fire_in_snow
Mr & Ms Pac-Man
- Dạo này có rất nhiều rắc rối xảy ra đã vài lần tôi không thể kiềm chế được, dẫu biết làm vậy rất chi là hả hê nhưng mà sau đó dọn dẹp lại hậu quả lại rất mệt người.
- Tỷ dụ như chuyện tối nay, "con bạn" nó đi có việc, nó dặn khá "mùi mẫn" là phải làm cơm đợi nó, cuối cùng nó quên khuấy đi đến 8h tối mới gọi điện về bảo không ăn cơm( đt nó hết pin - mà nó đi với bạn chẳng lẽ kok mượn được). Khi con bạn gọi về mình điên lên vì bắt chờ cả chiều (mà từ sáng đến chiều đã ăn gì đâu - ngồi code cả 1 ngày). Ức chế vì cái tính vô tâm của con bạn mình đã nói không nể nang gì, thật ra không đếm xỉa đến cảm xúc của nó: Đi xe 30km dưới trời mưa, bj ngã xe máy (nó lặp lại 3 lần trong đoạn chát nhưng mình tảng lơ đi). Mà mình khuyên đi oto cho lành mà cứ đú theo cái thằng đầu shit bạn bạc. Giờ thì nó mặt lạnh và không thèm về nhà, cũng chẳng bít mai nó có theo con bạn lên Yên Bái nữa không. Nếu mình vô tâm một chút thì chẳng sao, nhưng giờ thấy lo lo cho nó, cũn vừa ức chế không chịu được.
- Chuyện gần hơn là chuyện bx, cái hồi mình quý nó thì nó tha hồ nhờ vả, trong khi mình cày hộ thì nó cứ "hôm qua anh này, hôm nay anh khác". Sau mình cảm thấy mình mệt quá mình nói thẳng là kok có giúp gì thì trở mặt ngay với mình. Kết quả là 1 buổi nói chuyện không có văn hóa lắm. Rùi nó đột ngột cưới chồng, giờ nó mời đeck bít có nên đi hay không.
- Xưa nữa 3 tháng là chuyện chia tay người yêu. Kết thúc cũng chẳng tốt đẹp gì. Sau 3 năm yêu nhau, n/y tôi thành tích yêu đương có thể giữ vị trí ACE trong lớp
Tôi phải có những đức tính gì để có thể yêu được 1 người như thế trong 3 năm chắc chẳng cần phải nói.
- Tóm lại vấn đề như sau: Sau 1 trận mạt sát không tiếc lời sau buổi chia tay ( giờ đã giải quyết xong hậu quả :) ) thì chính bản thân tôi không muốn kiềm chế cảm xúc nữa. Tôi điên với ai là tôi nói thẳng, chửi thẳng mặt. Tôi thấy ai gai mắt là tôi đá đểu. Phần tôi cảm thấy rất thoải mái (thực sự còn cảm thấy mình mạnh mẽ hơn khi làm như vậy), tôi quan tâm đến gia đình nhiều hơn. Phần lý trí của tôi luôn cảm thấy điều gì đó bất ổn: tình trạng chiến tranh lạnh với vài người bạn học, vài người thân yêu, và quan trọng hơn tôi đã xử sự ngược lại những nguyên tắc trong "Đắc nhân tâm" mà tôi luôn cố gắng thực hiện.
- Giờ phải làm sao đây? Tôi thích sống với những cảm xúc mới mẻ này (cảm thấy khó chịu là phang thẳng mặt ). Mặt khác tôi lại muốn mình xử sự khôn khéo để giải quyết hậu quả. Chẳng lẽ lại ngồi thiền tuần dăm bữa? Nếu sống theo cảm xúc này thì còn được mấy đứa mà mình coi là bạn. oài.... mợ, con bé nó tai nạn không bít có sao không?...
- Tỷ dụ như chuyện tối nay, "con bạn" nó đi có việc, nó dặn khá "mùi mẫn" là phải làm cơm đợi nó, cuối cùng nó quên khuấy đi đến 8h tối mới gọi điện về bảo không ăn cơm( đt nó hết pin - mà nó đi với bạn chẳng lẽ kok mượn được). Khi con bạn gọi về mình điên lên vì bắt chờ cả chiều (mà từ sáng đến chiều đã ăn gì đâu - ngồi code cả 1 ngày). Ức chế vì cái tính vô tâm của con bạn mình đã nói không nể nang gì, thật ra không đếm xỉa đến cảm xúc của nó: Đi xe 30km dưới trời mưa, bj ngã xe máy (nó lặp lại 3 lần trong đoạn chát nhưng mình tảng lơ đi). Mà mình khuyên đi oto cho lành mà cứ đú theo cái thằng đầu shit bạn bạc. Giờ thì nó mặt lạnh và không thèm về nhà, cũng chẳng bít mai nó có theo con bạn lên Yên Bái nữa không. Nếu mình vô tâm một chút thì chẳng sao, nhưng giờ thấy lo lo cho nó, cũn vừa ức chế không chịu được.
- Chuyện gần hơn là chuyện bx, cái hồi mình quý nó thì nó tha hồ nhờ vả, trong khi mình cày hộ thì nó cứ "hôm qua anh này, hôm nay anh khác". Sau mình cảm thấy mình mệt quá mình nói thẳng là kok có giúp gì thì trở mặt ngay với mình. Kết quả là 1 buổi nói chuyện không có văn hóa lắm. Rùi nó đột ngột cưới chồng, giờ nó mời đeck bít có nên đi hay không.
- Xưa nữa 3 tháng là chuyện chia tay người yêu. Kết thúc cũng chẳng tốt đẹp gì. Sau 3 năm yêu nhau, n/y tôi thành tích yêu đương có thể giữ vị trí ACE trong lớp
Tôi phải có những đức tính gì để có thể yêu được 1 người như thế trong 3 năm chắc chẳng cần phải nói.- Tóm lại vấn đề như sau: Sau 1 trận mạt sát không tiếc lời sau buổi chia tay ( giờ đã giải quyết xong hậu quả :) ) thì chính bản thân tôi không muốn kiềm chế cảm xúc nữa. Tôi điên với ai là tôi nói thẳng, chửi thẳng mặt. Tôi thấy ai gai mắt là tôi đá đểu. Phần tôi cảm thấy rất thoải mái (thực sự còn cảm thấy mình mạnh mẽ hơn khi làm như vậy), tôi quan tâm đến gia đình nhiều hơn. Phần lý trí của tôi luôn cảm thấy điều gì đó bất ổn: tình trạng chiến tranh lạnh với vài người bạn học, vài người thân yêu, và quan trọng hơn tôi đã xử sự ngược lại những nguyên tắc trong "Đắc nhân tâm" mà tôi luôn cố gắng thực hiện.
- Giờ phải làm sao đây? Tôi thích sống với những cảm xúc mới mẻ này (cảm thấy khó chịu là phang thẳng mặt ). Mặt khác tôi lại muốn mình xử sự khôn khéo để giải quyết hậu quả. Chẳng lẽ lại ngồi thiền tuần dăm bữa? Nếu sống theo cảm xúc này thì còn được mấy đứa mà mình coi là bạn. oài.... mợ, con bé nó tai nạn không bít có sao không?...

