Phim đã được công chiếu nên Monk sẽ bàn tiếp về chi tiết trong phim đang gây tranh cãi trên các forum nước ngoài. Do SPOIL khá nhiều nên Monk vẫn khuyên ai chưa xem phim đừng đọc. Nếu bạn dự định xem phim này, và không muốn lãng phí số tiền vé đắt đỏ mà bạn đi làm khó khăn dành dụm thì tuyệt đối không mở phần SPOIL bên dưới ra xem trước nhé!
Nếu bạn đã xem hết phim này, thì bạn có thể mở câu hỏi dưới đây, trả lời thật nhanh với suy nghĩ đầu tiên trong đầu bạn, vì đó mới là cảm nhận thật sự của bạn sau khi xem phim.
[SPOIL]Trong 2 phiên bản của câu chuyện mà Pi kể, bạn TIN câu chuyện nào hơn? Nên nhớ TIN chứ không phải THÍCH nhé.
Đây chính là điều mà nhiều fan của bộ truyện phản đối đạo diễn. Theo họ, trong truyện, tác giả cố ý thể hiện rõ các chi tiết cho thấy câu chuyện thứ 2 mà Pi kể cho các điều tra viên chỉ là câu chuyện bịa, và câu chuyện đầu tiên mới là câu chuyện thật sự mà Pi trải qua.
Tuy nhiên, khi dàn dựng phim này, Lý An đã xử lý câu chuyện thứ 2 có phần chăm chút hơn. Tất nhiên, ông không diễn đạt câu chuyện thứ 2 này thành hình ảnh, mà chỉ để nhân vật kể lại và để khán giả tự tưởng tượng. Nhưng chính đây là đất diễn để diễn viên vô danh Suraj Sharma thể hiện tài năng của mình. Ban đầu, Pi kể lại câu chuyện một cách miễn cưỡng, nhưng rồi cậu dường như nhập tâm hơn vào câu chuyện đó, cậu như đang hồi tưởng, rưng rưng nước mắt, xúc động và kể lại nó như thể chính cậu đã trải qua điều đó. Chính nét diễn xuất này của Suraj đã khiến cho nhiều người sẽ có cảm giác rằng đây mới là câu chuyện thật sự mà Pi đã trải qua, chứ không phải câu chuyện đầu tiên.
Tất nhiên, nếu Monk hỏi bạn THÍCH câu chuyện nào hơn, Monk nghĩ nhiều bạn sẽ chọn câu chuyện đầu tiên, vì nó lãng mạn, nó đẹp, nhẹ nhàng, thoát tục, nó thể hiện niềm tin vào sự kỳ diệu, vào phép màu, vào thế lực siêu nhiên giúp con người vượt qua khó khăn, giúp bạn quên đi cái thế giới thật trần trụi, đầy rẫy đau khổ, bất công.
Nhưng nếu Monk hỏi bạn TIN vào câu chuyện nào, Monk nghĩ cũng sẽ nhiều bạn sau khi chiêm nghiệm, dùng năng lực LÝ TRÍ để phân tích, sẽ chọn TIN vào câu chuyện thứ 2. Vì đó mới là THỰC TẾ.
Vậy Thực tế là gì?
Thực tế phải chăng là mẹ của Pi bị gã đầu bếp ác độc giết một cách tàn nhẫn?
Thực tế là Pi nổi điên lên và giết gã đầu bếp để trả thù cho mẹ?
Thực tế là Pi phải ăn thịt người để sống sót và tồn tại?
Thực tế Pi chính là con hổ trong hoàn cảnh ngặt nghèo đã để bản năng trỗi dậy và tìm cách sinh tồn?
Rất nhiều ý kiến phản đối đạo diễn Lý An vì xây dựng cái kết gây ra sự mâu thuẫn, tạo sự nghi ngờ của khán giả vào vẻ đẹp không tưởng trong nguyên tác, lái khán giả vào suy nghĩ THỰC TẾ đầy bi kịch của phim. Nhưng có những ý kiến BÁC BỎ điều này, vì theo họ dù Lý An có làm gì trong bộ phim đi nữa, họ vẫn TIN vào câu chuyện đầu tiên. Họ vẫn TIN rằng Pi bịa ra câu chuyện thứ 2 là để thỏa mãn cái tính THỰC TẾ của các điều tra viên.
Cá nhân Monk, mãi đến lúc này, Monk vẫn TIN vào câu chuyện đầu tiên, không phải vì Monk sợ đối diện THỰC TẾ cay đắng, phũ phàng của cuộc sống, mà vì Monk có niềm tin rằng Cuộc sống vẫn có nhiều điều không tưởng, những chuyện kỳ diệu mà không ai có thể lý giải.
Một buồng chuối có thể nổi trên mặt nước không?
Một con hổ có thể sống chung với 1 con người nhiều ngày mà không ăn thịt người, chỉ ăn cá không?
Một người có thể sống lênh đênh nhiều ngày trên biển mà không chết khát không?
Hòn đảo ăn thịt người có thật không?
Có rất nhiều thứ khiến ta nghi ngờ, bởi vì chúng ta được dạy dỗ về việc sử dụng LÝ TRÍ khi phân tích mọi chuyện. Nhưng LÝ TRÍ có một nhược điểm, nó giới hạn tầm suy nghĩ, óc tưởng tượng và khiến chúng ta rơi vào khuôn khổ, bó hẹp bản thân ta trong cái lồng có tên THỰC TẾ, những gì ta không thấy, ta không biết, sẽ được xem là KHÔNG TƯỞNG, là VÔ LÝ.
Nhưng may mắn làm sao, những bậc vĩ nhân không để cho LÝ TRÍ trói buộc họ. Họ để trí tưởng tượng bay bổng để làm những chuyện mà người đương thời với họ cho là điên rồ, nhưng chúng ta lại xem là vĩ đại (Chẳng hạn bay như chim, nói chuyện với 1 người cách nửa vòng Trái Đất).
Những gì trong câu chuyện của Pi có thể hơi khó tin, nhưng vì nó chưa được kiểm chứng, chứ không phải là không thể xảy ra. Chính vì vậy, Monk vẫn tin vào câu chuyện đầu tiên của Pi.
[/SPOIL]
Monk đánh giá cao Lý An khi xây dựng một bộ phim từ một cuốn truyện Không thể dựng thành phim, một bộ phim thoạt tưởng chỉ là 1 câu chuyện như cổ tích, nhưng ông biết đánh vào chi tiết quan trọng để khiến câu chuyện xem cho vui trở nên có ý nghĩa, giúp truyền tải ý tưởng về thực tế, và để khán giả sau khi xem cho sướng mắt, họ cũng phải ngẫm nghĩ về một điều gì đó mà họ rút ra từ bộ phim này.
Monk đã nói câu trả lời của mình. Vậy còn các bạn, sau khi xem phim thì câu trả lời đầu tiên của bạn lúc bước ra khỏi rạp là gì?
[SPOIL]Trong 2 phiên bản của câu chuyện mà Pi kể, bạn TIN câu chuyện nào hơn?[/SPOIL]