“ em muốn lại gần mà anh lại đẩy e ra xa ” lời trách móc như cứa vào tim, làm mắt cay cay.
Hôm nay là lần đầu tiên từ khi 2 đứa chính thức chia tay mới ngồi chat lại với nhau (mấy lần trước chỉ nt trực tiếp hoặc gián tiếp qua offline messenger) .
Đời đúng là k ai biết được chữ ngờ, bao nhiêu dự định , kế hoạch đã tan biến sạch . Dự định đợi em lấy bằng ra trường, có mấy chỗ có thể xin việc được vậy e lại ra trường đúng thời điểm kinh tế khó khăn, xin việc rất khó . Chỗ có thể xin được thì lại bị nhỡ cơ hội . Chỗ thì tưởng như chắc chắn rồi thì đột ngột trên trời rơi xuống cái công văn cắt giảm biên chế, k tuyển dụng người mới . Rốt cuộc gần nửa năm từ khi lấy bằng chả xin được chỗ nào tử tế, toàn đi làm tạm mấy chỗ vừa xa xôi vừa vất vả .
Đấy là phần em còn phần tôi, năm nay kinh tế khủng hoảng các ngành đều khó khăn, ngành xây dựng cũng k ngoại lệ . Lương cứ giảm dần rồi đến chậm lương, giảm lương . Tôi vật vờ, chán nản, định chuyển mấy chỗ mà nhìn sang các cty khác cũng chả khá khẩm hơn .
Sau mấy lần tôi về nhà em xin phép đi lại, chiếm được thiện cảm của gia đình em, mọi người đều muốn hai đứa cưới sớm (ở quê em, mấy đứa bạn tầm tuổi e đã chồng con rồi) .
Tôi về nói chuyện với bố mẹ, nhờ bố mẹ đi xem . Năm nay thì chỉ còn tháng 12 âm là cưới được nhưng lại có hại cho em . Năm sau thì lại bị kim lâu tử tôn, khó có con. Thành ra muốn cưới phải hai năm nữa .
Em thì k cũng k muốn cưới luôn vì 2 đứa chưa ổn định và gấp quá nhưng lại k muốn đợi 2 năm nữa . E ra tối hậu thư cưới năm nay hoặc k bao giờ .
Em thì công việc chưa ổn định, tôi thì càng vật vờ, h mà cưới nhau về k lẽ lại nhờ vả bố mẹ hai bên, rồi sau còn con cái nữa . Mà lấy tôi e chắc chắn cũng sẽ khổ . Tôi là con trai trưởng, bố và ông nội là là trưởng trong họ, lấy tôi e sẽ là dâu trưởng . Mẹ tôi thì đau ốm bệnh tật, k quan tâm j nhiều cho gia đình, lấy tôi e sẽ phải lo chuyện cho cả nhà .
Tôi biết ở quê, có người muốn lấy em . Bố mẹ anh ta và bố mẹ em thân thiết nhau, bố mẹ e cũng quý anh ta . Anh ta có công ty riêng, nhà khá giả . Nhà em thì cũng có hoàn cảnh riêng, e là con thứ 2 mà phải lo như con trưởng . Bố mẹ em sức khỏe cũng k tốt, em trai e thì bị tai nạn từ bé, vốn k bình thường lắm .
Cân nhắc thiệt hơn, e lấy tôi sẽ khổ, về quê lấy chồng e dễ xin việc hơn, cuộc sống sẽ ổn định lại gần nhà tiện chăm sóc bố mẹ và em trai . Dù vậy tôi vẫn nói với em muốn em đợi 2 năm nữa nhưng em k đồng ý . Thế là 2 đứa chia tay .
Mấy tháng sau tôi biết tin em vừa rạm ngõ, qua tết em cưới . Bạn bè e và tôi đề ngỡ ngàng. Biết tin e cưới ai cũng nghĩ chú rể là tôi .
Đến hôm nay ngồi chat với em, tôi biết thêm nhiều điều . Hóa ra sắp tới, lấy anh ta em còn khổ hơn nhiều . Anh ta là con út nhưng các anh chị đi suốt cả năm về dc 1-2 lần. E là dâu út lại hóa dâu trưởng . Họ hàng thì đông, tính bố mẹ anh ta lại keo kiệt . Nhà khá giả mà tiếc tiền k đun bếp gas …. Anh ta cũng bận rộn suốt, có công ty bán vật liệu xây dựng và mấy cửa hàng lớn nên bận suốt, đến h cũng chưa chụp được ảnh cưới và sắm đồ cưới .Em thấy gia đình anh ta xa lạ, k thân thiết quen thuộc như gia đình tôi .
Tôi chợt nhớ lại, lúc chuẩn bị chia tay, e có nói lấy người khác em cũng khổ, tôi nghĩ là em khổ về mặt tình cảm nhưng không ngờ em lại khổ cả cuộc sống . Sao em không nói rõ với tôi . Thời gian trước khi chia tay, tình cảm hai đứa có nhiều vấn đề .Tôi biết em nghĩ cho tôi, lúc đấy công việc khó khăn, e ngại tôi xuống chỗ em xa xôi (đi về tầm 30km) và tốn kém . Nhưng e có biết là dù tốn kém tôi vẫn có thể xoay xở được, chỉ cần được ở gần em, cũng đâu nhất thiết phải đi chơi tốn kém như hồi xưa . Ít liên lạc, k gặp nhiều đã làm nẩy sinh khoảng cách giữa hai đứa . Em cũng tự quyết định nhiều chuyện chứ không còn hỏi ý kiến tôi như mọi khi . Đến thời điểm quan trọng thì 2 đứa lại không có đủ sự chia sẻ, thẳng thắn .
Tôi đã quyết định sai lầm . Muốn em đỡ khổ, nghĩ cho em lại hóa ra thành đẩy em vào chỗ khổ hơn .
“ em muốn lại gần mà anh lại đẩy e ra xa ” lời trách móc sẽ mãi ám ảnh tôi, sao em không nói cho tôi hay !!!! Giờ thì đã quá muộn .
Hôm nay là lần đầu tiên từ khi 2 đứa chính thức chia tay mới ngồi chat lại với nhau (mấy lần trước chỉ nt trực tiếp hoặc gián tiếp qua offline messenger) .
Đời đúng là k ai biết được chữ ngờ, bao nhiêu dự định , kế hoạch đã tan biến sạch . Dự định đợi em lấy bằng ra trường, có mấy chỗ có thể xin việc được vậy e lại ra trường đúng thời điểm kinh tế khó khăn, xin việc rất khó . Chỗ có thể xin được thì lại bị nhỡ cơ hội . Chỗ thì tưởng như chắc chắn rồi thì đột ngột trên trời rơi xuống cái công văn cắt giảm biên chế, k tuyển dụng người mới . Rốt cuộc gần nửa năm từ khi lấy bằng chả xin được chỗ nào tử tế, toàn đi làm tạm mấy chỗ vừa xa xôi vừa vất vả .
Đấy là phần em còn phần tôi, năm nay kinh tế khủng hoảng các ngành đều khó khăn, ngành xây dựng cũng k ngoại lệ . Lương cứ giảm dần rồi đến chậm lương, giảm lương . Tôi vật vờ, chán nản, định chuyển mấy chỗ mà nhìn sang các cty khác cũng chả khá khẩm hơn .
Sau mấy lần tôi về nhà em xin phép đi lại, chiếm được thiện cảm của gia đình em, mọi người đều muốn hai đứa cưới sớm (ở quê em, mấy đứa bạn tầm tuổi e đã chồng con rồi) .
Tôi về nói chuyện với bố mẹ, nhờ bố mẹ đi xem . Năm nay thì chỉ còn tháng 12 âm là cưới được nhưng lại có hại cho em . Năm sau thì lại bị kim lâu tử tôn, khó có con. Thành ra muốn cưới phải hai năm nữa .
Em thì k cũng k muốn cưới luôn vì 2 đứa chưa ổn định và gấp quá nhưng lại k muốn đợi 2 năm nữa . E ra tối hậu thư cưới năm nay hoặc k bao giờ .
Em thì công việc chưa ổn định, tôi thì càng vật vờ, h mà cưới nhau về k lẽ lại nhờ vả bố mẹ hai bên, rồi sau còn con cái nữa . Mà lấy tôi e chắc chắn cũng sẽ khổ . Tôi là con trai trưởng, bố và ông nội là là trưởng trong họ, lấy tôi e sẽ là dâu trưởng . Mẹ tôi thì đau ốm bệnh tật, k quan tâm j nhiều cho gia đình, lấy tôi e sẽ phải lo chuyện cho cả nhà .
Tôi biết ở quê, có người muốn lấy em . Bố mẹ anh ta và bố mẹ em thân thiết nhau, bố mẹ e cũng quý anh ta . Anh ta có công ty riêng, nhà khá giả . Nhà em thì cũng có hoàn cảnh riêng, e là con thứ 2 mà phải lo như con trưởng . Bố mẹ em sức khỏe cũng k tốt, em trai e thì bị tai nạn từ bé, vốn k bình thường lắm .
Cân nhắc thiệt hơn, e lấy tôi sẽ khổ, về quê lấy chồng e dễ xin việc hơn, cuộc sống sẽ ổn định lại gần nhà tiện chăm sóc bố mẹ và em trai . Dù vậy tôi vẫn nói với em muốn em đợi 2 năm nữa nhưng em k đồng ý . Thế là 2 đứa chia tay .
Mấy tháng sau tôi biết tin em vừa rạm ngõ, qua tết em cưới . Bạn bè e và tôi đề ngỡ ngàng. Biết tin e cưới ai cũng nghĩ chú rể là tôi .
Đến hôm nay ngồi chat với em, tôi biết thêm nhiều điều . Hóa ra sắp tới, lấy anh ta em còn khổ hơn nhiều . Anh ta là con út nhưng các anh chị đi suốt cả năm về dc 1-2 lần. E là dâu út lại hóa dâu trưởng . Họ hàng thì đông, tính bố mẹ anh ta lại keo kiệt . Nhà khá giả mà tiếc tiền k đun bếp gas …. Anh ta cũng bận rộn suốt, có công ty bán vật liệu xây dựng và mấy cửa hàng lớn nên bận suốt, đến h cũng chưa chụp được ảnh cưới và sắm đồ cưới .Em thấy gia đình anh ta xa lạ, k thân thiết quen thuộc như gia đình tôi .
Tôi chợt nhớ lại, lúc chuẩn bị chia tay, e có nói lấy người khác em cũng khổ, tôi nghĩ là em khổ về mặt tình cảm nhưng không ngờ em lại khổ cả cuộc sống . Sao em không nói rõ với tôi . Thời gian trước khi chia tay, tình cảm hai đứa có nhiều vấn đề .Tôi biết em nghĩ cho tôi, lúc đấy công việc khó khăn, e ngại tôi xuống chỗ em xa xôi (đi về tầm 30km) và tốn kém . Nhưng e có biết là dù tốn kém tôi vẫn có thể xoay xở được, chỉ cần được ở gần em, cũng đâu nhất thiết phải đi chơi tốn kém như hồi xưa . Ít liên lạc, k gặp nhiều đã làm nẩy sinh khoảng cách giữa hai đứa . Em cũng tự quyết định nhiều chuyện chứ không còn hỏi ý kiến tôi như mọi khi . Đến thời điểm quan trọng thì 2 đứa lại không có đủ sự chia sẻ, thẳng thắn .
Tôi đã quyết định sai lầm . Muốn em đỡ khổ, nghĩ cho em lại hóa ra thành đẩy em vào chỗ khổ hơn .
“ em muốn lại gần mà anh lại đẩy e ra xa ” lời trách móc sẽ mãi ám ảnh tôi, sao em không nói cho tôi hay !!!! Giờ thì đã quá muộn .
Chỉnh sửa cuối:
Chú chỉ nghĩ cho bản thân chú chứ có nghĩ cho người khác đâu mà bày đặt lên đây than vãn.
chú đâu có đặt suy nghĩ của mình vào vị trí của ngta