Em thì đang hạnh phúc với một em nhỏ hơn 3 tuổi, nhưng mà thằng bạn em thì nó không được như vậy. Nhiều người sẽ bảo là em nhiều chuyện vớ vẩn nhưng mà với em nó như anh em, chuyện này cứ diễn ra hoài thì nó sẽ đau khổ nhiều, không biết con bé kia thế nào thôi.
Trái ngược với em thì nó rất nhát, nó thích con bé kia 6 tháng trời mà tới lúc làm lễ chia tay nó mới dám thổ lộ. Nó kể với em là từ lúc thổ lộ thì 3-4 ngày sau ngày nào nó cũng nhắn tin với em kia tới 12h-1h đêm. Sau đó thi tốt nghiệp nên nó không nhắn nữa. Nó hẹn con bé ấy thứ 7 tức là ngày 4-6 ấy sẽ trả lời cho nó nhưng mà chả hiểu đầu cua tai nheo thế nào mà nó lại bảo là khi nào con bé ấy muốn trả lời thì trả lời.
Rồi hôm trước nó kể với em chuyện này:
Tới đây thì em mới suy nghĩ thế này: Cba cũng không học giỏi anh văn gì lắm, sang đấy ai cho nó học, chắc chắn là đi làm, vừa làm vừa học tiếng anh. Mà làm gì? Làm nail chứ làm gì, cái nghề ấy cũng chả sung sướng + danh giá gì. Thà cba ở VN học làm cô giáo còn hơn. Cái em nói với nó như thế, cộng thêm vài câu lãng mạn như là: "Mình sợ sang đấy nhiều thứ phức tạp, mình muốn được bảo vệ bạn..."
Hôm nay nó bảo với em là cba có đứa em sinh đôi (sướng vãi lều
), cba cũng không muốn đi nhưng em cba thì rất muốn đi, ngặt nỗi là em cba học dở quá, trung tâm tư vấn không cho đi, kì thi tốt nghiệp này em cba tốt nghiệp được thì mới cho đi. Cba đang lo em cba không tốt nghiệp nổi (vãi lều). Nhưng lại không dám nói với ba mẹ cba là cba không muốn đi. Vậy giờ em nên khuyên cba thế nào để cho nó dám nói ra chính kiến của mình đây hả các bác?
Nếu bác nào thấy khó khuyên quá thì thay vì nghĩ là thằng bạn em thì nghĩ là em đang hỏi xin cũng được.
Trái ngược với em thì nó rất nhát, nó thích con bé kia 6 tháng trời mà tới lúc làm lễ chia tay nó mới dám thổ lộ. Nó kể với em là từ lúc thổ lộ thì 3-4 ngày sau ngày nào nó cũng nhắn tin với em kia tới 12h-1h đêm. Sau đó thi tốt nghiệp nên nó không nhắn nữa. Nó hẹn con bé ấy thứ 7 tức là ngày 4-6 ấy sẽ trả lời cho nó nhưng mà chả hiểu đầu cua tai nheo thế nào mà nó lại bảo là khi nào con bé ấy muốn trả lời thì trả lời.
Rồi hôm trước nó kể với em chuyện này:
Hồi tết bà cô con bé ấy ở Mỹ về, bả có tiệm nail ở bển, hỏi là cba (con bé ấy) có muốn sang đó không thì thi tốt nghiệp xong làm giấy tờ đi luôn. Lúc đấy không biết cba nghĩ gì mà nhận lời luôn trong khi ước mơ của cba là làm cô giáo tiểu học (thằng này sướng vãi). Nó thì không muốn cba đi nhưng chưa biết khuyên thế nào
Tới đây thì em mới suy nghĩ thế này: Cba cũng không học giỏi anh văn gì lắm, sang đấy ai cho nó học, chắc chắn là đi làm, vừa làm vừa học tiếng anh. Mà làm gì? Làm nail chứ làm gì, cái nghề ấy cũng chả sung sướng + danh giá gì. Thà cba ở VN học làm cô giáo còn hơn. Cái em nói với nó như thế, cộng thêm vài câu lãng mạn như là: "Mình sợ sang đấy nhiều thứ phức tạp, mình muốn được bảo vệ bạn..."
Hôm nay nó bảo với em là cba có đứa em sinh đôi (sướng vãi lều
), cba cũng không muốn đi nhưng em cba thì rất muốn đi, ngặt nỗi là em cba học dở quá, trung tâm tư vấn không cho đi, kì thi tốt nghiệp này em cba tốt nghiệp được thì mới cho đi. Cba đang lo em cba không tốt nghiệp nổi (vãi lều). Nhưng lại không dám nói với ba mẹ cba là cba không muốn đi. Vậy giờ em nên khuyên cba thế nào để cho nó dám nói ra chính kiến của mình đây hả các bác?Nếu bác nào thấy khó khuyên quá thì thay vì nghĩ là thằng bạn em thì nghĩ là em đang hỏi xin cũng được.
Người trẻ tuổi ở US ko sợ đói, ko sợ vô gia cư... Chỉ sợ lúc già họ phải thế thôi.
, nhát hơn cả thằng bạn em, hai đứa hợp nhau lắm.
mươn đt con bé nt cho mẹ nó ... bị gạ hỏi kiểu nào nó chả nói ra
. Để em nói thằng bạn làm.
nên làm móng cho ai người đó cũng thích hết, cho tiền tips thấy thương luôn mà còn k phải đóng thuế 
. Phải không
.