Dấu Ấn Rồng Thiêng[ Ai coi chưa]

Sáng qua đi làm tiện mua luôn cũng ko hỏi, nghĩ là nó kẹp vào trong quyển truyện sẵn như mọi khi!bem
 
cũng không có gì đặc biệt đâu, khỏi cần mấy ông ơi
có cái bookmark nhìn còn cool :))

hóng mấy tập sau hơn vì tập 1 này cũng chưa có gì hấp dẫn, ta khoái nhất đoạn đi rèn kiếm với e nữ vương
 
Năm 1995 tôi học lớp 5, đi học đc cho 1000 ăn sáng. Tôi ăn 500, như vậy 1 tuần học 6 ngày tôi có 3000 đủ để thứ 6 mua truyện Dragon Ball.
Lên lớp 7 lúc ấy Kim Đồng ra bộ Siêu Nhân Locke, giao hoan đất trời mẹ nó giá 4000 mà tôi vẫn chỉ có 1000 ăn sáng. Vậy là tôi phải nhịn ăn sáng luôn. Và thói quen nhịn ăn sáng theo tôi tới tận bây giờ. Ngày xưa nể nhất bộ Doraemon, ban đầu giá 3000 rồi nó giảm dần tới kịch kim là 2.200.

Còn giá vàng thì tôi đéo biết vì đến bây giờ tôi vẫn chưa biết vàng với bạc nó ra làm sao =)) Nhưng năm 1995 tôi ăn 1 tô bún đỏ giá 500-1000 và bây giờ giá nó là 20k-25k. Như vậy vật giá leo thang khoảng 20-25 lần thì giá 75k bây giờ tương đương với giá 3k-4k ngày đó còn gì? Thậm chí nếu nói chính xác hơn thì truyện bây giờ rẻ hơn thời đó vì bộ Emblem Of Roto 75k là bản Perfect Edition, chứ mấy truyện thường giá 18k chứ mấy. 18k tính ra giá thời 1995 chắc 500 đồng. Như vậy ngày đó mua 1 cuốn truyện bất kỳ đều phải chịu mức giá của bản Perfect Edition bây giờ, nghĩa là ngày đó đứa nào mua truyện đc thì giàu vl =)), chưa kể truyện nó ra hàng tuần chứ ko phải hàng tháng như bản Perfect Edition này =))

Ngày xưa quyển Doremon mới tinh ngoài hàng nhìn cái bìa bóng bẩy đẹp như mơ, nét vẽ đẹp, với thể loại chuyên đọc truyện thuê ở ngoài hàng với các chú Thoòng, truyện đểu của Tầu… thì đúng là như mơ, kèm theo đó là mức giá cũng như mơ :))

Tới khi ra đến quyển Teppi tập 1 của Trẻ thì đúng những thứ chưa thấy trên đời bao giờ, và đúng như ông nói là cái khái niệm mua truyện theo tuần, theo tháng đi kèm với nhịn ăn sáng rồi ở lại trường học và nhịn luôn ăn trưa để có tiền mua truyện ra đời :))

Chứ lúc bé được người lớn mua 1 quyển Bác sĩ Ai bô lít tranh thì đọc 100 lần cũng ko cần mua mới, hay chữ như Không gia đình thì cứ đọc đi đọc lại - dù chả hình dung ra dc thằng bé đó thế nào vì mình cũng chỉ là dân tập thể, đi phá làng phá xóm là cùng :))

20 nghìn hồi 1997 vẫn là cái gì to lắm, hồi đó xin lại tiền mừng tuổi “gửi” bố mẹ để mua bộ Đầu bếp Yasi hàng sách đóng cửa bán giảm giá mà bị mắng té tát :))

Còn băng video đi thuê mất 500-1000 / ngày nữa, một băng bán ở chợ Giời là 30 nghìn hay gì đó mà chỉ có nhà giàu mới mua dc, mà mấy phim hay như Kamen Rider Black hay Subasa cứ ra là có người mua hết @@

Dấu Ấn rồng thiêng xem đầy nhân vật ấn tượng, thích nhất là ông bố Đai đúng chuẩn anh hùng - bi kịch

Còn Rotto cũng hay nhưng kết hồi đó thấy bùm bùm bùm cái quân ta chết sạch thấy hơi nhảm
 
VN chắc có mỗi bộ Hesman là nổi, từ super sentai mà build ra đc cái hệ thống chiến đấu kiểu sạc điện thì cũng nể đấy, sau này chắc đéo có nổi nữa
 
VN chắc có mỗi bộ Hesman là nổi, từ super sentai mà build ra đc cái hệ thống chiến đấu kiểu sạc điện thì cũng nể đấy, sau này chắc đéo có nổi nữa
Ờ Hesman ngày xưa đọc thấy hay và cool vl. Sau này lớn lên đi làm đọc lại thấy truyện tình tiết giản đơn, vẽ lại ít hành động nữa, không cảm xúc như ngày xưa
 
Hesman yếu khoản combat chứ tình tiết vừa nhân văn vừa đắc đíp, đôi khi lại có plot twist !cheer
 
Hesman dark thôi chứ ko deep lắm, 2 phe thiện ác rõ ràng, thằng nào phe ác mà chuyển phe thiện thì cầm chắc là đi bán muối ngay
 
phần roto chính ra long vương mạnh nhất. nếu thằng dị ma thần ko có xác bất tử chắc gì ăn được long vương. :D dị ma thần cũng sợ long tộc nhất
 
Ngày xưa quyển Doremon mới tinh ngoài hàng nhìn cái bìa bóng bẩy đẹp như mơ, nét vẽ đẹp, với thể loại chuyên đọc truyện thuê ở ngoài hàng với các chú Thoòng, truyện đểu của Tầu… thì đúng là như mơ, kèm theo đó là mức giá cũng như mơ :))

Tới khi ra đến quyển Teppi tập 1 của Trẻ thì đúng những thứ chưa thấy trên đời bao giờ, và đúng như ông nói là cái khái niệm mua truyện theo tuần, theo tháng đi kèm với nhịn ăn sáng rồi ở lại trường học và nhịn luôn ăn trưa để có tiền mua truyện ra đời :))

Chứ lúc bé được người lớn mua 1 quyển Bác sĩ Ai bô lít tranh thì đọc 100 lần cũng ko cần mua mới, hay chữ như Không gia đình thì cứ đọc đi đọc lại - dù chả hình dung ra dc thằng bé đó thế nào vì mình cũng chỉ là dân tập thể, đi phá làng phá xóm là cùng :))

20 nghìn hồi 1997 vẫn là cái gì to lắm, hồi đó xin lại tiền mừng tuổi “gửi” bố mẹ để mua bộ Đầu bếp Yasi hàng sách đóng cửa bán giảm giá mà bị mắng té tát :))

Còn băng video đi thuê mất 500-1000 / ngày nữa, một băng bán ở chợ Giời là 30 nghìn hay gì đó mà chỉ có nhà giàu mới mua dc, mà mấy phim hay như Kamen Rider Black hay Subasa cứ ra là có người mua hết @@

Dấu Ấn rồng thiêng xem đầy nhân vật ấn tượng, thích nhất là ông bố Đai đúng chuẩn anh hùng - bi kịch

Còn Rotto cũng hay nhưng kết hồi đó thấy bùm bùm bùm cái quân ta chết sạch thấy hơi nhảm
Ngày xưa thời 9 mấy 2000 thuê quyển truyện 500 đồng, ăn sáng cũng tầm đó. Bữa nào ra truyện là học xong ra tiệm sách thuê đọc luôn. Sau quen đc ông chủ tiệm sách nên đọc miễn phí. Hôm nào học chiều là sáng 9h đạp xe ra coi cọp, đọc đủ thứ hầm bà lằng từ truyện cho đến báo, origami đủ cả.
 
Mới xem lại anime DQ, hay và cảm động quá :((. Trận baran vs hadlar quá epic
 
Ngày xưa quyển Doremon mới tinh ngoài hàng nhìn cái bìa bóng bẩy đẹp như mơ, nét vẽ đẹp, với thể loại chuyên đọc truyện thuê ở ngoài hàng với các chú Thoòng, truyện đểu của Tầu… thì đúng là như mơ, kèm theo đó là mức giá cũng như mơ :))

Tới khi ra đến quyển Teppi tập 1 của Trẻ thì đúng những thứ chưa thấy trên đời bao giờ, và đúng như ông nói là cái khái niệm mua truyện theo tuần, theo tháng đi kèm với nhịn ăn sáng rồi ở lại trường học và nhịn luôn ăn trưa để có tiền mua truyện ra đời :))

Chứ lúc bé được người lớn mua 1 quyển Bác sĩ Ai bô lít tranh thì đọc 100 lần cũng ko cần mua mới, hay chữ như Không gia đình thì cứ đọc đi đọc lại - dù chả hình dung ra dc thằng bé đó thế nào vì mình cũng chỉ là dân tập thể, đi phá làng phá xóm là cùng :))

20 nghìn hồi 1997 vẫn là cái gì to lắm, hồi đó xin lại tiền mừng tuổi “gửi” bố mẹ để mua bộ Đầu bếp Yasi hàng sách đóng cửa bán giảm giá mà bị mắng té tát :))

Còn băng video đi thuê mất 500-1000 / ngày nữa, một băng bán ở chợ Giời là 30 nghìn hay gì đó mà chỉ có nhà giàu mới mua dc, mà mấy phim hay như Kamen Rider Black hay Subasa cứ ra là có người mua hết @@

Dấu Ấn rồng thiêng xem đầy nhân vật ấn tượng, thích nhất là ông bố Đai đúng chuẩn anh hùng - bi kịch

Còn Rotto cũng hay nhưng kết hồi đó thấy bùm bùm bùm cái quân ta chết sạch thấy hơi nhảm
Tôi còn nhớ năm 1997 tôi được lì xì, hết tết tôi còn ém đi 40k chứ ko đưa hết cho mẹ tôi.
40k lúc đó to vkl, vì mình đc cho mỗi ngày có 1k =))
 
Thời đó lì xì chắc 2k 1 đứa, còn h bét lắm cũng 50k !choo
 
Thời đó lì xì chắc 2k 1 đứa, còn h bét lắm cũng 50k !choo

Thời nào =)).. Chứ hồi đấy vẫn tằng tằng 10k thôi à =)). Tổng kết tiền tết năm méo nào cũng xấp xỉ 500 600k =)).. Nhưng hầu hết vẫn là gửi về túi của mẹ hết >:).
 
Nhịn ăn sáng 7 ngày, mỗi ngày 500đ mua dc 1 quyển truyện :))
 
Thời đó lì xì chắc 2k 1 đứa, còn h bét lắm cũng 50k !choo
Ở đâu ko biết chứ tôi ở SG thời 1997 lì xì tôi 2k tôi chả thèm lấy, ít ra phải 10k. Giờ mà lì xì 50k gì nữa má, cháu tôi là cháu tôi mỗi đứa bèo lắm cũng 500k, con nhà hàng xóm thì 200k
 
Nhịn ăn sáng 7 ngày, mỗi ngày 500đ mua dc 1 quyển truyện :))

Chờ tới thứ 6 ra Doremon mua về xong lăn lê bò toài ra đọc phê lòi. Về sau anh em họ hàng xóm các kiểu sang đọc rồi mượn truyện và cứ mất dần, sau đó sửa nhà đem gửi chỗ khác và kết quả là mất sạch chỗ truyện tranh :((


Tôi còn nhớ năm 1997 tôi được lì xì, hết tết tôi còn ém đi 40k chứ ko đưa hết cho mẹ tôi.
40k lúc đó to vkl, vì mình đc cho mỗi ngày có 1k =))

bé không hiểu tưởng người ta yêu quý trẻ con nên mừng tuổi, nên cứ ấm ức tết dc 100k không kịp mua gì đã bị “giữ hộ” và khi đòi thì bảo “tao nuôi mày rồi còn kêu cái gì”. Hoá ra đó là tiền người lớn đưa qua đưa lại, mình lấy được vài ngàn thì người lớn phải đưa lại ngần ấy hoặc hơn cho con người ta :))

Siêu nhân Locke ngày xưa thần tượng lắm vì thấy cốt truyện người lớn hẳn lên, có tập yêu được em gái nào ấy rồi mấy chục năm sau ẻm già đi thấy buồn mãi mà chả biết giải quyết sau.

Truyện Dấu ấn rồng thiêng ngày xưa còn có kiểu xem mặt thấy rõ em gái gì đó thích Pop thua đứt đuôi luôn, tác giả cố ý vẽ 1 em thua kém hẳn Mina, nếu cỡ Leona solo Mina thì khó chọn chứ cho em có mắt thế kia thì Pop thiếu gì lựa chọn khác :))
 
Thời nào =)).. Chứ hồi đấy vẫn tằng tằng 10k thôi à =)). Tổng kết tiền tết năm méo nào cũng xấp xỉ 500 600k =)).. Nhưng hầu hết vẫn là gửi về túi của mẹ hết >:).

cũng tùy nhà. Vd nhà bác họ tặng quà cho con của bạn ở miền Nam bộ robot mua ở Lương Văn Can giá 200-300k thời bấy giờ trông lác cả mắt. Cháu họ thì được bác tặng cho bộ eke thước kẻ giá 3 nghìn :))

10k lúc đấy mua được bộ xếp hình gạt qua lại hoặc bộ bắn thun trong bể nước rồi
 
Ở đâu ko biết chứ tôi ở SG thời 1997 lì xì tôi 2k tôi chả thèm lấy, ít ra phải 10k. Giờ mà lì xì 50k gì nữa má, cháu tôi là cháu tôi mỗi đứa bèo lắm cũng 500k, con nhà hàng xóm thì 200k
Hồi nhỏ nhà nghèo, ở quê Kiên Giang :9cool_too_sad:
 
Chờ tới thứ 6 ra Doremon mua về xong lăn lê bò toài ra đọc phê lòi. Về sau anh em họ hàng xóm các kiểu sang đọc rồi mượn truyện và cứ mất dần, sau đó sửa nhà đem gửi chỗ khác và kết quả là mất sạch chỗ truyện tranh :((
Xưa quý truyện còn hơn gì nữa, mua xong về đọc 1 cách cẩn thận, lật từ từ sợ nhăn trang truyện. Xong mua bìa mủ về bao lại cho khỏi dơ :))
 
Back
Top