Tối nay ngồi buồn 1 mình, nghĩ ngợi linh tinh tự dưng có điều này muốn các bác chia sẻ và cho cảm nhận
Mình quan sát và thấy ở đời có nhiều điều bất công: Ví như có ng đẹp, ng xấu về hình thức. Mọi cái đều chỉ là tương đối, đẹp xấu cũng vậy. Nhưng như ai có ngoại hình đẹp thì làm điều gì, việc gì cũng luôn được quan tâm, giúp đỡ. Còn những ng xấu, họ thiệt thòi nhiều thứ: Họ ít được quan tâm, họ ít được người ta để ý, nếu họ ko cực cố gắng thì ko đạt được những điều mà những người good looking chỉ cần cố 1 chút là có.
Có nhiều trường hợp như vậy: Ví như ngoài đường thì ng đẹp đc trầm trồ, ng xấu thì ko bị chê bôi là may lắm rồi. Trên mạng xã hội như FB, ng đẹp comm 1 câu nhảm thì được tán thưởng rất ghê với ít nhất chục cm rep, ng xấu thì cm có khi chìm ngay chả ai quan tâm, hay cùng lắm 1,2 ng like, or tự like. Trong công việc, ngoại hình đẹp là nghiễm nhiên có 1 cơ hội. Những ng kém hình thức luôn phải phấn đấu hết mình, để tìm 1 cơ hội, còn người đẹp thì...có lẽ ngồi ko cũng tự có sung rụng vào bị. Và còn chuyện yêu đương, dường như cũng ít hơn nhiều những lựa chọn với 1 người xấu xí khi so với ng có nhan sắc.
Ng ta hướng đến cái đẹp, nhưng có phải như vậy là bài xích cái xấu ko? Ng độc miệng thì nhìn ng xấu như 1 cái gai, một thứ "làm bẩn mắt", rồi thì cứ xa lánh dần. Cái đẹp tâm hồn như nhiều ng nói là cái đáng quí hơn cả, nhưng ng ta thường đánh đồng "đẹp ng đẹp nết đẹp tâm hồn" mà ít khi cố hiểu vẻ đẹp bên trong của 1 con ng hình thức ko đẹp. Vậy có quá bất công với họ ko?
Tôi ko phải là người có ngoại hình xấu xí. Nhưng tôi cũng ko thuộc dạng thích "vẻ đẹp tiềm ẩn" mà luôn bị chi phối bởi vẻ ngoài (nói thẳng ra tôi ko thích ai ngoại hình xấu). Có phải tôi quá nông cạn khi quan niệm như thế? Tôi thấy tôi thuộc vào phần rất đông những người hám sắc, và bất khả thi để thay đổi cách nhìn. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy đó là sự phân biệt mang tính kì thị, và rõ ràng là bất công. Nhưng ai mà chả thích đẹp nhỉ?
Có ai khác với tôi không và bạn nghĩ về sự xấu đẹp trong tâm hồn và vẻ ngoài ntn vậy?
Mình quan sát và thấy ở đời có nhiều điều bất công: Ví như có ng đẹp, ng xấu về hình thức. Mọi cái đều chỉ là tương đối, đẹp xấu cũng vậy. Nhưng như ai có ngoại hình đẹp thì làm điều gì, việc gì cũng luôn được quan tâm, giúp đỡ. Còn những ng xấu, họ thiệt thòi nhiều thứ: Họ ít được quan tâm, họ ít được người ta để ý, nếu họ ko cực cố gắng thì ko đạt được những điều mà những người good looking chỉ cần cố 1 chút là có.
Có nhiều trường hợp như vậy: Ví như ngoài đường thì ng đẹp đc trầm trồ, ng xấu thì ko bị chê bôi là may lắm rồi. Trên mạng xã hội như FB, ng đẹp comm 1 câu nhảm thì được tán thưởng rất ghê với ít nhất chục cm rep, ng xấu thì cm có khi chìm ngay chả ai quan tâm, hay cùng lắm 1,2 ng like, or tự like. Trong công việc, ngoại hình đẹp là nghiễm nhiên có 1 cơ hội. Những ng kém hình thức luôn phải phấn đấu hết mình, để tìm 1 cơ hội, còn người đẹp thì...có lẽ ngồi ko cũng tự có sung rụng vào bị. Và còn chuyện yêu đương, dường như cũng ít hơn nhiều những lựa chọn với 1 người xấu xí khi so với ng có nhan sắc.
Ng ta hướng đến cái đẹp, nhưng có phải như vậy là bài xích cái xấu ko? Ng độc miệng thì nhìn ng xấu như 1 cái gai, một thứ "làm bẩn mắt", rồi thì cứ xa lánh dần. Cái đẹp tâm hồn như nhiều ng nói là cái đáng quí hơn cả, nhưng ng ta thường đánh đồng "đẹp ng đẹp nết đẹp tâm hồn" mà ít khi cố hiểu vẻ đẹp bên trong của 1 con ng hình thức ko đẹp. Vậy có quá bất công với họ ko?
Tôi ko phải là người có ngoại hình xấu xí. Nhưng tôi cũng ko thuộc dạng thích "vẻ đẹp tiềm ẩn" mà luôn bị chi phối bởi vẻ ngoài (nói thẳng ra tôi ko thích ai ngoại hình xấu). Có phải tôi quá nông cạn khi quan niệm như thế? Tôi thấy tôi thuộc vào phần rất đông những người hám sắc, và bất khả thi để thay đổi cách nhìn. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy đó là sự phân biệt mang tính kì thị, và rõ ràng là bất công. Nhưng ai mà chả thích đẹp nhỉ?
Có ai khác với tôi không và bạn nghĩ về sự xấu đẹp trong tâm hồn và vẻ ngoài ntn vậy?

. Bản thân tuy xấu nhưng cũng tận dụng được khối cơ hội khiến các anh zai good looking lắc đầu, nhún vai nhếch mép cười 


. Họ luôn cố gắng để đạt được mục tiêu gì đó, để được công nhận giữa mọi người. Có người khao khát được yêu và cố để tìm kiếm một nửa. Nhưng họ thất bại, gặp nhiều thất bại. Họ than thở, bi quan, và ko hiểu lí do tại sao. Rồi họ cũng nhận thức được sự thua thiệt về hình thức của mình. Những lúc đó họ trông thật đau khổ, tôi là bạn của họ và tôi cũng thấy thương họ. Muốn giúp nhưng chẳng biết làm thế nào. Định kiến là cái gì quá lớn, và nó ngăn cản họ tìm được 1 cuộc sống tốt đẹp.
Tuy nhiên, thật bất công khi có những người hình thức bề ngoài không đẹp, nhưng chăm chỉ học tập và tính tình dịu dàng, nhưng vẫn bị đem ra bàn tán trêu ghẹo này nọ. Đặt mình vào hoàn cảnh của họ, xem có chịu nổi mấy ngày ?
)