Machiavelli
Mr & Ms Pac-Man
- 6/11/08
- 136
- 7
- Thread starter
- #41
Đã sáu giờ mà trời vẫn còn tối mịt, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt phủ chụp xuống đầu các trung đoàn một màn sương dày, đặc quánh như sữa, cách mười bước cũng chịu, không thể trông thấy mặt người. Đạo trung quân, đạo hậu bị và một bộ phận rất lớn các tiểu đoàn cung nỏ Genoa, trung đoàn hộ vệ đánh giáo của ngài De Rossi đã rục rịch di chuyển, phía sau lực lượng ấy, thấp thoáng bóng dáng những khẩu pháo đen ngòm, nặng nề lăn bánh trên lớp đất xốp mềm, để lại những vệt hằn sâu hoắm. Những sĩ quan truyền tin, quân trinh sát ngang dọc khắp nơi, hễ họ đi đến bộ chỉ huy trung đoàn nào thì hàng ngũ của lực lượng đó lại lộn xộn hoặc đứng chững lại- ấy là do các trung đoàn trưởng và sĩ quan hướng đạo đang tranh cãi ghê lắm- rồi cái tiếng rầm rập đều đều của hàng nghìn bước chân lại vang lên, hoặc đổi hướng theo chỉ thị mới hoặc kiên quyết tiến theo đường cũ. Ít ra, họ cũng còn một niềm an ủi, bên cánh trái là dòng sông đục ngầu đang cuồn cuộn băng mình về phương bắc, còn cánh phải là những ngọn đồi mù mịt cỏ ống hay rừng thông bạt ngàn của rặng Sabine, chật kín quân nhà, nên nếu bị tiến công thì cũng chỉ bị vào mặt trước thôi.
Các trung đoàn dưới quyền ngài đại vương hầu đóng trên dãy đồi thấp tiếp giáp với rặng Sabine, tạo nên cánh phải của quân đoàn, vẫn án binh bất động. Binh lính nhai thuốc lá với rum hoặc gặm bánh mì khô, giậm chân xuống đất, hít hà xoa tay vào nhau cho đỡ lạnh, lệnh trên đưa xuống nghiêm cấm việc đốt lửa để ngăn quân miền nam đoán biết các vị trí mai phục của quân ta, nhưng một vài sĩ quan lém lỉnh đã lén mang theo lò than trong cuộc chuyển quân ba ngày trước nên lều trại của họ nghiễm nhiên trở thành một thứ phòng tiếp khách xa xỉ giữa trận tiền, mọi người tụ lại hơ tay cho ấm, dùng thêm chút rượu đun nóng và phì phèo tẩu thuốc. Và nếu có viên giám quân can trường nào quyết tâm thanh sát các lực lượng này thì đám sĩ quan sẽ làm nốt cái nhiệm vụ mà ngay cả thời tiết khắc nghiệt nhất cũng đành chịu, họ sẽ mời quan giám sát dùng chút rượu ấm, hút thêm vài tẩu và gợi ý về món thịt ướp hay xúc xích nướng than bóng nhẩy, thế là lại có thêm một thiên thần sa ngã.
Phía trước lại xảy ra sự xung đột giữa hai viên trung đoàn trưởng, tướng Lozel quát tháo, bắt tướng Grimo phải hãm trung đoàn quân đánh gươm lại và để lính tán thủ của mình chiếm lấy cao điểm hiếm hoi phía trước theo như bản nhật lệnh ghi rõ. Grimo lại viện cớ bộ chỉ huy tối cao phái viên hướng đạo bản xứ đòi ông phải chuyển hướng đi và nếu có trách thì nên trách bộ tổng tư lệnh ấy. Cả hai lại xoay ra hặc tội anh chàng sĩ quan truyền tin trẻ măng của ngài quận công, làm anh ta choáng óc với hàng tá lí lẽ xen với vô số câu chửi thề. Đến phiên anh này về đến quân doanh của ngài De Ross thì vụ cãi vã đã biến thành tình huống “ ta bị địch tập kích”, làm quận công Ross hối hả điều thêm tiểu đoàn cung nỏ tràn bừa lên khu cao điểm, báo hại đại tá Cacloniut chỉ huy tiểu đoàn này bị hai viên tướng cũ mắng như tát nước vào mặt. Vừa lúc ấy thì những tiếng gầm trầm đục, kéo theo tiếng rít rợn người trên không, rồi cơn mưa đất vụn cùng cỏ dại đổ xuống rào rào làm mọi người giật nảy mình, và mạnh ai nấy chạy thoát thân về phía các lực lượng mình chỉ huy.
Trong suốt hai giờ sau đó,mặt nam dãy đồi thấp ăn lan đến bên bờ sông vưà làm Lozel cùng Grimo bất hòa, đã anh dũng hứng chịu một đợt pháo kích kinh hồn. Từ màn sương mờ đục “các sứ giả của tử thần” ầm ầm lao đến, tàn nhẫn vạch nát khuôn mặt diễm lệ của thiên nhiên, suốt mặt nam của ngọn đồi, đất lẫn với cỏ và cây bụi bị bóc tung từng mảng lớn, những quả đạn sắt xuyên xâu vào lòng đất, đạn đá vỡ nát bắn ra tứ tung, nhiều lúc, cả dòng sông bên cạnh cũng hứng đòn, làm tóe ra khắp nơi một cơn mưa nhỏ…
Tiểu đoàn cung nỏ của bá tước Cacloniut xui rủi thế nào mà lại được phiên chế vào đạo tiền quân, lại thêm sự sốt sắng lúc đầu định ngăn hai vị trung đoàn trưởng choảng nhau ra trò mà năm trăm lính của anh tiến gần tuyến lửa hơn hết thảy. Khi quân địch bắt đầu oanh tạc, ngài De Ross thấy rằng dẫu sao bỏ lỡ cao điểm mà chờ kỵ binh địch đánh thốc từ trên cao xuống thì không khỏi làm tổn hại danh vị quân nhân của ông nên tiểu đoàn của Cacloniut và cả hai trung đoàn vừa định gây ra một trận huynh đệ tương tàn lại phải gồng mình bám giữ trận địạ.
Đến chín giờ sáng, tiểu đoàn S.Fransico, các trung đoàn Venus và S.Mark đã thương vong mất ba trăm người mà chưa hề đánh chác gì cả, phía sau họ, khẩu đội của quân ta dè dặt thiết lập vị trí và vẫn ậm ờ chưa nhả đạn, nhưng nhìn về phía nam lại là cảnh hỏa ngục thật sự. Màn sương trắng đục ban sáng giờ được thay thế bằng làn khói xám nặng nề phụt ra từ khẩu đội địch, và từ cái vành đai huyền bí kia, không ngừng phọt ra những quả đạn pháo với tiếng rít khét lẹt. Đôi khi suốt mười hay hai mươi phút, đạn pháo đều chệch choạng lạc khỏi mục tiêu và oanh tạc nhằm sang họ hàng thủy tộc dưới sông. Nhưng cũng có lúc chỉ trong vài phút đã có tới dăm bảy người gục xuống, hoặc chết ngay tại chỗ, hoặc thoi thóp vùng vẫy trong máu của chính mình.
Cũng như mọi người, bá tước Cacloniut đã tái xanh mặt, cáu bẳn và chán nản, đi đi lại lại trước tiểu đoàn mình, miệng lẩm nhẩm không ngừng bài kinh chiến thắng. Đã hơn dăm bảy lần chàng cảm nhận được sức ép và luồng hơi nóng phả đến khi những quả tạc đạn lướt qua, vậy mà thật đáng ngạc nhiên là chàng chưa hề trầy xước mảy may, chỉ có bộ quân phục xanh lục giờ đã bị đất bụi nhuộm thành nâu đỏ. Chính vị bá tước trẻ cũng không lí giải sao mình lại hành động ngông nghênh thế này. Có lẽ đi đi lại lại thì sẽ đỡ sợ hơn là đứng im chờ đạn sắt rơi trúng như ông Grimo vừa bị tiện mất một cánh tay chăng? Nhưng rõ ràng là cuộc đời chàng cũng vì thế mà có một giá trị đặc biệt. Ở hậu tuyến, người ta đang đặt kèo mười ăn một rằng bá tước Cacloniut De Blogria sẽ không sống nổi đến cuối trận.
Sở dĩ diễn ra cái hoạt động trái quân kỉ và vô nhân tính kia cũng bởi các sĩ quan tuyến giữa và đạo quân hậu bị đã quá chán nản cái viễn cảnh ngồi lì hàng giờ, không được tham chiến mà cũng không được di chuyển. Cảm giác chờ đợi mỏi mòn thứ gì đó khủng khiếp mà mình biết trước sau gì cũng phải đối mặt với nó nhưng lại không được tự mình lao đến đã tác động sâu sắc đến đám quân miền bắc vốn rất ưa nhiệt náo này. Thế nên nếu không tìm trò gì để giải khuây thì sẽ chết vì buồn mất thôi!
Khi đoan chắc đạn pháo kẻ thù không bắn tới vị trí của mình, nhiều binh sĩ túm lại tìm niềm vui nơi trò may rủi, hay trêu ghẹo, bàn tán toàn những chuyện đâu đâu. Các sĩ quan cũng chẳng có vẻ gì như đang giữ nghiêm quân kỉ, họa chăng là tài phét láo và huênh hoang của đám quý tộc này còn cao hơn bọn lính trơn kia một bậc. Chủ đề được yêu thích nhất là những kinh nghiệm trong tình trường hay một mối tình tưởng tượng nào đó, về những buổi dạ tiệc, khiêu vũ, những cuộc đi săn bằng chó và chim ưng…
Đám sĩ quan đứng tuổi thì nhớ về căn biệt thự ấm cúng bên sông Po, những buổi cưỡi ngưa dọc theo vườn cam vàng rực dưới nắng chiều, dạy các con họ những kĩ năng cần thiết để trở thành một hiệp sĩ như cha nó, hay hài lòng trước các cánh đồng lúa mì vàng óng báo hiệu một năm không cần quá chú trọng đến chuyện ăn tiêu dè xẻn.
Vừa chính lúc ấy thì chàng bá tước vừa múa may, vừa la đến khản cả giọng:
_Tái lập hàng ngũ, kỵ binh địch chuẩn bị tiến công…
Các trung đoàn dưới quyền ngài đại vương hầu đóng trên dãy đồi thấp tiếp giáp với rặng Sabine, tạo nên cánh phải của quân đoàn, vẫn án binh bất động. Binh lính nhai thuốc lá với rum hoặc gặm bánh mì khô, giậm chân xuống đất, hít hà xoa tay vào nhau cho đỡ lạnh, lệnh trên đưa xuống nghiêm cấm việc đốt lửa để ngăn quân miền nam đoán biết các vị trí mai phục của quân ta, nhưng một vài sĩ quan lém lỉnh đã lén mang theo lò than trong cuộc chuyển quân ba ngày trước nên lều trại của họ nghiễm nhiên trở thành một thứ phòng tiếp khách xa xỉ giữa trận tiền, mọi người tụ lại hơ tay cho ấm, dùng thêm chút rượu đun nóng và phì phèo tẩu thuốc. Và nếu có viên giám quân can trường nào quyết tâm thanh sát các lực lượng này thì đám sĩ quan sẽ làm nốt cái nhiệm vụ mà ngay cả thời tiết khắc nghiệt nhất cũng đành chịu, họ sẽ mời quan giám sát dùng chút rượu ấm, hút thêm vài tẩu và gợi ý về món thịt ướp hay xúc xích nướng than bóng nhẩy, thế là lại có thêm một thiên thần sa ngã.
Phía trước lại xảy ra sự xung đột giữa hai viên trung đoàn trưởng, tướng Lozel quát tháo, bắt tướng Grimo phải hãm trung đoàn quân đánh gươm lại và để lính tán thủ của mình chiếm lấy cao điểm hiếm hoi phía trước theo như bản nhật lệnh ghi rõ. Grimo lại viện cớ bộ chỉ huy tối cao phái viên hướng đạo bản xứ đòi ông phải chuyển hướng đi và nếu có trách thì nên trách bộ tổng tư lệnh ấy. Cả hai lại xoay ra hặc tội anh chàng sĩ quan truyền tin trẻ măng của ngài quận công, làm anh ta choáng óc với hàng tá lí lẽ xen với vô số câu chửi thề. Đến phiên anh này về đến quân doanh của ngài De Ross thì vụ cãi vã đã biến thành tình huống “ ta bị địch tập kích”, làm quận công Ross hối hả điều thêm tiểu đoàn cung nỏ tràn bừa lên khu cao điểm, báo hại đại tá Cacloniut chỉ huy tiểu đoàn này bị hai viên tướng cũ mắng như tát nước vào mặt. Vừa lúc ấy thì những tiếng gầm trầm đục, kéo theo tiếng rít rợn người trên không, rồi cơn mưa đất vụn cùng cỏ dại đổ xuống rào rào làm mọi người giật nảy mình, và mạnh ai nấy chạy thoát thân về phía các lực lượng mình chỉ huy.
Trong suốt hai giờ sau đó,mặt nam dãy đồi thấp ăn lan đến bên bờ sông vưà làm Lozel cùng Grimo bất hòa, đã anh dũng hứng chịu một đợt pháo kích kinh hồn. Từ màn sương mờ đục “các sứ giả của tử thần” ầm ầm lao đến, tàn nhẫn vạch nát khuôn mặt diễm lệ của thiên nhiên, suốt mặt nam của ngọn đồi, đất lẫn với cỏ và cây bụi bị bóc tung từng mảng lớn, những quả đạn sắt xuyên xâu vào lòng đất, đạn đá vỡ nát bắn ra tứ tung, nhiều lúc, cả dòng sông bên cạnh cũng hứng đòn, làm tóe ra khắp nơi một cơn mưa nhỏ…
Tiểu đoàn cung nỏ của bá tước Cacloniut xui rủi thế nào mà lại được phiên chế vào đạo tiền quân, lại thêm sự sốt sắng lúc đầu định ngăn hai vị trung đoàn trưởng choảng nhau ra trò mà năm trăm lính của anh tiến gần tuyến lửa hơn hết thảy. Khi quân địch bắt đầu oanh tạc, ngài De Ross thấy rằng dẫu sao bỏ lỡ cao điểm mà chờ kỵ binh địch đánh thốc từ trên cao xuống thì không khỏi làm tổn hại danh vị quân nhân của ông nên tiểu đoàn của Cacloniut và cả hai trung đoàn vừa định gây ra một trận huynh đệ tương tàn lại phải gồng mình bám giữ trận địạ.
Đến chín giờ sáng, tiểu đoàn S.Fransico, các trung đoàn Venus và S.Mark đã thương vong mất ba trăm người mà chưa hề đánh chác gì cả, phía sau họ, khẩu đội của quân ta dè dặt thiết lập vị trí và vẫn ậm ờ chưa nhả đạn, nhưng nhìn về phía nam lại là cảnh hỏa ngục thật sự. Màn sương trắng đục ban sáng giờ được thay thế bằng làn khói xám nặng nề phụt ra từ khẩu đội địch, và từ cái vành đai huyền bí kia, không ngừng phọt ra những quả đạn pháo với tiếng rít khét lẹt. Đôi khi suốt mười hay hai mươi phút, đạn pháo đều chệch choạng lạc khỏi mục tiêu và oanh tạc nhằm sang họ hàng thủy tộc dưới sông. Nhưng cũng có lúc chỉ trong vài phút đã có tới dăm bảy người gục xuống, hoặc chết ngay tại chỗ, hoặc thoi thóp vùng vẫy trong máu của chính mình.
Cũng như mọi người, bá tước Cacloniut đã tái xanh mặt, cáu bẳn và chán nản, đi đi lại lại trước tiểu đoàn mình, miệng lẩm nhẩm không ngừng bài kinh chiến thắng. Đã hơn dăm bảy lần chàng cảm nhận được sức ép và luồng hơi nóng phả đến khi những quả tạc đạn lướt qua, vậy mà thật đáng ngạc nhiên là chàng chưa hề trầy xước mảy may, chỉ có bộ quân phục xanh lục giờ đã bị đất bụi nhuộm thành nâu đỏ. Chính vị bá tước trẻ cũng không lí giải sao mình lại hành động ngông nghênh thế này. Có lẽ đi đi lại lại thì sẽ đỡ sợ hơn là đứng im chờ đạn sắt rơi trúng như ông Grimo vừa bị tiện mất một cánh tay chăng? Nhưng rõ ràng là cuộc đời chàng cũng vì thế mà có một giá trị đặc biệt. Ở hậu tuyến, người ta đang đặt kèo mười ăn một rằng bá tước Cacloniut De Blogria sẽ không sống nổi đến cuối trận.
Sở dĩ diễn ra cái hoạt động trái quân kỉ và vô nhân tính kia cũng bởi các sĩ quan tuyến giữa và đạo quân hậu bị đã quá chán nản cái viễn cảnh ngồi lì hàng giờ, không được tham chiến mà cũng không được di chuyển. Cảm giác chờ đợi mỏi mòn thứ gì đó khủng khiếp mà mình biết trước sau gì cũng phải đối mặt với nó nhưng lại không được tự mình lao đến đã tác động sâu sắc đến đám quân miền bắc vốn rất ưa nhiệt náo này. Thế nên nếu không tìm trò gì để giải khuây thì sẽ chết vì buồn mất thôi!
Khi đoan chắc đạn pháo kẻ thù không bắn tới vị trí của mình, nhiều binh sĩ túm lại tìm niềm vui nơi trò may rủi, hay trêu ghẹo, bàn tán toàn những chuyện đâu đâu. Các sĩ quan cũng chẳng có vẻ gì như đang giữ nghiêm quân kỉ, họa chăng là tài phét láo và huênh hoang của đám quý tộc này còn cao hơn bọn lính trơn kia một bậc. Chủ đề được yêu thích nhất là những kinh nghiệm trong tình trường hay một mối tình tưởng tượng nào đó, về những buổi dạ tiệc, khiêu vũ, những cuộc đi săn bằng chó và chim ưng…
Đám sĩ quan đứng tuổi thì nhớ về căn biệt thự ấm cúng bên sông Po, những buổi cưỡi ngưa dọc theo vườn cam vàng rực dưới nắng chiều, dạy các con họ những kĩ năng cần thiết để trở thành một hiệp sĩ như cha nó, hay hài lòng trước các cánh đồng lúa mì vàng óng báo hiệu một năm không cần quá chú trọng đến chuyện ăn tiêu dè xẻn.
Vừa chính lúc ấy thì chàng bá tước vừa múa may, vừa la đến khản cả giọng:
_Tái lập hàng ngũ, kỵ binh địch chuẩn bị tiến công…
đang hay :)