tòan casual vào bàn luận,mình nói thật ai down mấy phim này về chỉ vì nghe nói nó được Oscar thì nên ngừng đi.Chuyện cảm thụ ,chọn lọc gu phim là cả 1 quá trình bồi đắp.Nó thay đổi ,phát triển nhanh chậm dựa trên cảm nhận quang của ta tương tác với thế giới xung quanh.Suy nghĩ rộng,quan sát rộng sẽ tạo nên sở thích rộng,từ đó mới khiến ta cảm thụ được nhiều thể loại,đề tài khác nhau. Cả năm xem tòan bom tấn rồi giờ mới down Oscar list về thẩm theo phong trào ,ko tác dụng gì đâu.
Đồng ý với bác này. Nếu bác nào chưa quen phim nghệ thuật thì nên coi Whiplash, đây là phim dễ xem nhất trong danh sách năm nay. Tuy nhiên ai xem xong cũng biết là nó không thể đoạt giải dù nó xứng đáng là một phim hay.
Về vấn đề film nghệ thuật, nói thật là mình cũng không rõ là film kiểu gì. Có lẽ là các loại phim mang ý nghĩa sâu sắc, bài học về cuộc sống hay nội dung nhân văn gì đó...
Tất nhiên là mỗi film nhắm đến từng đối tượng nhưng theo mình nghĩ nghệ thuật mà không đến được với đa số quần chúng thì cũng không phải là nghệ thuật. Chứ nghệ thuật mà kiểu bức tranh "Onement VI" giá gần 44m $ thì mình cũng chịu
Xem phim cũng như đọc sách văn học hay nghe nhạc cổ điển. Một tác phẩm như Harry Potter rất dễ đọc, từ 7 đến 77 tuổi đều có thể đọc được. "Chuông nguyện hồn ai" của Hemingway lại rất kén người đọc, người kiên nhẫn đọc được hết truyện chưa chắc đã hiểu hết, lại càng chưa chắc đã thích. Nhưng chả ai bảo Harry Potter "nghệ thuật" hơn CNHA vì thông điệp của nó đại chúng hơn. Hay nhạc pop dễ nghe, nội dung thể hiện ngay qua lời bài hát, trong khi nhạc giao hưởng khó nghe, đa số nghe đều lăn ra ngủ, mà có muốn thưởng thức cũng cần thời gian. Muốn đủ kiên nhẫn đọc truyện của Hemingway thì phải tập đọc dần các tác phẩm văn học thay vì truyện phiêu lưu, muốn hiểu nó thì lại phải có vốn sống.
Điện ảnh là một lĩnh vực nghệ thuật, vì thế giống văn học hay âm nhạc, sẽ có những tác phẩm đại chúng và những tác phẩm khó xem hơn, hay được gọi là "nghệ thuật". Không phải vì người làm phim muốn "làm màu" hay ra vẻ cao siêu, nhưng một tác phẩm không thể cùng lúc đạt được nhiều mục tiêu. Nếu bạn muốn phản ảnh một nhân vật thật sâu sắc thì nhân vật đó phải rất cụ thể, không phải là một người chung chung mà bất kỳ ai cũng từng gặp qua. Nếu bạn muốn khắc họa sự đau khổ của nhân vật thật chính xác, tất nhiên phải dành thời gian cho các trường đoạn tâm lý thay vì hành động. Hoặc nếu bạn muốn phản ánh một chủ đề thật trần trụi, tất nhiên nó không thể nhẹ nhàng, trẻ con xem cũng được. Hoặc nếu bạn muốn kể một câu chuyện thật đời, tất nhiên nó phải nhẹ nhàng, bình thản như cuộc sống, không thể ly kỳ, rùng rợn như phim. Đấy mới chỉ nói về nội dung, chưa nói về hình ảnh hay âm thanh. Và người xem, tất nhiên để thưởng thức một tác phẩm hay sẽ cần sự chủ động tìm tòi, nhưng tất nhiên, một khi bạn đã chủ động để hiểu, kiên nhẫn để thưởng thức thì bạn sẽ nhớ nó lâu hơn rất nhiều những bộ phim nhạt nhòa cố bắn thẳng thông điệp vào mặt người xem.