Thằng nào bảo Diên tướng quân là phản nghịch vậy ?
Tướng quân hết lòng vì nhà Hán , xông ra trận mạc để bảo vệ cho nhà Hán nói chung và bảo vệ cho cái thằng ngồi khểnh xe lăn xỉa răng nói riêng ... đó là công
Tướng quân trước theo Lưu Biểu , thấy chủ chết , quân phản nghịch đầu hàng thì lập tức 1 mình mở toang cổng thành , chấp nhận chống chọi với 1 dàn quân phản động để "Mời" thằng tai dài vào thành , nó không vào đành phải bỏ đi theo Hàn Huyền ... đó là trung
Diên khi thờ Hàn Huyền , biết tin Bị đến đánh thì không ra ngoài , cũng không bỏ Hàn Huyền ngay , đó lại là Trung
Theo TQDN : Ngụy Diên thấy Hoàng Trung lão tướng tài giỏi , 1 lòng vì Hàn Huyền , lại bị kẻ bạc nhược kia đòi giết , liền chém đầu dâng thành cho Lưu Bị , đó là cái sáng suốt trong việc chọn chúa mà thờ của Diên ... ai bảo đó là không trung ?
Khi lấy xong Xuyên , chống nhau với Tháo , mưu của Diên tướng quân như 1 cánh cửa sáng ngời cho nhà Hán , là 1 cái thòng lọng to tướng thắt vào cổ nhà Tào , vậy mà quân sư GCL thông minh tài giỏi lại gạt phắt đi để rồi nhà Thục thì suy vong , thân Lượng thì bỏ mạng ... đó là cái mưu .
Theo suy nghĩ chủ quan :
Khi Lượng mất , Diên không thịt thành mang quân sang hàng Tư Mã Ý , mà lại lấy quân tạo phản , vì Diên nhìn ra cái ngu dốt của vua , cái "búp măng" kiểu gì cũng thất bại của Lượng và trên hết , Lượng đã "Cáo già" vu cho Diên tạo phản nên Diên tướng quân buộc phải hành động , trước là muốn delete thằng vua thần kinh , sau là ham muốn mãnh liệt vực lại nhà Hán bằng bàn tay mình ... đó là cái tài nhìn xa trông rộng và tấm lòng trung mãnh liệt của Diên tướng quân
Nói chẳng phải bốc phét , Ngụy Diên mà cầm quân thì có khi mồ Tháo bị khai quật từ lâu rồi
Chuẩn không cần chỉnh chỉ cần thêm , GCL không thích Ngụy tướng quân nên cậy thiên hạ tin mình liền đổ cho Ngụy tướng quân làm phản , lòng kẻ tiểu nhân thật khó lường !



2 trường phái khác nhau ko thể cùng làm việc được, tôi đồng ý với giả thiết Lượng sợ sau này Ngụy Diên thống nhất được thiên hạ thì sẽ lòi ra cái chiến thuật sai lầm của mình nên thôi ko ăn được thì đạp đổ vậy 