- 22/9/12
- 333
- 1,130
Mình năm nay cũng 20+ rồi, đã tốt nghiệp một trường cao đẳng ở Hà Nội và mới đây thi lại đh thì trượt tỷ độ. Giờ chỉ còn đường học liên thông thêm 2,5 năm để lấy được bằng đh nhưng chưa biết thế nào. Trước đây gia đình có một cửa hàng nhỏ, rảnh lúc nào thì phải ra bán hàng lúc đấy, giờ đóng cửa, ngày ngày chỉ ngồi nhà loanh quanh luẩn quẩn cho qua ngày. Bậc phụ huynh nhìn vậy cũng ngứa mắt, ngày ngày ca bài ca con cá. Bị nói nhiều nên cũng đâm ra hay cáu gắt, bực bội. Vậy là quyết định kiếm một công việc nào đó, dù là luơng thấp để đỡ bị ăn chửi cũng như là cho đỡ trống thời gian rảnh.
Vì mình học quản trị, chẳng có tài cán gì nổi trội, cái gì cũng biết một tí nhưng không chuyên sâu về vấn đề nào, trình độ tiếng anh cũng không. Vậy nên xác định chỉ đi làm bưng bê cafe. Tìm mãi tìm mãi mà không kiếm được công việc nào mình đủ điều kiện. Tìm được vài chỗ tốt thì không tuyển vị trí đấy nữa. Những chỗ mình coi là tạm được như đánh máy thuê hay nhập mã code, sau khi đi pv thì thấy nồng mùi lừa đảo.
Rồi đến ngày hôm kia, vô tình nhìn thấy một nhà hàng Nhật do người Hàn làm chủ tuyển nhân viên bếp và bàn. Sau khi gửi cv thì nhận được lịch pv, cụ thể là hôm đó (hôm qua ) sẽ có 2 người Hàn và 1 phiên dịch pv mình, cũng yêu cầu chuẩn bị vài câu tiếng anh đơn giản. Trong đầu vẫn nghĩ mình xin chạy bàn chắc chỉ hỏi vài câu như tên tuổi, địa chỉ, đến từ đâu thôi. Nào ngờ, đến pv nói 100% là tiếng anh và tất nhiên là mình chả hiểu cái gì. Phải nhờ chị phiên dịch kia 100%. Có lẽ trượt ngay từ vòng gửi xe !
Cảm giác lúc này khó diễn đạt quá :( Nó giống như mình là một thằng bất tài vậy. Nếu như họ nói tiếng Hàn, ko hiểu thì còn đỡ. Đây nói tiếng anh mà còn không hiểu được 90%, cũng ko nói được một câu nào nên hồn :(
Ps: có ai đi pv mà người pv lại chụp ảnh mình chưa ? Không hiểu sao lúc kết thúc 1 trong 2 bà người Hàn đấy lấy đt ra gí sát vào mặt mình để chụp @@
Vì mình học quản trị, chẳng có tài cán gì nổi trội, cái gì cũng biết một tí nhưng không chuyên sâu về vấn đề nào, trình độ tiếng anh cũng không. Vậy nên xác định chỉ đi làm bưng bê cafe. Tìm mãi tìm mãi mà không kiếm được công việc nào mình đủ điều kiện. Tìm được vài chỗ tốt thì không tuyển vị trí đấy nữa. Những chỗ mình coi là tạm được như đánh máy thuê hay nhập mã code, sau khi đi pv thì thấy nồng mùi lừa đảo.
Rồi đến ngày hôm kia, vô tình nhìn thấy một nhà hàng Nhật do người Hàn làm chủ tuyển nhân viên bếp và bàn. Sau khi gửi cv thì nhận được lịch pv, cụ thể là hôm đó (hôm qua ) sẽ có 2 người Hàn và 1 phiên dịch pv mình, cũng yêu cầu chuẩn bị vài câu tiếng anh đơn giản. Trong đầu vẫn nghĩ mình xin chạy bàn chắc chỉ hỏi vài câu như tên tuổi, địa chỉ, đến từ đâu thôi. Nào ngờ, đến pv nói 100% là tiếng anh và tất nhiên là mình chả hiểu cái gì. Phải nhờ chị phiên dịch kia 100%. Có lẽ trượt ngay từ vòng gửi xe !
Cảm giác lúc này khó diễn đạt quá :( Nó giống như mình là một thằng bất tài vậy. Nếu như họ nói tiếng Hàn, ko hiểu thì còn đỡ. Đây nói tiếng anh mà còn không hiểu được 90%, cũng ko nói được một câu nào nên hồn :(
Ps: có ai đi pv mà người pv lại chụp ảnh mình chưa ? Không hiểu sao lúc kết thúc 1 trong 2 bà người Hàn đấy lấy đt ra gí sát vào mặt mình để chụp @@
Chỉnh sửa cuối:







) còn thằng Đức là achtundneunzig (98 mà 8-acht lại đứng trước mà 9-neun lại đứng sau
, đếu hiểu đc logic)

