Mình lập topic này với hy vọng mọi người có chung sở thích xem phim có cùng phong cách với hai series Love, Death & Robots và The Animatrix chia sẻ và bàn luận về những tựa phim hoặc truyện hoặc bất kỳ văn hóa phẩm nào có chung phong cách.

Phản địa đàng (cyberpunk), tận thế, hậu tận thế, world building thú vị, kỳ lạ, có yếu tố công nghệ cao, AI, Robots thống trị. Phong cách art độc đáo, xem đã mắt.
Theo anh em thì có những phim nào tương đồng về phong cách với Love, Death & Robots và The Animatrix nhỉ?
Sau đây mình sẽ review vài bộ đã xem để anh em chưa xem tham khảo
Memories 1995 Katsuhiro Otomo
Ep 1: Hoa Hồng Từ Tính
Akira 1988
Phản địa đàng (cyberpunk), tận thế, hậu tận thế, world building thú vị, kỳ lạ, có yếu tố công nghệ cao, AI, Robots thống trị. Phong cách art độc đáo, xem đã mắt.
Theo anh em thì có những phim nào tương đồng về phong cách với Love, Death & Robots và The Animatrix nhỉ?
Sau đây mình sẽ review vài bộ đã xem để anh em chưa xem tham khảo
Memories 1995 Katsuhiro Otomo
Ep 1: Hoa Hồng Từ Tính
Bối cảnh của Memories ở không gian vũ trụ, tạo cảm giác như Trái Đất đã không còn sinh sống được nữa và con người buộc phải sống trôi nổi trên các vệ tinh ngoài quỹ đạo.
Nghệ thuật trong phim rất độc lạ, đặc biệt là phần âm nhạc, sử dụng nhạc cổ điển thính phòng tưởng như không mấy liên quan với phong cách hiện đại của cyberpunk nhưng hóa ra lại rất hợp. Đặc biệt là khúc cao trào cuối phim, nhạc Opera hay đến rùng mình luôn, đỉnh nóc, kịch trần.
Memories khai thác chủ để ký ức rất sâu sắc, cái hay cái đã của kịch bản là nhân vật trong phim có cảm xúc như thật cho dù ký ức diễn ra lại là giả.
Nó làm tui nhớ đến những giấc mơ kỳ lạ mình từng mơ, kiểu như đang xem bóng đá đến phút 80 thì ngủ gật, tỉnh dậy ở phút 82 tức là chỉ ngủ gật có 2 phút mà lại mơ một giấc mơ cực kỳ dài, vào giấc mơ một cái là mình bỗng nhiên như được nạp 1 mớ ký ức luôn, như thể vừa trải qua một cuộc đời khác luôn - nó khiến mình có một thắc mắc rất lớn về cách bộ não ghi nhớ ký ức.
Cách phim lột trần sự giả tạo của ký ức cũng rất khéo, qua cái tranh treo ở bức tường hay qua cái ảnh người vợ trong ví, không nói thẳng ra mà bắt người xem phải đoán.
Nghệ thuật trong phim rất độc lạ, đặc biệt là phần âm nhạc, sử dụng nhạc cổ điển thính phòng tưởng như không mấy liên quan với phong cách hiện đại của cyberpunk nhưng hóa ra lại rất hợp. Đặc biệt là khúc cao trào cuối phim, nhạc Opera hay đến rùng mình luôn, đỉnh nóc, kịch trần.
Memories khai thác chủ để ký ức rất sâu sắc, cái hay cái đã của kịch bản là nhân vật trong phim có cảm xúc như thật cho dù ký ức diễn ra lại là giả.
Nó làm tui nhớ đến những giấc mơ kỳ lạ mình từng mơ, kiểu như đang xem bóng đá đến phút 80 thì ngủ gật, tỉnh dậy ở phút 82 tức là chỉ ngủ gật có 2 phút mà lại mơ một giấc mơ cực kỳ dài, vào giấc mơ một cái là mình bỗng nhiên như được nạp 1 mớ ký ức luôn, như thể vừa trải qua một cuộc đời khác luôn - nó khiến mình có một thắc mắc rất lớn về cách bộ não ghi nhớ ký ức.
Cách phim lột trần sự giả tạo của ký ức cũng rất khéo, qua cái tranh treo ở bức tường hay qua cái ảnh người vợ trong ví, không nói thẳng ra mà bắt người xem phải đoán.
Akira 1988
Concept art của phim rất đỉnh, từ năm 1988, đúng chính xác là Akira đã định hướng phong các cho các phim cyberpunk sau này luôn, từ phong cách kiến trúc, thành phố, cho đến trang phục nhân vật, thiết bị viễn tưởng hay kể cả là màu sắc, tông màu của phim cũng y xì đúc. Chính xác là ông tổ của ông tổ cyberpunk.
Tuy vậy có một thứ không giống đó là âm thanh, âm thanh của Akira thì lại không giống mấy phim cyberpunk sau này, khá bất ngờ là phim sử dụng toàn âm thanh truyền thống của Nhật Bản, khá ấn tượng - nhưng có lẽ vì vậy mà các phim cyberpunk bây giờ mỗi phim lại có một phong cách âm thanh khác nhau chăng?
Tuy vậy, về nội dung mình lại thấy chưa đã lắm. Nhân vật Tetsuo hơi nông, phá phách rồi tàn ác, giết chóc một cách rất vô lý luôn? Mình còn chẳng hiểu nguyên nhân vì sao nó lại như thế? Tự dưng có sức mạnh một cái là cuồng sát luôn? Cứ như meme vậy.
Màu sắc và kiến trúc thành phố định hướng cho cyberpunk sau này
Ngoài ra mình khá khoái ý tưởng về cái pháo SOL này, cũng từng thắc mắc con người sẽ phát triển vũ khí tương lai thế nào? Liệu một vệ tinh có thể bắn laser xuống dưới mặt đất có mạnh hơn bom nguyên tử không?
Tuy vậy có một thứ không giống đó là âm thanh, âm thanh của Akira thì lại không giống mấy phim cyberpunk sau này, khá bất ngờ là phim sử dụng toàn âm thanh truyền thống của Nhật Bản, khá ấn tượng - nhưng có lẽ vì vậy mà các phim cyberpunk bây giờ mỗi phim lại có một phong cách âm thanh khác nhau chăng?
Tuy vậy, về nội dung mình lại thấy chưa đã lắm. Nhân vật Tetsuo hơi nông, phá phách rồi tàn ác, giết chóc một cách rất vô lý luôn? Mình còn chẳng hiểu nguyên nhân vì sao nó lại như thế? Tự dưng có sức mạnh một cái là cuồng sát luôn? Cứ như meme vậy.
Màu sắc và kiến trúc thành phố định hướng cho cyberpunk sau này
Ngoài ra mình khá khoái ý tưởng về cái pháo SOL này, cũng từng thắc mắc con người sẽ phát triển vũ khí tương lai thế nào? Liệu một vệ tinh có thể bắn laser xuống dưới mặt đất có mạnh hơn bom nguyên tử không?
Attachments
Chỉnh sửa cuối:






