Nhật kí online - Nơi tình yêu bắt đầu !!!

Nhà cũng quản quá, ít ra đường chả biết vẹo gì đâu. Cơ mà, vấn đề muôn thưở, không biết chạy xe, xa gần cũng thế. Cái jurasic ta hỏng kèo chưa xem đấy, còn terminator xem cũng tạm, chứ không hay
 
Vậy mà htrc hí hửng, tưởng xem ngay ngày ra mắt ~~!
kèo gì kì vại :))
 
Lệ thuộc xe khổ thế đấy, bận 1 cái là xem như mình ở nhà xem hoạt hình. Dù sao nghe rì viu cũng không hay lắm, đợi xem online vậy. Xem được cái Mad max cũng đã là hên rồi.

Hôm qua não mới xẹt ý định tập xe, gặp ngay ông anh rể vừa về tới nhà kêu "Ngọc ra cầu Sơn xem xe bus mới cán chết người kìa" . Nghĩ lại, đi bộ cho khoẻ giò:2onion16:. Mà mình hỏi bus số mấy cán người, ỗng quay qua nói mình tính xin số đánh đề à ^:)^
 
Cầu đó ta đi qua gần như hàng ngày @@
Mà mình hỏi bus số mấy cán người, ỗng quay qua nói mình tính xin số đánh đề à ^:)^
cho ta số với @@
 
Cầu đó ta đi qua gần như hàng ngày @@

cho ta số với @@
Tai nạn mà đề điếc cái gì :-w. Mi GV làm gì mà đi cầu đó hàng ngày, bộ làm việc gần đó à?

Lục sách rớt ra tờ giấy......
image.jpg
..........thôi đi, lão có khi quên mình là con nào lâu rồi, có khi đã có bạn gái mới rồi. Sao mình cứ mãi làm những thứ không ai cần nhỉ, những việc dư thừa :-j. Ngu ngốc :-<
 
hông, đi chơi í mà :))
 
Vãi sướng :(, được đi long nhong.
Edit:5cool_sweat:
 
Chỉnh sửa cuối:
ợ, sao có chuyện ảo diệu thế dc :v
 
Lâu rồi mới vào đây :)) 4 năm đọc lại những thứ mình viết đúng là chỉ biết cười :))
 
Nhà cũng quản quá, ít ra đường chả biết vẹo gì đâu. Cơ mà, vấn đề muôn thưở, không biết chạy xe, xa gần cũng thế. Cái jurasic ta hỏng kèo chưa xem đấy, còn terminator xem cũng tạm, chứ không hay
Túm lại ở đâu :D Cho tọa độ ^^ Sẽ làm grab bike nếu tiện đường :D

Route An Phú - Phú Nhuận tomorrow
 
Gần bxmd, mà có phần lớn này góp zô nè "nhà quản, Nhà Quản, NHÀ QUẢN.....". Chủ yếu cúp học để đi là chính. Trừ bồ lên, thì auto cho đi, nhưng vẫn phải nghỉ hết 1 buổi học để bù. Bữa đi xem phim là nghỉ bù 1 buổi đàn -_-. Mà cũng phải, canh cửa hàng ăn lương bà chị thì đâu thể tự tiện đi.

@haiduong87 úi zời, mi già ngang ngửa lão ấy mà còn nhí thế
 
sao... ta mới 18 mà...
17 mấy năm rồi mới lên 18 năm nay đó chứ :-)/\:-)
 
Đệt, grab bike free thôi mà - h còn thêm hóa trang thành ng yêu nữa hả ... Ca khó Y_Y
 
bất khả thi :))
Thôi, nghe nhạc đêm khuya ngủ cho ngon. Thật chứ, khuya yên tĩnh là cái giờ nghe nhạc ngon nhất, nhiều cảm xúc, suy nghĩ về nhiều thứ.

Anh vẫn còn yêu em :3
 
Chỉnh sửa cuối:
Hey there, stranger.

It’s been a very long time, which I’m sure you’re aware of. I’d like to say that it was your decision alone to keep this distance, but I think we both know it was for the best. I’d like to say that I’m glad you are well, but as we both know I have absolutely no idea how you are.

The one thing that can definitely be said is that when we cut ties, we leave no strand behind, but slice right through until we no longer remember how to find each other. It’s amazing to think that once we were inseparable, the best of friends.

You knew me inside and out, and I, you. We were there for each other in the best of times and through the most difficult of times. We definitely managed to put each other through hell on occasion, but when support was needed the most, support was given. Until, of course, that final day.

I sometimes find myself wondering why we couldn’t stay in touch. Would it be so bad if we got together for coffee from time to time? Or if we gave each other a ring to see how the other was doing?

Using the phone to make calls has become archaic, but surely we could send a text to wish each other a happy birthday? Or a happy New Year? I mean, we’ve been through so much. You are a part of my life and there is nothing I can do to ever change that.

You can’t be forgotten because forgetting you would be like forgetting myself — impossible. But then again, maybe you are right. Maybe we are better off as far apart as possible.

We know we aren’t right for each other. We know it would never work, and we know the friendship we have — we had — created a bond that would make slipping back into romance too easy.

It would make repeating the same mistakes too likely, repeating the same heartbreak certain. That’s what it really comes down to: It’s not my heart that I’m worried about, but yours. Breaking my own heart would be my responsibility to bear, but I can’t once again be responsible for breaking yours.

So all that I can do is wish you the best. Wish you a great, bright, loving future. Wish you to find the lover of your dreams and to create a lifetime of your fantasies.

I wish for you to find a friend as great as me, but a much better partner. One who won’t drag you through the mud. One who you won’t feel the need to bury with guilt.

I wish you all the best and although you will never read this, although we will never speak to each other again, and although you are out of my life forever, I wish you nothing short of happiness.

Never again to be yours,

Your Lost Best Friend
 
Nothing to do with this.
She automatically falls into you.
But holyshit, why?
 
Back
Top