Diệp Mịch
Samus Aran the Bounty Hunter
mưa trên con hẻm nhỏ lạnh lẽo và cô đơn
quán cà phê góc đường đóng cửa sớm hơn thường lệ
ánh đèn đường chớp nhá như trái tim ai hụt nhịp
tôi đi qua con hẻm cũ
nơi từng có tiếng cười vang như nắng tháng tư
giờ chỉ còn vết rêu mờ trên tường
và mùi ẩm mốc của một thời đã mất
cơn mưa như người bạn cũ, trở lại
nhẹ nhàng, lặng lẽ, rồi thấm sâu
chẳng ai nhắn tin hỏi tôi ăn tối chưa
chẳng còn ai dặn tôi đừng dầm mưa kẻo cảm
mưa rơi… rơi mãi
như nỗi buồn chẳng có điểm dừng.
quán cà phê góc đường đóng cửa sớm hơn thường lệ
ánh đèn đường chớp nhá như trái tim ai hụt nhịp
tôi đi qua con hẻm cũ
nơi từng có tiếng cười vang như nắng tháng tư
giờ chỉ còn vết rêu mờ trên tường
và mùi ẩm mốc của một thời đã mất
cơn mưa như người bạn cũ, trở lại
nhẹ nhàng, lặng lẽ, rồi thấm sâu
chẳng ai nhắn tin hỏi tôi ăn tối chưa
chẳng còn ai dặn tôi đừng dầm mưa kẻo cảm
mưa rơi… rơi mãi
như nỗi buồn chẳng có điểm dừng.
