Bao năm rồi...Sao vẫn cứ nhớ !?

Em đúng. Tình cảm không thể nuôi sống con người được , vật chất rốt cuộc vẫn hơn .Anh vẫn chưa đủ sức gánh vác gia đình sự nghiệp lại không ổn định tất cả đều chỉ là mộng tưởng mà thôi.

2 con người sống ở 2 thế giới khác nhau. Địa vị lại khác. Không thể nào đâu em ah.Giấc mộng rồi cũng sẽ có ngày phải thức tĩnh .Em sẽ vẫn là em , 1 nàng công chúa , thích mơ mộng và đợi chờ 1 chằng hàong tử của em xuất hiện , người thật sự có thể lo lắng chắm sóc em cả cuộc đời. Anh không phải là hoàng tử của em , không thể bên em chăm sóc em trọn đời như em hằng mơ ước...
...

Nó bỏ bác là vì bác nghèo à :|

Nếu thế thỳ nhớ vs nhug làm kái j nữa Bỏ đy bác kiếm em # tốt hơn :D
 
Bác chủ topic giống mình thế. Nhưng chắc là hình ảnh của mình 3 năm sau :))
Mong là khoảng cách nửa vòng trái đất sẽ khiến mình quên tất cả. Chứ giống như chủ topic thì khổ quá. Mà theo mình đoán thì bạn là người sống rất nội tâm.

Con gái bây giờ thực dụng lắm. Lý do vẫn chỉ là lý do thôi. Bản chất nó nằm ở chỗ khác.

Con trai khác con gái ở chỗ khi vấp ngã thì đứng dậy mạnh mẽ hơn. Vì vậy làm một thằng đàn ông vẫn hơn con gái chứ nhỉ ( Có khi tại con trai có nhiều chân hơn nên đứng dậy nhanh hơn chăng ;)) )
 
Ai nói con trai đứng dậy mạnh mẽ hơn, con gái nhiều khi nghị lực lắm đấy :|
Nhưng con trai ngã thi đứng lên, vết tích ko nhiều, con gái nhiều đứa yêu hết mình quá, té cái què dò luôn :))
 
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở mà. Bác cứ nghĩ đến hình ảnh của em sau 20-30 năm nữa là thấy bớt đau khổ liền :)).
 
Bác cứ nghĩ đến hình ảnh của em sau 20-30 năm nữa là thấy bớt đau khổ liền :)).

Ơ hay. mà hình như con gái già nhanh hơn con trai thì phải :D
 
Ơ hay. mà hình như con gái già nhanh hơn con trai thì phải :D

Đàn bà 35 thành máy bà già rồi :)). Đàn ông thì nếu biết chăm sóc sức khỏe thì U50 vẫn còn phong độ lắm. Các ngôi sao nam như Triển Chiêu Hà Gia Kính, Arnold đã U50 vẫn hớp hồn thiếu nữ ấy chứ. Cho nên tôi sẽ cưới vợ bé hơn ít nhất 10 tuổi \:D/.

Thật ra điều này tôi đã từng trải rồi. Hồi còn đi học iu say đắm 1 người, mà suốt 10 năm ko ngày nào tôi không mong gặp lại em. Rồi cái ngày định mệnh ấy đã đến, và giờ thì còn lăn tăn nghĩ về em nữa rồi =)).
 
Bạn rất giỏi vì đã sống thêm được 3 năm.Có những kẻ còn đòi chết đầy ra kia kìa.

Phận làm trai lấy trí bình thiên hạ
Chí anh hùng lấy dũng định giang sơn

Mình không nói tình yêu không quan trọng nhưng nó không phải là tất cả
 
Biết làm sao được :)) . Đồng cảm với chủ topic, cứ bước tiếp thôi ... GL
 
Con Đường Mưa

Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu
Thì anh đã không đau buồn
Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình
Thì anh đã quên được em

Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa mùa thu đừng rơi khi anh đang nhớ em
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên ngày chia tay lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ
Rằng ngày mai thấy em quay trở về.

Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu thời gian có quay về trước khi gặp em
Thì anh vẫn xin đi cùng
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh vẫn không vội qua

Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa mùa thu đừng rơi khi anh đang nhớ em
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên ngày chia tay lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ
Rằng ngày mai thấy em quay trở về.

Làm sao để quên niềm vui niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên ngày chia tay lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ
Rằng ngày mai thấy em quay trở về
Rằng ngày mai thấy em quay trở về.​

Một bài hát...chỉ đơn giản thế thôi. Nhưng sao nó cứ như nói về chuyện của chính mình, nói về những cảm xúc của chính tôi. Tôi vẫn nhớ ngày đó, 1 chiều mưa...ngày định mệnh khiếng con tim thổn thức suốt bao năm. Con đường đó 2 hàng cây rất cao nhưng vẫn chẳng thể tránh nổi cơn mưa chiều ấy...chiếc áo tôi mặc thắm đẫm nước mưa...tôi đứng đó đợi em...Con đường đó...nơi em trao tôi tiếng yêu đầu.Cơn mưa ngày ấy mang em đến bên tôi, cảm giác ấm áp suốt bao năm vẫn chẳng hề quên.

Ngày mưa đó trao cho tôi nhiều giấc mộng đẹp...Nhưng rồi nó cũng kết thúc...cái ngày anh buộc phải xa em khi tình anh vẫn đậm sâu...ngày đó mưa lại rơi...anh khóc rất nhiều...Sau bao năm tôi vẫn nhớ...

Ngày ngày đi qua con đường đó,từng hồi ức cứ tràn về mặc dù tôi đã cố ngăn mình đừng nhớ đến em...Con đường vẫn nơi đó, kĩ niệm còn đây ...người nơi nào ? Thời gian trôi qua , mỗi lần mưa rơi tôi lại nhớ ngày đó...Tôi mong gặp lại em dẫu vẫn biết thời gian qua có nhiều chuyện đã thay đổi

Tháng ngày vẫn tiếp tục trôi qua...tôi vẫn sống với kí ức. Ngày hôm nay tôi không dám nói rằng tôi vẫn yêu em, đã có quá nhiều sự thay đổi trong khoảng thời gian đó. Nhưng từ sâu trong tim tôi luôn có 1 chút hình bóng em...Và cứ thế mỗi lần trời mưa lại nhắc tôi nhớ đến những kĩ niệm ngày đó...Dù ở nơi đâu, dù em bên ai tôi vẫn mong em luôn hạnh phúc cho dù người ở bên em không phải là tôi...

Tôi...
 
thời gian gần đây tôi chủ động liên lạc với người đó , nói chuyện với cô ấy lòng tôi nặng trĩu nhưng vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh...
cô ấy nói chuyện với tôi cũng rất bình thường...tôi không biết nữa , xa nhau quá lâu giờ tôi chẳng thể nào hiểu được cô ấy nghĩ gì.
cô ấy bảo sau khi chia tay tôi , cô ấy quen nhiều người khác nhưng không có tình cảm ( mặc dù điều này tôi có sự chuẩn bị trước...tôi đã biết thế nhưng khi nghe cô ấy nói...tôi lại rất buồn...vẫn cố gắng bình tĩnh tôi lắng nghe tiếp câu chuyện...)
cô ấy nói rằng có lỗi với 2 người và nếu trở về vn cô ấy sẽ xin lỗi 2 người đó (không phải tôi...có lẽ tôi nên mừng vì ít ra cô ấy không xin lỗi tình cảm của tôi với cô ấy...hay chỉ có tôi là nghĩ như thế...tôi không biết ...)

tôi vẫn không dám thổ lộ gì nhiều về tình cảm của mình , tôi chẳng biết làm sao cả...tôi rất muốn biết thật ra sau cùng tất cả những gì trãi qua cô ấy yêu ai nhất ? liệu cô ấy có nghĩ đến tôi nhiều như tôi vẫn nghĩ về cô ấy ? còn nhiều câu hỏi nhưng chẳng dám nói lên...tôi sợ khi nhắc lại những điều đó trước cô ấy sẽ làm tổn thương chính mình (và cô ấy !? )
 
sao nhiều người giống mình thế nhỉ ::( cứ muốn quên đi mà không thể quên đc, mấy hôm nay gặp lại cố gắng nói chuyện bình thường, dù sao thà là 1 người bạn còn hơn là ko đc gặp em...
 
Cái bóng của người đó quá lớn trong trái tim ...
Sẽ chẳng thể quên được ... thật sự bất công cho những người đến sau khi họ yêu mình hết lòng mà mình lại ko ...
Để rồi đến một ngày bỗng nhận ra ... tất cả đã rời xa ta ...
 
Mongunhi.jpg


Vấn thế gian tình thị hà vật
Hỏi thế gian tình là chi
Trực giao sinh tử tương hứa
Mà khiến hẹn thề sinh tử
Thiên nam địa bắc song phi khách
Cùng phiêu bạt trời nam đất bắc
Lão sí kỷ hồi hàn thử
Cánh mỏi lạnh nồng mấy độ
Hoan lạc thú
Hoan lạc thú
Ly biệt khổ
Ly biệt khổ​

Tựu trung cánh hữu si nhi nữ
Đều là ngơ ngẩn tình nhi nữ​

Quân ưng hữu ngữ
Lời người muốn ngỏ​

Diểu vạn lý tằng vân
Xa tít vạn tầng mây
Thiên sơn mộ tuyết
Nghìn non tuyết muộn
Chích ảnh hướng thùy khứ.
Bóng lẻ về đâu nữa.
Hoành Phần lộ
Sông Phần đó​

Tịch mịch đương niên tiêu cổ
Tịch mịch năm nào trống gõ​

Hoang yên y cựu bình Sở
Khói hoang như hồi dẹp Sở
Chiêu hồn Sở ta hà ta cập
Chiêu hồn khúc Sở kịp chăng ai
Sơn quỷ ám đề phong vũ
Sơn quỷ khóc nhòa mưa gió

Thiên dã đố
Trời ghen đố​

Vị tín dữ
Tin chẳng bõ​

Oanh nhi yến tử câu hoàng thổ
Yến oanh cũng lấp thành hoàng thổ
Thiên sầu vạn cổ
Nghìn sầu muôn thuở
Vi lưu đãi tao nhân
Còn mãi đợi người thơ​

Cuồng ca thống ẩm
Dốc khổ ca cuồng
Lai phóng nhạn khâu xứ.
Bên mồ chim nhạn cũ.​


Hỏi thế gian, tình là vật gì
Mà khiến ta sống chết một lời hứa lụy
Lữ khách kẻ trời Nam người đất bắc
Khi đôi cánh mỏi, nhớ những lúc hàn ôn
Khi hoan lạc vui vầy
Lúc chia ly đau khổ
Đều chỉ vì si mê một người con gái
Lời người nói ra
Đã xa tít trên tầng mây vạn dặm
Tuyết chiều trên Thiên Sơn
Bóng lẻ ấy biết về đâu
Ngang bước sông Phần
Nhìn cảnh tịch mịch, nhớ tiếng trống năm xưa
Khói hoang vẫn như ngày nao bình quân Sở
Than ôi, khúc chiêu hồn nước Sở nay còn kịp chăng
Quỷ núi khóc trong mưa gió thê lương
Trời cũng hờn ghen
Chẳng thể nào tin được
Chim én chim oanh, rồi cũng thành đất bụi
Ngàn mối sầu vạn cổ
Lưu lại đợi người thơ
Hát trong điên cuồng, ca trong đau khổ
Tìm lại nơi đâu nấm mộ chim nhạn năm nào​
 
Tác giả bài hành trên là ai thế bro :(=D>=D>=D>=D>=D>=D>
 
lý mạc sầu =)) (sai đừng chửi :D)
4 tháng rồi ko gặp lại ng ấy
dù ở bên ng # nhưng vẫn rất nhớ
 
Tác giả bài đó là Nguyên Hiếu Vấn, tài tử số một thời nhà Kim bên Trung Quốc bạn ạ.
 
Hix ... các mem bên văn chương mà thất tình thì ... văn thơ lai láng ... xúc động lòng người lắm ;))
 
Back
Top