cloud952004
Mayor of SimCity
Vì mod Pooh close cái topic kia nên mình lập lại topic này để mọi người cùng bàn luận 1 cách nghiêm túc
. Quote lại luôn bài của shuu_shirakawa ở topic trước luôn.
Rất là cám ơn shuu đã nói giúp cảm giác của mình từ hồi post bài đầu tiên đến giờ. Mình thật sự chả có muốn chống đối mọi người, những gì mình đang cố gắng nói là để cho mọi người đừng giữ quan niệm sai lầm trước khi thật sự hiểu rõ 1 vấn đề gì đó :).
Còn về vấn đề kinh doanh thì như đã nói, cho dù làm kinh doanh nhưng mà ta vẫn có thể vừa cống hiến cho xã hội. Tại sao lại ko đc, đúng ko? Giả sử nếu như anh Khoa và các trainers khác xây dựng nên khóa học này free cho mọi người và cuối tuần thì các anh phải điều hành thêm 1 công ty khác chỉ để kiếm tiền giữ cho khóa học còn sống thì liệu các anh có toàn tâm toàn ý cho khóa học đc hay ko? Câu trả lời chắc chắn là không các bạn ạ.
Nhân đây cũng xin nói luôn là ngày thứ 2 của khóa học. Khi về nhà, tôi đã quỳ xuống và xin lỗi ba tôi. Tôi xin lỗi người vì đã ko thật sự làm đúng như những gì người kì vọng ở tôi, tôi xin lỗi người vì đã có những lúc tôi ko hề nghe theo lời khuyên bảo của người. Sau đó tôi lên lầu và ôm chặt lấy mẹ tôi, và tôi khóc. Tôi khóc vì buổi tối hôm đó tôi đã hiểu ra công lao dưỡng dục của mẹ to lớn như thế nào mà bấy lâu nay tôi không hề nhận ra, bấy lâu nay tôi đã nghĩ nó ko hề to lớn như thế. Và tôi nói với mẹ: "Con yêu mẹ nhiều lắm". Vâng, 1 cụm từ mà chắc chắn ko phải con người VN nào cũng có thể nói ra, nhưng tôi đã có đủ can đảm để làm điều đó. Và tôi cảm ơn TTG và anh Khoa, nếu như ko nhờ có những trải nghiệm trong ngày thứ 2 đó thì có lẽ tôi vẫn ko bao giờ có đủ can đảm để nối lên những lời yêu thương đó.
Trên đây là vài dòng chia sẻ của tôi, 1 Cử nhân của TTG, 1 coach của TTG, một con người đang sống xứng đáng với những gì cuộc sống trao cho.
Đây là 1 số hình ảnh của khóa học đầu tiên trong năm 2010 kéo dài từ ngày 8 đến 10 tháng 1 năm 2010. Nếu bạn nào có nhã hứng thì có thể xem qua.
http://www.toitaigioi.com/gallery/?file=Khoa hoc TTG 08-01-2010/&offset=20
Còn đây là video của khóa học
[video]oOerhcbgvxY&[/video]
Tôi phụ trách nhóm 2, là người đeo kính to con
.
mình vừa đọc qua từ trang 1 đến đây mình nhận thấy .... trong topic này có chỉ 1 người đã trải nghiệm và như là 1 mình chống lại mafia ấy ^^
mình hiểu cái cảm giác mà khi quan điểm của mình đưa ra không được những người khác chấp nhận chỉ vì họ chưa biết và không chịu tìm hiểu hay 1 vài lí do khác vv.........
ở trong trên diễn đàn này rất ít người biết đến toitaigioi....và mình cũng vậy,mình không có ý bênh vực hay theo chiều hướng của ai đó nhưng mình thấy những người nào có ý phản bác hay cứ nói "không được đâu" thì mình cho rằng thật là buồn cười.....đã thử đâu mà biết là được hay không..................đó là suy nghĩ rất tiêu cực .....mà đa số mọi người đều như thế
cái thuyết tiến hóa ấy....lần đầu tiên có người đưa ra nói con người từ loài vượn mà thành....thì liệu có ai tin,nếu mọi người không tìm hiểu không lắng nghe thì có ai biết được đó là sự thật hay không ?
còn thời buổi này thì kinh doanh là bắt buộc rồi cứ ai có ý tưởng gì giúp ích được cho xã hội thì người đó đáng được vinh danh hay ít nhất là phải được tiền,nếu họ cao thượng không vì mục đích trên thì người ta lại nói họ là ngu,nói họ là khác người điên dở vv.......
nói chung lại mình muốn khuyên mọi người 1 câu....nếu chưa biết hay không biết thì đừng nên nói "không thể" về 1 vấn đề nào đó,không có gì là không thể cả chẳng qua chúng ta chưa biết mà thôi....cho dù bạn giỏi thế nào đi nữa thì kiến thức là vô hạn bạn không thể biết hết được mọi việc được....
còn theo mình thì khóa học này có lẽ là giúp ích đấy......
Rất là cám ơn shuu đã nói giúp cảm giác của mình từ hồi post bài đầu tiên đến giờ. Mình thật sự chả có muốn chống đối mọi người, những gì mình đang cố gắng nói là để cho mọi người đừng giữ quan niệm sai lầm trước khi thật sự hiểu rõ 1 vấn đề gì đó :).
Còn về vấn đề kinh doanh thì như đã nói, cho dù làm kinh doanh nhưng mà ta vẫn có thể vừa cống hiến cho xã hội. Tại sao lại ko đc, đúng ko? Giả sử nếu như anh Khoa và các trainers khác xây dựng nên khóa học này free cho mọi người và cuối tuần thì các anh phải điều hành thêm 1 công ty khác chỉ để kiếm tiền giữ cho khóa học còn sống thì liệu các anh có toàn tâm toàn ý cho khóa học đc hay ko? Câu trả lời chắc chắn là không các bạn ạ.
Vậy thì bạn sai lầm trầm trọng rồi. Chỉ có khi bạn thực sự đứng nhìn 128 bạn trẻ hôm 10/1 đây chạy về hàng ghế cha mẹ của mình và ôm chầm lấy họ và cùng thốt lên những lời yêu thương mà bấy lâu họ ko dám nói mới thấy đó là 1 cảnh tượng cực kì xúc động. Lần đầu tiên đi làm coach, nhìn thấy những học viên của mình thay đổi ngày hôm đó mà tôi ko thể cầm đc nước mắt. Các em chạy lại ôm tôi, cảm ơn tôi và khóc ko ngớt. Bố mẹ các em cũng đến bắt tay và cám ơn tôi đã giúp đỡ các em trong 3 ngày qua. Thật sự đối với tôi đó là 1 trải nghiệm mà ko phải ai trong đời cũng có cơ hội đạt được. Đó cũng chính là lý do vì sao tôi tình nguyện quay trở lại tham gia vào 1 ngày training coach thật vất vả để đc vào đội ngũ coach. Vượt qua hơn 40 người để đc đứng trong đội ngũ những "thiên thần áo đen". Bởi vì đó là 1 công việc ý nghĩa, một công việc nhỏ nhoi nhưng có tầm quan trọng rất lớn, đó là cống hiến, là nỗ lực trong việc đóng góp cho nước VN những con người trẻ tài năng.Còn về cái: "Hàng trăm bạn trẻ nức nở khóc, ôm lấy bố mẹ và hứa “con xin lỗi vì đã hư hỏng, từ nay sẽ thay đổi” thì thật sự t ko tin, vài đứa or chục đứa nghe còn được. đây có quả hàng trăm thì nghe nó ko hợp vs thực tế lắm, nhất là ở VN khi mọi ng còn khá ngại biểu lộ cảm xúc của mình trước đông ng, nhất là khóc (kể cả các bạn trẻ). Nếu cái khóa học này thành công đến thế, đảm bảo ko chỉ các bạn trẻ đâu, kể cả các doanh nhân đang thành đạt cũng phải đến học ấy chứ . Chắc là 1 kiểu PR của báo chí thôi
Nhân đây cũng xin nói luôn là ngày thứ 2 của khóa học. Khi về nhà, tôi đã quỳ xuống và xin lỗi ba tôi. Tôi xin lỗi người vì đã ko thật sự làm đúng như những gì người kì vọng ở tôi, tôi xin lỗi người vì đã có những lúc tôi ko hề nghe theo lời khuyên bảo của người. Sau đó tôi lên lầu và ôm chặt lấy mẹ tôi, và tôi khóc. Tôi khóc vì buổi tối hôm đó tôi đã hiểu ra công lao dưỡng dục của mẹ to lớn như thế nào mà bấy lâu nay tôi không hề nhận ra, bấy lâu nay tôi đã nghĩ nó ko hề to lớn như thế. Và tôi nói với mẹ: "Con yêu mẹ nhiều lắm". Vâng, 1 cụm từ mà chắc chắn ko phải con người VN nào cũng có thể nói ra, nhưng tôi đã có đủ can đảm để làm điều đó. Và tôi cảm ơn TTG và anh Khoa, nếu như ko nhờ có những trải nghiệm trong ngày thứ 2 đó thì có lẽ tôi vẫn ko bao giờ có đủ can đảm để nối lên những lời yêu thương đó.
Trên đây là vài dòng chia sẻ của tôi, 1 Cử nhân của TTG, 1 coach của TTG, một con người đang sống xứng đáng với những gì cuộc sống trao cho.
Đây là 1 số hình ảnh của khóa học đầu tiên trong năm 2010 kéo dài từ ngày 8 đến 10 tháng 1 năm 2010. Nếu bạn nào có nhã hứng thì có thể xem qua.
http://www.toitaigioi.com/gallery/?file=Khoa hoc TTG 08-01-2010/&offset=20
Còn đây là video của khóa học
[video]oOerhcbgvxY&[/video]
Tôi phụ trách nhóm 2, là người đeo kính to con
.tất cả cái j cần học đều đc viết trong 1 cuốn sách dúng đắn và chỉ việc làm theo thôi
). Nhưng... sự thật thì sao?
nhưng số tiền đó với người lao động bt ở VN thì rất, rất lớn. Bạn bảo là ai học xong đều cảm thấy ko tiếc 3 triệu??? Mình ko có tý tin tưởng nào về câu này của bạn, chỉ có những người thừa tiền + pro cho chương trình mới dám nói như vậy :) Ý kiến cá nhân, và mình đoán sớm muộn Topic cũng bị lock
. Cậu bình tĩnh lại đi, ở trong đây mình đang cố gắng giữ 1 ko khí ôn hòa mà
trong khi mình chỉ khá hơn tí xíu, đồng thời lối sống rất mẫu mực: học chăm, giao tiếp giỏi, làm việc khoa học,..... Hỏi bí kíp thì nó bảo quyển sách gối đầu của nó là quyển sách này !