Blacksun13
Youtube Master Race
Những ai đã đọc Naruto chắc đã bíêt về gia tộc Hyuga.
Dĩ nhiên là gia tộc Hyuga không phải là tâm điểm của câu chuyện, nhưng bi kịch của nó có thể ám ảnh người đọc một thời gian dài và có thể là súôt đời.
Câu chuyện bắt đầu vào ngày sinh nhật thứ 3 của Hyuga Hinata, Hyuga Neji được cha mình-Hyuga Hizashi(em sinh đôi của trưởng tộc Hiashi) đưa đến chúc mừng sinh nhật tiểu thư, hai đứa trẻ gặp nhau với một cái mỉm cười thoáng qua, và đột nhiên ký ức đó đã bị xoá mờ khi dấu xăm Phân gia được đóng trên trán Neji.
Neji vẫn cười, vẫn bảo vệ Hinata cho đến khi nhìn thấy cha mình quằn quại trên sàn vì sức mạnh của dấu xăm- người Phân gia như hai cha con Neji không thể chống lại Bổn gia của Hiashi và vĩnh viễn làm con chim trong lồng cho đến chết. Đó là cách gia tộc Hyuga làm để bảo vệ huýêt thống và sức mạnh-bằng cách tạo ra một ràng buộc vĩnh viễn.
Nhưng để đổi lại sức mạnh, gia tộc Hyuga phải gánh chịu nhhững điều mỉa mai: hai anh em sinh đôi ngang sức ngang tài nhưng chỉ vì Hizashi sinh sau nên phải chịu làm Phân gia-> Người Bổn gia chẳng hơn gì Phân gia ngoại trừ việc sinh đúng chỗ; người kế thừa Bổn gia là Hinata lại yếu ớt, kém cỏi trong lúc đứa trẻ không thể trở thành trưởng tộc là Neji lại là người giỏi nhất từ trước đến giờ trong gia tộc-> Có lẽ là trò đùa của số phận.
Nhìn chung, gia tộc Hyuga cũng có màu y hệt như con mắt của họ: trắng xoá đến vô hồn và dễ bị vây bẩn, và một khi bị vấy bẩn thì dù có giặt nó cũng còn lại một vệt thâm. Nhưng trong toà dinh thự lạnh lẽo của tộc Hyuga, vẫn còn một chút ánh sáng của tình ruột thịt-vì một sự thật-họ là một gia đình.
Ánh lửa đó được thắp lên bởi Hizashi-đứa em quen nhẫn nhục và cam chịu lại dám đứng lên chết thay cho anh mình khi Hiashi giết chết sứ giả Vân Quốc. “Em không vì gia tộc mà chỉ múôn cứu anh mình.”, câu nói như một cái tát vào mặt những kẻ u mê đang bị vùi đầu vào vòng xoáy Bổn gia-Phân gia.
Qua những chuỗi bi kịch, hy vọng của dòng họ Hyuga lại được thắp lên với ba ngọn nến: Hinata, Neji và Hanabi. Ba người có lẽ đã nghiệm ra bài học của dòng họ: “Ràng buộc tạo ra sức mạnh, nhưng ràng buộc gượng ép sẽ không thể có sức mạnh.”
Cũng có thể coi gia tộc Hyuga là hình bóng của xã hội phong kiến Nhật Bản phân hoá cấp bậc xưa kia. Tôi không nói gì nhiều, chỉ xin chứng minh ý nghĩa của sự phân chia cấp bậc bằng câu nói của 1 người bạn thân có nick là emeraude13: “Bổn gia và Phân gia chả có gì khác nhau, rốt cuộc cũng là vật tế cho Bạch Nhãn mà thôi!”
Vài dòng tâm sự và buồn thay cho bi kịch của gia tộc Hyuga.
Dĩ nhiên là gia tộc Hyuga không phải là tâm điểm của câu chuyện, nhưng bi kịch của nó có thể ám ảnh người đọc một thời gian dài và có thể là súôt đời.
Câu chuyện bắt đầu vào ngày sinh nhật thứ 3 của Hyuga Hinata, Hyuga Neji được cha mình-Hyuga Hizashi(em sinh đôi của trưởng tộc Hiashi) đưa đến chúc mừng sinh nhật tiểu thư, hai đứa trẻ gặp nhau với một cái mỉm cười thoáng qua, và đột nhiên ký ức đó đã bị xoá mờ khi dấu xăm Phân gia được đóng trên trán Neji.
Neji vẫn cười, vẫn bảo vệ Hinata cho đến khi nhìn thấy cha mình quằn quại trên sàn vì sức mạnh của dấu xăm- người Phân gia như hai cha con Neji không thể chống lại Bổn gia của Hiashi và vĩnh viễn làm con chim trong lồng cho đến chết. Đó là cách gia tộc Hyuga làm để bảo vệ huýêt thống và sức mạnh-bằng cách tạo ra một ràng buộc vĩnh viễn.
Nhưng để đổi lại sức mạnh, gia tộc Hyuga phải gánh chịu nhhững điều mỉa mai: hai anh em sinh đôi ngang sức ngang tài nhưng chỉ vì Hizashi sinh sau nên phải chịu làm Phân gia-> Người Bổn gia chẳng hơn gì Phân gia ngoại trừ việc sinh đúng chỗ; người kế thừa Bổn gia là Hinata lại yếu ớt, kém cỏi trong lúc đứa trẻ không thể trở thành trưởng tộc là Neji lại là người giỏi nhất từ trước đến giờ trong gia tộc-> Có lẽ là trò đùa của số phận.
Nhìn chung, gia tộc Hyuga cũng có màu y hệt như con mắt của họ: trắng xoá đến vô hồn và dễ bị vây bẩn, và một khi bị vấy bẩn thì dù có giặt nó cũng còn lại một vệt thâm. Nhưng trong toà dinh thự lạnh lẽo của tộc Hyuga, vẫn còn một chút ánh sáng của tình ruột thịt-vì một sự thật-họ là một gia đình.
Ánh lửa đó được thắp lên bởi Hizashi-đứa em quen nhẫn nhục và cam chịu lại dám đứng lên chết thay cho anh mình khi Hiashi giết chết sứ giả Vân Quốc. “Em không vì gia tộc mà chỉ múôn cứu anh mình.”, câu nói như một cái tát vào mặt những kẻ u mê đang bị vùi đầu vào vòng xoáy Bổn gia-Phân gia.
Qua những chuỗi bi kịch, hy vọng của dòng họ Hyuga lại được thắp lên với ba ngọn nến: Hinata, Neji và Hanabi. Ba người có lẽ đã nghiệm ra bài học của dòng họ: “Ràng buộc tạo ra sức mạnh, nhưng ràng buộc gượng ép sẽ không thể có sức mạnh.”
Cũng có thể coi gia tộc Hyuga là hình bóng của xã hội phong kiến Nhật Bản phân hoá cấp bậc xưa kia. Tôi không nói gì nhiều, chỉ xin chứng minh ý nghĩa của sự phân chia cấp bậc bằng câu nói của 1 người bạn thân có nick là emeraude13: “Bổn gia và Phân gia chả có gì khác nhau, rốt cuộc cũng là vật tế cho Bạch Nhãn mà thôi!”
Vài dòng tâm sự và buồn thay cho bi kịch của gia tộc Hyuga.

