microwage-2
Youtube Master Race
- 25/12/06
- 70
- 0
Sau khi đọc truyện Sad love story của Darkangel tui thấy truyện khá hay nhưng lại bị post rải rác do nick cũ của dark bị ban !
nay xin mạn phép tổng hợp và update thường xuyên cho mọi người tiện theo dõi !
mong mọi người đừng spam và mong mod không del topic này
Chương 1 : Khởi Đầu
- Elena, dậy đi em, trời sáng rồi kìa !!!
Nghe gọi nhưng tôi vẫn nằm im, trùm kín tấm chăn qua khỏi đầu, miệng làu bàu nói :
- Chút nữa em dậy mà, cho em ngủ chút nữa đi chị Helen !!!
Helen :
- Em mà không dậy là phần ăn sáng của em thuộc về chị đấy nhá !!!
Tôi vùng vằng :
- Vậy chị cứ ăn hết đi, để cho em ngủ.
Rồi như nhớ ra điều gì, chị Helen bồi tiếp :
- Vậy chị đi nói với thầy O'Connor là bữa nay em không đến để đăng ký gia nhập khóa huấn luyên Warrios của ông ấy nhé......
Nghe tới đây, tôi ngồi bật dậy, nhìn lên đồng hồ : " Trời ơi gần 8h rồi, suýt tý nữa là mình quên rồi ". Tôi chạy nhanh vào phòng tắm, làm vệ sinh cá nhân qua loa rồi mặc vội cái áo khoác và chạy nhanh ra khỏi nhà !!!! Sau lưng tôi, tiếng chị Helen nói với theo như chế giễu :
- Ha Ha, coi chừng đến muộn quá là khỏi đăng ký nhé Elena, cố mà chạy cho nhanh đi. Ha Ha Ha
Tôi sải chân bước đi nhanh, lòng vẫn còn ấm ức dự định khi về sẽ cho chị Helen 1 trận tơi bời, chị ấy lúc nào cũng đáng ghét, nụ cười nham nhở và lúc nào cũng tìm cách chơi xỏ tôi bằng những trò đùa quái gở, lúc thì thả nhện vào giường tôi nằm, lúc thì bỏ sâu róm vào trong áo khoác tôi..v..v. Tuy bực mình thật nhưng hầu như tôi không giận chị ấy, vì chị ấy là người thân duy nhất hiện nay của tôi. Cha mẹ tôi mất trong trận chiến Bloody Ice cách đây 10 năm trước,
Cha tôi là 1 Warrios dũng mãnh nhất thời đó, 1 nhát kiếm của ông ta có thể đưa hàng chục con quái về thiên đường trong nháy mắt. Nhưng mẹ tôi thì khác, bà chỉ là 1 người phụ nữ hiền lành, ở nhà làm những công việc nội trợ bình thường như bao người phụ nữ khác.
Trong cuộc chiến tại Bloody Ice, cha tôi đã hy sinh trong khi giao chiến với Zigdris Fael. Còn mẹ tôi thì mât trong vụ nổ tại khu sản xuất nằm ngay giữa Bloody Ice khi bọn quái vật đặt boom để phá hủy những hầm mỏ. Sau khi cha mẹ tôi qua đời, tôi tưởng đã mất tất cả, nhưng ko, tôi vẫn còn chị Helen, chị ấy chăm sóc tôi 10 năm nay, làm đủ mọi nghề nghiệp để lo lắng cho tôi đc đầy đủ, trong tâm cảm tôi, Helen ngoài 1 người chị, còn là 1 người mẹ đối với tôi và tôi sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào động đến chị ấy !!!!
Vừa đi vừa suy nghĩ về quá khứ. chẳng mấy chốc tôi đến cổng trường huân luyện hồi nào không hay. Trường huấn luyên khá rộng, những bức tường cũ kỹ, phủ đầy riêu xanh đã ngả sang màu xám vì mùa đông lạnh lẽo. Theo như lời chị Helen thì trường huấn luyện đã có lịch sử hơn 400 năm và cũng là nơi đào tạo những chiến binh dũng mãnh như cha tôi.
Tôi bước tới cổng thì thấy O'Conner đang đứng ngoài cổng, hình như ông ấy đang chờ tôi. Thấy tôi đến, mặt ông O'Conner nở 1 nụ cười rất tươi, ông mỏ cổng, dẫn tôi đi vào trong đại sảnh và nhìn tôi nói :
- Chào mừng con đến đây, con gái của ta, con hãy vào trong căn phòng bên trái và chờ ta, ta sẽ đến gặp con trong vòng 1 vài phút nữa !!!
Vừa nói, ông vừa chỉ tay vào 1 cánh cửa lớn phía bên tay trái, rồi bỏ đi ngay. Tôi đứng tần ngần 1 lúc rồi từ từ tiến vào căn phòng đó.
Kẹ...ẹ...ẹt, tiếng bản lề khô khốc của cánh cửa gỗ lâu ngày vang lên đến rợn người. Tôi chậm rãi bước vào, xung quanh căn phòng, trên trần nhà và cả những bức tường, tôi thấy những hình vẽ về 1 cuộc chiến mà theo tôi nghĩ đã rất lâu rồi. Nhìn vào chính giữa căn phòng, ngay trên bệ thờ, tôi thấy 1 thanh kiếm = đồng khá lớn với những chữ viết ngoằn nghèo ( theo tôi đoán là 1 thứ cỗ ngữ nào đó). Hai bên tay tôi là hai hàng ghế làm bằng 1 loại gỗ quý hiếm, trải dài từ bục thờ tới chỗ tôi đứng, ánh sáng màu vàng tỏa ra từ những cây nến trong phòng làm chúng có 1 màu sắc rất kỳ lạ.
Tôi bước chậm rãi và chọn hàng ghế đầu và ngồi, bỗng nhiên tôi giựt mình vì nghe giọng nói của 1 cô gái :
- Ngồi xuống mau lên, thầy O'Connor sắp đến rồi đó.
Hóa ra chẳng phải 1 mình tôi trong căn phòng này, tôi nhìn sang tay phải, nơi phát ra tiếng nói và thấy 1 cô gái cỡ trạc tuổi tôi và còn thêm 2 cô gái với 2 người con trai nữa. Đang ngạc nhiên về điều này thì nghe tiếng bước chân bước vào, hóa ra là thầy O'Connor. Tôi lật đật ngồi xuống và chờ đợi, thầy O'Conner bước đến trc mặt bọn tôi và cất lên tiếng nói :
- Các con có biết tại sao các con ở đây ko
Tôi nhanh miệng đáp :
- Chúng em không biết ạ !!!
Thầy O'Connor bước lên bục, gần chỗ thanh kiếm đồng và nói :
- Các con là những người đc chọn...
Cậu bé ngồi cuối ghế cất tiếng hỏi :
-Đc chọn cho việc gì thưa thầy ?
Thầy O'Connor chậm rãi, tiến đến gần cậu bé, ông xoa đầu nó rồi nhìn thẳng vào chúng tôi và nói :
- Hiện nay, thế giới Cabal đang gặp 1 mối nguy hiểm rất lớn, các con còn nhớ trận chiến xảy ra 10 năm về trước chứ, Zigdris Fael đã chết nhưng ko có nghĩa là trận chiến đã kết thúc, một số tên chủ tướng vẫn đang tìm cách tiêu diệt và thống trị thế giới Cabal này. Các con là những người đc chọn, mang trong mình dòng máu danh giá nhất của các hiệp sĩ thánh chiến của Cabal, ta gọi các con đến đây hôm nay để khơi lên dòng máu đó, rèn luyện các con trở thành những Chiến Binh, những phù thủy mạnh mẽ nhất của Cabal.
Chúng tôi ngồi im lặng nhìn nhau, ko ai nói đc câu nào, O'Conner tiến đến sát tôi, nhìn tôi 1 lúc rồi nói :
-Elena, con gái của Chris, người chiến binh vĩ đại nhất của mọi thời đại. Ta và Chris là 2 người bạn thân, sau khi ông ấy mất, ông ấy có để lại vật này nhờ ta chuyển tới tay cháu.
Nói xong, ông rút trong túi áo ra 1 sợi đây chuyền với 1 viên đá màu cam trông rất đẹp, ông cẩn thận gắn chúng lại với nhau rồi đưa cho tôi. Nhưng lạ thay, khi tôi vừa chạm vào viên đá, thì nó ko còn là màu cam nữa, nó chuyển sang màu trắng, 1 màu trắng pha chút ánh bạc. Thầy O'Conner đứng ngẩn người ra, nhìn chăm chú vào thứ ánh sáng kì diệu đó, tay chân ông run lên cầm cập. Khi ánh sáng đó vừa tắt, ông bảo bọn tôi :
- Các con hãy về nhà đi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu cuộc tập luyện, các con hãy tập trung tại căn phòng này lúc 7h sáng mai và ta sẽ dạy cho các con cách chiến đấu !!!
Tôi rời trường huấn luyện và bắt đầu trở về nhà, bao nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu tôi. Cái gì là " Người Đươc Chọn", tại sao viên đá màu cam trên sơi dây chuyền thầy O'Conner đưa cho tôi lại phát ra ánh sáng màu trắng....Tôi bước vào nhà, đi nhanh lên phòng, quên cả việc chào chị Helen. Nghe tiếng chân tôi, chị Helen bước ra và nói :
-Cơm trưa chị nấu gần xong rồi đó em, em lên nghỉ chút đi rôi xuống dùng cơm với chị !!!
Tôi chẳng nghe rõ ràng chị Helen nói gì, bước chân vào phòng rồi nằm phịch xuống giường, cố gắng suy nghĩ về những điều thầy O'Conner nói lúc nãy. Khoảng nửa giờ sao, chị Helen bước vào phòng tôi và cất tiếng hỏi :
-Chuyện gì xảy ra vậy Elena ? Sao trông em như người mất hồn vậy ?
Chị Helen chậm rãi tiến lại giường và ngồi xuống bên cạnh tôi, chị đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi và cất tiếng hỏi lại :
-Có chuyện gì vậy Elena ?
Tôi ngồi dậy, kể lại câu chuyện về " Người Được Chọn " và đưa cho chị Helen xem mặt dây chuyền mà thầy O'Conner đã đưa tôi. Khi nghe tôi kể đến việc mặt dây chuyền phát ra ánh sáng màu trắng, chị Helen trầm ngâm đôi chút rồi nói với tôi :
-" Người Được Chọn phải mang trong mình dòng máu thuần khiết của 1 chiến binh dũng cảm và phải có 1 trái tim nhân hậu. Khi còn nhỏ, chị đã từng nghe mẹ kể, có 1 nhà tiên tri từ Green Despair đã tới đây và nói rằng : " Sẽ có 6 " Người Được Chọn" được sinh ra, sẽ giải thoát cho chúng ta khỏi sự thống trị của bọn quỷ dữ, mang lại thanh bình cho vùng đất Cabal ". Còn về mặt dây chuyền này, nó tượng trưng cho sức mạnh của " Người Được Chọn", nó có 1 sức mạnh khủng khiếp không thể nào diễn tả đc. Nhưng.....đáng lý ra có 6 mặt dây chuyền mà ?
-Em cũng không biết, thầy O'Conner chỉ đưa em 1 mặt dây chuyền này thôi- Tôi trả lời.
Chị Helen khẽ gật đầu và tiếp :
- " Người Được Chọn" sẽ trải qua 3 thử thách khó khăn nhất để có thể trở thành 1 chiến binh thực thụ. Chị mong em sẽ vượt qua đc thử thách này.
Chị Helen òa khóc và ôm chầm lấy tôi, chị nài nỉ :
- Em đừng đi, em sẽ không thể nào vượt qua các thử thách này đâu, chị không thể nào mất em được !!!
Tôi cương quyết :
- Nếu em là người được chọn, em phải có trách nhiệm quét sạch lũ quái vật ra khỏi vùng đất của chúng ta, chứ ko thể để mặc cho bọn chúng tác quai tác quái !!
- Em nói đúng, chị mong em sẽ an toàn trở về- Chị Helen vừa gạt nước mắt vừa nói.
-Thôi mình xuống dưới ăn cơm em !!!!
nay xin mạn phép tổng hợp và update thường xuyên cho mọi người tiện theo dõi !
mong mọi người đừng spam và mong mod không del topic này
Chương 1 : Khởi Đầu
- Elena, dậy đi em, trời sáng rồi kìa !!!
Nghe gọi nhưng tôi vẫn nằm im, trùm kín tấm chăn qua khỏi đầu, miệng làu bàu nói :
- Chút nữa em dậy mà, cho em ngủ chút nữa đi chị Helen !!!
Helen :
- Em mà không dậy là phần ăn sáng của em thuộc về chị đấy nhá !!!
Tôi vùng vằng :
- Vậy chị cứ ăn hết đi, để cho em ngủ.
Rồi như nhớ ra điều gì, chị Helen bồi tiếp :
- Vậy chị đi nói với thầy O'Connor là bữa nay em không đến để đăng ký gia nhập khóa huấn luyên Warrios của ông ấy nhé......
Nghe tới đây, tôi ngồi bật dậy, nhìn lên đồng hồ : " Trời ơi gần 8h rồi, suýt tý nữa là mình quên rồi ". Tôi chạy nhanh vào phòng tắm, làm vệ sinh cá nhân qua loa rồi mặc vội cái áo khoác và chạy nhanh ra khỏi nhà !!!! Sau lưng tôi, tiếng chị Helen nói với theo như chế giễu :
- Ha Ha, coi chừng đến muộn quá là khỏi đăng ký nhé Elena, cố mà chạy cho nhanh đi. Ha Ha Ha
Tôi sải chân bước đi nhanh, lòng vẫn còn ấm ức dự định khi về sẽ cho chị Helen 1 trận tơi bời, chị ấy lúc nào cũng đáng ghét, nụ cười nham nhở và lúc nào cũng tìm cách chơi xỏ tôi bằng những trò đùa quái gở, lúc thì thả nhện vào giường tôi nằm, lúc thì bỏ sâu róm vào trong áo khoác tôi..v..v. Tuy bực mình thật nhưng hầu như tôi không giận chị ấy, vì chị ấy là người thân duy nhất hiện nay của tôi. Cha mẹ tôi mất trong trận chiến Bloody Ice cách đây 10 năm trước,
Cha tôi là 1 Warrios dũng mãnh nhất thời đó, 1 nhát kiếm của ông ta có thể đưa hàng chục con quái về thiên đường trong nháy mắt. Nhưng mẹ tôi thì khác, bà chỉ là 1 người phụ nữ hiền lành, ở nhà làm những công việc nội trợ bình thường như bao người phụ nữ khác.
Trong cuộc chiến tại Bloody Ice, cha tôi đã hy sinh trong khi giao chiến với Zigdris Fael. Còn mẹ tôi thì mât trong vụ nổ tại khu sản xuất nằm ngay giữa Bloody Ice khi bọn quái vật đặt boom để phá hủy những hầm mỏ. Sau khi cha mẹ tôi qua đời, tôi tưởng đã mất tất cả, nhưng ko, tôi vẫn còn chị Helen, chị ấy chăm sóc tôi 10 năm nay, làm đủ mọi nghề nghiệp để lo lắng cho tôi đc đầy đủ, trong tâm cảm tôi, Helen ngoài 1 người chị, còn là 1 người mẹ đối với tôi và tôi sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào động đến chị ấy !!!!
Vừa đi vừa suy nghĩ về quá khứ. chẳng mấy chốc tôi đến cổng trường huân luyện hồi nào không hay. Trường huấn luyên khá rộng, những bức tường cũ kỹ, phủ đầy riêu xanh đã ngả sang màu xám vì mùa đông lạnh lẽo. Theo như lời chị Helen thì trường huấn luyện đã có lịch sử hơn 400 năm và cũng là nơi đào tạo những chiến binh dũng mãnh như cha tôi.
Tôi bước tới cổng thì thấy O'Conner đang đứng ngoài cổng, hình như ông ấy đang chờ tôi. Thấy tôi đến, mặt ông O'Conner nở 1 nụ cười rất tươi, ông mỏ cổng, dẫn tôi đi vào trong đại sảnh và nhìn tôi nói :
- Chào mừng con đến đây, con gái của ta, con hãy vào trong căn phòng bên trái và chờ ta, ta sẽ đến gặp con trong vòng 1 vài phút nữa !!!
Vừa nói, ông vừa chỉ tay vào 1 cánh cửa lớn phía bên tay trái, rồi bỏ đi ngay. Tôi đứng tần ngần 1 lúc rồi từ từ tiến vào căn phòng đó.
Kẹ...ẹ...ẹt, tiếng bản lề khô khốc của cánh cửa gỗ lâu ngày vang lên đến rợn người. Tôi chậm rãi bước vào, xung quanh căn phòng, trên trần nhà và cả những bức tường, tôi thấy những hình vẽ về 1 cuộc chiến mà theo tôi nghĩ đã rất lâu rồi. Nhìn vào chính giữa căn phòng, ngay trên bệ thờ, tôi thấy 1 thanh kiếm = đồng khá lớn với những chữ viết ngoằn nghèo ( theo tôi đoán là 1 thứ cỗ ngữ nào đó). Hai bên tay tôi là hai hàng ghế làm bằng 1 loại gỗ quý hiếm, trải dài từ bục thờ tới chỗ tôi đứng, ánh sáng màu vàng tỏa ra từ những cây nến trong phòng làm chúng có 1 màu sắc rất kỳ lạ.
Tôi bước chậm rãi và chọn hàng ghế đầu và ngồi, bỗng nhiên tôi giựt mình vì nghe giọng nói của 1 cô gái :
- Ngồi xuống mau lên, thầy O'Connor sắp đến rồi đó.
Hóa ra chẳng phải 1 mình tôi trong căn phòng này, tôi nhìn sang tay phải, nơi phát ra tiếng nói và thấy 1 cô gái cỡ trạc tuổi tôi và còn thêm 2 cô gái với 2 người con trai nữa. Đang ngạc nhiên về điều này thì nghe tiếng bước chân bước vào, hóa ra là thầy O'Connor. Tôi lật đật ngồi xuống và chờ đợi, thầy O'Conner bước đến trc mặt bọn tôi và cất lên tiếng nói :
- Các con có biết tại sao các con ở đây ko
Tôi nhanh miệng đáp :
- Chúng em không biết ạ !!!
Thầy O'Connor bước lên bục, gần chỗ thanh kiếm đồng và nói :
- Các con là những người đc chọn...
Cậu bé ngồi cuối ghế cất tiếng hỏi :
-Đc chọn cho việc gì thưa thầy ?
Thầy O'Connor chậm rãi, tiến đến gần cậu bé, ông xoa đầu nó rồi nhìn thẳng vào chúng tôi và nói :
- Hiện nay, thế giới Cabal đang gặp 1 mối nguy hiểm rất lớn, các con còn nhớ trận chiến xảy ra 10 năm về trước chứ, Zigdris Fael đã chết nhưng ko có nghĩa là trận chiến đã kết thúc, một số tên chủ tướng vẫn đang tìm cách tiêu diệt và thống trị thế giới Cabal này. Các con là những người đc chọn, mang trong mình dòng máu danh giá nhất của các hiệp sĩ thánh chiến của Cabal, ta gọi các con đến đây hôm nay để khơi lên dòng máu đó, rèn luyện các con trở thành những Chiến Binh, những phù thủy mạnh mẽ nhất của Cabal.
Chúng tôi ngồi im lặng nhìn nhau, ko ai nói đc câu nào, O'Conner tiến đến sát tôi, nhìn tôi 1 lúc rồi nói :
-Elena, con gái của Chris, người chiến binh vĩ đại nhất của mọi thời đại. Ta và Chris là 2 người bạn thân, sau khi ông ấy mất, ông ấy có để lại vật này nhờ ta chuyển tới tay cháu.
Nói xong, ông rút trong túi áo ra 1 sợi đây chuyền với 1 viên đá màu cam trông rất đẹp, ông cẩn thận gắn chúng lại với nhau rồi đưa cho tôi. Nhưng lạ thay, khi tôi vừa chạm vào viên đá, thì nó ko còn là màu cam nữa, nó chuyển sang màu trắng, 1 màu trắng pha chút ánh bạc. Thầy O'Conner đứng ngẩn người ra, nhìn chăm chú vào thứ ánh sáng kì diệu đó, tay chân ông run lên cầm cập. Khi ánh sáng đó vừa tắt, ông bảo bọn tôi :
- Các con hãy về nhà đi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu cuộc tập luyện, các con hãy tập trung tại căn phòng này lúc 7h sáng mai và ta sẽ dạy cho các con cách chiến đấu !!!
Tôi rời trường huấn luyện và bắt đầu trở về nhà, bao nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu tôi. Cái gì là " Người Đươc Chọn", tại sao viên đá màu cam trên sơi dây chuyền thầy O'Conner đưa cho tôi lại phát ra ánh sáng màu trắng....Tôi bước vào nhà, đi nhanh lên phòng, quên cả việc chào chị Helen. Nghe tiếng chân tôi, chị Helen bước ra và nói :
-Cơm trưa chị nấu gần xong rồi đó em, em lên nghỉ chút đi rôi xuống dùng cơm với chị !!!
Tôi chẳng nghe rõ ràng chị Helen nói gì, bước chân vào phòng rồi nằm phịch xuống giường, cố gắng suy nghĩ về những điều thầy O'Conner nói lúc nãy. Khoảng nửa giờ sao, chị Helen bước vào phòng tôi và cất tiếng hỏi :
-Chuyện gì xảy ra vậy Elena ? Sao trông em như người mất hồn vậy ?
Chị Helen chậm rãi tiến lại giường và ngồi xuống bên cạnh tôi, chị đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi và cất tiếng hỏi lại :
-Có chuyện gì vậy Elena ?
Tôi ngồi dậy, kể lại câu chuyện về " Người Được Chọn " và đưa cho chị Helen xem mặt dây chuyền mà thầy O'Conner đã đưa tôi. Khi nghe tôi kể đến việc mặt dây chuyền phát ra ánh sáng màu trắng, chị Helen trầm ngâm đôi chút rồi nói với tôi :
-" Người Được Chọn phải mang trong mình dòng máu thuần khiết của 1 chiến binh dũng cảm và phải có 1 trái tim nhân hậu. Khi còn nhỏ, chị đã từng nghe mẹ kể, có 1 nhà tiên tri từ Green Despair đã tới đây và nói rằng : " Sẽ có 6 " Người Được Chọn" được sinh ra, sẽ giải thoát cho chúng ta khỏi sự thống trị của bọn quỷ dữ, mang lại thanh bình cho vùng đất Cabal ". Còn về mặt dây chuyền này, nó tượng trưng cho sức mạnh của " Người Được Chọn", nó có 1 sức mạnh khủng khiếp không thể nào diễn tả đc. Nhưng.....đáng lý ra có 6 mặt dây chuyền mà ?
-Em cũng không biết, thầy O'Conner chỉ đưa em 1 mặt dây chuyền này thôi- Tôi trả lời.
Chị Helen khẽ gật đầu và tiếp :
- " Người Được Chọn" sẽ trải qua 3 thử thách khó khăn nhất để có thể trở thành 1 chiến binh thực thụ. Chị mong em sẽ vượt qua đc thử thách này.
Chị Helen òa khóc và ôm chầm lấy tôi, chị nài nỉ :
- Em đừng đi, em sẽ không thể nào vượt qua các thử thách này đâu, chị không thể nào mất em được !!!
Tôi cương quyết :
- Nếu em là người được chọn, em phải có trách nhiệm quét sạch lũ quái vật ra khỏi vùng đất của chúng ta, chứ ko thể để mặc cho bọn chúng tác quai tác quái !!
- Em nói đúng, chị mong em sẽ an toàn trở về- Chị Helen vừa gạt nước mắt vừa nói.
-Thôi mình xuống dưới ăn cơm em !!!!