langlais
T.E.T.Я.I.S
- 24/4/07
- 538
- 2
Nỗi đau nhất trong cuộc đời mình đến thời điểm này chính là đôi mắt
Sinh ra trong một gia đình khá giả, từ nhỏ đã chứng kiến sự nỗ lực của bố mẹ nên mình cũng có những suy nghĩ trưỡng thành hơn 1 tý, cuộc sống mãn nguyện, đầy đủ sự quan tâm chăm sóc.
Tuy nhiện có 1 điều mà mình luôn cảm thấy tủi thân đó chình là:" Đạt, mày cận bao nhiêu độ)
các bạn biết không ! Ngay từ năm lớp 2 lần đầu tiên đi khám mắt, lần đầu tiên mình mang kính, cặp kính cận 5 độ, hồi đó còn nhỏ mình cũng chưa bik gì đâu vẫn vui vẻ bình thuờng cho dến khi :
năm lớp 5 khi thi HK1. bà giáo chủ nhiệm đã xếp mình ngồi cuối lớp-- không thể thấy dc đề thi-- mình vô vọng cầu cứu bạn bè và cả bà giáo chủ nhiệm nhưng không dc, và hôm đó mình dc 1,5 đ.- cũng nhờ truờng hợp mình mà từ đó về sau cả truờng KT= hình thức phát đề thi
Cũng từ sau đó minh có cảm cảm nhận nhiều hơn
càng lớn lên thì mình càng cảm thấy thua thiệt đủ điều
mình mất dần sự tự tin
tâm hồn cũng trở nên khép kín hơn
mình không dám đi đâu 1 mình, mình không dám hò hẹn với bạn gái vào ban đêm, và càng ghét nhất phải đi tìm 1 ai đó, 1 cái gì đó-- mình nhìn rất kém
năm lớp 10 mình vui suớng đi vào SG để mổ mắt thì dc tin chưa đủ dộ truởng thành
sau năm 12 mình vô SG và dc 1 tin hơi sốc là
"Dù có mổ mắt thì tầm nhìn cũng chỉ như bây giờ (tức là bằng lúc đeo kinh) có giảm thì cũng giảm vài độ nhưng được cái là không phải mang kính nữa
===>Choáng,
và thế là ước mơ đã mất
.
___________Auto Merge________________
.
các bạn biết không ! tầm nhìn hiện giờ của mình là 3m( theo lời bác sĩ)
năm 12 mình đi đo thì là 12,5-13 độ (+-1)
mình không dám đi học anh văn
mình không dám đi học vi tính
mình không dám đến chỗ đông người
mình không dám vì mình không nhìn thấy bảng, không nhận ra người quen trong khoảng cách vài chục mét....
chán chuờng
không biết bây giờ mắt mình lên bao nhiêu rồi nhỉ
nhưng dạo gần đây mình cảm thấy nó mờ hơn
trong đầu mình luôn có 1 suy nghĩ- mình sẽ mù và thời gian không còn dài nữa đâu
có lẽ trong thời gian tới mình sẽ đặt cược với số phận mình 1 lần, còn bây giờ mình chào tạm biệt GVN
chào tạm biệt tất cả mọi người
từ những AE trong Box Diablo-PoKeMon- VLTK- thư giãn-và cuối củng là AE trong Box Tâm sự- những người bạn mới
tuy không đóng góp dc gì cho Box TS ( có phần hơi mất trật tự:devil:) nhưng mình rất cảm ơn vì chính ở đây mình đã bày tỏ dc tâm trạng, tình cảm của mỉnh- được nghe và lắng nghe AE-- Một điều rất hạnh phúc
Một lần nữa mình xin cảm ơn Tất cả mọi người
Giờ đây mình cần có 1 thời gian - để thay đổi
để tìm chìa khóa mở cửa tâm hồn
Chào tạm biệt AE
p/s:Nhờ anh po tiễn em 1 đoạn đường - thank:hug:
Sinh ra trong một gia đình khá giả, từ nhỏ đã chứng kiến sự nỗ lực của bố mẹ nên mình cũng có những suy nghĩ trưỡng thành hơn 1 tý, cuộc sống mãn nguyện, đầy đủ sự quan tâm chăm sóc.
Tuy nhiện có 1 điều mà mình luôn cảm thấy tủi thân đó chình là:" Đạt, mày cận bao nhiêu độ)
các bạn biết không ! Ngay từ năm lớp 2 lần đầu tiên đi khám mắt, lần đầu tiên mình mang kính, cặp kính cận 5 độ, hồi đó còn nhỏ mình cũng chưa bik gì đâu vẫn vui vẻ bình thuờng cho dến khi :
năm lớp 5 khi thi HK1. bà giáo chủ nhiệm đã xếp mình ngồi cuối lớp-- không thể thấy dc đề thi-- mình vô vọng cầu cứu bạn bè và cả bà giáo chủ nhiệm nhưng không dc, và hôm đó mình dc 1,5 đ.- cũng nhờ truờng hợp mình mà từ đó về sau cả truờng KT= hình thức phát đề thi
Cũng từ sau đó minh có cảm cảm nhận nhiều hơn
càng lớn lên thì mình càng cảm thấy thua thiệt đủ điều
mình mất dần sự tự tin
tâm hồn cũng trở nên khép kín hơn
mình không dám đi đâu 1 mình, mình không dám hò hẹn với bạn gái vào ban đêm, và càng ghét nhất phải đi tìm 1 ai đó, 1 cái gì đó-- mình nhìn rất kém
năm lớp 10 mình vui suớng đi vào SG để mổ mắt thì dc tin chưa đủ dộ truởng thành
sau năm 12 mình vô SG và dc 1 tin hơi sốc là
"Dù có mổ mắt thì tầm nhìn cũng chỉ như bây giờ (tức là bằng lúc đeo kinh) có giảm thì cũng giảm vài độ nhưng được cái là không phải mang kính nữa
===>Choáng,
và thế là ước mơ đã mất
.
___________Auto Merge________________
.
các bạn biết không ! tầm nhìn hiện giờ của mình là 3m( theo lời bác sĩ)
năm 12 mình đi đo thì là 12,5-13 độ (+-1)
mình không dám đi học anh văn
mình không dám đi học vi tính
mình không dám đến chỗ đông người
mình không dám vì mình không nhìn thấy bảng, không nhận ra người quen trong khoảng cách vài chục mét....
chán chuờng
không biết bây giờ mắt mình lên bao nhiêu rồi nhỉ
nhưng dạo gần đây mình cảm thấy nó mờ hơn
trong đầu mình luôn có 1 suy nghĩ- mình sẽ mù và thời gian không còn dài nữa đâu
có lẽ trong thời gian tới mình sẽ đặt cược với số phận mình 1 lần, còn bây giờ mình chào tạm biệt GVN
chào tạm biệt tất cả mọi người
từ những AE trong Box Diablo-PoKeMon- VLTK- thư giãn-và cuối củng là AE trong Box Tâm sự- những người bạn mới
tuy không đóng góp dc gì cho Box TS ( có phần hơi mất trật tự:devil:) nhưng mình rất cảm ơn vì chính ở đây mình đã bày tỏ dc tâm trạng, tình cảm của mỉnh- được nghe và lắng nghe AE-- Một điều rất hạnh phúc
Một lần nữa mình xin cảm ơn Tất cả mọi người
Giờ đây mình cần có 1 thời gian - để thay đổi
để tìm chìa khóa mở cửa tâm hồn
Chào tạm biệt AE
p/s:Nhờ anh po tiễn em 1 đoạn đường - thank:hug:



định năm sau đi mổ. Hơn nữa với tuổi lớn hơn 22-23t thì mắt không còn bị cận nặng nữa (không còn tăng nữa). Thông tin này chính xác với hầu hết mọi người (trong đó có mình).
cận thì sao?
)