quocanh1412
Youtube Master Race
- 14/4/06
- 32
- 0
Năm 222 AD, để trả thù cho hai em là Quan Vũ và Trương Phi, Lưu Bị huy động đại quân cả nước 75 vạn người :(:(:( ( kinh hồn , năm xưa Tào Tháo vào lúc mạnh nhất cũng chỉ có chừng 80 vạn , mà nước thục lúc này có tới gần 75 vạn hay sao ?!
) ào ạt tấn công Đông Ngô. Kết quả là bị đại bại ở Di Lăng, và dù Lưu Bị chạy thoát được về được thành Bạch Đế nhưng từ đó nguyên khí của nước Thục không bao giờ phục hồi lại được nữa.
Xem Tam Quốc đến đây người đọc đều trách Lưu Bị đã không nghe lời của quân sư Gia Cát Lượng và Tướng quân Triệu Vân, hành động quá vội vàng để chuốc lấy thất bại. Nhưng thực tế không hẳn là như vậy! Trong hoàn cảnh của Lưu Bị và nước Thục lúc bấy giờ có ít nhât 6 điều mà ông không thể không đánh nước Ngô…
Thứ nhất về đạo nghĩa - trả thù cho em là Quan Vũ (đương nhiên rồi!): Đây cũng là lý do chính theo Tam Quốc mà Lưu Bị nhất định đem quân tiêu diệt Đông Ngô. Nhưng theo tôi nó cũng chỉ là một lý do ngang hàng với những lý do khác mà thôi! Điều khác biệt là với lý do này Lưu Bị hoàn toàn được lòng quân sỹ (cũng đang nóng lòng muốn trả thù cho những người thân ở Kinh Châu), giương cờ, gióng trống, "danh chính ngôn thuận" mà chinh phạt Đông Ngô. Và khi mà Trương Phi bị giết nốt thì chiến tranh Thục–Ngô là điều tất yếu phải xảy ra.
Đó là điều thứ nhất mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ hai là về thái độ tráo trở của nước Ngô. Trước đây Thục, Ngô từng là bạn bè trong trận chiến Xích Bích, sau đó lại trở thành "thông gia" nhưng giờ đây khi mà Quan Công đem quân tấn công nước Ngụy thì Đông Ngô lại bất ngờ tiến chiếm Kinh Châu, đã thế lại chẹn đường bắt cho kỳ được Quan Công (trong khi có thể thả - mà ai cũng biết nếu bắt được anh này thì đương nhiên là phải chém anh ta rồi vì anh ta nhất định không chịu hàng đâu!), quân Thục hầu như không ai chạy thoát được vào Tây Xuyên. Sau đó Đông Ngô lại theo hàng Ngụy, chịu sự phân phong của Tào Tháo. Trước những hành động chẳng khác gì thách thức đó của Ngô, Lưu Bị làm sao có thể bỏ qua được, nhất là khi Lưu Bị là người chủ trương dùng tín nghĩa để xây dựng sự nghiệp.
Đó là điều thứ hai mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ ba là về tình thế của nước Thục lúc bấy giờ. Kể cả khi Lưu Bị chịu nhẫn nhịn, bỏ qua cho nước Ngô thì nước Ngô không bao giờ bỏ nước Ngụy mà chịu giảng hòa với nước Thục. Bởi vì với thù giết Quan Vũ, Tôn Quyền biết thể nào rồi Thục cũng đánh mình, giảng hòa là không thực bụng. Nước Ngô sau nhiều năm chiến tranh với nước Ngụy thì nhận thấy đánh Ngụy không có lợi gì (rất khó lấy đất của Ngụy, mà có lấy thì cũng không giữ được-nhưng Kinh Châu thì khác!) nên đã chủ động giảng hòa với Ngụy. Có thể nói quan hệ Ngô- Ngụy vào thời điểm đó tốt hơn quan hệ Ngô-Thục rất nhiều. Còn nước Thục sau khi mất Kinh Châu trở thành nước yếu nhất trong 3 nước. Lưu Bị lúc đó cũng đã 62 tuổi, không sống được bao lâu nữa, quân trong Thục thì lâu đã không chiến đấu, đi theo Lưu Bị từ những ngày đầu nay cũng đã bắt đầu già yếu. Tình hình đó càng kéo dài thì càng bất lợi cho nước Thục, nên Lưu Bị cần phải tiến hành một cuộc chiến tranh, trước hết là để phá vỡ liên minh Ngô-Ngụy, sau đó là chiếm thêm đất đai cho nước Thục.
Đó là điều thứ ba mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ tư là về mặt địch thủ. Khi trước mặt bạn có 2 đối thủ mạnh hơn mình thì đương nhiên bạn phải chọn đối thủ nào ít mạnh hơn rồi! Nên có thể nói Lưu Bị chọn Ngô là đối thủ là điều hoàn toàn đúng đắn. Lúc đó cơ hội chiến thắng của quân Thục dĩ nhiên là nhiều hơn so với đánh Ngụy rồi! Vả lại, Kinh Châu từ lâu đã thuộc về Thục, lòng người hướng về Lưu Bị còn nhiều. Nên việc Lưu Bị tấn công Đông Ngô, nếu không bắt được Tôn Quyền thì ít nhất khả năng lấy lại được Kinh Châu là rất cao.
Đó là điều thứ tư mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ năm là về mặt chiến thuật tiến hành chiến tranh. Trong Binh pháp thì việc phải chiến đấu với 2 đối thủ mạnh ở trên 2 mặt trận một lúc là điều cực kỳ tối kỵ. Lưu Bị cầm quân cả đời người nên đương nhiên nắm rất rõ điều đó. Lúc bấy giờ mặt trận Thục-Ngụy đang vào thời kỳ tương đối ổn định sau 6 năm không có chiến sự (216-222). Trong khi đó mặt trận Thục-Ngô đang vào thời kỳ nóng bỏng sau trận chiến ở Kinh Châu. Mất Kinh Châu, mặt Đông của Thục đương nhiên bị hở, Lưu Bị phải điều động quân lính tăng cường cho mặt trận này. Nếu giờ Lưu Bị lại đánh Ngụy thì lại phải động quân cả 2 mặt. Rõ ràng đây là hạ sách. Điều động đại quân tấn công Đông Ngô mới là thượng sách.
Đó là điều thứ năm mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ sáu là vị trí chiến lược của Kinh Châu. Trong "Đối sách Long Trung" của Gia Cát Lượng đã nói rất rõ là nước Thục muốn khôi phục được Trung Nguyên thì phải hành quân theo 2 đường: một đường từ Hán Trung tấn công về phía Đông để chiếm Trường An, một đường từ Kinh Châu tấn công lên phía Bắc để chiếm Hứa Xương và Lạc Dương. Nhưng việc Đông Ngô chiếm mất Kinh Châu đã làm phá sản kế hoạch này. Lưu Bị là người cũng cho rằng kế sách Long Trung là hoàn toàn đúng đắn, và nhận thấy không có Kinh Châu ông không thể làm nên nghiệp lớn (chẳng lẽ lại cứ làm vua mãi ở xứ Thục xa xôi toàn người dân tộc thiểu số hay sao?!). Nên ông đã đặt quyết tâm rất cao để giành lại bằng được Kinh Châu (sau nay các cuộc Bắc phạt nước Ngụy chỉ theo một hướng của Gia Cát Lượng gặp phải thất bại càng chứng minh quan điểm của Lưu Bị là hoàn toàn đúng đắn!). Bản thân Gia Cát Lượng dù có can ngăn Lưu Bị đánh Đông Ngô nhưng trong thâm tâm dĩ nhiên là ông cũng muốn Lưu Bị thắng trong trận chiến này lắm chứ! Vì khi đó đối sách Long Trung của ông sẽ được thực hiện một cách hoàn hảo.
Đó là điều thứ sáu mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Rõ ràng đây là một cuộc chiến mà Lưu Bị đã tính toán và có sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nếu thắng lợi sẽ tạo ra một bước ngoặt trong lịch sử Tam Quốc (làm cho nước Thục sẽ trở thành nước mạnh nhất), hay thậm chí không còn tạo ra Tam Quốc nữa (trong trường hợp nước Ngô bị diệt).
Nhưng nước Ngô vẫn xứng đáng là một nước đứng trong Tam Quốc, tiếp tục viết thêm một trang vẻ vang nữa trong lịch sử các cuộc chiến chống giặc ngoại xâm của dân tộc vùng hạ lưu Trường Giang bằng cuộc đại phá liên doanh trại 75 vạn quân Thục ở Di Lăng, đồng thời cũng để lại rất nhiều tiếc nuối trong lòng người đọc Tam Quốc ...
đúng là mãnh đất Giang Đông , toàn là Ngọa Hỗ Tàng Long
Chu Du hõa Thiêu liên hoàn thuyền tiêu diệt hầu như hoàn tàon 83 vạn quân Tào.
hậu duệ Lục Tốn đại phá liên doanh trại tại Di Lăng tiêu diệt 75 vạn quân Thục...
Có lẽ việc Nhà Tấn (sau khi phế nhà Ngụy ) thống nhất 3 nước là do ý trời.
chứ theo mình thấy. tướng tài giỏi. ở Đông Ngô là số dzach
...........................................
Ai chém gió , thì xin mời ./......
) ào ạt tấn công Đông Ngô. Kết quả là bị đại bại ở Di Lăng, và dù Lưu Bị chạy thoát được về được thành Bạch Đế nhưng từ đó nguyên khí của nước Thục không bao giờ phục hồi lại được nữa.Xem Tam Quốc đến đây người đọc đều trách Lưu Bị đã không nghe lời của quân sư Gia Cát Lượng và Tướng quân Triệu Vân, hành động quá vội vàng để chuốc lấy thất bại. Nhưng thực tế không hẳn là như vậy! Trong hoàn cảnh của Lưu Bị và nước Thục lúc bấy giờ có ít nhât 6 điều mà ông không thể không đánh nước Ngô…
Thứ nhất về đạo nghĩa - trả thù cho em là Quan Vũ (đương nhiên rồi!): Đây cũng là lý do chính theo Tam Quốc mà Lưu Bị nhất định đem quân tiêu diệt Đông Ngô. Nhưng theo tôi nó cũng chỉ là một lý do ngang hàng với những lý do khác mà thôi! Điều khác biệt là với lý do này Lưu Bị hoàn toàn được lòng quân sỹ (cũng đang nóng lòng muốn trả thù cho những người thân ở Kinh Châu), giương cờ, gióng trống, "danh chính ngôn thuận" mà chinh phạt Đông Ngô. Và khi mà Trương Phi bị giết nốt thì chiến tranh Thục–Ngô là điều tất yếu phải xảy ra.
Đó là điều thứ nhất mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ hai là về thái độ tráo trở của nước Ngô. Trước đây Thục, Ngô từng là bạn bè trong trận chiến Xích Bích, sau đó lại trở thành "thông gia" nhưng giờ đây khi mà Quan Công đem quân tấn công nước Ngụy thì Đông Ngô lại bất ngờ tiến chiếm Kinh Châu, đã thế lại chẹn đường bắt cho kỳ được Quan Công (trong khi có thể thả - mà ai cũng biết nếu bắt được anh này thì đương nhiên là phải chém anh ta rồi vì anh ta nhất định không chịu hàng đâu!), quân Thục hầu như không ai chạy thoát được vào Tây Xuyên. Sau đó Đông Ngô lại theo hàng Ngụy, chịu sự phân phong của Tào Tháo. Trước những hành động chẳng khác gì thách thức đó của Ngô, Lưu Bị làm sao có thể bỏ qua được, nhất là khi Lưu Bị là người chủ trương dùng tín nghĩa để xây dựng sự nghiệp.
Đó là điều thứ hai mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ ba là về tình thế của nước Thục lúc bấy giờ. Kể cả khi Lưu Bị chịu nhẫn nhịn, bỏ qua cho nước Ngô thì nước Ngô không bao giờ bỏ nước Ngụy mà chịu giảng hòa với nước Thục. Bởi vì với thù giết Quan Vũ, Tôn Quyền biết thể nào rồi Thục cũng đánh mình, giảng hòa là không thực bụng. Nước Ngô sau nhiều năm chiến tranh với nước Ngụy thì nhận thấy đánh Ngụy không có lợi gì (rất khó lấy đất của Ngụy, mà có lấy thì cũng không giữ được-nhưng Kinh Châu thì khác!) nên đã chủ động giảng hòa với Ngụy. Có thể nói quan hệ Ngô- Ngụy vào thời điểm đó tốt hơn quan hệ Ngô-Thục rất nhiều. Còn nước Thục sau khi mất Kinh Châu trở thành nước yếu nhất trong 3 nước. Lưu Bị lúc đó cũng đã 62 tuổi, không sống được bao lâu nữa, quân trong Thục thì lâu đã không chiến đấu, đi theo Lưu Bị từ những ngày đầu nay cũng đã bắt đầu già yếu. Tình hình đó càng kéo dài thì càng bất lợi cho nước Thục, nên Lưu Bị cần phải tiến hành một cuộc chiến tranh, trước hết là để phá vỡ liên minh Ngô-Ngụy, sau đó là chiếm thêm đất đai cho nước Thục.
Đó là điều thứ ba mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ tư là về mặt địch thủ. Khi trước mặt bạn có 2 đối thủ mạnh hơn mình thì đương nhiên bạn phải chọn đối thủ nào ít mạnh hơn rồi! Nên có thể nói Lưu Bị chọn Ngô là đối thủ là điều hoàn toàn đúng đắn. Lúc đó cơ hội chiến thắng của quân Thục dĩ nhiên là nhiều hơn so với đánh Ngụy rồi! Vả lại, Kinh Châu từ lâu đã thuộc về Thục, lòng người hướng về Lưu Bị còn nhiều. Nên việc Lưu Bị tấn công Đông Ngô, nếu không bắt được Tôn Quyền thì ít nhất khả năng lấy lại được Kinh Châu là rất cao.
Đó là điều thứ tư mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ năm là về mặt chiến thuật tiến hành chiến tranh. Trong Binh pháp thì việc phải chiến đấu với 2 đối thủ mạnh ở trên 2 mặt trận một lúc là điều cực kỳ tối kỵ. Lưu Bị cầm quân cả đời người nên đương nhiên nắm rất rõ điều đó. Lúc bấy giờ mặt trận Thục-Ngụy đang vào thời kỳ tương đối ổn định sau 6 năm không có chiến sự (216-222). Trong khi đó mặt trận Thục-Ngô đang vào thời kỳ nóng bỏng sau trận chiến ở Kinh Châu. Mất Kinh Châu, mặt Đông của Thục đương nhiên bị hở, Lưu Bị phải điều động quân lính tăng cường cho mặt trận này. Nếu giờ Lưu Bị lại đánh Ngụy thì lại phải động quân cả 2 mặt. Rõ ràng đây là hạ sách. Điều động đại quân tấn công Đông Ngô mới là thượng sách.
Đó là điều thứ năm mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Thứ sáu là vị trí chiến lược của Kinh Châu. Trong "Đối sách Long Trung" của Gia Cát Lượng đã nói rất rõ là nước Thục muốn khôi phục được Trung Nguyên thì phải hành quân theo 2 đường: một đường từ Hán Trung tấn công về phía Đông để chiếm Trường An, một đường từ Kinh Châu tấn công lên phía Bắc để chiếm Hứa Xương và Lạc Dương. Nhưng việc Đông Ngô chiếm mất Kinh Châu đã làm phá sản kế hoạch này. Lưu Bị là người cũng cho rằng kế sách Long Trung là hoàn toàn đúng đắn, và nhận thấy không có Kinh Châu ông không thể làm nên nghiệp lớn (chẳng lẽ lại cứ làm vua mãi ở xứ Thục xa xôi toàn người dân tộc thiểu số hay sao?!). Nên ông đã đặt quyết tâm rất cao để giành lại bằng được Kinh Châu (sau nay các cuộc Bắc phạt nước Ngụy chỉ theo một hướng của Gia Cát Lượng gặp phải thất bại càng chứng minh quan điểm của Lưu Bị là hoàn toàn đúng đắn!). Bản thân Gia Cát Lượng dù có can ngăn Lưu Bị đánh Đông Ngô nhưng trong thâm tâm dĩ nhiên là ông cũng muốn Lưu Bị thắng trong trận chiến này lắm chứ! Vì khi đó đối sách Long Trung của ông sẽ được thực hiện một cách hoàn hảo.
Đó là điều thứ sáu mà Lưu Bị không thể không đánh Ngô.
Rõ ràng đây là một cuộc chiến mà Lưu Bị đã tính toán và có sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nếu thắng lợi sẽ tạo ra một bước ngoặt trong lịch sử Tam Quốc (làm cho nước Thục sẽ trở thành nước mạnh nhất), hay thậm chí không còn tạo ra Tam Quốc nữa (trong trường hợp nước Ngô bị diệt).
Nhưng nước Ngô vẫn xứng đáng là một nước đứng trong Tam Quốc, tiếp tục viết thêm một trang vẻ vang nữa trong lịch sử các cuộc chiến chống giặc ngoại xâm của dân tộc vùng hạ lưu Trường Giang bằng cuộc đại phá liên doanh trại 75 vạn quân Thục ở Di Lăng, đồng thời cũng để lại rất nhiều tiếc nuối trong lòng người đọc Tam Quốc ...
đúng là mãnh đất Giang Đông , toàn là Ngọa Hỗ Tàng Long
Chu Du hõa Thiêu liên hoàn thuyền tiêu diệt hầu như hoàn tàon 83 vạn quân Tào.
hậu duệ Lục Tốn đại phá liên doanh trại tại Di Lăng tiêu diệt 75 vạn quân Thục...
Có lẽ việc Nhà Tấn (sau khi phế nhà Ngụy ) thống nhất 3 nước là do ý trời.
chứ theo mình thấy. tướng tài giỏi. ở Đông Ngô là số dzach

...........................................
Ai chém gió , thì xin mời ./......

.
.
Và QV là 1 con cờ để thu nhân tâm của vào Bị.