Thường cả album cũng chỉ có 1 2 bài tiêu biểu là hay. Tất nhiên là cũng có những ngoại lệ. Mình cái gì hay cũng nghe được ko phân biệt thể loại, nhưng thích nhạc cổ điển nên xu hướng là thích phong cách soundtrack đấy hơn, đặc biệt là sử dụng bộ dây và có hơi hướng waltz. Bởi vậy cực kỳ thích 2 cái album soundtrack của Oldboy và Lady Vengeance của Jo Yeong-wook:
-
Last Waltz, bản này chỉ sau khi nghe chục nốt nhạc đầu tiên mình đã biết là sẽ trở thành no. 1 all time trong nhạc phim của mình

-
Unhappy party cũng ko kém cạnh mấy
Mà phải nói tụi Hàn cực kỳ mạnh trong khoản soạn nhạc phim theo cái phong cách này. Ko chỉ phim mà mấy cái drama kể cả vớ vẩn của nó cũng đầy rẫy những bài hay
Lee Byung-woo cũng hay với main theme huyền thoại của
Tale of 2 Sisters, bản này thực chất chỉ có 1 đoạn nhạc lặp đi lặp lại suốt nhưng nghe hoài ko chán (giống cái main theme của
28 Days Later do John Murphy soạn, có mỗi mấy nốt nhạc chơi lặp đi lặp lại và cao dần lên mà nghe phê ko thể tả).
Mấy cái tên quen thuộc của Mỹ và Joe Hisaishi thì kể hoài rồi

hầu như ông nào cũng có từ 1 đến nhiều bản hay. Có điều sao thấy Hans Zimmer tuy phong độ cao một cách cực kỳ ổn định nhưng lại ko có bản nào khiến mình thực sự thích, kiểu như 1 đống rate 3

4

nhưng chẳng có cái nào 5

cả.
Trong khi những ông như Mihaly Vig thì nghe đúng 1 lần thấy tuyệt cmn vời luôn. Như bản này, top comment trên youtube là a song to be played... at the funeral of human kind, thấy quá chuẩn l
[video=youtube;tRl3VQQ0GUA]https://www.youtube.com/watch?v=tRl3VQQ0GUA[/video]