- 20/8/07
- 4,192
- 54
- Banned
- #1
Lời đầu tiên xin phép mọi người không post bài vào topic này, mình mong muốn tất cả các post trong topic này sẽ chỉ để mình post cho đến khi kết thúc và close topic. Xin chân thành cảm ơn.
I'am crazy !
Lê Hoài
Nếu đây là thứ anh không muốn đọc, xin hay đọc trang cuối, sau đó anh có thể làm gì cuốn tập này em không ý kiến !
Thức trắng một đêm nhớ một người
Một người, tôi nhớ mãi không thôi
Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi.
Có nhiều lần lý trí bảo con tim
Không yêu nữa ! Không giận hờn ! Không nhớ !
Nhưng trái tim lại là tên quái gở
Cứ cồn cào, da diết gọi tên anh.
I'am crazy !
Lê Hoài
Nếu đây là thứ anh không muốn đọc, xin hay đọc trang cuối, sau đó anh có thể làm gì cuốn tập này em không ý kiến !
Thức trắng một đêm nhớ một người
Một người, tôi nhớ mãi không thôi
Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi.
Có nhiều lần lý trí bảo con tim
Không yêu nữa ! Không giận hờn ! Không nhớ !
Nhưng trái tim lại là tên quái gở
Cứ cồn cào, da diết gọi tên anh.
Biên Hòa ! Em nhớ !
Em quen anh vào một trưa thứ 7, quen qua AU. Đúng ra là quá tình cơ, vì cả hai chúng ta chơi Au bên server Hà Nội, mà lại quen nhau bên server Thành phố. Đó là lần đầu tiên có người nói với em rằng : " Em về ăn cơm đi ! Muộn rồi đó. " Lúc đó em bật cười, thật ngạc nhiên.
Và em hạnh phúc thật sự vì quen được anh ngày hôm đó. Hai từ HẠNH PHÚC với em lúc đó chỉ đơn giản là được gặp anh, thế thôi.
Em nhớ !
Anh đã từng hẹn em mình cùng xem Miss Au vào ngày 15/12/2007. Anh đã từng nhắn những dòng tin nhắn cho em mỗi đêm. Lúc đó ! HẠNH PHÚC với em là đọc tin nhắn của anh và ngủ trong hạnh phúc.
Em nhớ !
Anh đã bỏ rơi em trong im lặng, anh lẩn tránh em vì muốn em có một cuộc sống tốt hơn, có một tình yêu thật sự chứ không phải là yêu " ảo ". Thời gian đó với em quá khắc nghiệt, tự đày đọa bản thân mình cũng không làm vơi nỗi nhớ anh, mà đúng hơn là nhớ giọng nói của anh.
Lúc đó, HẠNH PHÚC với em là đươc nghe giọng nói của anh, chỉ đơn giản thế thôi anh ạ.
Em nhớ !
23/01/2008, sau một tháng anh mất tích, anh xuất hiện, anh làm trái tim em bật khóc trong sung sướng. Ngồi khóc ngon lành trong quán net mặc cho bao nhiêu người nhìn em, mặc kệ rằng trước đó chưa khóc trước mặt ai bao giờ.
Anh đã viết cho riêng em 1 entry vào nửa đêm, lại nhắn tin chúc em ngủ ngon, có thể nói đó là một ngày mà có lẽ suốt đời này em không thể quên được.
Lúc đó, HẠNH PHÚC với em như là đang trong tầm tay, có thể chạm vào được.
Em nhớ !
Ngày 2/1/2008 âm lịch, em đứng trên vách đá, gọi điện thoại cho anh, lần đầu tiên, em gọi điện đến nhà anh đột xuất, không hẹn trước mà anh lại là người nhấc máy.
Tiếng sóng đập vào vách đá, tiếng gió biển, tiếng anh nói và tiếng trái timem đập lỗi nhịp trong lồng ngực vì một giọng nói.
Khi đó, HẠNH PHÚC với em không còn xa.