YThienLongG4V
Legend of Zelda
- 20/10/09
- 1,181
- 8
Đây có lẽ là những dòng cảm xúc thật nhất của mình. Đã lâu rồi, mình không viết một chút gì đó về những suy nghĩ của riêng bản thân. Bạn có thể đọc, có thể nghĩ, nhưng nếu bạn không thể hiểu thì xin đừng trách mình là thằng quá thô tục. Đơn giản những lúc này mình muốn sống thật, muốn cảm nhận thật và muốn lắng nghe những lời tâm sự thật!
Khác rồi, cái thời ngồi vò đầu bứt tóc để ngồi suy nghĩ ra từng câu từ cho bài viết nó trơn tru và làm sao cho cảm thấy thật hay. Giờ deck cần quan tâm nữa, mình thích cách hành văn đơn giản và tự do hơn. Đó cũng chính là lý do mà mình đang ngồi đây, tai đeo phone, mở beat nhạc và lắng nghe từng giai điệu cất vang. Mốt chút lắng đọng, một chút cảm xúc bất chợt và rồi mình lại đặt tay xuống chiếc bàn phím khô cứng và miết mài viết không cần biết nghĩ gì!
Mình cũng là 1 game thủ, mình cũng chơi game, mình cũng yêu game và mình cũng đi làm công việc liên quan về game. Vậy bạn có muốn hình dung cuộc sống của 1 người như vậy có khác gì những con người bình thường không quá bị lụy thuộc vào game không? Vâng, mình sẵn sàng chia sẻ, vì mình đang muốn nói ra những điều đó đây. Mình cũng có bạn bè, mình cũng có những cuộc vui chơi ngoài đời, mình cũng có 1 cuộc tình đẹp, mình cũng có những ước mơ thật tuyệt, mình cũng có những ý tưởng thật hay,…Nhưng ngay lúc này mình đang bị “đau” – 1 cái “đau” thực sự, khi có quá nhiều việc xảy ra quanh mình. Gia đình, bạn bè, tình cảm và cả công việc. Liệu mình có thể ngượng dậy nổi không ??? Nạp đạn và bắn…
Phát thứ nhất dành cho Công Việc
Bước tiếp rồi ngoảnh đầu nhìn lại,
Liệu mày có chắc là mày đang tồn tại?
Một khi đang đứng giữa sự thành và bại.
Nhưng cuộc đời tao vẫn luôn tin vào ngày mai,
Với một sớm mai bình yên nhất trong tầm hồn loài cỏ dại.
Từng tia nắng nhẹ khẽ chiếu sáng tâm can tao,
Và rồi tao lại đứng dậy và bước tiếp.
Dẫu chặng đường phía trước ra sao tao không thể biết,
Có thể đó sẽ là 1 cái chết và đặt dấu chấm hết cho mọi tia hy vọng này.
Nhưng mà cái đ.m. chúng mày có thể hiểu?
Không có đâm đầu vào bão lớn thì liệu mày có thể trưởng thành.
Với mày thì đó có thể là cách nghĩ của kẻ ngu ngốc
Vậy tao sẽ nốc hết cơn lốc đấy vào cổ họng này
Rồi tao lại bay lên thật cao trước sự chứng kiến của lũ chúng mày.
Lạc lõng giữa quá khứ và thực tại,
Giờ đ’ biết liệu có đứa nào chạy lại,
Chìa bàn tay ra và giúp tao trở về hiện tại.
Hay cứ bỏ chạy để mặc tao trong cơn say tệ hại.
Nhiều lúc tao tự nhủ lòng,
Cứ bước đi tiếp và không phải dừng lại dẫu có lúc mệt nhoài
Nhưng mà chặng đường sao vẫn cứ trải dài
Vậy đâu sẽ là điểm dừng chân để tao đứng lại?
Phát thứ 2 dành cho Tình Yêu
* Cám ơn LK (trong bản Im Lặng) vì chỉ cần bấy nhiêu thôi là đã quá đủ để hiểu thế nào là đau, buồn, chán và thất vọng trước một cuộc tình dang dở 4 năm dài.
Giờ còn muốn nói gì không em hay là không thể?
Giờ còn hiểu sao đây em khi mình không còn cận kề.
Ai sẽ nói trước, ai sẽ im lặng, ai sẽ nhường bước…
Chúng ta phải hiểu rằng mọi thứ bây giờ đã không còn như trước.
Xa mặt cách lòng, trật nhịp!
Khoảng cách từ trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp
Anh và em như 2 đường thẳng song song không một tia hy vọng
Chút cảm xúc viễn vông, chút suy nghĩ thực tại, tất cả lụi tàn giữa đêm đông.
Làn khói nào ru nhẹ nơi cõi lòng?
Chỉ còn anh và em nghĩ về những hình ảnh đẹp nhất
Giữ lại cho riêng mình những thứ được và mất.
Im lặng cho thời gian trôi hững hờ, im lặng khép mình sau những vần thơ…
Để rồi một ngày tình cờ gặp lại mình có thể nối lại tình xưa!
Phát cuối dành cho Bản Thân Mình
* Trở lại thực tại với thân xác mệt nhoài sau 1 đêm dài thức trắng nghĩ suy, với chất xúc tác là 3 chai rượu trắng nằm lọt tỏn trong bụng. Giờ đây mình đã có thể phần nào cảm thấy bình ổn hơn trong chính suy nghĩ của bản thân. Thôi, hãy nhắm đôi mắt lại và nghĩ tiếp vậy, phải cố tìm ra cho mình 1 lối thoát bằng mọi giá.
Hãy đến đây bên tôi nào bạn hỡi!
Rồi mình sẽ lại nối niềm đam mê trải dài vào vô tận.
Ở một nơi không có sự đau buồn và nghèo khó lận đận.
Hãy đứng lên và xông pha ra chiến trận.
p/s: Ngày hôm nay, chỉ là ngày 8/3 bt đối với mình, nhưng sao trong tôi cứ mãi tràn ngập những suy nghĩ viển vông thế không biết. Chả lẽ mình chưa thể cắt đứt? chả lẽ mình chưa thể dứt khoát? chả lẽ mình chưa thể quay đầu cất bước ra đi, chia li và đạp bỏ tất cả? Thôi thì nghĩ tiếp vậy !!! Xin đừng xát muối vào người tôi nữa, đau quá, rát quá rồi.
Khác rồi, cái thời ngồi vò đầu bứt tóc để ngồi suy nghĩ ra từng câu từ cho bài viết nó trơn tru và làm sao cho cảm thấy thật hay. Giờ deck cần quan tâm nữa, mình thích cách hành văn đơn giản và tự do hơn. Đó cũng chính là lý do mà mình đang ngồi đây, tai đeo phone, mở beat nhạc và lắng nghe từng giai điệu cất vang. Mốt chút lắng đọng, một chút cảm xúc bất chợt và rồi mình lại đặt tay xuống chiếc bàn phím khô cứng và miết mài viết không cần biết nghĩ gì!
[video]9uOLGg_NL_c[/video]
Mình cũng là 1 game thủ, mình cũng chơi game, mình cũng yêu game và mình cũng đi làm công việc liên quan về game. Vậy bạn có muốn hình dung cuộc sống của 1 người như vậy có khác gì những con người bình thường không quá bị lụy thuộc vào game không? Vâng, mình sẵn sàng chia sẻ, vì mình đang muốn nói ra những điều đó đây. Mình cũng có bạn bè, mình cũng có những cuộc vui chơi ngoài đời, mình cũng có 1 cuộc tình đẹp, mình cũng có những ước mơ thật tuyệt, mình cũng có những ý tưởng thật hay,…Nhưng ngay lúc này mình đang bị “đau” – 1 cái “đau” thực sự, khi có quá nhiều việc xảy ra quanh mình. Gia đình, bạn bè, tình cảm và cả công việc. Liệu mình có thể ngượng dậy nổi không ??? Nạp đạn và bắn…
Phát thứ nhất dành cho Công Việc
Bước tiếp rồi ngoảnh đầu nhìn lại,
Liệu mày có chắc là mày đang tồn tại?
Một khi đang đứng giữa sự thành và bại.
Nhưng cuộc đời tao vẫn luôn tin vào ngày mai,
Với một sớm mai bình yên nhất trong tầm hồn loài cỏ dại.
Từng tia nắng nhẹ khẽ chiếu sáng tâm can tao,
Và rồi tao lại đứng dậy và bước tiếp.
Dẫu chặng đường phía trước ra sao tao không thể biết,
Có thể đó sẽ là 1 cái chết và đặt dấu chấm hết cho mọi tia hy vọng này.
Nhưng mà cái đ.m. chúng mày có thể hiểu?
Không có đâm đầu vào bão lớn thì liệu mày có thể trưởng thành.
Với mày thì đó có thể là cách nghĩ của kẻ ngu ngốc
Vậy tao sẽ nốc hết cơn lốc đấy vào cổ họng này
Rồi tao lại bay lên thật cao trước sự chứng kiến của lũ chúng mày.
Lạc lõng giữa quá khứ và thực tại,
Giờ đ’ biết liệu có đứa nào chạy lại,
Chìa bàn tay ra và giúp tao trở về hiện tại.
Hay cứ bỏ chạy để mặc tao trong cơn say tệ hại.
Nhiều lúc tao tự nhủ lòng,
Cứ bước đi tiếp và không phải dừng lại dẫu có lúc mệt nhoài
Nhưng mà chặng đường sao vẫn cứ trải dài
Vậy đâu sẽ là điểm dừng chân để tao đứng lại?
Phát thứ 2 dành cho Tình Yêu
* Cám ơn LK (trong bản Im Lặng) vì chỉ cần bấy nhiêu thôi là đã quá đủ để hiểu thế nào là đau, buồn, chán và thất vọng trước một cuộc tình dang dở 4 năm dài.
Giờ còn muốn nói gì không em hay là không thể?
Giờ còn hiểu sao đây em khi mình không còn cận kề.
Ai sẽ nói trước, ai sẽ im lặng, ai sẽ nhường bước…
Chúng ta phải hiểu rằng mọi thứ bây giờ đã không còn như trước.
Xa mặt cách lòng, trật nhịp!
Khoảng cách từ trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp
Anh và em như 2 đường thẳng song song không một tia hy vọng
Chút cảm xúc viễn vông, chút suy nghĩ thực tại, tất cả lụi tàn giữa đêm đông.
Làn khói nào ru nhẹ nơi cõi lòng?
Chỉ còn anh và em nghĩ về những hình ảnh đẹp nhất
Giữ lại cho riêng mình những thứ được và mất.
Im lặng cho thời gian trôi hững hờ, im lặng khép mình sau những vần thơ…
Để rồi một ngày tình cờ gặp lại mình có thể nối lại tình xưa!
Phát cuối dành cho Bản Thân Mình
* Trở lại thực tại với thân xác mệt nhoài sau 1 đêm dài thức trắng nghĩ suy, với chất xúc tác là 3 chai rượu trắng nằm lọt tỏn trong bụng. Giờ đây mình đã có thể phần nào cảm thấy bình ổn hơn trong chính suy nghĩ của bản thân. Thôi, hãy nhắm đôi mắt lại và nghĩ tiếp vậy, phải cố tìm ra cho mình 1 lối thoát bằng mọi giá.
Hãy đến đây bên tôi nào bạn hỡi!
Rồi mình sẽ lại nối niềm đam mê trải dài vào vô tận.
Ở một nơi không có sự đau buồn và nghèo khó lận đận.
Hãy đứng lên và xông pha ra chiến trận.
p/s: Ngày hôm nay, chỉ là ngày 8/3 bt đối với mình, nhưng sao trong tôi cứ mãi tràn ngập những suy nghĩ viển vông thế không biết. Chả lẽ mình chưa thể cắt đứt? chả lẽ mình chưa thể dứt khoát? chả lẽ mình chưa thể quay đầu cất bước ra đi, chia li và đạp bỏ tất cả? Thôi thì nghĩ tiếp vậy !!! Xin đừng xát muối vào người tôi nữa, đau quá, rát quá rồi.

