Reko
Mr & Ms Pac-Man
- 7/4/08
- 206
- 1
Có những khoảnh khắc làm ta nhớ đến một đời
Có những kì ức không thể xóa nhòa theo năm tháng
Có những nỗi đau giết ta dần mòn theo thời gian
Có những thứ … ta không thể chối bỏ …
Có những kì ức không thể xóa nhòa theo năm tháng
Có những nỗi đau giết ta dần mòn theo thời gian
Có những thứ … ta không thể chối bỏ …
Tôi đã rất cố gằng để quên em , tôi đã cố gắng thay thế em bằng những cô gái khác. Tôi đã tự nhủ rằng em không xứng đáng để tôi trao trọn con tim của mình cho em . Nhưng tại sao ? tại sao nỗi đau mỗi đêm mưa lại quay về , nhức nhối , đưa tôi vào bong tối vô hình, giết chết tôi bởi cái lạnh vô tình đêm mưa ?
Ngày tôi quen em , em hiền lành, dễ thương , có chút cá tính , thẳng thắn, dễ mến . Đó là những gì tạo nên em , người con gái mà tôi sẵn sàng trao trọn mọi thứ của mình cho em , sẵn sàng hi sinh mọi thứ chỉ cần nhìn thấy em cười hạnh phúc. Đó là tất cả tôi muốn . Tôi không biết có phải lối sống của tôi và em quá khác nhau , hay suy nghĩ giữa tôi và em không giống nhau , như em gọi tôi “ ích kỷ” . Em đi với những người con trai khác, những người mà em gọi là “bạn bình thường” đến 3,4 giờ sáng. Em bảo rằng tim em chỉ có tôi, bảo rằng tôi hãy an tâm vì em chỉ yêu mình tôi, nhưng em đâu biết, tôi đau khổ đến mức nào ? Tôi vào bệnh viện, em trắng đêm bên tôi, chăm sóc cho tôi , nhìn tôi với ánh mắt mà tôi sẽ không bao giờ quên được . Khi em ôm tôi , đặt lên môi tôi những nụ hôn và cả những giọt nước mắt em rơi vì tôi , chỉ nhiêu đó đã quá đủ để tôi phải yêu em. Nếu ai đó hỏi tôi rằng , liệu tôi có sẵn sàng chết vì em, tôi sẽ nói to và vô cùng rõ rang rằng : CÓ
Nhưng mỗi ngày trôi qua bên cạnh em, tôi nhận ra rằng em chỉ quan tâm đến một thứ “ Đi chơi “ Đó là mọi thứ em cần. Tôi nói , khuyên bảo , thậm chí dung đến cả áp lực . Nhưng với em , thà mất tôi , thà xem như tôi chưa bao giờ bước vào cuộc đời em . Em vẫn không từ bỏ . Đến mức, tôi tạo ra một hình tượng , một cô gái mà tôi muốn em phải ghen tị . Hoa , cô gái mà tôi tạo ra, tôi dùng Hoa như một cái khuôn , để em biết rằng tôi yêu một người con gái như thế nào , phụ nữ với tâm lý cạnh tranh rất gay gắt , có thể sẽ sẵn sàng bỏ đi mọi thứ để đạt được cái mình muốn. Nhưng rồi , tôi thất bại, thất bại ngay chính trong cuộc chơi của mình…
Nếu ai đó hỏi tôi, trong chuyện này, kẻ tôi trách nhiều nhất là ai , kẻ tôi căm thù nhất là ai. Thì đó chính là những người mà em cho là bạn, những kẻ tận cùng dưới đáy xã hội . Hai cái tên nằm trên đầu danh sách . Tiên và Hương . Những kẻ đã khiến tôi mất đi người tôi yêu nhất , những kẻ đã thay đổi người con gái mà tôi yêu thương nhất trở thành một kẻ bại hoại đạo đức lẫn nhân phẩm , những kẻ đã giết chết em , cô gái thuở nào đã đặt thứ quý giá nhất vào trái tim tôi . Tôi chia tay em, không phải vì tôi đã không còn yêu em , tôi vẫn yêu em , rất yêu em như ngày đầu tiên ta yêu nhau , mỗi đêm, tôi vẫn thấy em trong giấc mơ , thấy em vẫn là cô gái ngày nào tôi yêu và cả hai chúng tôi đã rất hạnh phúc bên nhau nhưng khi tỉnh dậy, tôi chợt nhận ra , mình đã mất em thật rồi ..
38 ngày xa em, 38 ngày tôi nuốt nước mắt mà sống, cắn răng chịu từng cơn đau dày xé con tim tôi hằng đêm , không phải vì tôi yếu đuối đến mức bi lụy vì tình , tôi đã từng yêu , nhưng khi tôi đã chia tay, thì đó là sự kết thúc . Nhưng nhìn em , càng ngày càng lún sâu vào sự sa đọa, thì tôi không thể cầm được nước mắt . Tôi rất muốn đưa em ra khỏi đó , tôi rất muốn đưa em ra khỏi vũng bùn nhơ nhuốc này, nhưng làm sao, làm sao tôi có thể đưa em ra khỏi đó khi em lại không nắm lấy bàn tay tôi . Gặp em, tôi vẫn cười , tôi vẫn cười để em biết rằng tôi đã quên em thật rồi , tôi đã xóa nhòa hình bóng em ra khỏi kí ức của mình . Nhưng sau lưng em, tôi ngậm đắng nuốt cay, rơi nước mắt vì em.
Tôi hi vọng , nếu thật sự trên đời này, mỗi con người đều nhận được một phép màu từ ông trời, thì xin hãy mang em trở về, hãy mang em trở lại là người con gái trước kia mà tôi yêu. Tôi sẵn sàng giảm thọ , sẵn sàng đánh đổi mọi thứ , chỉ cần hãy mang em trở về như xưa . Trở lại là Nguyễn Thị Thanh Thanh mà tôi từng biết , là người mà tôi yêu bằng cả con tim mình …
Good luck.
.


