Daric™
C O N T R A
- 7/3/12
- 1,853
- 2,580
Có nhiều bác trên GVN trải qua nhiều sự đời rồi nên em thiết nghĩ các bác nhìn đời khác hơn em ạ
Chuyện của em là về tình bạn các bác ợ...
Năm cấp 3, chuyển sang lớp khác, không còn học chung với lũ bạn cũ, chúng nó cũng chỉ chơi với nhau không rủ rê gì nữa nên cũng thôi.
Quen được 3 người bạn mới, học giỏi. Chúng nó bảo chúng ta là bạn thân của nhau, và coi em là một người bạn thân thật sự.
Nói chung cũng trải qua nhiều kỉ niệm, học chung, ôn chung thi đại học, cùng nhau làm báo tường, đôi khi cả bọn cùng nhau đi uống chè.
Chuyện gì chúng nó cũng chia sẽ cho em cả, và em cũng luôn là người đưa ra lời khuyên cho chúng nó.
Nhà em làm tiệm net, cho nên phần lớn thường ngồi ở nhà, nhưng toàn là anh của em trông tiệm, lúc đấy em cũng ko để ý rằng té ra phần lớn thời gian em chỉ ngồi ở nhà thôi.
Cho đến bây giờ, học Đại Học mới ngồi ngẫm lại:
- Bạn bè thân của em chưa bao giờ rủ em đi đâu chơi. Đa phần các chuyến đi đều là đi chung với lớp rồi em rủ nó.
- Tết nhất cũng không rủ đi chơi, mùng 3 tết hằng năm em đều ngồi rú ở nhà chơi game.
- Năm lớp 12, một người bạn của em không may bị tai nạn và đã.... tất cả chúng nó đều dự đám tang, nhưng chỉ trừ em, vì em không nhận được bất cứ thông báo nào cả.
- Nhiều lúc nói ra tâm sự thì chúng nó lại bỡn cợt mình. Có lần nọ đi uống chè, lúc cả nhóm tĩnh lại, thì chia sẽ rằng mình từng bị trầm cảm, rồi chúng nó lơ đi xem như không có gì, cũng chả hỏi cái gì tiếp, lảng sang chuyện khác - về chuyện thi đại học.
- 20/11 năm ngoái, em cũng không đi thăm thầy cô do không có phương tiện, vậy mà trước đó em nhắc nó "có đi thì rủ 1 tiếng nhe" - Cũng cố tha thứ không đề cập gì.
- Tết năm nay, em chủ động rủ chúng nó cùng nhau đến nhà thầy. Nó đinh đinh là 8h. Em cũng không có phương tiện đi lại, nhà lại xa, cho nên đã cất công cuốc bộ từ nhà đến nhà thầy thăm thầy, mà ngày đấy là 28/12, cũng chả phải tết nên cũng không mang quà cáp gì, chúng nó cũng bảo liên hoan hùng tiền bù quà. Em đến lúc 8h05, chả thấy ai cả, đợi đến 8h20 vẫn ko thấy ai, em lại ngại vào thăm thầy, cho nên đi về dọc đường, và thấy chúng nó toàn bộ, đi chung với nhau, đúng lúc 8h30, cứ như đã rủ nhau từ trước, chung 1 đoàn. Tức quá mới bỏ về thật luôn, dù chúng nó đi theo hỏi "có chuyện gì" - em chỉ bảo "có việc"
Kể từ đó em cắt đứt toàn bộ liên lạc, và xem nhau không phải là bạn bè nữa.
Chúng nó gọi bảo em "Chơi vô tình vô nghĩa, có chuyện gì thì nói ra để biết mà sửa" - Em rất giận nên đ' thèm trả lời luôn. (Mặc dù em có post lên facebook những lời tâm sự ở mỗi mốc trên nhưng chỉ qua "hàm ý" mà thôi)
=> Em muốn hỏi: Em đã làm đúng hay sai? Có vô tình quá không? Chỉ sợ bản thân đã quá nghĩ cho mình nên bỏ sót việc gì đó trong tình bạn chăng? Có phải hơi có lỗi với thầy cô không?
Chuyện của em là về tình bạn các bác ợ...
Năm cấp 3, chuyển sang lớp khác, không còn học chung với lũ bạn cũ, chúng nó cũng chỉ chơi với nhau không rủ rê gì nữa nên cũng thôi.
Quen được 3 người bạn mới, học giỏi. Chúng nó bảo chúng ta là bạn thân của nhau, và coi em là một người bạn thân thật sự.
Nói chung cũng trải qua nhiều kỉ niệm, học chung, ôn chung thi đại học, cùng nhau làm báo tường, đôi khi cả bọn cùng nhau đi uống chè.
Chuyện gì chúng nó cũng chia sẽ cho em cả, và em cũng luôn là người đưa ra lời khuyên cho chúng nó.
Nhà em làm tiệm net, cho nên phần lớn thường ngồi ở nhà, nhưng toàn là anh của em trông tiệm, lúc đấy em cũng ko để ý rằng té ra phần lớn thời gian em chỉ ngồi ở nhà thôi.
Cho đến bây giờ, học Đại Học mới ngồi ngẫm lại:
- Bạn bè thân của em chưa bao giờ rủ em đi đâu chơi. Đa phần các chuyến đi đều là đi chung với lớp rồi em rủ nó.
- Tết nhất cũng không rủ đi chơi, mùng 3 tết hằng năm em đều ngồi rú ở nhà chơi game.
- Năm lớp 12, một người bạn của em không may bị tai nạn và đã.... tất cả chúng nó đều dự đám tang, nhưng chỉ trừ em, vì em không nhận được bất cứ thông báo nào cả.
- Nhiều lúc nói ra tâm sự thì chúng nó lại bỡn cợt mình. Có lần nọ đi uống chè, lúc cả nhóm tĩnh lại, thì chia sẽ rằng mình từng bị trầm cảm, rồi chúng nó lơ đi xem như không có gì, cũng chả hỏi cái gì tiếp, lảng sang chuyện khác - về chuyện thi đại học.
- 20/11 năm ngoái, em cũng không đi thăm thầy cô do không có phương tiện, vậy mà trước đó em nhắc nó "có đi thì rủ 1 tiếng nhe" - Cũng cố tha thứ không đề cập gì.
- Tết năm nay, em chủ động rủ chúng nó cùng nhau đến nhà thầy. Nó đinh đinh là 8h. Em cũng không có phương tiện đi lại, nhà lại xa, cho nên đã cất công cuốc bộ từ nhà đến nhà thầy thăm thầy, mà ngày đấy là 28/12, cũng chả phải tết nên cũng không mang quà cáp gì, chúng nó cũng bảo liên hoan hùng tiền bù quà. Em đến lúc 8h05, chả thấy ai cả, đợi đến 8h20 vẫn ko thấy ai, em lại ngại vào thăm thầy, cho nên đi về dọc đường, và thấy chúng nó toàn bộ, đi chung với nhau, đúng lúc 8h30, cứ như đã rủ nhau từ trước, chung 1 đoàn. Tức quá mới bỏ về thật luôn, dù chúng nó đi theo hỏi "có chuyện gì" - em chỉ bảo "có việc"
Kể từ đó em cắt đứt toàn bộ liên lạc, và xem nhau không phải là bạn bè nữa.
Chúng nó gọi bảo em "Chơi vô tình vô nghĩa, có chuyện gì thì nói ra để biết mà sửa" - Em rất giận nên đ' thèm trả lời luôn. (Mặc dù em có post lên facebook những lời tâm sự ở mỗi mốc trên nhưng chỉ qua "hàm ý" mà thôi)
=> Em muốn hỏi: Em đã làm đúng hay sai? Có vô tình quá không? Chỉ sợ bản thân đã quá nghĩ cho mình nên bỏ sót việc gì đó trong tình bạn chăng? Có phải hơi có lỗi với thầy cô không?
Chỉnh sửa cuối:
(Đấy là những gì em thấy được - là chủ quan)
. Chứ kiểu chúng nó đã éo quan tâm rồi, thấy thằng này cũng chả ý kiến gì thì cứ thế mà tiếp tục thôi, mà đã éo quan tâm thì viết bóng gió "hàm ý" nó cũng có thèm đọc đâu =)![Tangqua &[] &[]](/images/smilies/ymvn/tangqua.gif)

.