Mọi người thường nói ai cũng nên có 1 ước mơ, và có vẻ như ko ai là ko có mơ ước cả. Nhưng khốn nạn là cái đó lại ko đúng với mình, ngay cả một thứ đơn giản là mình muốn cái gì cũng ko biết
.
Sinh ra như bao đứa trẻ khác, đc nuôi nấng, dạy dỗ bình thường. Tất cả những gì mình làm tới thời điểm bây giờ là học một cách vô tội vạ, ko có bất kì phương hướng nào cả. Có lẽ chính vì vậy nên mình ko bao giờ tận dụng đc những cơ hội đáng quý hay những niềm vui khi còn là học sinh.
12 năm là học sinh nhưng ko năm nào là cảm thấy thoải mái, vui vẻ. Cuối năm 12, thấy bạn bè đua nhau vào ĐH, cũng a dua theo. Bây giờ thấy thật tệ hại. Ko có mục tiêu, ước mơ, mình ko biết vô đây làm gì. Sắp thi hk II, sắp kết thúc năm I, nhưng chả có tâm trạng nào học bài. Nhìn đi nhìn lại, trong gần 1 năm trời, chả làm đc gì hết.
Hôm nay tự nhiên bức xúc, viết vài dòng. Hy vọng mọi người có thể giúp đỡ.
.Sinh ra như bao đứa trẻ khác, đc nuôi nấng, dạy dỗ bình thường. Tất cả những gì mình làm tới thời điểm bây giờ là học một cách vô tội vạ, ko có bất kì phương hướng nào cả. Có lẽ chính vì vậy nên mình ko bao giờ tận dụng đc những cơ hội đáng quý hay những niềm vui khi còn là học sinh.
12 năm là học sinh nhưng ko năm nào là cảm thấy thoải mái, vui vẻ. Cuối năm 12, thấy bạn bè đua nhau vào ĐH, cũng a dua theo. Bây giờ thấy thật tệ hại. Ko có mục tiêu, ước mơ, mình ko biết vô đây làm gì. Sắp thi hk II, sắp kết thúc năm I, nhưng chả có tâm trạng nào học bài. Nhìn đi nhìn lại, trong gần 1 năm trời, chả làm đc gì hết.
Hôm nay tự nhiên bức xúc, viết vài dòng. Hy vọng mọi người có thể giúp đỡ.


Nên mới 0 post ở mấy cái topic