Titan42
Mario & Luigi
- 15/5/08
- 744
- 13
Buồn buồn ngồi viết truyện chơi vậy, nhưng lấy bối cảnh của màn 251 "Rise of hero", nhưng bây giờ lại là bắt đầu vào xuân năm 262. Nếu thấy hay thì post rep, còn không thì đừng gửi trả lời, vì để truyện nối tiếp nhau cho hay, còn ai muốn sáng tác truyện thì cũng đừng vào đây post luôn.
---------- Post added at 09:53 ---------- Previous post was at 09:51 ----------
Tào Tháo: sau hơn 10 năm đã sắp nắm đc trong tay bá nghiệp thống nhất đất nước, với 6 châu Lương Châu, Tây Vực, Ung Châu, Ti Châu, Duyện Chậu, Dự Châu và 1 nửa của Ích Châu. Quân sư: Quách Gia(vì ko có tuổi nên sống mãi)
Lưu Bị: từng làm chấn động cả đất Kinh Châu và bắt đầu tiến sang Ích Châu như kế sách của quân sư Gia Cát Lượng, , tiến vào Thành Đô nhưng sau 3 năm không cự được với quân lực khủng khiếp của Tào Tháo nên đành mất thành và về Giang Dương và Vĩnh An. Quân sư: Gia Cát Lượng
Họ Tôn: sau 5 năm lấy được Giang Đông thì 5 năm sau lại lấy đc cả vùng Kinh Châu rộng lớn. Quân sư: Chu Du
Lữ Bố: thống lĩnh 2 vùng Từ Châu và Thanh Châu. Quân sư: Trần Cung
Công Tôn Độ: chỉ với vùng khó phát triển Liêu Đông, nhưng không ngờ tài thao lược giỏi nên trong tay nắm cả 3 châu rộng lớn Tịnh, U, Ký Châu, hùng cứ 1 phương. Quân sư: Điền Phong
Chương 1: Quảng Lăng xác chết đầy đồng
Phụng Tiên trấn thủ tại cầu Mạng Sơn
Đầu xuân 262 năm Kiến An thứ 10, Đông Ngô, sau khi chiếm được Tiểu Bái, Thọ Xuân kéo lên hợp quân ước chừng hơn 10 vạn, đùng đùng chuẩn bị kéo sang Từ Châu bằng 2 mặt, tổng cộng 20 vạn, quyết lấy bằng được Từ Châu. Phía mạng Tây là Đổng Thừa cầm quân, phía mạng Đông là Lăng Thống cầm quân.
Khi nào Lăng Thống đến chân thành Từ Châu, thì hãy bật lửa lên mà ra hiệu, thấy dấu hiệu thì quân của Đổng Thừa lập tức đánh sang.
Cùng lúc đó, Lữ Bố cho gọi tất cả quan văn vào nghi sự, đợi mọi người vào chỗ, Lữ Bố mới nói:
- Sắp tới Đông Ngô sẽ công phá Từ Châu, ai có kế sách gì không?
Các quan không ai nói gì cho đến khi kết thúc nghị sự, đợi các quan ra về, Trần Cung ở lại mời Phụng Tiên trò chuyện thêm, rằng:
- Đông Ngô tiến công ắc sẽ công từ 2 đường, 1 mạng Tây từ Tiếu Bái đánh sang, 2 mạng Đông từ Kiến Nghiệp đánh bằng đường Thủy.
- Thế ông có kế sách gì, tại sao lúc nãy nghị sự Công Đài không nói với các quan mà bây giờ mới nói – Lữ Bố đáp.
- Có thì có nhưng mà lần này Phụng Tiên phải ra tay rồi…
Mấy ngày sau, Lăng Thống dẫn quân đi tiên phong từ mặt Đông đánh sang, khi đến bến Quảng Lăng, chỉ thấy 1 vài tên lính đứng canh liền xông lên giết hết chiếm lấy bến rồi kéo thẳng đến Từ Châu thành, khi đi qua 1 khu rừng có tên là Mộc Vũ ( nơi mà Lữ Bố thường đến đây để săn bắn), khi đến giữa rừng, Lăng Thống quay lại nói với các tướng rằng:
- Lần này công đầu đánh Từ Châu ắt thuộc về ta.
Chưa dứt lời thì tên bắn loạn xối xả vào trong đoàn quân, quân giặc khắp nơi xông ra chém giết, tướng đi đầu là Ngụy Tục.
- Không hay rồi, quân ta bị phục kích, mau rút về bến thuyền – Lăng Thống nói.
Nhưng khi đến bến thuyền, gặp đạo quân của Trương Liêu đã chiếm lấy bến thuyền, 2 bên giao chiến, phía sau lại có Ngụy Tục kéo quân trợ giúp, 2 mặt vậy chặt quân của Lăng Thống lăng lóc mà chết, Lăng Thống và các tướng phải xông xáo để mở đường máu và lên 1 chiến thuyến chạy thoát.
Người chết không biết bao nhiêu mà kể.
Trong khi đó, phía Tây, Đổng Thừa kéo quân sang, đến cầu thấy Lữ Bố dẫn 1 toán quân đứng trên cầu,đánh một hồi Lữ Bố giả vờ tháo chạy, Đổng Thừa thấy quân ít liền xốc lên đánh tới, nhưng phía sau có người từ trong quân quát lên:
- Quân địch có ý tháo chạy, tất có phục binh, không nên đuổi theo.
Nhìn lại ra là Lữ Mông, Đổng Thừa bèn cho quân dừng lại, rồi hạ trại trước cầu chờ tin báo của Lăng Thống tướng quân.
Mấy ngày sau mật báo đến thì hay tin toàn bộ quân Lăng Thống chết cả, tướng thì nửa phần đều hàng Lữ Bố còn 1 phần thì chạy theo Lăng Thống về Ngô Quận. Đổng Thừa bèn hỏi kế sách Tử Minh, Mông đáp:
- Bây giờ chúng ta qua cầu ắt có phục binh đợi sẵng, nếu qua thì thương vong vô số, hay chúng ta giả vờ tháo chạy bỏ trại, nhưng lại phục binh sẵn xung quanh trại, Lữ Bố thấy chúng ta rút lui ắt sẽ đánh tới, đợi khi Lữ Bố đến ta phát quân ra vậy chặt thì Lữ Bố khó mà thoát.
- Hay, thật cao kiến, ta sẽ lĩnh quân đi ngay.
Đúng như lời Lữ Mông nói, Lữ Bố kéo đội quân đuổi theo, nhưng khi đến giữa đoạn thì tên bắn khắp nơi vào đám quân, người ngựa đều chết, Lữ Bố biết bị phục kích bèn rút quân chạy về thì thấy toán quân chặn cầu, đi đầu là Đổng Thừa và Lữ Mông. Không ngờ Lữ Bố kéo toán quân xông xáo khắp đại quân của Đông Ngô, đi đến đâu, quân giãn ra đến đó, không ai giám cản, vì Phương Thiên Kích của Lữ Bố chém đến đâu sắt đều gãy tan. Lữ Bố một mình xông thẳng vào đám quân của Đổng Thừa chém một cái, đầu Đổng Thừa rơi xuống, cả đại quân toán loạn. Lữ Bố qua được bên kia cầu thì ngoảnh mặt lại và cười to ba tiếng rồi phi thẳng về Từ Châu thành. Lữ Mông phải khen là đệ nhất dũng tướng, rồi cầm quân kéo về. Lữ Bố về đến thành, thuật lại cho Trần Cung và các tướng nghe, ai cũng khen, cùng lúc đó có mật báo từ Thanh Châu báo, rằng Công Tôn Độ đã kéo quân chiếm lại Cao Đường và chuẩn bị đánh Lâm Truy. Lữ Bố tức giận, bèn ra lệnh cho Hậu Thành, Tào Tính, Cao Thuận, mỗi người cầm 1 vạn 5 quân ngày đêm đánh chiếm lại Cao Đường chờ Lữ Bố hợp quân đánh thẳng Bình Nguyên thành. Kết cục thế nào xem hồi sau sẽ rõ
---------- Post added at 09:53 ---------- Previous post was at 09:51 ----------
Tào Tháo: sau hơn 10 năm đã sắp nắm đc trong tay bá nghiệp thống nhất đất nước, với 6 châu Lương Châu, Tây Vực, Ung Châu, Ti Châu, Duyện Chậu, Dự Châu và 1 nửa của Ích Châu. Quân sư: Quách Gia(vì ko có tuổi nên sống mãi)
Lưu Bị: từng làm chấn động cả đất Kinh Châu và bắt đầu tiến sang Ích Châu như kế sách của quân sư Gia Cát Lượng, , tiến vào Thành Đô nhưng sau 3 năm không cự được với quân lực khủng khiếp của Tào Tháo nên đành mất thành và về Giang Dương và Vĩnh An. Quân sư: Gia Cát Lượng
Họ Tôn: sau 5 năm lấy được Giang Đông thì 5 năm sau lại lấy đc cả vùng Kinh Châu rộng lớn. Quân sư: Chu Du
Lữ Bố: thống lĩnh 2 vùng Từ Châu và Thanh Châu. Quân sư: Trần Cung
Công Tôn Độ: chỉ với vùng khó phát triển Liêu Đông, nhưng không ngờ tài thao lược giỏi nên trong tay nắm cả 3 châu rộng lớn Tịnh, U, Ký Châu, hùng cứ 1 phương. Quân sư: Điền Phong
Chương 1: Quảng Lăng xác chết đầy đồng
Phụng Tiên trấn thủ tại cầu Mạng Sơn
Đầu xuân 262 năm Kiến An thứ 10, Đông Ngô, sau khi chiếm được Tiểu Bái, Thọ Xuân kéo lên hợp quân ước chừng hơn 10 vạn, đùng đùng chuẩn bị kéo sang Từ Châu bằng 2 mặt, tổng cộng 20 vạn, quyết lấy bằng được Từ Châu. Phía mạng Tây là Đổng Thừa cầm quân, phía mạng Đông là Lăng Thống cầm quân.
Khi nào Lăng Thống đến chân thành Từ Châu, thì hãy bật lửa lên mà ra hiệu, thấy dấu hiệu thì quân của Đổng Thừa lập tức đánh sang.
Cùng lúc đó, Lữ Bố cho gọi tất cả quan văn vào nghi sự, đợi mọi người vào chỗ, Lữ Bố mới nói:
- Sắp tới Đông Ngô sẽ công phá Từ Châu, ai có kế sách gì không?
Các quan không ai nói gì cho đến khi kết thúc nghị sự, đợi các quan ra về, Trần Cung ở lại mời Phụng Tiên trò chuyện thêm, rằng:
- Đông Ngô tiến công ắc sẽ công từ 2 đường, 1 mạng Tây từ Tiếu Bái đánh sang, 2 mạng Đông từ Kiến Nghiệp đánh bằng đường Thủy.
- Thế ông có kế sách gì, tại sao lúc nãy nghị sự Công Đài không nói với các quan mà bây giờ mới nói – Lữ Bố đáp.
- Có thì có nhưng mà lần này Phụng Tiên phải ra tay rồi…
Mấy ngày sau, Lăng Thống dẫn quân đi tiên phong từ mặt Đông đánh sang, khi đến bến Quảng Lăng, chỉ thấy 1 vài tên lính đứng canh liền xông lên giết hết chiếm lấy bến rồi kéo thẳng đến Từ Châu thành, khi đi qua 1 khu rừng có tên là Mộc Vũ ( nơi mà Lữ Bố thường đến đây để săn bắn), khi đến giữa rừng, Lăng Thống quay lại nói với các tướng rằng:
- Lần này công đầu đánh Từ Châu ắt thuộc về ta.
Chưa dứt lời thì tên bắn loạn xối xả vào trong đoàn quân, quân giặc khắp nơi xông ra chém giết, tướng đi đầu là Ngụy Tục.
- Không hay rồi, quân ta bị phục kích, mau rút về bến thuyền – Lăng Thống nói.
Nhưng khi đến bến thuyền, gặp đạo quân của Trương Liêu đã chiếm lấy bến thuyền, 2 bên giao chiến, phía sau lại có Ngụy Tục kéo quân trợ giúp, 2 mặt vậy chặt quân của Lăng Thống lăng lóc mà chết, Lăng Thống và các tướng phải xông xáo để mở đường máu và lên 1 chiến thuyến chạy thoát.
Người chết không biết bao nhiêu mà kể.
Trong khi đó, phía Tây, Đổng Thừa kéo quân sang, đến cầu thấy Lữ Bố dẫn 1 toán quân đứng trên cầu,đánh một hồi Lữ Bố giả vờ tháo chạy, Đổng Thừa thấy quân ít liền xốc lên đánh tới, nhưng phía sau có người từ trong quân quát lên:
- Quân địch có ý tháo chạy, tất có phục binh, không nên đuổi theo.
Nhìn lại ra là Lữ Mông, Đổng Thừa bèn cho quân dừng lại, rồi hạ trại trước cầu chờ tin báo của Lăng Thống tướng quân.
Mấy ngày sau mật báo đến thì hay tin toàn bộ quân Lăng Thống chết cả, tướng thì nửa phần đều hàng Lữ Bố còn 1 phần thì chạy theo Lăng Thống về Ngô Quận. Đổng Thừa bèn hỏi kế sách Tử Minh, Mông đáp:
- Bây giờ chúng ta qua cầu ắt có phục binh đợi sẵng, nếu qua thì thương vong vô số, hay chúng ta giả vờ tháo chạy bỏ trại, nhưng lại phục binh sẵn xung quanh trại, Lữ Bố thấy chúng ta rút lui ắt sẽ đánh tới, đợi khi Lữ Bố đến ta phát quân ra vậy chặt thì Lữ Bố khó mà thoát.
- Hay, thật cao kiến, ta sẽ lĩnh quân đi ngay.
Đúng như lời Lữ Mông nói, Lữ Bố kéo đội quân đuổi theo, nhưng khi đến giữa đoạn thì tên bắn khắp nơi vào đám quân, người ngựa đều chết, Lữ Bố biết bị phục kích bèn rút quân chạy về thì thấy toán quân chặn cầu, đi đầu là Đổng Thừa và Lữ Mông. Không ngờ Lữ Bố kéo toán quân xông xáo khắp đại quân của Đông Ngô, đi đến đâu, quân giãn ra đến đó, không ai giám cản, vì Phương Thiên Kích của Lữ Bố chém đến đâu sắt đều gãy tan. Lữ Bố một mình xông thẳng vào đám quân của Đổng Thừa chém một cái, đầu Đổng Thừa rơi xuống, cả đại quân toán loạn. Lữ Bố qua được bên kia cầu thì ngoảnh mặt lại và cười to ba tiếng rồi phi thẳng về Từ Châu thành. Lữ Mông phải khen là đệ nhất dũng tướng, rồi cầm quân kéo về. Lữ Bố về đến thành, thuật lại cho Trần Cung và các tướng nghe, ai cũng khen, cùng lúc đó có mật báo từ Thanh Châu báo, rằng Công Tôn Độ đã kéo quân chiếm lại Cao Đường và chuẩn bị đánh Lâm Truy. Lữ Bố tức giận, bèn ra lệnh cho Hậu Thành, Tào Tính, Cao Thuận, mỗi người cầm 1 vạn 5 quân ngày đêm đánh chiếm lại Cao Đường chờ Lữ Bố hợp quân đánh thẳng Bình Nguyên thành. Kết cục thế nào xem hồi sau sẽ rõ
Chỉnh sửa cuối: