The Tree of Life (2011)

ừ nhỉ, không có ngày khởi chiếu thì không ổn :-?
 
Có footage của Tree of Life nhưng có thấy ngày chiếu đâu nhỉ -,- mà Galaxy thì tức là nếu ở HN đi xem rạp nào ta ?
Khả năng là Megastar cũng đua đòi cho xem, phim này đoạt cành cọ vàng cơ mà :D
còn không chắc có QG với Platinum :-?
 
Đoạt cành cọ vàng hay kim cương cũng chả nhiều người xem lắm đâu :))
 
phim tâm linh à mình cũng hơi thix thix têể loại này
 
Thể loại này kén khách bỏ cha nên các rạp ít chiếu lắm, thằng nào máu mới nhập về chiếu nhưng phim này chưa thấy được buff quảng cáo nhiều
 
Bên Mỹ là limited release mà,chắc đợi đến năm sau mới wide,VN nhập về thời điểm này là may lắm rồi
 
poster2iu.jpg



Đạo diễn: Terrence Malick
Biên kịch: Terrence Malick
Âm nhạc: Alexandre Desplat
Giải thưởng: Cành Cọ Vàng tại LHP Cannes 2011

Các diễn viên chính
Brad Pitt trong vai Mr. O’Brien
Sean Penn Jack
Jessica Chastain Mrs. O’Brien
Joanna Going Vợ Jack
Jackson Hurst Roy


Bộ phim dõi theo cuộc sống tưởng chừng như bình lặng của một gia đình có ba con trai sống tại bang Texas, nước Mỹ vào những năm 1950. Nhân vật trung tâm, người con cả Jack trải qua những thăng trầm của cuộc sống: từ tuổi thơ hồn nhiên, tuổi thiếu niên nổi loạn, và tuổi trưởng thành lạc lối giữa xã hội hiện đại. Jack lớn lên trong sự giằng xé giữa hai tính cách trái lập, một bên là người cha đại diện cho những tình cảm ức chế của con người; bên kia là người mẹ dịu dàng, mềm mỏng đầy tình thương.

[video=youtube;uvJHVJoKlOA]http://www.youtube.com/watch?v=uvJHVJoKlOA[/video]
http://www.youtube.com/watch?v=uvJHVJoKlOA


Khởi chiếu: 12/08/2011
Tại các rạp:
TP. Hồ Chí Minh: Galaxy Tân Bình, MegaStar Hùng Vương.
Hà Nội: NCC, MegaStar Vincom.


Theo Galaxy
 
The Tree of Life – phim Mỹ đại thắng tại Liên hoan phim Cannes

Hollywood vốn là kinh đô điện ảnh, với các tác phẩm nắm giữ vị thế cao nhất ở khắp nơi trên thế giới, nhưng không phải tại Cannes - Pháp, nơi đã từ 7 năm nay chưa có tác phẩm Mỹ nào thắng giải. Thế nhưng The Tree of Life đã thuyết phục được ban giám khảo khắt khe, và kết quả cuối cùng, giải Cành Cọ Vàng danh giá nhất đã được trao về tay Bill Pohlad và Dede Gardner, hai nhà sản xuất chính của bộ phim. Vậy là kể từ năm 2004, khi bộ phim tài liệu Fahrenheit 9/11 của Michael Moore chiến thắng, điện ảnh Mỹ mới có dịp ‘nở mày nở mặt’ tại Pháp, nơi vốn là sân nhà của các bộ phim đến từ châu Âu.

%28Left+to+Right%29+Actor+Sean+Penn%2C+Jessica+Chastain+and+Brad+Pitt+attend+The+Tree+Of+Life+premiere+during+the+64th+Annual+Cannes+Film+Festival+at+Palais+des+Festivals+on+May+16%2C+2011+in+Cannes%2C+France..jpg

3 diễn viên chính của bộ phim tại Cannes 2001

Bộ phim ‘The Tree of Life’ do Galaxy phát hành, sẽ được công chiếu rộng rãi toàn quốc kể từ ngày 12/08/2011

Theo Galaxy
 
sao mình xem cái trailer không được nhỉ .
nó ghi thế này .
"The Tree of Life..."
This video is no longer available because the YouTube account associated with this video has been terminated due to multiple third-party notifications of copyright infringement from claimants including:

Warner Bros. Entertainment
Summit Entertainment
Sony Pictures Movies & Shows
 
Tức là người up cái video ấy lên bị xóa tài khoản youtube vì vi phạm bản quyền từ 3 hãng trên rồi =)) xem cái trailer ngay #67 của anhpoly ấy, có cả sub việt đầy đủ
 
coi trailer thấy ông bố kể về cuộc đời của đứa con , hình như đứa con gặp nạn hã.
 
Cái này chụp Cannes năm nay chẳng có gì lạ cả. Coi thành phần BGK thì rõ thôi.
 
Này thì review, lượm lặt thôi :-"
Bài viết sau có thể cho bạn biết trước nội dung phim. Hãy cân nhắc nếu bạn muốn đọc !
Tôi, với vốn phim ít ỏi, chưa bao giờ xem một bộ phim nào mà chỉ nội lời thoại trong phim thì đã có thể viết được một bài review như The Tree of Life. Tuy nhiên, thật buồn, trí nhớ tôi quá ngắn để có thể cung cấp cho bạn những câu thoại đó. Tôi xin lỗi!
Và tôi muốn nói với tất cả những người tôi quen rằng “Hãy đi xem The Tree of Life ngay khi nó được công chiếu.” Bất kể người đó là ai, là fan của dòng phim gì.
Phim mở đâu với một câu nói trong sách Job: “Ngươi ở đâu khi ta tạo ra thế giới…khi các ngôi sao mai đang ca hát và những đứa con của Chúa đang hét trong vui sướng ?” Rồi hình ảnh một ánh sáng bí ẩn, không rõ hình dạng nhập lại, thành một ngọn lửa. Và bắt đầu những scene đầu tiên của đồng cỏ, vật nuôi, ánh nắng trong trẻo, những chân váy tơ tằm của những cô gái miền Texas… Một cô gái bắt đầu tâm sự (trong phim, khi các nhân vật xưng “con”, họ đang nói chuyện với Chúa): “Các xơ đã từng dạy con, trên thế giới chỉ có hai loại người. Những người theo tự nhiên và những người kính Chúa. Những người kính Chúa là những người vị tha, thiên về những điều tốt đẹp (tôi không thể nhớ chính xác lời thoại, xin lỗi). Những người theo tự nhiên chỉ muốn thỏa mãn chính họ, và muốn người khác thỏa mãn họ. Những người kính Chúa không bao giờ có một kết cục xấu.” Nhân vật nữ, bà O’Brien, nhận được điện tín, con trai thứ 2 của bà đã chết ở tuổi 19. Những đau khổ vùng vẫy trong gia đình họ, với câu hỏi gửi lên Chúa: “Người đã ở đâu?… Linh hồn con. Con trai con.” Một kết cục không đẹp dẽ, cho một niềm tin tưởng “Những người kính Chúa không bao giờ có một kết cục xấu” thực đẹp đẽ.
Những quang cảnh hiện đại. Jack, người con trai lớn, nay đã là một người đàn ông trung niên thành đạt, sở hữu một công ty kiến trúc, trong một cuộc gọi điện thoại về cho bố anh, ông O’Brien, thừa nhận rằng anh lúc nào cũng nghĩ đến người em trai đã mất của mình. Anh luôn lạc lõng trong thế giới của mình và luôn tự hỏi làm thế nào mẹ anh có thể vượt qua những nỗi đau đó. “Tìm em“, một tiếng nói thật nhỏ gọi Jack.
Tìm em.” Quay trở về, “tìm em“. Nhưng quay trở lại rất lâu, rất lâu, rất lâu trước khi họ sinh ra. Không, phim đã quay trở về trước khi vũ trụ sinh ra. Vũ trụ sinh ra, vụ nổ Big Bang, hành tinh hình thành… Kèm với những hình ảnh mang sắc đỏ choáng ngợp đó là những bài thánh ca liên miên vô tận, và những câu hỏi liên miên vô tận của Jack: “Người ở đâu? Người hiện hữu trong hình dạng nào?” và cứ thế. Và kì lạ, tôi đã khóc rất nhiều trong suốt gần 15 phút phim về sự ra đời của vạn vật ấy. Tôi không định rõ được cảm xúc cũng như lý do vì sao tôi lại khóc. Tôi chỉ biết, và chỉ nhớ được rằng, khi những đám mây đỏ và vàng hình thành cùng những bài thánh ca, mặt tôi đã căng ra và nóng lên, và tôi không thể không khóc. Tôi ôm mặt mà khóc nghẹn, không phải mếu máo, không phải “hu hu”, tôi đã run rẩy mà khóc. Là vì nỗi đau của sự mất mát bây giờ mới chạm được đến tôi hayđơn giản là lần đầu tiên tôi cảm nhận về một Đấng Bề Trên sâu sắc đến vậy. Tôi không thích dùng Anh-Việt lộn xộn trong một bài viết, nhưng tôi thật sự không biết dùng câu gì khác hơn: It touched me to my core.
Và rồi vũ trụ hình thành. Biển, sứa, cá, khủng long. Tôi chỉ biết nói, Đẹp! Không phải chưa bao giờ nhìn thấy thiên nhiên hùng vĩ, chỉ là dù trong bất cứ trường hợp nào, thiên nhiên vẫn đem lại cho ta sự choáng ngợp và bản chất của cái đẹp để khiến bản chất trong từng con người phải rung động.
Con người. Đôi vợ chồng trẻ O’Brien. Có con. Một đứa, hai đứa, rồi ba đứa. Quá trình cậu trai đầu tiên lớn lên, biết bò, chập chững đi, ngã chảy máu, bập bẹ nói, thấy lạ khi nhìn mẹ trong gương, giận (mà không biết vì sao mình giận) khi thấy mẹ chia sẻ tình cảm với cậu trai thứ hai. Trong trẻo quá! Tình yêu lúc này đây sao đẹp thế. Những cái ôm dịu dàng và những lời thì thầm yêu thương bao giờ cũng thuần khiết, nhưng những cái ôm, hôn và lời thì thầm dành cho một đứa bé lúc còn bé tẹo tèo teo vẫn cứ trong sáng hơn cả. Vì cậu Jack đã bắt đầu lớn, và ông bà O’Brien bắt đầu dạy con.








Yêu thương chẳng bao giờ là sai. Mà…tôi cũng chẳng muốn bàn đến đúng và sai trong bô phim này. Các bạn có nhớ lời nói của cô gái, có lẽ chính là bà O’brien ở đầu phim khi chia loài người ra làm hai loại không? Chính ông bà O’Brien đang là ví dụ hình ảnh cho hai loại người đó. Họ có một điểm chung, là họ yêu con. Nhưng ở ông O’Brien (Brad Pitt) là một tình yêu thương nhuốm một chút màu sắc của cực đoan và tự luyến. Ông mong con trai mình mạnh mẽ, thành công. Ông dạy nó phải nghe lời ông trong mọi tình huống. Ông dạy nó đánh nhau. Mong nó tiếp bước những ước mơ mà mình bỏ dở. Khi dạy con, ta thường dạy nó những điều tốt đẹp, những chân lý. Nhưng đời đâu như là mơ. Khác với vợ, ông O’Brien đi làm, và đời…không như là mơ để ông sống đúng với những điều ông đã dạy. Và khi người ta lớn, người ta hay tự cho mình cái quyền quên đi những gì người ta được dạy khi còn nhỏ và khi người ta dạy con. Jack từng nói, trong những cảnh quay ông đùa giỡn thật vui vẻ với bọn trẻ: “Bố dạy bọn tôi không được nói dối, nhưng bố lại nói dối.” Ông dạy chúng không được ngắt lời, nhưng ông ngắt lời chúng khi nói. Ông phạt Jack hay đóng sập cửa, nhưng ông luôn đóng cửa cái “rầm”. Thỏa mãn bản thân, tất cả là để thỏa mãn bản thân. Dù yêu thương là có thật.





Đối lập với chồng, bà O’Brien trong sáng như một đứa trẻ và cô chỉ có tình yêu thương vô bờ dành cho những đứa con. Tôi vẫn không quên hình ảnh bà O’Brien trong chiếc váy vintage bay lơ lửng trên không trung, vời lời tâm của Jack về mẹ. Thiên thần, tôi đã nghĩ như thế. Kì lạt thật, tôi có thể kể ra nhiều biểu hiện chứng minh ông O’Brien là loại người “theo tự nhiên”, nhưng lại không thể làm thế với bà O’Brien. Tất cả những gì tôi có thể nhớ về cô là hình ảnh thiên thần đó và lúc cô đi dọc con đường về nhà sau đám tang của con trai, tự ôm lấy bản thân và hỏi “Linh hồn con. Con trai con… Người ở đâu?




Jack và R.L, cậu con trai thứ hai là một sự lựa chọn diễn viên tuyệt vời, hay diễn xuất tuyệt vời. Jack và R.L là hai bản sao của bố mẹ chúng. Ông O’Brien chủ yếu thân thiết với Jack, vì cậu là con trai cả. Vì thế, ở Jack ta có thể nhìn thấy những tia tối tăm trong đáy mắt và những cái nhíu mày. Jack luôn bị tắc ở giữa với hai luồng tư tưởng của cha và mẹ. Cậu ghét cách cha dạy mình nhưng cậu đang trở thành ông ấy. Rồi bắt đầu nổi loạn khi cha đi công tác xa nhà. Những nổi loạn của tuối mới lớn quen thuộc, rồi cũng có lúc kết thúc, nhưng nó phản chiếu lên gương mặt cậu những tia nhìn tối tăm. R.L thì khác, có lẽ do cậu chưa đủ lớn để cha câu “dạy” cậu chăng? hay cậu quá thân với mẹ khiến tâm hồn cậu cũng trong sáng như bà? Có lẽ tôi dùng nhiều từ “trong” trong bài viết này quá, nhưng đó là những gì tôi cảm nhận được từ bà O’Brien và R.L. Trong trẻo, hồn nhiên.





Jack​



R.L và bố



Hình như tôi đang đi quá xa cái tiêu đề tôi đã đặt cho bài viết. Tôi đã nghĩ đến chuyện thay đổi nó đấy chứ, nhưng không được. Vì nó là điều tôi thấm thía nhất khi xem phim. Dạo gần đây tôi cảm nhận rất rõ về việc cuộc sống dễ thay đổi như thế nào, dễ kết thúc như thế nào, và con người ta dù muốn hay không muốn sẽ rời bỏ quá khứ. Rõ lắm! Từ những thứ nhỏ nhất như việc tôi thôi không ngồi ở quán cà phê quen nữa mà đi ngồi đồng ở chỗ khác, cho tới một sự thật rằng cuộc sống của tôi và gia đình vẫn đang tiếp diễn bình thường dù một người trong gia đình đã mất vài tháng trước. Trong phim, sự chiều chuộng ông O’Brien với Jack và 2 cậu em không tồn tại mãi mãi khi ông bắt đầu nghiêm khắc dạy dỗ chúng; cuộc sống không tồn tại mãi mãi khi một người bạn của Jack chết đuối và cậu lại hỏi “Người ở đâu”; những thành công của ông O’Brien không tồn tại mãi mãi khi nhà máy đóng cửa và họ phải chuyển nhà; sự nghiêm khắc cực đoan cũng chấm dứt khi ông thất bại và nhận ra thất bại… Mọi thứ vẫn cứ thế tiếp diễn.
Không phải nỗi đau bám dính lấy bạn, mà bạn đang không chịu rời bỏ nó. Bám víu lấy nó như một sự cố gắng thể hiện lòng thương nhớ. Không đau nữa không có nghĩa là đã quên.



Con trai con… Con giao nó lại cho người”. Một kết thúc mở, vì những hình ảnh trừu tượng đan xen giữa quá khứ và hiện tại làm tôi cũng không rõ ai mới là người bám víu lấy nỗi đau, bà O’Brien trong sáng như thiên thần hay cậu con trai Jack. Nhưng tôi không buồn cố gắng suy nghĩ về câu trả lời rõ ràng làm gì, vì tôi nghĩ tôi đã đạt được cái tôi muốn có ở bộ phim. Một thấu cảm của riêng mình.





The Tree of Life là một bức tranh đẹp. Giờ đây khi ngồi nhớ lại, trong đầu tôi luôn hiện lên những tia nắng xuyên qua tán cây, những giọt sương, những chân váy mang phong cách vintage đung đưa trong gió, và dòng suối với mặt nước hiện rõ mồn một những con nòng nọc đang bơi hí hoáy. Có lẽ những hình ảnh đó là câu trả lời cho câu hỏi “Người ở đâu?” trong phim. Người ở mọi nơi. Và Người không chỉ cho đi, mà Người còn lấy đi. Tôi không nghĩ đó là tàn nhẫn. Hay nó cũng thực tàn nhẫn. Phải có mất mát, con người ta mới hoàn toàn hoàn hảo. Hoặc là khiếm khuyết một cách hoàn hảo. Người dạy ta những điều ấy, vì vậy không tàn nhẫn. Nhưng dạy bằng cách lấy đi những thứ quan trọng nhất, thật quá tàn nhẫn.



Tôi thật sự muốn xin lỗi các bạn, vì tôi biết bài viết này đang rất mông lung và mơ hồ. Tôi không cho các bạn một ý nghĩa rõ ràng, hay hướng các bạn đến một ý nghĩa phim rõ ràng. Bạn biết vì sao không, tôi đã nghĩ rằng bất cứ ai đi xem The Tree of Life sẽ rút ra một ý nghĩa cho riêng mình. Bất cứ ai! Và AI cũng sẽ rút ra được một ý nghĩa riêng! Như tôi đã nói ở đầu bài, tôi muốn nói với tât cả những người tôi quen bết rằng: “Hãy đi xem The Tree of Life”. Bất cứ ai. Dù bạn thích phim hành động, dù bạn sẽ ngủ trong lúc xem phim, dù bạn xem xong và nói “Cóc hiểu phim nói gì”, tôi vẫn tin một chút gì đó của phim đã đi vào trong bạn. Việc rút ra một ý nghĩa không còn là một hành động chủ động nữa, nó đã trở thành bị động mất rồi. Một chút gì đó của phim sẽ tự ăn vào, chui vào đầu bạn, dù bạn có đón nhận nó hay có cho phép nó làm điều đó hay không. Vì ý nghĩa của phim thật sự quá rộng lớn và nhiều tầng, sẽ có một tầng nào đó chạm vào bạn, dù bạn là bất cứ ai. Tôi đã nghĩ một năm nữa tôi sẽ xem lại bộ phim này, vì con người ta sẽ thay đổi phải không? Tôi tin tôi của một năm sau sẽ lại hiểu phim theo một cách khác.


Tôi 20 tuổi, hiểu được trong The Tree of Life rằng: “Let go of the pain, because life goes on.”



nguồn: [Review] The Tree of Life – Buông nỗi đau ra, vì cuộc đời vẫn tiếp diễn.
Chả biết phim này có tranh Oscar không, nếu có thì sợ nó ăn luôn giải kỹ thuật :o
 
Chỉnh sửa cuối:
Mình có 1 cái cảm giác phim này thuộc dạng mà người ta xem xong dù ko hiểu gì cũng có thể khen hay, còn xem thấy chán thì cũng chỉ có thể nói ko thích/ko hợp chứ ko dám chê phim dở.

Đang tính có lẽ phim này đi xem 1 mình thôi, có gì còn "suy tư", gái gú đi cùng thấy dễ mất tập trung + kêu boring đòi về, trai lại càng ko :D
 
Chỉnh sửa cuối:
Mình có 1 cái cảm giác phim này thuộc dạng mà người ta xem xong dù ko hiểu gì cũng có thể khen hay, còn xem thấy chán thì cũng chỉ có thể nói ko thích/ko hợp chứ ko dám chê phim dở.

Đang tính có lẽ phim này đi xem 1 mình thôi, có gì còn "suy tư", gái gú đi cùng thấy dễ mất tập trung + kêu boring đòi về, trai lại càng ko :D

Thứ 6 này mình đi xem, đi cùng một đống người, trai có gái có.
Cơ mà toàn người học điện ảnh nên chắc không sao.

Kinh nghiệm đi xem mấy phim dạng này thì đi vào ngày chiếu đầu tiên, (chắc là) họ lịch sự và tôn trọng phim hơn. Hồi đấy xem Rừng Na Uy ngày đầu tiên cả phòng im bặt, chả có lấy một tiếng người. Lần đi xem lại thứ 2 thứ 3 thì nản khán giả toàn tập.
 
Gần hết ngày rồi mà chưa thấy ai vào bình luận phim nhỉ :-?

Phim này đọc mấy topic vỉa hè thấy bị chê nhiều, thậm chí cực kỳ tệ hại. Có vẻ tây họ ko thích phim triết lý lắm nhỉ :-?
 
trailer phim này hay

30 charrrrrrrrr
 
Anh chị em nào đi xem rồi cập nhật tình hình vé với 8-| đến có mua được ngay ko? Phim này chắc chả nhiều người xem đâu nhỉ. Lịch của mình dạo này rất khó lường nên ko prefer khả năng mua vé trước cho lắm 8-|
 
Trailer có vẻ hay nhưng k biết thế nào. Trailer luôn làm người ta tò mò mà
 
Back
Top