Thật sự Monk phải nói thật lòng là Monk không thích phim này. Đây là phim VN đầu tiên mà xem được 45p thì Monk không còn muốn xem tiếp nữa, định đứng dậy đi về nhưng vì dẫn bạn theo nên ráng ngồi lại cho đến hết, với hi vọng kết thúc của nó sẽ giải đáp nhiều vấn đề hơn, nhưng hoàn toàn không.
Câu chuyện có mở đầu tạm ổn, giới thiệu được hoàn cảnh nhân vật với tính cách riêng, nhưng về tờ tiền rách, là nguồn cơn của toàn bộ chuyện phim, là cái cớ để thúc đẩy câu chuyện thì không rõ ràng ở cả sự xuất hiện, lẫn kết thúc. Nó cũng không trả lời được lý do vì sao Khương Ngọc và Vân Trang phải quen nhau.
"Tiền không thể lừa được cái chết". Câu nói này được mở đầu và kết thúc bộ phim, tạm xem như key, thông điệp chính của phim, nhưng Monk vẫn không thể suy luận ra được chi tiết nào trong phim được khai triển dựa trên ý tưởng này.
Căn cứ theo câu tiếng Anh "Money can't cheat the death" (theo Monk nhớ có thể sai). Nếu hiểu chữ Death ở đây là thần chết hoặc người chết (dead) và phim đi theo hướng tâm linh hóa 1 chút, kiểu như tờ tiền rách này có được từ sự tham lam cướp của người khác và cuối cùng thì của thiên trả địa... thà làm thành phim ly kỳ pha hài thì có khi sẽ dễ xem hơn.
Các nhân vật xuất hiện trong phim đều không có sự đóng góp rõ ràng cho câu chuyện phim. Tình yêu của chàng luật sư và cô Lều Phương Anh như 1 kết thúc đẹp cho có đôi có cặp. Ông thầy bói xuất hiện chỉ như để chọc cười mà thôi.
Điểm sáng của phim chỉ có 1: Khương Ngọc. Anh này đã có sự lên tay trong diễn xuất, từ vẻ đểu giả, tưng tửng, cho đến sự trầm lặng, hay sự hoảng loạn, run sợ, thì nét mặt, ánh mắt thật sự thuyết phục. Tính cách nhân vật nhất quán trong phong cách như uống hộp thuốc giảm huyết áp mỗi khi nhắc đến mất tiền, hay cái phong cách tặng quà cho gái rất "tỉnh và đẹp trai"
Còn Vân Trang, bỏ qua đoạn uốn éo, tạo dáng khá thô ở đầu phim, cả bộ phim chỉ là khóc lóc, mếu máo, la hét... câu chuyện xoay quanh cô gái này cũng gần như không có, ngoài tình tiết bị bạn trai bỏ, khóc lóc, rồi gặp Khương Ngọc, thấy chiếc váy con gái Khương Ngọc mặc, tự nhiên thích rồi..
Bài Có Bao Giờ Anh Nhớ chỉ thật sự phê nhất khi được mix ở trong quán bar.
Nói chung, Monk thật sự thất vọng với phim này, vì cứ nghĩ nó sẽ khá hơn Âm mưu giầy gót nhọn, nhưng hóa ra cái Âm mưu dù nó dở nhưng cũng có 15 phút đầu hấp dẫn và Monk vẫn có thể kiên nhẫn ngồi xem cho đến khi phim Âm mưu kết thúc. Còn phim này sau hơn 45p mà nhịp phim vẫn đều đều, tình tiết vẫn dàn trải chậm rãi mà vẫn không tập trung vào 1 vấn đề gì cụ thể cả.