảnh Ji-woo đánh cô và hỏi rõ 'Có phải đó là con người thật của cô ?' đã nói lên điều đó.Seh-hee đã thay đổi gương mặt,và cố thay đổi con người mình.Gương mặt mới,đẹp đẽ hơn,nhỏ nhắn hơn có biến đổi dc bản chất của con người ko ? Câu trả lời là không.
Tuyệt vọng.Nhìn cảnh cuối,dòng người tấp nập.Xã hội đã làm gì chúng ta.Nếu tinh ý,ta sẽ thấy đọan ending chỉ là một phân cảnh lập lại của đọan đầu.Điều đó có nghĩa gì ? Có phải cuộc tìm kiếm bản ngã sẽ không bao giờ kết thúc ?Có phải Seh-hee đụng phải chính bản thân của mình đó sao.Mọi thứ dường như lặp lại.Đến vô tận.
Nửa sau của phim như là một chiếc gương phản chiếu nửa đầu phim.Nơi đó,Ji-woo và Seh-hee đang nhìn nhau.Nếu như đầu phim Seh-hee giận dữ khi thấy Ji-woo nhìn gái,thì ở sau Seh-hee lại đau đớn tuyệt vọng nhìn mặt từng chàng trai để tìm ra Ji-woo.Nếu như đầu phim,Ji-woo buồn bã khi Seh-hee mất tích (đi giải phẫu) thì ở sau Seh-hee nhức nhối khi Ji-woo mất tích (đi giải phẫu nốt).Đó dường như chỉ là một biểu hiện nho nhỏ và hơi gượng ép của luật nhân quả.
Hay cả bộ phim chỉ là một giấc mơ ? Thời gian có nghĩa lý gì.Con người càng ngày càng giả tạo và máy móc,họ đi đi lại lại,uống ở cùng một quán cafe,đi đến cùng một nơi,nói chuyện vớ một người.Con người càng như một bóng ma.Bản ngã,là điều không thể tìm dc.Họ tồn tại như một dạng vật chất vô hình.Cuối phim,Seh-hee muốn giải phẫu lần nữa để đánh mất chính bản thân mình,trở thành thứ vô hình trc mắt mọi người.
Bộ phim vẫn khó hiểu như mọi phim của KKD.Đầy tính biểu tượng và đòi hỏi người xem phải suy nghĩ thấu đáo tìm câu trả lời cho riêng mình.
Address Unknown
Đạo diễn:Kim Ki Duk
Một vùng quê,xung quanh một trại lính của quân Mỹ,có nhiều số phận đau thương vẫy vùng.Một cô gái bị hư một bên mắt thủ dâm với con chó của chính cô,một người chiến sĩ bị bỏ quên,một gia đình gồm mẹ và một đứa con lai sống trong một chiếc xe bus,mong chờ thư để đi Mỹ đoàn tụ bố,một chàng trai họa sĩ yêu thầm cô gái hư mắt,một tên giết chó...Tất cả đều dc miêu tả sống động.
Mọi nhân vật đều bế tắc với cuộc đời.Bô phim miêu tả thành công nội tâm phức tạp của từng nhân vật.Cả bộ phim miêu tả những hành động hết mực quái lạ và kì dị của nhân vật.Có thể nói phim là một bộ sưu tập những cái chết thảm và lạ nhất.Kẻ giết chó thì bị giết như một con chó.Bế tắc,đứa con đâm đầu suốt đất tự sát - chân chổng lên trời,để băng giá bao vây cứng nửa người,để rồi sau này mẹ anh cũng tự thiêu trong chiếc xe bus.
Chết chóc và bạo lực cũng ngập tràng phim.Toàn bộ là màu xám.Phim miêu tả chân thực thế giới trong mắt những người Hàn Quốc sau chiến tranh,với những số phận đau thương.Với cách nhìn bạo,rất bạo và ko thương tiết,Kim Ki Duk đã làm nên một bộ phim dữ dội,phức tạp và u ám.
Toàn phim có những cảnh hết sức hết sức ấn tượng.Có thể tưởng tượng nổi không khi chàng trai họa sĩ nuốt một đoạn kẽm,vào tù và rặn ra đường hậu môn để giết kẻ thù của cậu.Có thể tưởng tượng dc không cái cảnh mà tên giết chó bị chính những con chó xiết cổ cho đến chết,như khi hắn giết chó vậy.Có thể tưởng tượng dc không khi mà cậu con lai đánh và chửi chính mẹ cậu,sau đó lại bị đánh bởi tên giết chó,sau đó tên giết chó lại bị chửi bởi mẹ cậu.
Một vòng quay luẩn quẩn của các số phận bế tắc.Cái kết thảm thương và Shock cũng là điều không tránh khỏi.
Nhiều hình ảnh khiến ta suy nghĩ về thân phận con người : 3 người bế tắc,bị thương một bên mắt,đi rầu rĩ trên con đường dài,cát bụi.Cảnh cậu con lai chui vào cũi chó hay chạy theo chiếc xe cũi.Cảnh cậu khóc khi nhìn ảnh gia đình,cảnh cuối cùng,khi mà bức thư đến quá trễ.
Nhân vật vẫn ít đối thoại.Thể hiện cảm xúc bằng biểu cảm khuôn mặt và bằng nội tâm nhiều hơn.
Góc quay và kĩ thuật đôi lúc chưa ổn lắm và hơi rắc rối.Kim Ki Duk còn thành kiến đối với nước Mỹ,diễn viên nc ngoài dở,và ông hơi quá tay trong phim,nhưng đó chỉ là những điểm yếu duy nhất đối với phim này.
Cả phim buồn.Một nỗi buồn nặng nề và u ám,đen tối.Cả phim có thể như là một Album Metal tổng hợp từ Doom Metal,Brutal,Depressive và cuối cùng là Suicidal Black.
Nếu ai đã xem và thích những phim sau này của ông như Xuân hạ thu đông rồi lại Xuân hay The Bow,3-Iron rồi nhìn lại những phim đầu tay như thế này,sẽ có cảm giác rất khác.Không hề có những cảnh quay nghệ thuật và đẹp nữa.Tất cả rất thô ráp và xám xịt.
Phim tạo ra những cảm xúc mạnh và ấn tượng.Tuy rằng cái cảm xúc đó đôi khi đau đớn và bi ai.Phim sẽ làm bạn sợ hơn cả khi xem phim KD.Cả phim sẽ in dấu vào đầu bạn nhiều ngày sau khi xem,tạo nhiều suy nghĩ tiêu cực.Xem để thấy KKD hành hạ nhân vật của ông như thế nào.Khuyến cáo 18 +.
Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân
Đạo diễn:Kim Ki Duk
Bốn mùa thay đổi.Tuần hoàn như bao số phận con người.
Tuổi xuân qua đi mau chóng.Chú tiểu,nhân vật chính chúng ta chỉ là một đứa trẻ.Vui đùa,hái thảo dược.Mùa xuân đẹp đẽ và bao hi vọng.Cậu bé sống với nhà sư bên một ngôi chùa nhỏ giữa hồ,với nét mặt ngây thơ, chơi ác với những con vật nhỏ bé hiền lành.Cậu buộc đá vào người chúng.Vô tư hồn nhiên như bao đứa trẻ khác.Tiếng cười ngây thơ vang vọng.Nhà sư lớn tuổn mải mê tụng kinh nhưng không quên theo dõi cậu bé.Sự trừng phạt sẽ đến.Ông buộc đá vào người thằng nhỏ,bắt nó giải thoát cho những con vật.Nếu không,sức nặng của hòn đá sẽ ám vào trong tâm suốt đời.Cậu bé đau đớn tìm con vật.Con sống,con chết.Cậu lại vô tư khóc.Lần này,ko còn thơ ngây.Tiếng khóc đau đớn như hòn đá buộc vào trong tâm cậu.
Mùa xuân đẹp đẽ như khởi đầu bao đời người.Nhưng,cái ác đã dần hiện hữu.Vòng quay nhân quả bắt đầu.
Hạ tới.Cậu bé đã lớn.Trưởng thành và đầy niềm vui sống với đời.Rồi cô ta tới,trong một cơn bệnh ở tâm.Âm và dương phải kết hợp.Cậu đem lòng yêu cô.Hai người làm tình trong cảnh suối chảy,bầu trời trong vắt.Thanh bình.Hai người đã hòa hợp làm một.Dục đã xảy ra nơi cửa chùa.Với một chú tiểu.
“Ái dục đánh thức khát vọng chiếm hữu, và đồng thời nó cũng khởi vọng đưa tới việc ác”.
Cô phải đi khỏi chùa,sau khi bệnh tình đã khỏi.Cậu bé bứt rứt.Lòng không yên.Trộm bức tượng Phật,cậu rời khỏi chùa.Bước qua cánh cổng dẫn đến một thế giới khác bên ngoài.Tìm tới dục vọng của loài người.Cánh cổng là sự chia cắt giữa cái tĩnh tâm và cái dục vọng ấy.Cậu bé đã bước qua.Tìm đến chốn sự đời.Tìm đến người yêu của mình.
Mùa hạ nóng bỏng bởi tình yêu.Thời trai trẻ của đời người.
Thu tới.Cảnh vật đẹp sao.Lá vàng lá đỏ ối cả một góc trời.Cậu bé,nay đã ngoài 30,vừa giết vợ xong,về lại chùa.Hận thù đau khổ của đời đã tràn ngập con người cậu.
“Xin thầy hãy để cho con yên, con đang đau khổ lắm thầy biết không ? Tội ỗi của con là chỉ vì yêu. Con không muốn gì cả trên đời này, ngoài nàng. Nhưng nàng đã bỏ con đi theo người đàn ông khác, làm sao con chịu nỗi chứ !”
“Vậy là con không biết gì về nam giới trong cõi ta bà này sao ? Đôi khi, ta phải biết từ bỏ một điều gì đó. Những gì con yêu thương ham muốn, kẻ khác cũng có lòng tương tự.”
Cậu muốn tự tử.3 Không.Cậu tự tử không thành.
“ dù con có chết thì tâm con vẫn đầy hận thù và đau khổ!”
Nhà sư bắt cậu khắc một bài kinh trên sàn.Trút hết nỗi đau và thù hận qua đó.Tưởng chừng mọi chuyện đã êm thấm.Nhưng,gieo gì gặt đấy.Cảnh sát đến.Cậu khắc cho xong bài kinh.Cậu đã trút hết thù hận,trút hết con người tội lỗi của cậu vào đó.Cậu bị bắt đi.Chiếc thuyền không đi dc.Nhà sư vẫy tay vĩnh biệt.Nó mới di chuyển.
Nhà sư tự thiêu ở giữa hồ.Không nghe,không thấy,không ngẫm sự đời nữa.Mùa thu kết thúc.
Đông tới.Cậu bé ra tù.Nay đã lớn trong đầu óc lẫn thể xác.Cậu đào một hố băng lấy nước.Cậu rèn luyện cơ thể.Cho đến khi một cô gái với đứa con mình tới.Bịt mặt.Ba không còn đó.Cô để lại đứa con cho chùa,nhưng khi chạy đi thì lại rơi vào hố băng mà cậu bé đã đào.Oan nghiệt.Có phải đó là do cậu.Nếu cậu ko đào nó thì mấy ai vấp ngã dc.
Cậu đau khổ,cậu đã gây quá nhiều nghiệp chướng.Như một hình thức cho nhân quả,cậu vác hòn đá và tượng phật,vượt bao gian khổ,leo lên đỉnh núi cao nhất.Nhiều khó khăn.Trả nghiệt không phải dễ dàng.Nhưng khi lên đến đỉnh.Một cảnh tượng tuyệt vời hiện ra.Mọi thứ như nhỏ bé lại.
Rồi lại Xuân.Đứa con bỏ lại nay đã lớn.Và tiếp tục những trò chơi ác,với một mức độ trầm trọng hơn...
Một vòng quay luân hồi lại đến.Liệu có ai thoát khỏi qui luật đó.Liệu có ai thoát khỏi tấn bi kịch của trò đời.
Một bô phim đầy rẫy nhân văn và thấm đẫm Phật Giáo của Kim Ki Duk.Phim ko nhiều thoại,tất cả nội dung diễn tả qua phong cảnh đẹp tuyệt vời và diễn xuất tuyệt vời của nhân vật.Phải chăng đó là ngôn ngữ điện ảnh.Một bô phim rất khác so với phong cách Kim Ki Duk.Phim đã xong mà lòng còn nhiều suy nghĩ.Bốn mùa đời người trôi qua nhanh chóng,hỉ nộ ái ố đều đủ.Qui luật nhân quả.Bộ phim ám ảnh như mọi phim của Kim Ki Duk,nhưng theo một phương diện khác.Đẹp đẽ và ko điên loạn.
City Of God
Đạo diễn:Fernando Meirelles
Thành phố của Chúa.Đó là biệt hiệu dành cho Cidade de Deus,một vùng thuộc thành phố Rio De Janeiro của Brazil,đất nc xa xôi tận Nam Mỹ,với những bờ biển bạt ngàn xin đẹp,những vũ điệu Samba cuồng nhiệt,những anh chàng danh thủ bóng đá nổi tiếng TG.
Nhưng,ẩn dấu sau lớp hào nhóang đó là những thứ thuộc tận cùng xã hội.Một TG hỗn độn giữa máy và thuốc súng,giữa bạo lực và những tiếng khóc.Nơi mà trẻ con cầm súng và bắn giết lẫn nhau,nơi mà cảnh sát ăn tiền của tội phạm,nơi mà khẩu súng là con đường duy nhất để đối mặt với đời.
Câu chuyện bắt đầu với "Tender Trio",bộ 3 chàng trai thuộc thế hệ đầu tiên của tội phạm.Bồng bột,nóng nảy,vô tổ chức.Chúng cướp bóc,in ấn vào những cái đầu non nớt của thế hệ trẻ tuổi.Rồi những chàng trai cũng phải trả giá.Nhưng,đã có những thế lực khác trỗi dậy.Lil Zé nằm trong số đó.Giết người từ thuở 13-14 với nụ cười trên môi,Lil Zé đã có một cái đầu nóng và bạo lực.Cùng với Benny,bạn hắn,Lil Zé đã dần trở thành những ông trùm của City of God.
Tàn phá,triệt hại lẫn nhau để tranh giành các khu.Cho đến khi chỉ còn hai thế lực : Lil Zé và Carrot.Mọi chuyện dường như êm ả nếu như không có chuyện Benny bị bắn chết,trong bữa tiệc chia tay giang hồ của anh.
Đã nhúng tay vào máu thì sẽ mãi mãi hôi tanh.Benny không thóat khỏi cái thế giới điên lọan đó mà ko phải trả giá.
Lil Zé điên lên vì mất đi người bạn thân nhất của mình..
Knockout Ned xuất hiện như một con người để trút nỗi giận.Lil Zé tàn sát gia đình anh.Máu nóng và lòng thù hận trỗi dậy,Ned gia nhập băng của Carrot và tuyên chiến với Lil Zé.Cuộc chiến đã làm mịt mù những con đường vắng vẻ.Cho đến khi một trong hai phải chết.
Câu chuyện dc kể từ Rocket,một cậu bé sinh ra và lớn lên giữa bối cảnh đó,và muốn trở thành một phóng viên,vạch trần mọi tội ác.
Bộ phim được kể nhuần nhuyễn và hấp dẫn,khiến bạn ko thể nào rời mắt khỏi màn hình dc.City of God là một bộ phim đầy rẫy bạo lực.Máu đổ khắp phim,những tiếng đạn,những tiếng kêu la không vắng bóng trong phim.Và bởi vì nó quá thật,cho nên đôi lúc sẽ làm bạn bịt chặc mồm lại.Tàn bạo nhưng sống động và chân thật,bạn sẽ thấy thế giới tội phạm của Brazil như thế nào.Nơi mà những đứa trẻ giết nhau mà số người chúng giết còn nhiều hơn những chữ cái mà chúng học dc.Nơi mà cái bạo tàn đã làm lụi đi bao số phận và tương lai.Súng,tất cả đều cầm lấy khẩu súng vô cảm mà nã đạn vào nhau.
Tàn nhẫn.Phim thuật lại một cách trần trụi mọi hòan cảnh,số phận.Nếu muốn tồn tại thì bạn phải giết.Khi con người bị dồn vào đường cùng,súng và đạn là bạn đồng hành của bạn.Phải giết.Công lý dường như ko tồn tại ở City of God.Cảnh sát bị mua chuộc.Chúng gián tiếp nhúng tay vào công việc giết chóc.Người dân im lặng.Họ không thể nói.
Cuối cùng,mọi thứ dường như chấm dứt.Ned chết.Carrot bị bắt.Lil Zé bị những thế hệ trẻ dại sau này giết chết.
Mọi thứ ko thể chấm dứt ở City of God.Tre già măng mọc.Thế hệ tội phạm trẻ hơn sẽ tiếp diễn những gì mà đàn anh đã làm,với một cường độ mạnh,tàn bạo hơn.Những đứa trẻ nhỏ nhắn,cười đùa,hút thuốc,bàn chuỵên giết hết những người chúng ghét với tiếng cười còn ngây thơ có làm rúng động lòng người.
Bộ phim nhuốm màu tội ác.Dc vẽ lên dưới những sắc màu mạnh và ấn tượng,như những số phận trong đó.Phim tạo cho bạn cảm giác như đang sống giữa những nhân vật trong phim.
Diễn xuất tốt.Từ Rocket hiền hòa,Lil Zé điên lọan cho đến Ned anh hùng.Ai cũng có một vẻ rất riêng biệt và sống động.Bạn sẽ gặp dc rất nhiều cá tính trong phim.
Phim sẽ chinh phục bạn từ những giây phút đầu tiên.Gây nhiều tiếng vang ở các liên hoan phi quốc tế,rúng động cả TG.Tuy hơi nặng nề và bạo lực nhưng cũng đầy rẫy tình người,City of God sẽ in đậm trong lòng bạn như một trong những bộ phim hay và chân thật nhất về tội phạm.
"Phim của năm" của tạp chí Empire, được đề cử 4 giải Oscar dành cho Quay phim, Đạo diễn, Chuyển thể kịch bản và Dàn dựng, thắng 48 giải thưởng khác trên toàn thế giới, xếp thứ 18 trong số những phim xuất sắc nhất mọi thời đại của IMDb.