[spoil]
Ánh sáng nhập nhòe lay lắt dưới cơn mưa nhỏ. Nó đang tạo ra một vùng sáng lớn nhưng không thể nào xuyên nổi cái hốc đen ngòm phía sau. Trước mặt tôi là hang quỉ, nơi tăm tối u ám nhất khu đầm lầy tối, nơi đây đang giam cầm Lio, người bạn thân nhất của tôii. Dẫu chưa biết Lio sống chết ra sao nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn ở trong đó, chờ đợi tôi đến. Tôi cố thu mình lại sau bụi cây, một con quỉ lùn nhỏ đang đi đi lại lại trước cái cửa hang đen ngòm. Một tên canh cửa đang làm nhiệm vụ cảnh giới cho lũ quỉ bên trong. Tôi nghĩ và rón rén rút mũi tên từ ống tên đeo sau lưng. Tôi nâng nhẹ cây cung gỗ, đặt tên vào dây và giương cung. Tôi cần một, chỉ một lần mà thôi. Tôi phải dứt điểm tên quỉ kia chỉ với một mũi tên duy nhất, để hắn không thể nào đánh động bọn bên trong được. Liệu tôi có làm được không. Lio! Tôi nghiến răng và thả dây cung.
“Tưng”
Tiếng dây cung căng lại đi kèm với tiếng sột soạt khi mũi tên tẩm độc xé gió vạch lá lao đi. Tiếng động làm tên quỉ giật mình ngó nghiêng nhưng đã muộn. Tử thần lao ra từ một bụi cây và chụp lấy cổ họng hắn. Tên quỉ lùn chỉ kịp khặc lên một tiếng rồi gục ngã. Tôi ngỡ ngàng trước tình cảnh này, có lẽ thần may mắn đang ở bên tôi chăng. Tôi cẩn trọng bước ra khỏi chỗ nấp và đi về phía cái hang. Khi đến gần, sự hắc ám của nó làm tôi e dè nhưng nhìn xác tên quỉ nhỏ bê bết trong vũng máu làm tôi thêm dũng khí. Tôi có thể làm được. Nhất định mình sẽ gặp cậu Lio. Thắt gọn lại sợi dây vãi buộc áo, tôi rón rén bước qua màn đêm tăm tối của cái cửa động.
Khung cảnh bên trong hang làm tôi há hốc mồm. Tôi đã nghĩ rằng với một nơi hắc ám như thế này thì trong đây hẳn là một nơi tối tăm. Tôi đã lầm kinh khủng. Hang quỉ không tối, nó sáng sủa một cách kì ảo. Những ngọn đuốc lập lòe được gắn chặt vào tường soi rọi từng mảng sáng lớn. Tôi có thể nhận ra những mảng rêu xanh mốc trên vách hay trần hang ẩm ướt; những con chuột bé tí chạy hối hả khi nghe tiếng động và kinh hoàng hơn nữa khi có những thứ tôi không muốn thấy lại hiển hiển trước mắt tôi như lời khiêu khích hay cảnh báo rằng tôi đang sai lầm, đang hành động như một con người nông nổi dại dột, chúng là những xác chết. Nhiều, rất nhiều sự chết chóc ở quanh đây. Những cái xác từ đàn ông cho đến phụ nữ, từ trẻ em cho đến cụ già, tất cả những vị khách bộ hành xấu số chẳng may sa chân vào khu đầm lầy đều chung số phận nằm chõng chơ nơi đây để mà cơ thể vừa là bữa ăn thịnh soạn của quỉ, vừa là ngôi nhà hạnh phúc của giòi bọ ruồi nhặng. Có cả những bộ xương khô trắng hếu, bể nát hay vấn vương vài miếng thịt đỏ lòm máu. Lũ tàn ác, tôi căm phẫn nghĩ.
Và tôi đã không kiềm được cảm xúc của mình khi thấy một cái xác. Đó là một cô gái trẻ, mái tóc dài rũ rượi che trọn khuôn mặt, quần áo rách bươm xơ xác, thân thể cô ấy đã bị lũ quỉ cắt vài miếng khiến cả người cô đỏ lòm máu. Dã man hơn nữa, chúng đã cột hai tay cô và treo lên một cây cột gỗ cao. Bằng sự căm hận, tôi đã lao lên. Hai con quỉ đang canh xác cô gái cũng rít lên khi thấy tôi. Một tên bỏ mạng ngay tức thì khi mũi tên phẫn nộ của tôi cắm phập vào đầu nó. Tên con lại rút dao găm loang loáng đấu tay đôi với mũi giáo của tôi. Rồi bằng một sự nhanh nhẹn, tôi dùng thân giáo ngáng chân nó té ngã và đâm một nhát chí tử vào ngực nó. Máu bắn ra bám lấy người tôi. Hôi thối nhưng tôi chẳng quan tâm. Tôi nhẹ nhàng cắt dây mang cô gái xuống. Dù biết việc này là vô ích, cô gái kia đã chết rồi, nhưng tôi vẫn lặng lẽ làm. Tôi muốn cô gái được an nghĩ nhẹ nhàng. Sắp xếp cô gái nằm lại ngay ngắn ở một nơi cách xa xác hai tên quỉ lùn, đặt ba viên đá phía trên đầu cô gái với hy vọng cô ấy sẽ thanh thản ra đi, tôi lại đứng dậy tiếp tục dấn thân vào hang quỉ.
Lần mò theo vách hang lạnh lẽo, tôi bắt đầu nhận ra hệ thống hang này chằng chịt và như không hề có điểm dừng. Đôi ba lần tôi đụng độ kẻ thù. Những con quỉ lùn canh gác đi lẻ tẻ, những con dơi quỉ hút máu đu bám trên trần hang thấp lè tè. Dù chật vật và khó khăn nhưng tôi vẫn thanh toán được chúng, không hề có sự trợ giúp từ Warriv, chỉ có mình tôi. Dường như mỗi lần một địch thủ ngã xuống, sức mạnh và dũng khí của tôi lại tăng lên. Tôi can đảm và tự tin hơn. Những đòn thế nhanh hơn và thuần thục hơn. Tôi biết phải đánh làm sao để kè thù phải khuất phục. Và để làm được những điều như thế này, tôi thầm cảm kích Warriv, anh ta đúng là thầy giỏi.
Dừng chân nghỉ lại ở một hóc tối, tôi thầm suy tính. Cái hang này thật quái quỉ và vô tận, tôi không chắc sức mình có thể đến được điểm cần đến hay không. Tôi vẫn chưa gặp Lio mặc dù đã gặp hàng chục cái xác trên đường đến chỗ này. Và điểm đáng sợ nhất của chuyến đi vẫn chưa bắt đầu. Tôi nhớ lại những lời căn dặn của bà lang Akara. Tiếng nước nhỏ giọt thấm qua trần hang như lời bà ta đang thì thầm với tôi ngày đây vậy.
(còn tiếp … )
[/spoil]