caysi105
T.E.T.Я.I.S
Các bạn ơi . Các bạn thể chữa cho tôi 1 căn bệnh ko . Tôi là 1 nam thanh niên 17-18 tuổi ( 91 ). Tôi có thể chống lại mọi thứ để bảo vệ quan điểm của mình . Tôi có thể không quan tâm đến ai khác ngoài tôi . Nhưng tôi lại quá yếu đuối . Mỗi lần gặp những chuyện bất bình , phần thiệt thuộc về tôi , mà tôi không giải quyết được . Ức -> Nuốt không nổi -> Khóc. Tôi không muốn khóc . Tôi luôn tự nhủ đừng khóc . Thế mà nước mắt cứ rơi . Rơi mãi . Dù biết rằng " Không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt " nhưng tôi vẫn cứ khóc . ( Tôi không khóc vì đau , vì tôi chịu đau rất giỏi )


, tôi không hề láo với ai mà nói cho họ biết họ sai chỗ nào . Và sẵn sàng lập luận để bảo vệ quan điểm của mình . 
tình cảm cũng như mọi thứ khác phải trải qua trui rèn nhiều thì mới có thể phát triển và trưởng thành được, đừng ngại ngùng làm gì, biết đâu sau này tự mình nhìn lại, bỗng chợt thấy tiếc nuối vì không còn có thể bộc phát cảm xúc như lúc này nữa 