Một Công Thức Quen Thuộc
Hãy nhìn vào danh sách các tựa game độc quyền lớn của PlayStation trong thập kỷ qua: The Last of Us Part I và Part II, God of War (2018) và Ragnarök, Horizon Zero Dawn và Forbidden West, Ghost of Tsushima, Uncharted 4, và gần đây nhất là Spider-Man 2. Tất cả đều là những trò chơi xuất sắc, với đồ họa ngoạn mục, lối chơi được tinh chỉnh hoàn hảo, và những câu chuyện đầy cảm xúc. Nhưng khi bạn nhìn kỹ, bạn sẽ nhận ra một mô-típ lặp lại: một nhân vật chính mang gánh nặng quá khứ, thường là một người cha (hoặc một hình mẫu cha), đấu tranh để chuộc lỗi hoặc bảo vệ một người thân yêu trong một thế giới đầy khắc nghiệt. Đó là công thức mà Sony dường như không thể thoát ra.
Ví dụ, trong The Last of Us, Joel và Ellie (sau này là Ellie một mình) đối mặt với một thế giới hậu tận thế, nơi họ phải bảo vệ nhau và đối phó với những mất mát cá nhân. God of War có Kratos, một người cha cố gắng sửa chữa quá khứ đầy bạo lực của mình trong khi hướng dẫn con trai Atreus. Horizon xoay quanh Aloy, một cô gái bị xã hội ruồng bỏ, khám phá nguồn gốc của mình trong một thế giới đầy bí ẩn. Uncharted 4 đưa Nathan Drake vào một câu chuyện về gia đình và sự hy sinh. Ngay cả Spider-Man cũng không thoát khỏi mô-típ này, với Peter Parker vật lộn với trách nhiệm bảo vệ thành phố và những người thân yêu.
Tôi không nói những câu chuyện này dở – chúng được kể rất tốt, với diễn xuất lồng tiếng tuyệt vời, nhạc nền hoành tráng, và những khoảnh khắc khiến bạn rơi nước mắt. Nhưng khi mọi tựa game lớn của PlayStation đều đi theo con đường này, nó bắt đầu trở nên dễ đoán. Tôi có thể đoán được ngay từ đầu rằng nhân vật chính sẽ trải qua một hành trình đau đớn, đầy cảm xúc, với một vài khoảnh khắc cao trào được thiết kế để khiến bạn xúc động. Và thành thật mà nói, tôi bắt đầu thấy chán.
Khi Cảm Xúc Trở Thành Công Thức
Một phần của vấn đề là PlayStation dường như bị ám ảnh bởi việc tạo ra những trò chơi “điện ảnh”. Họ muốn mỗi tựa game là một bộ phim bom tấn, với các cảnh cắt cảnh dài, những câu chuyện sâu sắc, và một không khí nghiêm túc. Điều này không có gì sai – The Last of Us đã làm điều đó một cách xuất sắc, đến mức nó được chuyển thể thành một series truyền hình thành công của HBO. Nhưng khi mọi trò chơi đều cố gắng đạt đến mức độ đó, chúng bắt đầu hòa lẫn vào nhau. Tôi không thể không cảm thấy rằng các studio của Sony đang bị mắc kẹt trong một công thức: một câu chuyện tuyến tính, tập trung vào cảm xúc, với một nhân vật chính mang nỗi đau và một thế giới đang sụp đổ.
Hãy so sánh điều này với Nintendo, một công ty cũng nổi tiếng với các tựa game độc quyền. Nintendo không ngại thử nghiệm với các thể loại và phong cách khác nhau. Bạn có Super Mario Odyssey, một cuộc phiêu lưu vui tươi, đầy màu sắc; The Legend of Zelda: Breath of the Wild, một sử thi khám phá thế giới mở; và Animal Crossing, một trò chơi thư giãn về xây dựng cộng đồng. Mỗi trò chơi mang một cảm giác độc đáo, và không trò nào cảm thấy như đang cố ép bạn vào một vòng lặp cảm xúc giống nhau. Trong khi đó, các trò chơi của PlayStation dường như luôn muốn bạn cảm thấy đau đớn, cảm động, hoặc bị giằng xé bởi những quyết định khó khăn.
Cơ Hội Bị Bỏ Lỡ
Tôi không cho rằng Sony cần từ bỏ hoàn toàn những câu chuyện cảm xúc hay những tựa game AAA. Những trò chơi như The Last of Us hay God of War là minh chứng cho việc họ có thể làm tốt đến mức nào. Nhưng tôi nghĩ đã đến lúc Sony cần đa dạng hóa danh mục của mình. Tại sao không thử một trò chơi hài hước? Một tựa game phiêu lưu nhẹ nhàng, không cần phải quá nghiêm túc? Hoặc một trò chơi tập trung vào khám phá thuần túy mà không cần một câu chuyện bi kịch làm nền?
Các studio độc lập đã chứng minh rằng bạn có thể kể những câu chuyện độc đáo mà không cần dựa vào các trope quen thuộc. Hãy nhìn vào Hades của Supergiant Games, một trò chơi kết hợp thần thoại với lối kể chuyện thông minh và hài hước. Hoặc Journey, một trải nghiệm không lời nhưng đầy cảm xúc theo một cách hoàn toàn khác. Sony có nguồn lực và tài năng để tạo ra những trò chơi như vậy, nhưng họ dường như đang tự giới hạn mình trong một góc nhỏ của sự sáng tạo.
Tôi cũng muốn thấy Sony đầu tư nhiều hơn vào các dự án nhỏ hơn, thử nghiệm hơn. Các studio như Media Molecule (Dreams) hay Japan Studio (trước khi bị tái cấu trúc) đã mang đến những tựa game độc đáo như LittleBigPlanet hay Gravity Rush. Nhưng gần đây, Sony dường như chỉ tập trung vào các bom tấn AAA, bỏ qua những ý tưởng sáng tạo nhưng ít “an toàn” hơn. Điều này thật đáng tiếc, vì chính những tựa game nhỏ hơn này thường mang lại sự mới mẻ và bất ngờ.
Một Lời Kêu Gọi Đổi Mới
Tôi không muốn Sony từ bỏ những gì họ làm tốt. Tôi vẫn sẽ xếp hàng để chơi phần tiếp theo của God of War hay Horizon. Nhưng tôi hy vọng họ sẽ mạo hiểm hơn một chút. Hãy cho chúng tôi một tựa game PlayStation khiến chúng tôi cười sảng khoái, hoặc một trò chơi không cố gắng bóp nghẹt trái tim chúng tôi bằng những khoảnh khắc bi kịch. Hãy để các studio của họ thử nghiệm với những thể loại và phong cách mới – có thể là một game đua xe kỳ quái, một game giải đố thông minh, hoặc một câu chuyện hài hước về tình bạn.
Sony có một đội ngũ studio tài năng, và tôi tin rằng họ có thể làm được nhiều hơn là chỉ kể lại cùng một câu chuyện theo những cách khác nhau. PlayStation đã thống trị ngành công nghiệp game về mặt chất lượng, nhưng giờ là lúc để họ dẫn đầu về sự sáng tạo. Hãy mang đến cho chúng tôi một điều gì đó bất ngờ, Sony. Tôi biết các bạn có thể làm được.