o0KiềuTiên0o
Mr & Ms Pac-Man
- 19/9/08
- 155
- 0
Tự nhiên cảm thấy buồn thật buồn! thôi thay đổi không khí 1 chút ! Thơ Nhé!
Trả cho ANH
Em gói chiêm bao trả hết cho ANH
Những trang đời ANH lãng quên mà với em là bất tử
Không biết ANH có nhận ra anh trong tro tàn quá khứ
Hay hững hờ bởi quên hết từ lâu ....
EM gói yêu thương thả hết xuống mồ sâu
ANH chôn giùm anh chút ấm nồng kỷ niệm
Lệ đắm say thôi từ đây cạn hết
ANH đừng buồn khi đọc những trang thơ.
EM gói những hờn ghen giữ lại để đợi chờ
ANH sẽ hạnh phúc thôi em biết là như vậy
Nên suốt đời em cứ hờn ghen đấy
Trả lại hết thì....EM sẽ nhớ ra sao???
ANH đón lấy kìa : Âu yếm , chiêm bao.....
Đừng tham lam giành của EM cả những dòng nước mắt. ....
sưu tầm
Muốn gặp em .
Không thể. Tình đã lỡ mất rồi.
Con đò xưa rời bến. Biết còn về nữa không...
Anh vẫn ngóng trông. Vẫn chờ người trở lại.
Bến xưa còn đó . Anh vẫn còn đây....
Đêm và ngày. Có khác gì nhau. Vẫn nỗi nhớ quắt quay. Vẫn cồn cào tiếc nuối.
Chỉ một lần lầm lỗi.Mất người thật rồi sao? Anh trở về. Với nỗi nhớ và dòng sông. Đành câm lặng khi thuyền tình tách bến.....
Thật vậy sao?
Chia ly làm gì khi vẫn nhớ về nhau? Tình vẫn cháy dẫu vùi trong băng tuyết. Anh ra đi đâu phải là biền biệt.người đi rồi biết phải sống làm sao...
Thật vậy sao?
Ngắm trời đêm . thủ thỉ với ngàn sao. Nhờ nhắn gửi vạn lời xin thứ lỗi? Cái cười em vẫn ngàn năm là dấu hỏi... Biết sau này có tha thứ cho nhau?
Thật vậy sao?
Một dòng sông có muôn ngàn bến đỗ . Mấyl ượt thuyền ghé bến để tìm vui. Nếu một mai chèo gãy dòng xuôi.Trôi lại nhé bến dời anh vẫn đợi....
Thật vậy sao?
Anh ra đi em có hiểu vì ai. Sao không đợi cái ngày anh trở lại. Hãy gặp nhau để rồi xa mãi mãi . Tội tình gì em chuốc lấy khổ đau. Tội tình gì khi tim thuộc về nhau....
Thật vậy sao?
23/06/06
.
___________Auto Merge________________
.
ĐƯỢC VÀ MẤT
Tiếc làm chi đóa hoa vàng quá độ
Gió xuân nồng cũng chẳng ấm lòng đâu
Nếu tình xưa còn lưu luyến đời nhau
Thì xin hãy mang hoa về đất mẹ
Khúc tình ca hát xin người khe khẽ
Kẻo giật mình giấc ngủ sắp nồng hơi
Một mai kia dẫu xa cách phương trời
Tôi sẽ chẳng tiếc đời khi cúi xuống
Tôi sẽ chẳng buồn vì người ngủ muộn
Để mình tôi cô lẻ chốn ngàn khơi
Vì thân tàn nhưng trải khắp muôn nơi
Niềm yêu dấu trao người từng vung vãi
Người hãy sống trong đời để thấy
Niềm vui khi mất mát cận kề
Sẽ hiểu ra cuộc sống bộn bề
Được và mất là những điều quy luật
Ai cũng có đỉnh niềm vui cao ngất
Đọa đày thân khô héo lúc tan tành
Ai cũng có những quảng đời tươi xanh
Rồi tàn úa khi năm dài đeo đuổi
Ai cũng phải qua đoạn đường rong rủi
Mang thành công hay thất bại thường tình
Ai cũng có khi nhục khi vinh
Được và mất - hiểu khi hoàn toàn mất
Ai cũng có những người thương yêu nhất
Và hành trang là mái ấm gia đình
Mấy ai được trọn vẹn nghĩa tình
Nếu mãi chạy theo đường danh lợi
Những khát khao như con ngựa đói
Sẽ cuồng chân bên đồng cỏ xanh rì
Rồi lạnh lùng quay mặt bước đi
Một ngày, đồng không nuôi nổi cỏ
Mấy ai không đam mê chứng tỏ
Bởi tài tình riêng hay thủ thuật cao tay
Rồi một ngày nằm xuống bên tôi đây
Anh sẽ hiểu rõ điều được mất
Anh hãy sống để được thương yêu nhất
Bởi tình yêu dù anh không chọn lựa bao giờ
Hãy quen với những bất ngờ
Vì ngày mai chẳng ai nào biết trước
Hãy để tôi bình yên đừng ước
Bởi tôi đi mà thanh thản vô ngần
Nếu yêu tôi hãy hiểu cho rằng
Sẽ hạnh phúc khi chấp nhận điều được mất
Và cố gắng bằng ý chí cao nhất
Những gì anh kì vọng ở trên đời
Dẫu biết rằng chưa hẳn được nụ cười
Nhưng thanh thản bởi lòng mình chân thật
Anh biết không tôi đang được và mất
Khi giờ đây tôi...mãi mãi không về!
Tulipdenus
Lẽ ra em không nên, không nên
không nên từng có lúc quay đầu lại;
tôi không nên, không nên
từng có lúc ngẩng đầu lên.
như con chim sẻ tìm thức ăn,
vô ý để rơi một hạt xuống đỉnh đồi,
em đã trồng một cây liễu
trên đồng bằng cuộc đời tôi.
Hoặc cố ý,
hoặc vô tình,
tôi vẫn chưa nặn được
vầng trăng tròn nghe nói thuộc về tôi.
Khi ngã lòng, hoang mang,
tôi đã đốn cây liễu đó;
cành rơi xuống đất,
thảy mọc thành cây nhỏ.
Nhiều năm qua,
bất ngờ tôi biết được,
trong sâu kín trái tim tôi,
mọc một dải rừng âm trong lòng đất.
Sẽ đến lúc, lá thảy rồi sẽ rụng,
nhưng rễ vẫn luôn luôn thức tỉnh…
_______________________________________________
Có lẽ tôi không nên gieo hạt giống này,nhưng tôi lại đã gieo,và đã hạnh phúc khi nhìn thấy những mầm non nhú lên.Và tôi thầm lặng chăm chút cho những mầm non đó,đưa chúng vào ngôi nhà kính của riêng mình.Như một kẻ làm vườn đam mê và cần mẫn,tôi mong chờ những cái lá non,những bông hoa nhỏ của riêng mình,để tận hưởng,để ngắm cho riêng mình.Tôi không đủ dũng cảm để mang khoe những bông hoa đó cho em.Tôi sợ,tôi sợ những bông hoa đó sẽ không mang đến cho em một nụ cười vĩnh cửu.Tôi giấu những bông hoa đó vào cái góc khuất nhất của tâm hồn mình,ấp ủ trong khắc khoải,trong nỗi sợ.Không,tôi không sợ những bông hoa đó tàn,tôi sợ những bông hoa đó không đủ đẹp để dành cho em.Thế là,tôi cứ cần mẫn chăm chút cho bông hoa đó.Tôi muốn,đến một lúc nào đó,khi tôi đủ dũng cảm mang đến cho em,tôi muốn em trầm trồ thán phục nó."Em sẽ mỉm cười hạnh phúc khi nhìn thấy nó",ý nghĩ đó theo đuổi tôi,khiến tôi càng giấu nó thật kĩ.Khi còn lại một mình,đối diện với bản thân mình,tôi mới dám mang bông hoa đó ra,để thấy nó lớn lên theo thời gian,để thấy sự rắn chắc,khoẻ mạnh của nó lớn lên dần dần.Tôi đam mê trong niềm hạnh phúc thiêng liêng do mình tạo ra.Đúng,cái sự vật nhỏ nhoi vô hình đó đã mang đến cho tôi rất nhiều cảm hứng sống.Những cảm hứng như tuôn trào bất tận,chảy mãi trong không gian im lặng.Bông hoa đó,như một kho tàng bí mật và vô giá đối với tôi.Tôi xây lên những lâu đài,những mê cung.Tôi đặt bông hoa của mình ở trong đó.Không ai có thể thấy được nó,ngoại trừ tôi,kẻ làm vườn vô danh và thầm lặng trong vương quốc đó.Mỗi ngày,mỗi giờ,mỗi phút,tôi tận dụng từng chút thời gian nhỏ nhoi để chăm sóc cho bông hoa của mình.Niềm tự hào cứ trào dâng mỗi khi thấy nó,lung linh trong thứ ánh sáng tinh khiết,do tôi mang đến.Đứng giữa vương quốc của mình,tôi hét lên thật to trong niềm hạnh phúc viên mãn.Đó là của tôi,phải,của tôi.Bất cứ ai trong công việc của mình cũng muốn đạt đến sự toàn vẹn.Tôi,người làm vườn cũng vậy,tôi không chịu được khi nhìn thấy một nếp nhăn,dù là thật nhỏ,trên mỗi cánh hoa.Tôi cuống cuồng lên trong công việc,không dám nghỉ tay một giờ phút nào.Tôi cố gắng cho một sự hoàn hảo.Tôi đam mê,chạy và đuổi theo cái hoàn hảo do chính mình nghĩ ra mà không biết rằng nó không hề tồn tại.Không thể có một bông hoa hoàn hảo,tôi không thể chấp nhận được thực tế ấy,ý nghĩ ấy.Vậy là tôi càng giấu nó thật kĩ hơn,tôi lại xây thêm những bức tường để nó trở thành bất khả xâm phạm,để nó là vô giá,đối với tôi.Không ai có thể biết được nó,tôi tự hào với sự ngây thơ của mình.Đúng,nó mẫi mãi là của riêng tôi,và cũng mãi mãi không thuộc về ai cả.Nó mãi mãi là vô giá đối với tôi,và nó mãi mãi là vô hình đối với mọi người.Cái lâu đài do tôi xây lên bằng sức lực và tâm trí của mình,quá vững chãi.Để đến một lúc,khii tôi muốn đập tan nó ra,muốn nó được chiếu sáng bởi những tia nắng mặt trời dung dị nhất,thì tôi bất lực.Tôi bất lực nhìn bông hoa của mình,óng ánh trong thứ ánh sáng pha lê trong suốt và vĩnh cửu đó.Tôi không đủ sức để mang nó ra ngoài,tắm thứ ánh sáng cuộc đời.Tôi đau khổ khi nhận ra một điều,rằng tôi,chính tôi đã cầm tù nó.Tôi đã cầm tù chính nỗi đam mê của mình.Tôi đã cầm tù chính bản thân mình,trong sự hoàn hảo vô hình.Không có gì trước mắt tôi,vậy mà tôi không thể vượt qua được.Tôi sờ soạng,lần hồi trong cái không gian vô hình ấy,với hi vọng mong manh,tìm kiếm một kẽ hở,một cái khe nhỏ thôi,để tôi có thể lách qua,và mang theo bông hoa của mình.Và mỗi ngày,mỗi giờ,mỗi phút,từ một kẻ làm vườn cần mẫn,tôi vất bỏ tất cả những công cụ của mình,lao vào cuộc tìm kiếm lối thoát.Tôi kiên nhẫn trong những hi vọng mong manh và nhỏ nhoi,do chính mình tạo ra.Từ một người muốn sống với chính mình,tôi quay lại căm ghét chính mình.Tôi muốn chạy khỏi tôi,thoát khỏi không gian của tôi.Nhưng tôi quá hoàn hảo.Tôi bất chợt bắt gặp một đôi mắt.Gì vậy nhỉ,ôi,bông hoa của tôi đấy ư?Đôi mắt nó ứa lệ.Tôi nhận ra một thực tại không thể thay đổi,tôi và nó đã bị cầm tù vĩnh viễn,trong nhà tù của sự hoàn hảo vô hình.
FRANCISCO DE GOYA
Trả cho ANH
Em gói chiêm bao trả hết cho ANH
Những trang đời ANH lãng quên mà với em là bất tử
Không biết ANH có nhận ra anh trong tro tàn quá khứ
Hay hững hờ bởi quên hết từ lâu ....
EM gói yêu thương thả hết xuống mồ sâu
ANH chôn giùm anh chút ấm nồng kỷ niệm
Lệ đắm say thôi từ đây cạn hết
ANH đừng buồn khi đọc những trang thơ.
EM gói những hờn ghen giữ lại để đợi chờ
ANH sẽ hạnh phúc thôi em biết là như vậy
Nên suốt đời em cứ hờn ghen đấy
Trả lại hết thì....EM sẽ nhớ ra sao???
ANH đón lấy kìa : Âu yếm , chiêm bao.....
Đừng tham lam giành của EM cả những dòng nước mắt. ....
sưu tầm
Muốn gặp em .
Không thể. Tình đã lỡ mất rồi.
Con đò xưa rời bến. Biết còn về nữa không...
Anh vẫn ngóng trông. Vẫn chờ người trở lại.
Bến xưa còn đó . Anh vẫn còn đây....
Đêm và ngày. Có khác gì nhau. Vẫn nỗi nhớ quắt quay. Vẫn cồn cào tiếc nuối.
Chỉ một lần lầm lỗi.Mất người thật rồi sao? Anh trở về. Với nỗi nhớ và dòng sông. Đành câm lặng khi thuyền tình tách bến.....
Thật vậy sao?
Chia ly làm gì khi vẫn nhớ về nhau? Tình vẫn cháy dẫu vùi trong băng tuyết. Anh ra đi đâu phải là biền biệt.người đi rồi biết phải sống làm sao...
Thật vậy sao?
Ngắm trời đêm . thủ thỉ với ngàn sao. Nhờ nhắn gửi vạn lời xin thứ lỗi? Cái cười em vẫn ngàn năm là dấu hỏi... Biết sau này có tha thứ cho nhau?
Thật vậy sao?
Một dòng sông có muôn ngàn bến đỗ . Mấyl ượt thuyền ghé bến để tìm vui. Nếu một mai chèo gãy dòng xuôi.Trôi lại nhé bến dời anh vẫn đợi....
Thật vậy sao?
Anh ra đi em có hiểu vì ai. Sao không đợi cái ngày anh trở lại. Hãy gặp nhau để rồi xa mãi mãi . Tội tình gì em chuốc lấy khổ đau. Tội tình gì khi tim thuộc về nhau....
Thật vậy sao?
23/06/06
.
___________Auto Merge________________
.
tặng Su và Dar! Và những người đang được yêu , kẻ đi tìm tình yêu!Hạnh phúc đâu cứ phải là đi tìm cho mình một người thật hoàn mĩ. Có chăng chỉ là học cách chấp nhận một người chưa hoàn mĩ mà thôi.
ĐƯỢC VÀ MẤT
Tiếc làm chi đóa hoa vàng quá độ
Gió xuân nồng cũng chẳng ấm lòng đâu
Nếu tình xưa còn lưu luyến đời nhau
Thì xin hãy mang hoa về đất mẹ
Khúc tình ca hát xin người khe khẽ
Kẻo giật mình giấc ngủ sắp nồng hơi
Một mai kia dẫu xa cách phương trời
Tôi sẽ chẳng tiếc đời khi cúi xuống
Tôi sẽ chẳng buồn vì người ngủ muộn
Để mình tôi cô lẻ chốn ngàn khơi
Vì thân tàn nhưng trải khắp muôn nơi
Niềm yêu dấu trao người từng vung vãi
Người hãy sống trong đời để thấy
Niềm vui khi mất mát cận kề
Sẽ hiểu ra cuộc sống bộn bề
Được và mất là những điều quy luật
Ai cũng có đỉnh niềm vui cao ngất
Đọa đày thân khô héo lúc tan tành
Ai cũng có những quảng đời tươi xanh
Rồi tàn úa khi năm dài đeo đuổi
Ai cũng phải qua đoạn đường rong rủi
Mang thành công hay thất bại thường tình
Ai cũng có khi nhục khi vinh
Được và mất - hiểu khi hoàn toàn mất
Ai cũng có những người thương yêu nhất
Và hành trang là mái ấm gia đình
Mấy ai được trọn vẹn nghĩa tình
Nếu mãi chạy theo đường danh lợi
Những khát khao như con ngựa đói
Sẽ cuồng chân bên đồng cỏ xanh rì
Rồi lạnh lùng quay mặt bước đi
Một ngày, đồng không nuôi nổi cỏ
Mấy ai không đam mê chứng tỏ
Bởi tài tình riêng hay thủ thuật cao tay
Rồi một ngày nằm xuống bên tôi đây
Anh sẽ hiểu rõ điều được mất
Anh hãy sống để được thương yêu nhất
Bởi tình yêu dù anh không chọn lựa bao giờ
Hãy quen với những bất ngờ
Vì ngày mai chẳng ai nào biết trước
Hãy để tôi bình yên đừng ước
Bởi tôi đi mà thanh thản vô ngần
Nếu yêu tôi hãy hiểu cho rằng
Sẽ hạnh phúc khi chấp nhận điều được mất
Và cố gắng bằng ý chí cao nhất
Những gì anh kì vọng ở trên đời
Dẫu biết rằng chưa hẳn được nụ cười
Nhưng thanh thản bởi lòng mình chân thật
Anh biết không tôi đang được và mất
Khi giờ đây tôi...mãi mãi không về!
Tulipdenus
Lẽ ra em không nên, không nên
không nên từng có lúc quay đầu lại;
tôi không nên, không nên
từng có lúc ngẩng đầu lên.
như con chim sẻ tìm thức ăn,
vô ý để rơi một hạt xuống đỉnh đồi,
em đã trồng một cây liễu
trên đồng bằng cuộc đời tôi.
Hoặc cố ý,
hoặc vô tình,
tôi vẫn chưa nặn được
vầng trăng tròn nghe nói thuộc về tôi.
Khi ngã lòng, hoang mang,
tôi đã đốn cây liễu đó;
cành rơi xuống đất,
thảy mọc thành cây nhỏ.
Nhiều năm qua,
bất ngờ tôi biết được,
trong sâu kín trái tim tôi,
mọc một dải rừng âm trong lòng đất.
Sẽ đến lúc, lá thảy rồi sẽ rụng,
nhưng rễ vẫn luôn luôn thức tỉnh…
_______________________________________________
Có lẽ tôi không nên gieo hạt giống này,nhưng tôi lại đã gieo,và đã hạnh phúc khi nhìn thấy những mầm non nhú lên.Và tôi thầm lặng chăm chút cho những mầm non đó,đưa chúng vào ngôi nhà kính của riêng mình.Như một kẻ làm vườn đam mê và cần mẫn,tôi mong chờ những cái lá non,những bông hoa nhỏ của riêng mình,để tận hưởng,để ngắm cho riêng mình.Tôi không đủ dũng cảm để mang khoe những bông hoa đó cho em.Tôi sợ,tôi sợ những bông hoa đó sẽ không mang đến cho em một nụ cười vĩnh cửu.Tôi giấu những bông hoa đó vào cái góc khuất nhất của tâm hồn mình,ấp ủ trong khắc khoải,trong nỗi sợ.Không,tôi không sợ những bông hoa đó tàn,tôi sợ những bông hoa đó không đủ đẹp để dành cho em.Thế là,tôi cứ cần mẫn chăm chút cho bông hoa đó.Tôi muốn,đến một lúc nào đó,khi tôi đủ dũng cảm mang đến cho em,tôi muốn em trầm trồ thán phục nó."Em sẽ mỉm cười hạnh phúc khi nhìn thấy nó",ý nghĩ đó theo đuổi tôi,khiến tôi càng giấu nó thật kĩ.Khi còn lại một mình,đối diện với bản thân mình,tôi mới dám mang bông hoa đó ra,để thấy nó lớn lên theo thời gian,để thấy sự rắn chắc,khoẻ mạnh của nó lớn lên dần dần.Tôi đam mê trong niềm hạnh phúc thiêng liêng do mình tạo ra.Đúng,cái sự vật nhỏ nhoi vô hình đó đã mang đến cho tôi rất nhiều cảm hứng sống.Những cảm hứng như tuôn trào bất tận,chảy mãi trong không gian im lặng.Bông hoa đó,như một kho tàng bí mật và vô giá đối với tôi.Tôi xây lên những lâu đài,những mê cung.Tôi đặt bông hoa của mình ở trong đó.Không ai có thể thấy được nó,ngoại trừ tôi,kẻ làm vườn vô danh và thầm lặng trong vương quốc đó.Mỗi ngày,mỗi giờ,mỗi phút,tôi tận dụng từng chút thời gian nhỏ nhoi để chăm sóc cho bông hoa của mình.Niềm tự hào cứ trào dâng mỗi khi thấy nó,lung linh trong thứ ánh sáng tinh khiết,do tôi mang đến.Đứng giữa vương quốc của mình,tôi hét lên thật to trong niềm hạnh phúc viên mãn.Đó là của tôi,phải,của tôi.Bất cứ ai trong công việc của mình cũng muốn đạt đến sự toàn vẹn.Tôi,người làm vườn cũng vậy,tôi không chịu được khi nhìn thấy một nếp nhăn,dù là thật nhỏ,trên mỗi cánh hoa.Tôi cuống cuồng lên trong công việc,không dám nghỉ tay một giờ phút nào.Tôi cố gắng cho một sự hoàn hảo.Tôi đam mê,chạy và đuổi theo cái hoàn hảo do chính mình nghĩ ra mà không biết rằng nó không hề tồn tại.Không thể có một bông hoa hoàn hảo,tôi không thể chấp nhận được thực tế ấy,ý nghĩ ấy.Vậy là tôi càng giấu nó thật kĩ hơn,tôi lại xây thêm những bức tường để nó trở thành bất khả xâm phạm,để nó là vô giá,đối với tôi.Không ai có thể biết được nó,tôi tự hào với sự ngây thơ của mình.Đúng,nó mẫi mãi là của riêng tôi,và cũng mãi mãi không thuộc về ai cả.Nó mãi mãi là vô giá đối với tôi,và nó mãi mãi là vô hình đối với mọi người.Cái lâu đài do tôi xây lên bằng sức lực và tâm trí của mình,quá vững chãi.Để đến một lúc,khii tôi muốn đập tan nó ra,muốn nó được chiếu sáng bởi những tia nắng mặt trời dung dị nhất,thì tôi bất lực.Tôi bất lực nhìn bông hoa của mình,óng ánh trong thứ ánh sáng pha lê trong suốt và vĩnh cửu đó.Tôi không đủ sức để mang nó ra ngoài,tắm thứ ánh sáng cuộc đời.Tôi đau khổ khi nhận ra một điều,rằng tôi,chính tôi đã cầm tù nó.Tôi đã cầm tù chính nỗi đam mê của mình.Tôi đã cầm tù chính bản thân mình,trong sự hoàn hảo vô hình.Không có gì trước mắt tôi,vậy mà tôi không thể vượt qua được.Tôi sờ soạng,lần hồi trong cái không gian vô hình ấy,với hi vọng mong manh,tìm kiếm một kẽ hở,một cái khe nhỏ thôi,để tôi có thể lách qua,và mang theo bông hoa của mình.Và mỗi ngày,mỗi giờ,mỗi phút,từ một kẻ làm vườn cần mẫn,tôi vất bỏ tất cả những công cụ của mình,lao vào cuộc tìm kiếm lối thoát.Tôi kiên nhẫn trong những hi vọng mong manh và nhỏ nhoi,do chính mình tạo ra.Từ một người muốn sống với chính mình,tôi quay lại căm ghét chính mình.Tôi muốn chạy khỏi tôi,thoát khỏi không gian của tôi.Nhưng tôi quá hoàn hảo.Tôi bất chợt bắt gặp một đôi mắt.Gì vậy nhỉ,ôi,bông hoa của tôi đấy ư?Đôi mắt nó ứa lệ.Tôi nhận ra một thực tại không thể thay đổi,tôi và nó đã bị cầm tù vĩnh viễn,trong nhà tù của sự hoàn hảo vô hình.
FRANCISCO DE GOYA
. Big Bag 
, " Phim ko dành cho các bạn yếu tim vì các diễn viên cực hot và kute " 
đã thử qua chưa , bảo đảm xem song cười bể bụng
.
.