Có đó man.
Vợ tôi căn bản đã là con bò sữa gần như này. Có một lần bọn tôi đi ăn phở gần công ty, thì có 2 nam 1 nữ bước vào, chắc cũng làm việc cùng tòa nhà.
Vợ tôi huých nhẹ một cái, thế là tôi nhìn lên, thấy cô gái đó có cặp zú "trải ra trên bàn". Lưu ý là vợ tôi zú to thì ngồi ăn phở mới gần đụng bàn thôi, chưa đụng bàn được.
Còn cô kia thì đụng bàn không phải là từ chính xác, mà là cặp zú "nghỉ ngơi phè phởn trên bàn". Thấy tôi nhìn nhìn có vẻ hơi kỹ, vợ tôi nói "Thôi bỏ em đi rồi tán nó, lấy nó làm vợ anh ạ."
Câu nói này là một trong nhiều câu có ý nghĩa riêng của bọn tôi, nó có nghĩa là tôi có thể làm quen, xin số điện thoại cô nàng kia. Nhưng lúc đó thấy 2 anh chàng kia ngồi nói chuyện quên hết cả trời đất với cô ta như thế, trong lòng tôi nghĩ chắc xin số cái cô này hẳn là rất rất khó đây.
Vì vậy nên tôi không làm quen. Giờ cũng chỉ có thể kể lại chứ không có info cho mấy bro đâu nhé.
PS: Mà cái thằng anh rể trong truyện này chết nhanh vãi đạn, đưa truyện về lại cái motip 1 mình man cân hết cả đám gái. Ít ra là quân nhân, huyền thoại này nọ, phải có thuốc giải độc trong người, hoặc một số bí kíp, thần công, nội lực blah blah blah. Tác giả cho man tự sướng quá nhiều, mà không chịu xây dựng nhân vật phụ. Nói chung là trình viết kịch bản non quá.