Em năm nay đã hai mươi mấy tuổi có lẻ rồi, nhìn bạn bè đồng lứa có sự nghiệp vợ con cả rồi, nhìn lại mình vẫn cứ mãi chơi game. Chơi đẳng cấp thì không nói chủ yếu toàn tự sướng một mình, nay cảm thấy rất khó hòa nhập lại với cuộc sống xã hội.
Các bác có cách nào giúp em tái hoà nhập cộng đồng không? Chứ từng tuổi này rồi mà còn chăn Pokemon thì cũng kỳ quá.
-vụ này có lẽ giống mình hồi trước nè

, tối rảnh gõ dài tí. Nhưng ngắn gọn như ông Tuấn Hốp nói là đúng rồi đấy.
-đầu tiên là câu hỏi quan trọng: bác đang có việc làm chưa?
-nếu rồi, thì ko chuyện gì phải lo hết bác. Nói thật 20 mấy tuổi mà có sự nghiệp naz nói thẳng vào mặt là gia đình có điều kiện hoặc là người ta siêu nhân, mình ko phải siêu nhân chả sao hết. Còn 20 mấy tuổi mà có vợ con thì mình nói thật luôn là dại, mặc dù mình cũng chỉ mới 20 mấy tuổi nhưng mà nói thiệt trai chưa qua 30 mà đã lấy vợ thể nào cũng khốn đốn chuyện gia đình rồi ảnh hưởng sự nghiệp.
-bác cứ việc chơi, đây cũng mỗi tối cuối tuần vô Skyrim giải cứu thế giới và trong tuần buổi tối vô LoL bán hành casual với bạn bè nè, ko sao hết ^^.
-còn nếu bác muốn hòa nhập với xã hội thì cách tốt nhất là kiếm một môn thể thao nào đó chơi, miễn đừng tập bơi nếu bác sợ gay. Rồi sau đó thì tuốt tỉa lại bộ vía cho đàng hoàng. Sau cùng là từ mấy cái hội chơi game của bác ng` ta có offline thì tranh thủ cuối tuần tới tám cho vui - tám chứ đừng ngồi đồng nhé.
-bên cạnh đó có một cái mà cái này là kinh nghiệm bản thân naz. Hồi trước naz phải nói là nghiện WoW khỏi đỡ, lúc đó cũng nghĩ chơi game là thú vui của mình, nhưng mà hên một lần thấy người ta đóng sách nhìn thích thích vậy là mê đóng sách; một thời gian sau tám với bạn bè thấy con PC của mình chán quá lên mạng xem vậy là dính vô trò mod case

. Cuối cùng mới biết mình là người tuýp craft-er, đại loại là thích làm ra một sản phẩm gì đó từ scrap material
(hic cái này gọi là phế liệu thì cũng ko đúng chả biết dịch sao). Ừ thì mình cũng chơi game nhưng mà lâu lâu cuối tuần rảnh ko chơi mà lang thang trên fb coi bạn bè ng` ta mần gì thì có khi mình cũng tìm ra được vài trò ăn chơi thú vị lắm rồi có khi biết thêm về bản thân mình chứ ko đùa.
-nếu chưa, thì phải hỏi bác bằng cấp này nọ bác đủ ko, nếu đủ thì đâm đơn vô đi làm đi. Chân ướt chân ráo bị ng` ta hành cũng ko sao quan trọng là mình bớt thụ động, coi như chịu cho bị ăn hiếp; cứ lầm nhẩm "uh tao biết là mày chơi tao đó ko phải tao ngu nhưng mà tao ko chấp" rồi ko chấp thật là được. Thực ra được kiếm ra tiền đủ nuôi sống bản thân bằng việc mình thích là chuyện cực kì hiếm, ko phải là ai cũng được như vậy; chuyện đó chỉ xảy ra khi mà sở thích của họ phù hợp với nhu cầu chung của XH mà cái đó thấp lắm bác ơi
(như naz thích mod case, chả lẽ mở cái cửa hàng bán đồ mod và nhận độ case các kiểu? Hay mở cửa hàng bán sách lưu niệm? Những cái đó cực kì phiêu, kinh tế ko ổn định tuyệt đối ko làm). Thành ra bác phải xác định trong đầu: mình phải làm việc mà mình nên làm chứ ko nuông chiều bản thân tìm việc mà mình thích nữa.
-trước mắt thì naz nghĩ là bác ko biết mình thích gì nên lẩn quẩn ko biết đi đâu, thôi thì giờ làm cái việc như trong game đi cảnh là
lựa đại một hướng rồi đi thẳng để còn mở được bản đồ sau đó mới biết mình phải đi đâu.
-nếu bác chưa có bằng cấp gì luôn thì cái gì đang học ráng học đại cho hết rồi đi mần, áp dụng như ở trên mới ghi, cố gắng học càng nhanh càng tốt.
-nếu đang ko học gì cả thì kiếm đại một cái gì đó để học. Nói kiếm đại ở đây đúng nghĩa là kiếm đại nhé, bác đừng nghĩ tới mấy cái cao xa hay khác người gì; hỏi bạn bè xem tụi nó đang làm công việc gì và mần ra sao, trong lúc đó thì kiếm đại việc part time (bất cứ việc gì) để tiếp xúc với XH. Đến lúc mà bác nghĩ là uh có lẽ học rồi sau này làm cái việc A việc B việc C có vẻ được (lựa nhiều cái vô) thì lại tiếp tục chọn đại một cái. Bác cứ liên tưởng là hiện h mình đang ở một chỗ trũng ko thể thấy gì hết, cứ kiếm đại một hướng để leo ra khỏi chỗ trũng đó đã, rồi đứng ở ngoài dòm thấy hướng ở xung quanh rồi thì mới chọn được đường để đi típ chứ.