Kỹ năng viết không quan trọng lắm trừ khi bạn định làm clerk vì hầu như làm gì nói gì trong ngành khách sạn đều có form mẫu hết. Từ chào thế nào báo thức ra sao thanh toán các kiểu đi đứng bước chân trái chân phải cũng thế.
Nhắc lại chết cười chứ hồi xưa học suốt ngày tụng kinh học thuộc "Good morning. Reception department of ABC hotel. How may I help you?" <~ (đại loại thế, hình như còn cả xưng tên chức danh các thức lâu quá quên

) ~> tụng quá báo hại sau thành tật, cứ tưởng khách nào gọi đến cũng quy chuẩn từng bước ai dè các bác Tây gọi đến toàn táng một lèo "Hello I need N rooms for M persons from [ngày E] to [ngày F] do you have enough?...." tí lăn
Còn về "quảng cáo" nghề này nhiều tiền thì đúng, nhưng về vị trí chức vụ thì gần như chắc chắn bạn phải bò từ thấp lên cao, có khác chăng chuyện được đào tạo bài bản thì sẽ rút ngắn thời gian lại việc làm ở các bộ phận thấp trong thời gian ngắn để nắm tình hình khách sạn rồi sẽ lên, nhưng nói thế chứ mỗi khách sạn mỗi vùng một kiểu, theo nền chung mà nói cũng dăm năm chứ không rẻ.
Một chuyện nữa thì tiếng anh đúng là quan trọng nhưng cũng không phải sợ quá, cụ thể ngay mấy anh 4 5 sao ở HN từ trưởng phòng trở lên thì còn xemchứ lính toàn ù ù cạc cạc chứ cũng chả to lắm (nhưng lúc dạy thì các cô dọa đến ghê, thầy thì tủm tỉm

) IELTS mà tầm 6.5 trở lên thì được coi là hoành tráng ràu. Nhưng nói thế chứ cũng đừng có khinh, cái ngành đấy lính "cứng" toàn ác lắm ấy

(giờ vẫn nhớ mấy bé xinh chết người lắc cái bình lắc cocktail đồng phục thơm phức tóc vấn gọn gàng đong đa đong đưa làm mình đang đi xém húc vào tường

.
Giờ mới đến vấn đề quan trọng nhất là bạn nghĩ sức chịu đựng và tinh thần làm việc của mình đến đâu vì bên đó chịu áp lực rất nhiều :). Thực tế là lúc rảnh thì không bao nhiêu chứ khi đã bận thì đủ loại hạng người đủ kiểu khách đủ kiểu nhân viên đồng nghiệp liên tục, chưa kể tình huống phức tạp những trường hợp khách mè nheo điện thoại hoặc quát tháo hàng chục phút đồng hồ tự xem thử bạn có giữ được nụ cười tươi tắn (nói đúng nghĩa là tươi tắn chứ không phải tươi rói) trên môi không, nhớ không sai thì cách đây 1 năm năm rưỡi gì đấy giám đốc lễ tân của - ko nhớ rõ lắm - gì gì đấy 1 trong mấy khách sạn to nhất Hà Nội hỏi mấy ông trong ngành các lão ấy nhớ - bị bà khách tát cho một phát ngay giữa tiệc buffet vì trả lời ko ra hồn khi bả bị mất đồ - mà rõ một phần cũng là tiệc bà này cứ chạy hết bàn này đến bàn nọ xong đến đồ để đâu cũng chả nhớ <~ Ví dụ cho áp lực của nghề này nếu bạn muốn kiếm tiền to đại để là như thế, dù sao cũng còn thời gian khá dài cứ thử suy nghĩ thêm xem sao, riêng tôi (mà chắc là mọi người đều thế) phải thừa nhận không nhiều công việc tạo điều kiện học hỏi và phát triển bản thân tốt như bên du lịch, òhm. :)