- 23/3/09
- 454
- 179
Như tiêu đề. Trước tôi có nghía qua, thấy ông Bàng Sĩ Nguyên kêu màn này khó lắm. Khó theo nghĩa setting là phần Hard, không chơi theo lịch sử, cho CPU tăng mọi thứ. Chứ chơi theo lịch sử thì tự có Gia Cát Lượng rồi tự có liên minh với quân Tôn Quyền, tự có đất lợi, quá dễ.
Để tôi điểm lại cái khó của phần này khi chơi không theo lịch sử:
- Liên minh với Lưu Biểu 12 tháng và không phá liên minh được. Cậu nào bảo dùng bắt đạo địch hàng mà phá liên minh là nói phét, game tới thời điểm này chưa có phá liên minh. Chỉ có 1 hướng đánh ban đầu là tiến lên phía bắc nhắm vào quân Tào.
- 1 thời gian sau thì Tôn Quyền liên minh với Tào Tháo, 2 quân đập dồn dập, nếu may mắn mà kiếm được Gia Cát Lượng cũng không chống nổi quân địch 2 phía đánh liên tiếp, tranh chấp Kinh châu với Tôn Quyền cứ xác định là không nổi đi khi quân Tào phía bắc sẽ tập tầm trăm nghìn quân mà bụp xuống.
- Thành Tân Dã ban đầu bé xíu không đủ để phát triển, dù có nhắm Nhữ Nam hoặc Uyển thành mà đánh được thì cũng không tuyển kịp quân, khi quân Tào dồn quân ra thủ quanh đó thì hết đường.
- Không chơi Save Load tục nên đánh nhầm 1 cái, lỡ tay 1 cái là công lao chơi từ trước tới giờ vứt luôn khi quân địch siêu đông, quân ta siêu ít...
- Tóm lại là nhiều cái khó
Tuy nhiên đấy là khó với cậu nào chơi mà không chịu thuộc bài học rút ra từ Tam Quốc Diễn Nghĩa. Chỉ với mười hai bài học, ta sẽ chơi phần này dễ ợt mà không hề căng thẳng chút nào.
Chơi không Save Load liên tục nhá, chơi nhầm thì vẫn phải chơi tiếp.
Bài học thứ nhất: Liên minh Tôn - Lưu.
We must first serve in order to lead. Phục vụ trước thì sau mới được người ta phục vụ lại. Không tự nhiên mà Tôn Quyền đi liên minh với Tào Tháo. Nếu Tôn Quyền đang liên minh với Lưu Bị, sẽ không bao giờ Quyền liên minh với Tháo.
Vậy nhưng ban đầu Tôn Quyền cách quân Lưu Bị xa, chắn giữa là quân Lưu Biểu là đồng minh của Bị, vậy tại sao phải liên minh với Quyền, phải chờ khi nào Quyền có đất gần mình, mình mới cần liên minh chứ? Hay nói khác đi, Tôn Quyền phải có lợi cho Lưu Bị thì mình mới liên minh chứ? Chính suy nghĩ "Có việc mới ôm chân phật" này khiến phần chơi trở nên cực khó, trong khi lẽ ra nó vốn cực dễ. Hãy làm việc tốt cho người khác trước, người ta sẽ báo đáp sau, còn ngồi không một chỗ không làm gì hết thì chẳng ai muốn đưa tay ra giúp mình cả.
Cách làm: Ngay vào đầu game, việc đầu tiên là cho Tôn Càn sang, biếu tiền Tôn Quyền cho Like lên 100, rồi liên minh 2 năm - biếu 11000+ lương là Tôn Quyền sẽ liên minh luôn.
Khi sắp hết liên minh lần đầu, phải cử người ngay sang để tiếp tục liên minh với Tôn Quyền, đây là điều cần chú ý kĩ, nếu để muộn Tôn Quyền có thể liên minh với Tào Tháo, phá hỏng sách lược thần kì của Khổng Minh.
Bài học thứ hai: Chiêu mộ nhân tài:
Lưu Bị khát nhân tài như khát nước, nhưng chẳng chịu treo bảng cầu hiền, ta phải làm ngược lại ngay: Cũng tháng đầu tiên, cho người nghiên cứu ngay 1 sách lược Cầu hiền (Employ). Sau đó sử dụng ngay, sẽ thu phục được 1 số nhân tài (không có Gia Cát Lượng hay Bàng Thống ngay đâu, cuộc đời đâu có đơn giản thế). Không vấn đề, sau đó nghiên cứu tiếp 1 sách lược Cầu hiền nữa, để giành đấy.
Bài học thứ ba: Cương nhu đúng lúc:
Tào Tháo là đại thù, đúng, nhưng khi chưa thể diệt hắn, chưa tiện đối đầu, thì dù không là bạn được, cũng có thể hoãn chiến. Lưu Bị không nghĩ thế nên mới bị truy sát ở Đương Dương, Trường Bản. Ta làm ngược lại: Hãy cướp hết Item của Lưu, Quan, Trương, Triệu, cho 1 người đi sứ sang gặp Tào Tháo ngay khi sắp hết liên minh với Lưu Biểu, biếu tiền cho Like lên 100, rồi tặng 1 item để xin hoãn chiến 6 tháng. Như vậy khi đánh Lưu Biểu, Tào Tháo sẽ không tấn công hậu phương ngay.
Bài học thứ tư: Nuốt đất Lưu Biểu.
Gia Cát Lượng lúc ở Long Trung đã nói rã họng ra nhưng Lưu Bị vẫn không nghe, không nỡ chiếm đất của Lưu Biểu. Vậy ta cần làm ngược lại: Ngay trước khi hết liên minh với Lưu Biểu 1 tháng, cử Tôn Càn đi sứ sang Giang Đông, hẹn Tôn Quyền cùng cất quân đánh Giang Hạ, bụp, khi cử quân đi chỉ cử 4 tướng để quân Quyền phải cử 6 tướng, và Giang Hạ sẽ trở thành của Lưu Bị.
Bài học thứ năm: Ai giữ Kinh châu?
Đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa xong mà chưa căm tức tại sao không cho tướng trí dũng song toàn như Triệu Vân chống giữ mặt bắc, Bắc cự Tào Tháo, Đông hòa Tôn Quyền thì chưa đủ nghiện
Vậy nên cử tướng đi đánh thì cứ cho Lưu Bị, Trương Phi, Quan Vũ và Từ Thứ, còn để Triệu Vân ở lại Tân Dã. Đây sẽ là viên tướng tương lai đem quân từ phía Kinh - Tương đánh lên, phối hợp cùng cánh quân từ mặt Hán Trung kéo ra, theo đúng Long Trung sách của Gia Cát Lượng.
Bài học thứ sáu: Nhường Kinh châu:
Tôn Quyền là bạn, ít ra là ở thời điểm ấy, không phải là thù. Giang Lăng (Nam Quận) chắc chắn sẽ bị Tôn Quyền chiếm ngay sau khi Lưu Bị đánh hạ Giang Hạ (vì Lưu Biểu hết sạch quân), và thế là đường xuống 4 quận phía nam bị chắn. Không vấn đề gì, không có gì phải tiếc, quân Tôn Quyền đáng được hưởng vùng ấy, chỉ vì tranh chấp thành Giang Lăng này mà Chu Du chết, Quan Vũ sau cũng hi sinh, cứ nhường cho Tôn Quyền luôn Giang Lăng và 4 quận phía nam, nhưng thành Tương Dương thì ta sẽ chiếm.
Bài học thứ bảy: Nhân tài đất Kinh - Tương:
Kinh - Tương là đất ngoạ hổ tàng long, nhưng Lưu Biểu không biết dùng. Đã có Giang Hạ và Tương Dương trong tay, dùng sách lược cầu hiền, xây nhà Cầu hiền ở 2 thành ấy, lúc này Gia Cát Lượng, Mã Lương, Bàng Thống, Mã Tốc sẽ theo.
Bài học thứ tám: Sử dụng Mã Tốc:
Đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa tới hồi Mã Tốc để mất Nhai Đình, ai nấy đều nghiến răng trợn mắt, chỉ vì tên khoác lác này mà sự nghiệp khôi phục nhà Hán của Gia Cát thừa tướng khói tan mây tạnh, nhưng ít ai xét xem Mã Tốc không phải tướng cầm quân mà lại cho cầm đầu 1 đạo thì thất bại là khó tránh. Tốc chỉ nên là quân sư đi theo phục vụ trong trướng, chiêu Khích tướng (Taunt) của y rất lợi hại, dùng để diệt quân Tào khá dễ.
Bài học thứ chín: Dục tốc bất đạt:
Không thể vội vàng được. Ai cũng muốn đem quân đánh thẳng về Hứa Đô mà cứu Hán Hiến đế, nhưng Lưu Bị trong TQDN không làm thế, ta cũng không làm thế, thực lực lúc này chưa thể đánh về phía ấy, hãy nhắm phía Thượng Dung nơi quân lực Tào mỏng hơn, hướng về Hán Trung theo đúng Long Trung sách, cướp Thượng Dung và Hán Trung.
Bài học thứ mười: Lưu Chương không phải thù
Liên minh với Lưu Chương là khó, cũng chẳng cần đình chiến, chỉ cần để Samakha cùng Đặng Chi, Giản Ung, Trần Đáo lại thủ Hán Trung là được. Không cần tốn thời gian, quân lực và tình anh em để đánh Thục làm gì. Kẻ thù là Tào Tháo, huynh đệ tương tàn chỉ làm người thân đau lòng và kẻ địch sung sướng mà thôi.
Bài học thứ mười một: Đánh thẳng Trường An, tiến quân Uyển Lạc
Quân Tào Tháo sẽ tập trung rất đông ở Thọ Xuân để chống nhau với Tôn Quyền, lên tới 150.000+ quân, mặt Trường An lại rất mỏng, nói cách khác là cho lũ vô dụng giữ Trường An.
Nghe rất quen thuộc? Đây là mẹo của Ngụy Diên qua hang Tí Ngọ mà lấy Trường An khi Hạ Hầu Mậu giữ thành, vậy ta cứ theo mẹo của Ngụy tướng quân mà đem quân đánh thẳng vào Trường An, đừng chờ cho quân mình lên quân, địch cũng lên quân, cử tướng tài tới giữ sẽ rất khó đánh, mặc kệ Thiên Thủy, Tây Lương không cần đếm xỉa tới, chỉ cần 2 tướng thường phối hợp với Hán Trung là thừa sức cân tất địch ở mé này.
Phía Kinh châu do Triệu Vân, Bàng Thống tiến đánh Uyển thành, quân ở Trường An tiếp viện, quân ở Trường An đánh Lạc Dương, quân ở Uyển thành tiếp viện, sau đó 2 thành hợp quân đánh tan Hứa Đô ra, cứu Hán Hiến đế.
Bài học thứ 12: Tận dụng thời cơ:
Quân Tào ở Thọ Xuân là cực kì đông, nhưng ta kệ thành Thọ Xuân và những thành Thọ Xuân có thể tới cứu viện, cứ chia ra đánh các thành ở phía bắc, một số thành quân ít thì đem Châu Thương với chiêu Đại đả kích đi, diệt địch cực dễ, nhưng không tiêu diệt Tào Tháo, chờ khi Tôn Quyền đủ lực sẽ đem quân đánh tan Thọ Xuân ra, đó là thời cơ để chiếm hết các thành của Tào Tháo, tiêu diệt quân Tào, sẽ thu phục được Tào Tháo và rất nhiều tướng quân.
Tới thời điểm này trên bản đồ chỉ còn Lưu Chương, Tôn Quyền, vài bọn lâu nhâu. Nếu là thời ấy thực thì vua, ngọc tỉ ở trong tay Lưu Bị cả, các tướng tài trong tay Tào Tháo nay đã thành của Lưu Bị, thiên hạ đã yên. Việc còn lại đánh quá dễ.
Xem hình Event - Bài học ở trên cho thêm hấp dẫn, do cậu Vualanlan up lên:
http://forum.gamevn.com/showthread....h-su-khac-phi-lich-su&p=22878539#post22878539
Để tôi điểm lại cái khó của phần này khi chơi không theo lịch sử:
- Liên minh với Lưu Biểu 12 tháng và không phá liên minh được. Cậu nào bảo dùng bắt đạo địch hàng mà phá liên minh là nói phét, game tới thời điểm này chưa có phá liên minh. Chỉ có 1 hướng đánh ban đầu là tiến lên phía bắc nhắm vào quân Tào.
- 1 thời gian sau thì Tôn Quyền liên minh với Tào Tháo, 2 quân đập dồn dập, nếu may mắn mà kiếm được Gia Cát Lượng cũng không chống nổi quân địch 2 phía đánh liên tiếp, tranh chấp Kinh châu với Tôn Quyền cứ xác định là không nổi đi khi quân Tào phía bắc sẽ tập tầm trăm nghìn quân mà bụp xuống.
- Thành Tân Dã ban đầu bé xíu không đủ để phát triển, dù có nhắm Nhữ Nam hoặc Uyển thành mà đánh được thì cũng không tuyển kịp quân, khi quân Tào dồn quân ra thủ quanh đó thì hết đường.
- Không chơi Save Load tục nên đánh nhầm 1 cái, lỡ tay 1 cái là công lao chơi từ trước tới giờ vứt luôn khi quân địch siêu đông, quân ta siêu ít...
- Tóm lại là nhiều cái khó

Tuy nhiên đấy là khó với cậu nào chơi mà không chịu thuộc bài học rút ra từ Tam Quốc Diễn Nghĩa. Chỉ với mười hai bài học, ta sẽ chơi phần này dễ ợt mà không hề căng thẳng chút nào.
Chơi không Save Load liên tục nhá, chơi nhầm thì vẫn phải chơi tiếp.
Bài học thứ nhất: Liên minh Tôn - Lưu.
We must first serve in order to lead. Phục vụ trước thì sau mới được người ta phục vụ lại. Không tự nhiên mà Tôn Quyền đi liên minh với Tào Tháo. Nếu Tôn Quyền đang liên minh với Lưu Bị, sẽ không bao giờ Quyền liên minh với Tháo.
Vậy nhưng ban đầu Tôn Quyền cách quân Lưu Bị xa, chắn giữa là quân Lưu Biểu là đồng minh của Bị, vậy tại sao phải liên minh với Quyền, phải chờ khi nào Quyền có đất gần mình, mình mới cần liên minh chứ? Hay nói khác đi, Tôn Quyền phải có lợi cho Lưu Bị thì mình mới liên minh chứ? Chính suy nghĩ "Có việc mới ôm chân phật" này khiến phần chơi trở nên cực khó, trong khi lẽ ra nó vốn cực dễ. Hãy làm việc tốt cho người khác trước, người ta sẽ báo đáp sau, còn ngồi không một chỗ không làm gì hết thì chẳng ai muốn đưa tay ra giúp mình cả.
Cách làm: Ngay vào đầu game, việc đầu tiên là cho Tôn Càn sang, biếu tiền Tôn Quyền cho Like lên 100, rồi liên minh 2 năm - biếu 11000+ lương là Tôn Quyền sẽ liên minh luôn.
Khi sắp hết liên minh lần đầu, phải cử người ngay sang để tiếp tục liên minh với Tôn Quyền, đây là điều cần chú ý kĩ, nếu để muộn Tôn Quyền có thể liên minh với Tào Tháo, phá hỏng sách lược thần kì của Khổng Minh.
Bài học thứ hai: Chiêu mộ nhân tài:
Lưu Bị khát nhân tài như khát nước, nhưng chẳng chịu treo bảng cầu hiền, ta phải làm ngược lại ngay: Cũng tháng đầu tiên, cho người nghiên cứu ngay 1 sách lược Cầu hiền (Employ). Sau đó sử dụng ngay, sẽ thu phục được 1 số nhân tài (không có Gia Cát Lượng hay Bàng Thống ngay đâu, cuộc đời đâu có đơn giản thế). Không vấn đề, sau đó nghiên cứu tiếp 1 sách lược Cầu hiền nữa, để giành đấy.
Bài học thứ ba: Cương nhu đúng lúc:
Tào Tháo là đại thù, đúng, nhưng khi chưa thể diệt hắn, chưa tiện đối đầu, thì dù không là bạn được, cũng có thể hoãn chiến. Lưu Bị không nghĩ thế nên mới bị truy sát ở Đương Dương, Trường Bản. Ta làm ngược lại: Hãy cướp hết Item của Lưu, Quan, Trương, Triệu, cho 1 người đi sứ sang gặp Tào Tháo ngay khi sắp hết liên minh với Lưu Biểu, biếu tiền cho Like lên 100, rồi tặng 1 item để xin hoãn chiến 6 tháng. Như vậy khi đánh Lưu Biểu, Tào Tháo sẽ không tấn công hậu phương ngay.
Bài học thứ tư: Nuốt đất Lưu Biểu.
Gia Cát Lượng lúc ở Long Trung đã nói rã họng ra nhưng Lưu Bị vẫn không nghe, không nỡ chiếm đất của Lưu Biểu. Vậy ta cần làm ngược lại: Ngay trước khi hết liên minh với Lưu Biểu 1 tháng, cử Tôn Càn đi sứ sang Giang Đông, hẹn Tôn Quyền cùng cất quân đánh Giang Hạ, bụp, khi cử quân đi chỉ cử 4 tướng để quân Quyền phải cử 6 tướng, và Giang Hạ sẽ trở thành của Lưu Bị.
Bài học thứ năm: Ai giữ Kinh châu?
Đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa xong mà chưa căm tức tại sao không cho tướng trí dũng song toàn như Triệu Vân chống giữ mặt bắc, Bắc cự Tào Tháo, Đông hòa Tôn Quyền thì chưa đủ nghiện
Vậy nên cử tướng đi đánh thì cứ cho Lưu Bị, Trương Phi, Quan Vũ và Từ Thứ, còn để Triệu Vân ở lại Tân Dã. Đây sẽ là viên tướng tương lai đem quân từ phía Kinh - Tương đánh lên, phối hợp cùng cánh quân từ mặt Hán Trung kéo ra, theo đúng Long Trung sách của Gia Cát Lượng.Bài học thứ sáu: Nhường Kinh châu:
Tôn Quyền là bạn, ít ra là ở thời điểm ấy, không phải là thù. Giang Lăng (Nam Quận) chắc chắn sẽ bị Tôn Quyền chiếm ngay sau khi Lưu Bị đánh hạ Giang Hạ (vì Lưu Biểu hết sạch quân), và thế là đường xuống 4 quận phía nam bị chắn. Không vấn đề gì, không có gì phải tiếc, quân Tôn Quyền đáng được hưởng vùng ấy, chỉ vì tranh chấp thành Giang Lăng này mà Chu Du chết, Quan Vũ sau cũng hi sinh, cứ nhường cho Tôn Quyền luôn Giang Lăng và 4 quận phía nam, nhưng thành Tương Dương thì ta sẽ chiếm.
Bài học thứ bảy: Nhân tài đất Kinh - Tương:
Kinh - Tương là đất ngoạ hổ tàng long, nhưng Lưu Biểu không biết dùng. Đã có Giang Hạ và Tương Dương trong tay, dùng sách lược cầu hiền, xây nhà Cầu hiền ở 2 thành ấy, lúc này Gia Cát Lượng, Mã Lương, Bàng Thống, Mã Tốc sẽ theo.
Bài học thứ tám: Sử dụng Mã Tốc:
Đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa tới hồi Mã Tốc để mất Nhai Đình, ai nấy đều nghiến răng trợn mắt, chỉ vì tên khoác lác này mà sự nghiệp khôi phục nhà Hán của Gia Cát thừa tướng khói tan mây tạnh, nhưng ít ai xét xem Mã Tốc không phải tướng cầm quân mà lại cho cầm đầu 1 đạo thì thất bại là khó tránh. Tốc chỉ nên là quân sư đi theo phục vụ trong trướng, chiêu Khích tướng (Taunt) của y rất lợi hại, dùng để diệt quân Tào khá dễ.
Bài học thứ chín: Dục tốc bất đạt:
Không thể vội vàng được. Ai cũng muốn đem quân đánh thẳng về Hứa Đô mà cứu Hán Hiến đế, nhưng Lưu Bị trong TQDN không làm thế, ta cũng không làm thế, thực lực lúc này chưa thể đánh về phía ấy, hãy nhắm phía Thượng Dung nơi quân lực Tào mỏng hơn, hướng về Hán Trung theo đúng Long Trung sách, cướp Thượng Dung và Hán Trung.
Bài học thứ mười: Lưu Chương không phải thù
Liên minh với Lưu Chương là khó, cũng chẳng cần đình chiến, chỉ cần để Samakha cùng Đặng Chi, Giản Ung, Trần Đáo lại thủ Hán Trung là được. Không cần tốn thời gian, quân lực và tình anh em để đánh Thục làm gì. Kẻ thù là Tào Tháo, huynh đệ tương tàn chỉ làm người thân đau lòng và kẻ địch sung sướng mà thôi.
Bài học thứ mười một: Đánh thẳng Trường An, tiến quân Uyển Lạc
Quân Tào Tháo sẽ tập trung rất đông ở Thọ Xuân để chống nhau với Tôn Quyền, lên tới 150.000+ quân, mặt Trường An lại rất mỏng, nói cách khác là cho lũ vô dụng giữ Trường An.
Nghe rất quen thuộc? Đây là mẹo của Ngụy Diên qua hang Tí Ngọ mà lấy Trường An khi Hạ Hầu Mậu giữ thành, vậy ta cứ theo mẹo của Ngụy tướng quân mà đem quân đánh thẳng vào Trường An, đừng chờ cho quân mình lên quân, địch cũng lên quân, cử tướng tài tới giữ sẽ rất khó đánh, mặc kệ Thiên Thủy, Tây Lương không cần đếm xỉa tới, chỉ cần 2 tướng thường phối hợp với Hán Trung là thừa sức cân tất địch ở mé này.
Phía Kinh châu do Triệu Vân, Bàng Thống tiến đánh Uyển thành, quân ở Trường An tiếp viện, quân ở Trường An đánh Lạc Dương, quân ở Uyển thành tiếp viện, sau đó 2 thành hợp quân đánh tan Hứa Đô ra, cứu Hán Hiến đế.
Bài học thứ 12: Tận dụng thời cơ:
Quân Tào ở Thọ Xuân là cực kì đông, nhưng ta kệ thành Thọ Xuân và những thành Thọ Xuân có thể tới cứu viện, cứ chia ra đánh các thành ở phía bắc, một số thành quân ít thì đem Châu Thương với chiêu Đại đả kích đi, diệt địch cực dễ, nhưng không tiêu diệt Tào Tháo, chờ khi Tôn Quyền đủ lực sẽ đem quân đánh tan Thọ Xuân ra, đó là thời cơ để chiếm hết các thành của Tào Tháo, tiêu diệt quân Tào, sẽ thu phục được Tào Tháo và rất nhiều tướng quân.
Tới thời điểm này trên bản đồ chỉ còn Lưu Chương, Tôn Quyền, vài bọn lâu nhâu. Nếu là thời ấy thực thì vua, ngọc tỉ ở trong tay Lưu Bị cả, các tướng tài trong tay Tào Tháo nay đã thành của Lưu Bị, thiên hạ đã yên. Việc còn lại đánh quá dễ.
Xem hình Event - Bài học ở trên cho thêm hấp dẫn, do cậu Vualanlan up lên:
http://forum.gamevn.com/showthread....h-su-khac-phi-lich-su&p=22878539#post22878539
Attachments
Chỉnh sửa cuối:
thật là hâm mộ qua đi thui , không ngờ bác Leland1 có thể đánh - cách này tại hạ thật bái phục 











